To choose a good book, look in an inquisitor’s prohibited list.

John Aikin

Download ebooks
Ebook "Khoảng Trời Của Em"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Minh Hà
Thể loại: Truyện Ngắn
Số chương: 1
Phí download: 1 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1157 / 1
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
au chuyến đi Nha Trang về, chẳng hiểu sự cố gì xảy ra mà đã có thay đổi đột ngột ở Phong Trần, anh không còn gắt cáu, bẳn tính, hằn học, lạnh lẽo như xưa, nhất là đối với Khánh Băng. Đôi khi cô còn bắt gặp trên đôi môi đàn ông kiêu hãnh kia "xuất hiện" một vài nụ cười dù không trọn vẹn, nhưng cô cũng xem đó là điều ưu ái hiếm có. Cô tin rằng cuộc sống của cô "hết cơn bỉ cực tới hồi thời lai". Số phận hẩm hiu đã từ giã cô một đi không trở lại. Khánh Băng hài lòng cuộc sống hiện tài của mình. Đồng lương tuy chẳng là bao, nhưng nó giúp cô giải quyết những khó khăn trước mặt: Tiền nợ Minh, tiền sắm sửa trang phục cá nhân, dăm ba đôi giày, mươi bộ quần áo mới để cái thay cái đổi đủ cho cô mãn nguyện lắm rồi. Còn lời đề nghị kết bạn cùng buổi chuyện trò trên bãi biển đêm nào của Phong Trần, có lẽ chỉ "một phút xao lòng" mà thôi, nhưng đối với Khánh Băng, đó là dấu ấn êm ái không thể nào quên dù cô đã thẳng thừng từ chối. Tuy Nhiên, mỗi khi nhìn Phong Trần thản nhiên và lạnh lùng trước mình, Khánh Băng cảm thấy tức đến nghẹn ứ, cô không ngờ một giám đốc bao giờ lý trí cũng chiến thắng tình cảm, đầu óc mạnh hơn con tim lại có lúc quên đi trách nhiệm về lời đã thốt ra. Mặc cảm thân phận khiến cô giữ kín nổi đau trong lòng, dù Khánh Băng biết rằng cô đã yêu say đậm người đàn ông mà chẳng có ai thay thế được.
Khi sửa soạn ra về sớm hơn mọi ngày. Khánh Băng bổng chạm vào tia mắt và giương mặt xanh lạnh lẽo của Phong Trần như băng son đá tản hướng về phía mình, sực nhờ chưa thông qua Phong Trần, cô bối rối:
- Tôi định xin phép giám đốc về sớm một hôm có được không ạ?
Phong Trần cười nhạt:
- Nếu tôi chẳng đồng ý thì sao? Cô vẫn ra về kia mà.
Câu hỏi đầy sự châm biếm của Phong Trần, khiến Khánh
Băng đỏ mặt, cô ấp úng:
- Tôi xin lỗi đã không báo trước như quy định của công ty, nhưng giám đốc thông cảm - Khánh Băng nhỏ giọng nài nỉ - Tôi bận việc riêng thật đó.
Phong Trần thản nhiên:
- Tôi biết.
Khánh Băng sững sờ:
- Biết? Chả lẽ giám đốc biết lý do tôi về sớm chiều nay?
Câu hỏi của Khánh Băng làm Phong Trần gật mình. Anh đã hớ hênh nên chống chế bằng cách sa sầm mặt.
- Này! Chuyện riêng của cô tại sao tôi phải biết chứ? Trong mắt cô, tôi là người đàn ông lắm điều thế u?
Khánh Băng nóng bừng mặt, cô lầm bầm:
- Trời hởi! Trời mưa hay nắng đây?
Phong Trần nghiêm mặt, tiếp lời:
- Tối nay, tôi cần đến Chung Nam Sơn để dự tiệc chiêu đãi, cả cô cũng không thể vắng mặt.
Khánh Băng nhăn mặt kêu lên:
- Cả tôi? Giám đốc à! Hôm nay tôi bận việc đấy. Mong giám đốc thông cảm cho lần này.
Phong Trần xoay người, nghiêng đầu nhìn Khánh Băng với vẻ kẻ bề trên và cố tình im lặng như để kéo dài sự chờ đợi của cô. Thời gian chậm chạp trôi qua, mãi lâu sau Phong Trần mới lên tiếng:
- Chỉ có đi rồi tranh thủ về sớm chứ không được vắng mặt, cô nghe rõ chưa?
Đôi mắt Khánh Băng tối sầm, cô lặng thinh ngán ngẫm lùi ra phía sau tựa lưng vào tưòng, tay xắn chặt quai xách, môi bậm lại ấm ức khi nghĩ đến chiếc bánh kem nho nhỏ mà cô phải thức suốt đêm qua mới làm vừa xong và hai mươi bốn cây nến hồng bạch xinh xinh cô đã tranh thủ mua hồi lúc trưa. Hay nói thật với ông ta rồi năn nỉ? Khánh Băng chau mày: Vô ích thôi. Là nhân viên dưới trướng giám đốc Trần, tuy chẳng lâu lắm, nhưng cũng đủ để cô "kinh nghiệm xương máu". Muốn yên thân làm việc thì gật đầu tuân theo chứ chả nên lắc đầu từ chối ấy mới đúng là hợp lý.
Phong Trần lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của Khánh Băng:
- Sáu giờ rưỡi có mặt, cô phải trang thủ kẻo trể đấy.
Khánh Băng nhẫm tính thật nhanh. Đưa xe ra khỏi garage. Mười phút, hai lượt đi về hết bốn mươi phút, thế là chỉ còn mười phút dư ngắn ngủi. Cô nén tiếng thở dài nảo nuột. Khánh Băng ngồi phịch xuống ghế, mặt khó chịu đến cùng cực, Phong Trần ngạc nhiên kêu lên:
- Vẫn còn chưa chịu về à? Cô biết mấy giờ rồi không?
Khánh Băng xụ mặt, đáp cộc lốc:
- Biết, nên tôi nhận biết, tốt hơn hết là ở lại. Thà luộm thuộm, kém tươm tất hơn là mang khuyết điểm - Khánh Băng dài giọng - Khâu giờ...giấc... chưa... ạ.
Hiểu rõ lời Khánh Băng mỉa mai mình, Phong Trần phớt lờ, trên môi nở nụ cười khó hiểu, đôi chân mày rậm nhương nhướng, tia mắt giễu cợt bbắt đầu lướt chậm trên người cô thư ký riêng, khá lâu sau anh gật gù:
- Theo tôi thấy, thế này cũng tàm tạm rồi, đừng càu nhàu nữa nghe mệt cả óc, cô bé ạ.
Khánh Băng trợn mắt:
- Như vầy mà ông cho là được hở? - Cô đứng phắt dậy, miệng méo xệch - Nè! ông hãy nhìn kỷ đi. Áo quần nhếch nhác, tóc tai bù xù, mặt mày lem luốc, đến chổ đông người cùng tôi, ông chẳng cảm thấy xấu hổ ư?
Vẫn nụ cười của kẻ bề trên, Phong Trần thản nhiên:
- Có gì tôi phải xấu hổ chứ. Tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó xảy ra.Cô cứ an tâm lo cho chính mình tốt hơn.
Nhìn giương mặt khinh khỉnh bà nụ cười châm biếm của Phong Trần, Khánh Băng tức tối, không thèm trả lời nữa, cô đến bên cửa sổ ngó mông lung ra đường, lòng nhủ thầm:
- Được. Hãy tha hồ mà xài xể người khác đi, ông giám đốc kính mến. Phần tôi cũng tha hồ nhẫn nhịn. Thử xem, ai sẽ giãm tuổi thọ vì tật nói nhiều lớn hơn cái tuổi cho biết. Hứ! Đàn ông gì mà mồm mép đến phát khiếp. Đúng là nghèo tiền nghèo của gắn đôi với nghèo quyền lợi, nghèo sự ưu đãi và giàu sự ưu đãi và giàu nỗi thiệt thòi.
- À này, Khánh Băng!
Phong Trần đột ngột lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ vớ vẩn của Khánh băng bằng giọng lạ, khiến cô dù đang bực bội cũng phải xoay đầu lại, lắng nghe.
- Cô có quà để trong ngăn kéo ấy.
Đôi mày Khánh Băng hơi nhíu lại, cô ngỡ ngàng:
- Quà của tôi, nhưng ai gởi mới được chứ.
Môi Phong Trần nỡ nụ cười gượng gạo:
- Sao cô lại hỏi tôi? Lạ thật - Phong Trần cười nhạt - Chả lẽ mọi việc trên đời tôi đều phải biết hết ư?
Đỏ mặt, Khánh Băng lắc đầu ấp úng:
- Tôi không có ý vậy.
Gói quà đã nằm trên tay Băng. Cô mở thật nhanh. Từng lớp giấy một và cuối cùng... Khánh Băng sững sờ. Bộ váy lụa satanh hồng với những đường ren trắng mịn màng tuyệt đẹp, bộ váy mà mỗi khi đi ngang qua shop "Trung tâm thời trang" cô đã say sưa ngắm nhìn hàng trăm lần và ước ao trong vô vọng.
Nâng nhẹ chiếc áo, một mãnh giấy pơ- luya hồng rớt ra, hàng chữ đánh máy đập vào mắt cô:
"Gởi Đoàn Nguyển Khánh Băng - Mừng sinh nhật lần thứ hai mươi bốn ".
Và phía bên dưới, Khánh Băng lật tới lật lui, cô ngớ ngư
Không họ tên, không chử ký, không dấu vết. Khánh Băng hoang mang tột độ. Cô đoán già đoán non nhưng chẳng sao hiểu nổi chủ nhân của món quà quý giá kia là " nhân vật" nào. Lại biết rõ hôm nay cô tròn hai mươi bốn tuổi, chả sai lệch mảy may. Những gương mặt bạn bè, người thân thuộc lần tượt hiện đến. Như Nguyện ư? Không, bởi ngày đi học chung Như Nguyện có tiếng đãng trí số một, ngoài bài vở ra cô ít khi để tâm đến chuyện gì cả. Hay Hoàng Ha? Cũng không nốt. Cô đã theo chồng về vùng cao, ở trên ấy thì đốt đuốc khắp nơi chẳng thể nào có được chiếc áo ấy. Vả lại kinh tế vợ chồng Hoàng Hoa rất yếu kém. Còn cậu Nam và mợ Hoa ư? Lại càng không.Ở công ty này, cô chưa hề giao tiếp mật thiết với một ai cả ngoài...
Tầm mắt ưu tư của Khánh Băng đột ngột dừng lại. Đôi môi con gái trể xuống thật dài, hai cánh mũi xinh xắn phập phồng hếch lên, mắt nai tròn xoe chơm chớp. Ối! Chã lẽ ông ấy? Khánh Băng đưa tay vỗ nhẹ vào đầu. Không. Không thể có điều trái khuấy, nhưng vô cùng tế nhị xảy ra ở một người vô tâm vô tính có trái tim băng sơn như ông ta được.
Bao câu hỏi, bao thắc mắc làm Khánh Băng điên cuồng cả đầu. Thôi thì...Khánh Băng bậm môi...của ai mặc họ, giờ cần giải quyết việc vướng víu trước mắt là nên hay không nên sử dụng bộ đầm này để dự tiệc tối nay. Nếu không mọi người sẽ nghĩ sao khi Kháh Băng với bộ dạng lôi thôi, lếch thếch chường mặt giữa đám đông sang trọng, quần là aó lượt. Còn nếu mặc, giám đốc Trần chẳng cho cô ra gì, không biết kiềm lòng trước sự quyến rũ hào nhoáng của vật chất. Cụp mắt xuống, xụ mặt, Khánh Băng miển cưỡng nhè nhẹ đẩy chiếc áo qua một bên rồi ngồi xuống chống cằm, mặt bình thản, nhưng lòng ấm ức, tiếc nuối. Cô đã từng ao ước có nó, sao nay vào tay lại từ chối, tránh né, chẳng can đảm nhận lấy? Cô tự trọng hay tự ái? Thật lòng không muốn hay sĩ diện hão huyền? Khánh Băng lại đảo mắt nhìn quanh. Đúng là một con người bất lịch sự, cô ngồi ì ra đó. Chút hờn dỗi chợt đến mà Khánh Băng chả hiểu nổi vì đâu. Hay kệ hắn ta vậy. Những ngón tay thon nhỏ giơ lên định kéo chiếc áo về phía mình, nhưng rồi Khánh Băng rụt tay lại thật nhanh bởi tiếng "hừ" như bắn ra từ miệng Phong Trần, Khánh Băng bất giác đỏ mặt, cô giã vờ nhún vai, tránh tia nhìn của anh.
- Cô Băng! Sắp đến giờ rồi đó.
Khánh Băng chau mày, cố lấy lại bình thản, nghiêng người vớ nhanh chiếc áo lách nhẹ vào phòng tắm. Tiếng giám đốc Trần vọng vào:
- Khánh Băng! Tôi chờ cô ngoài xe.
Khánh Băng lầu bầu:
- Ông ta muốn thúc hối mình đấy. Hừ! Chậm như rùa thì đã sao? Đàn ông con trai gì mà chả biết ga lăng tí nào cả. Cần phải cho ông ấy một bài học về phép lịch sự tối thiểu với "đàn bà con gái" mới được.
Tuy nghĩ vậy Khánh Băng vẫn gấp rút kéo nhanh phẹt- mơ- tuya và ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài. Nhưng đôi chân Khánh Băng bỗng trở nên cuống quít lóng ca lóng cóng nặng trịch ngàn cân và gót giày gần như dính chặt xuống đất khi cô phát hiện được cái nhìn lạ lẫm,cái nhìn sâu hun hút chẳng khác gì tia laser cực mạnh từ người ngồi trong xe chiếu thẳng vào cô. Không vờ vĩnh, che giấu hay ngại ngùng, trái tim ngủ quên từ bao trăm năm đột nhiên bị đánh thức bằng ngọn roi êm ái thần kỳ khiến Khánh Băng chới với, chơi vơi.
- Eo ơi! Nhìn kiểu chi kỳ cục thế hở? - Khánh Băng thì thầm.
Thu hết cam đảm còn sót lại, Khánh Băng cũng đến được bên tay lái và im lặng. Phong Trần không tỏ cử chỉ nào trao tay lái cho cô, đã thế, anh còn đề nghị:
- Hôm nay chúng ta đổi vị trí nhé. Vả lại, qua nét mắt cô, tôi nghỉ cô không được khỏe lắm.
Khánh Băng ngẩn người mất mấy giây, cũng giọng nói này, đôi mắt đó cô đã bắt gặp một lần bên bãi biển đêm vắng tanh hôm nào. Nổi xúc động khiến Khánh Băng trở nên ngoan ngoãn khác thường. Cô nhẹ nhàng vén áo ngồi vào vị trí của Phong Trần thường ngày.
Xe lướt êm êm qua khu phố đông người quận I, rồi vượt cầu Sàigòn về phía Biên Hòa. Cuối cùng, xe dừng lại ở một địa điểm thật đẹp, thật nên thơ mà cũng thật xa lạ. Bên ngoài, trời đã tối đen, nỗi lo sợ vu vơ chợt đến khiến Khánh Băng biến sắc kêu lên:
- Giám đốc Trần! Đây là đâu?
Phong Trần im lặng nhìn Băng một lúc, hỏi nhỏ:
- Nhưng cô có thích không?
Khánh Băng bực bội ra mặt:
- Sở thích cá nhân tôi chẳng can dư gì đến buổi chiêu đãi cả. Giám đốc đừng đùa nữa, hãy đưa tôi đến nhà hàng Chung Nam Sơn đi, kẻo trể giờ mất.
Phong Trần lừ mắt:
- Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.
Khánh Băng đỏ mặt, cắn một miếng tóc gió thổi qua môi, cô hậm hực trả lời cho qua.
- Thích, rất thích nữa là khác. Nhưng...
Phong Trần nghiêm giọng:
- Không nhưng gì nữa. Vào đi!
Khánh Băng há hốc, trợn mắt, đầu lắc ngầy ngậy:
- Nếu ông không giải thích rõ ràng tôi sẽ đứng đây mãi.
Phong Trần ngẩng phắt mặt lên, giọng sắc lạnh:
- Cô lại sắp sửa vượt lên quyền hạn của một trợ ly giám đốc rồi đó.
Nói xong, Phong Trần bỏ đi một mạch vào trong. thế chẳng đặng đừng, Khánh Băng đàng bước xuống xe với niềm tức tối tràn ngập.
Vừa qua khỏi cổng nhỏ, Khánh Băng bàng hoàng dù trong lòng không được vui, Khánh Băng cũng thừa nhận rằng, khung cảnh nơi đây tuyệt đẹp hơn trí tưởng tượng của cô rất nhiều. Chẳng khác gì cô đang lạc vào cỏi thần tiên ở chốn đào nguyên. Không gian chìm đắm trong vắng lặng trong vắt và dịu dàng. Trăng vừa nhô lên, nhưng cũng đủ sức tỏa ánh vàng dìu dịu xuống thêng thang trên miền hoa cỏ tươi mát xanh vời vợi. Qua những mảnh vườn là một hồ nước rộng, vòi nước phun cao liên tục tạo thành các cầu vòng ngủ sắc lấp la lấp lánh bởi ánh đèn pha lê rọi sáng lung linh hạt nước, tựa như từng chuổi ngọc kết nên vòng nguệt đăng quang.
- Đã đến rồi đó. Mời cô vào.
- Đến ư? - Khánh Băng ngẩng phắt lên và lập lại lời Phong Trần như một cái máy.
Trước mặt cô, một ngôi nhà hai tầng sơn trắng trinh khiết nổi bật với những cánh cửa sổ lớn lộng kính. Bậc tam cấp, cột đều được đúc bằng đá cẩm thạch màu xanh ngọc. không dằn được nữa. Khánh Băng lại kêu lên:
- Ngôi biệt thự này của ai? tại sao ông đưa tôi đến đây? Giám đốc Trần à! Đừng làm vẻ bí mật nữa được không?
Giám đốc Trần rõ ràng chẳng chú ý tới lời của Khánh Băng, anh quay nhanh lên nhà, sau khi buông ra câu cụt ngủn khó ưu.
- Vào trong rồi hẳn nói.
Hai người bước hẳn lên bậc thềm lót thảm đỏ. Cánh cửa kính lớn tự động mờ ra chờ họ vào phòng khách rộng rực rỡ bên trong với những vầng đèn treo sáng chói làm óng ả màu sắc của tường hồng, thảm vàng và những bức tranh khổng lồ bày biện khắp nơi. Một người đàn ông ăn mặc lịch sự tiến đến vồn vả cúi chào Phong Trần và Khánh Băng.
- Chào cậu. Chào cô.
Phong Trần khẻ gật đầu:
- Thế nào? Ổn cả chứ chú Tư?
- Vâng - Chú Tư lễ phép - Tôi đã chuẩn bị xong xuôi tất cả. Mời cô cậu sang phòng tiệc.
- Tiệc ư? - giọng Khánh Băng ngơ ngác hỏi. Tiếng cô tuy nhỏ, nhưng vọng rền cả khu biệt thự. hết hồn cô đưa tay lên bịt kín cả miệng.
Chú Tư ngạc nhiên:
- Cô bảo sao ạ?
Bắt gặp cái lừ mắt của Phong Trần Khánh Băng vội vả phân bua:
- Không. Không có gì cả. tôi chỉ lấy làm lạ vì chẳng thấy khách khứa đến dự tiệc đúng giờ thôi.
Đến lượt chú Tư chưng hửng, quay sang Phong Trần, chú hỏi lại:
- Còn khách nữa à? Thế mà cậu chẳng cho tôi hay trước, giờ làm sao đây?
Phong Trần nạt ngang:
- Đừng nói nhiều. ta mau qua phòng ăn đi. Nhờ chú thắp nến cho nhé.
Khánh Băng nhủ thầm: Mặc ông ấy, chả thèm thắc mắc, bận tâm làm gì cho mệt trí. Một liều, ba bảy cũng liều.
Cánh cửa phòng ăn đã mở ra, trái ngược với phòng khách nơi đây có những bức bình phong bằng đồng khổng lồ chạm hình nổi sáng chói đặt ở góc phòng. trần và tường đều khảm giấy hoa đường màu rực rỡ. Những chiếc ghế lưng cao cẩn xa cừ đặt quanh chiếc bàn tròn mặt cẩm thạch với lọ hoa màu hồng tươi, những vân thủy tinh đỏ chói, một bông cúc vàng như mới nở, cánh lớn dài và dày mịn như bằng nhung phản chiếu bóng mình lả lơi xuống mặt bàn. Có thể trong đời Khánh Băng chưa trông thấy một hoa cúc nở lớn, rực rỡ đến thế. Nhìn Khánh Băng ngẩn ngơ, Phong Trần nở nụ cười khó hiểu.
- Khánh Băng ngồi xuống đi. Chú Tư mang vào nhé...
Phong Trần gọi lớn về phía sau.
Câu nói trống không của Phong Trần khiến Khánh Băng phải ngẩng lên chờ đợi và suýt nữa, cô đã hét lớn lên khi thấy vật mà chú Tư khệ nệ mang vào. Đó là chiếc bánh sinh nhật ba tầng thật to. Mừng sinh nhật Khánh Băng và hai mươi bốn cây nến cắm xoay tròn.
- Ôi! Ta đang tĩnh hay mơ đây hởi trời?
Nỗi xúc động ngẹn ngào ấp đến, Khánh Băng nhắm mắt, một tay đè nén ngực tưởng như sắp đứt hơi chết ngất. Chuyện xảy ra đêm nào ở Nha Trang, Khánh Băng nghĩ rằng đã đi vào giấc ngủ, trở về trong chiêm bao để sáng ngày thức dậy không còn gì trong hai tay, ngày tháng trở thành hiện thực, một hiện thựckhông thể trốn tránh hoặc chối cải.
- Chúng ta cầu nguyện và thổi nến Khánh Băng nhé.
Ánh mắt Phong Trần thật sâu và nồng ấm.
Trai tim chìm xuống đáy biển, trái tim treo trên đầu non, cả người Khánh Băng biến động như giòng nước vỡ, đôi môi hồng nhỏ xíu chun lại, ánh mắt tắt ngấm. Rồi như từ một rừng cây nào giữa khoảng cách ngàn trùng, cô mơ hồ cảm nhận đôi cánh tay đàn ông như một cành non nào vương vít về phía mình. Mấy ngón tay dịu dàng, bình thản, ấp lên môi Khánh Băng, vườn nhẹ qua bàng hoàng rung động. bao nhiêu vẻ tinh quái giễu cợt, dững dưng lạnh lẽo trên khuôn mặt Phong Trần ít phút trước đây, giờ như biến mất, chỉ còn lại đôi mắt ấm áp mông lung đầm thắm đến não nùng. Ánh mắt nữa muốn gởi trao một lời vô cùng tha thiết, nữa như muốn căm lặng bên này bờ đại dương mêng mông tận cỏi mù khơi.
- Khánh Băng! Em có biết một điều là tôi đã yêu em từ lâu lắm rồi không?
Lời tỏ tình thật đúng "thời điểm" của Phong Trần khiến Khánh Băng quên mất đi nổi khổ sở day dứt âm thầm suốt một năm qua, cô mở mắt to thật to, giọng khô khốc:
- Không. Tôi không biết đâu.
Thở nhẹ ra hiu hắt, phong trần nhẹ xoay người, nắm lấy bờ vai Băng lắc mạnh:
- Em biết. Đừng chối cải vô ích. khánh Băng. hãy nhìn thẳng vào mắt anh, rồi trả lời khi đã suy nghĩ thật kỹ đi em. Anh xin em mà.
Khánh Bang tưởng mình có thể chết đi được vì những lời lẽ yêu đương tình tứ đến mê đắm kia, nếu cô không bất chợt nhớ lại. Ôi! Chỉ vì lời đè nghị kết bạn thôi mà cô đã ôm lấy sầu tới ngần ấy thời gian. Giờ chuyện tình yêu? Cắn nhẹ ngón tay giữa hai hàm răng ngậm ngùi, khánh Băng tự sĩ vã lấy mình. Khánh Băng! Mi có thể giữ sự ngu ngốc trong người mãi thế sao? Mi phải khôn ngoan thêm mộ tí đi chớ kẻo nhầm lẫn lần thứ hai về mối quan hệ tình cảm giữa mi và người ta để rồi om trái tim rỉ máu lang thang suốt cuộc đời con gái. Mạnh dạn, cứng rắn lên đi nào. Đây chỉ là trò chơi của bọn nhà giàu.
Với chút can đảm còn sót lại, Khánh Băng đứng bật dậy, khoanh tay, cố làm ra vẻ thản nhiên đến lạnh lùng.
- Tôi phải về thôi. Bạn bè tôi còn chở ở nhà.
Bất ngờ trước phản ứng của Khánh Băng. Phong Trần sa sầm nét mặt, quai hàm anh bành ra dử dằn, nhưng chỉ thoáng sau, anh đã dịu ngay. Rít một hơi thuốc dài, anh nói rõ từng tiếng:
- Được. Em có thể tránh né, không trả lời câu hỏi của anh. Anh sẽ chờ đợi đến khi nào em cảm thấy hành hạ anh như thế đủ rồi, chỉ yêu cầu em từ nay trở đi, không nên... đi với Minh Quang nữa.
Khánh Băng nhìn Phong trần, ánh mắt khó chịu, cô bất mãn ra mặt:
- Bây giờ thì đến lượt ông vượt qua quyền hạn giám đốc của mình rồi đấy.
Phong Trần thở dài:
- Em nói thật không sai. Nhưng em làm thế để chi, đùa với lửa chẳng bỏng da cũng rát thịt thôi bé con ạ.
Ngỡ Phong Trần châm chọc việc mình kết thân với Minh Quang, là người đàn ông đã có vợ. Dù Quang đốui xử với cô như em gái và cô cũng vậy, Nhưng Băng không muốn giải thích.
- Cám ơn lời chỉ dạy bảo ban chân thành của ông. Tiếc rằng tôi đã biết điều đó và sẳn sàng chấp nhận. Dù sao Minh Quang cũng đem đến cho tôi niềm vui và niềm chân thật mà ở người khác...không phải dể tìm đâu.
Kề môi hớp một ngụm sượu đắng chat trong cổ họng. Phong Trần cau đôi mày lại, anh đáp sau khi đã đè nén lòng mình:
- Không phải dể tìm tức là muốn tìm vẫn có, dù hơi khó khăn. Bản thân em rất cao ngạo, hiếu thắng, chẳng lẽ em lại thích giữ trong tay những thành trì đã bị phá vỡ? Anh không tin đâu.
Đôi môi Khánh Băng khẽ mím chặt:
- Xem chừng ông nhầm lẫn khi nhận xét về tôi rồi đó. Thật ra, tôi cũng bình thường như những người con gái khác mà thôi. Chẳng hạn chỉ yêu cầu tôi thích những gì dể tìm, dể có, dể giữ và nhất là dể thương.
Quá nóng nảy, nên Khánh Băng buột miệng nói một mạch, ngay sau đó mặt cô đỏ bừng lên vì xấu hổ. Phong Trần ranh mãnh nhìn cô và hỏi với sự dịu dàng tinh quái:
- Vậy trong mắt em, tôi thế nào?
Khánh Băng ngước mắt nhìn Phong Trần với gương mặt kiêu sa:
- Hẳn ông hiểu rõ mình hơn ai hết, sao lại hỏi tôi?
- Tôi chỉ e điều hiểu biết của mình sẽ khiến người khác phái tự ái. Phiền phức lắm.
Môi Khánh Băng thoáng nở nụ cười châm biếm:
- Thử xem sao.
Phong Trần do dự một lúc rồi khẻ nói:
- Đó là cô ép tôi đấy nha.
- Ừm. Khánh Băng nhếch mũi.
Phong Trần đi đi lại lại trong phòng. Lông mày cau lại và đột ngột anh đứng phắt trước mặt Khánh Băng hạ thấp giọng:
- Em cũng rất yêu anh phải không?
Khánh Băng trừng mắt, gằn giọng:
- Ông...ông đừng tưởng mình là giám đốc rồi có quyền xúc phạm đến mọi người chung quanh bất kỳ lúc nào cũng được. tôi yêu ông à? Tôi đâu có gan như vậy.
Phong Trần hốt hoảng: "Lẽ ra ta không nên thật lòng như thế". Hít một hơi thở sâu và dài, anh đáp sau khi đã đè nén lòng mình.
- Anh xin lỗi. Anh không muốn làm một điều gì để em phải phật ý đâu Khánh Băng ạ. Anh muốn chúng mình nên chấm dứt chuỗi ngày dài ray rứt dằn vặt riêng mang. Em thì vì tự ái con gái, bằng mọi giá che kín tình cảm của mình. Việc chấp nhận đi chơi với Minh Quang chẳng hạn. Còn anh, anh luôn mang nặng trong lòng nổi khổ và sự khó xử không cách nào vứt bỏ nổi đành lặng thinh suốt năm trời. Nay mặc em oán hận, trách hờn, nhưng hiện giờ anh chẳng cam tâm nhìn em mỗi ngày càng lún sâu vào mối quan hệ của chính bản thân em cũng biết không nên kéo dài thêm dù một giấy phút nào cả, cho nên anh...
Mặt Khánh Băng tái ngắt, bịt chặt hai tai lại, cô hét lớn:
- Đủ rồi, đủ rồi. Cái giá của tiệc sinh nhật hom nay tôi phải trả là thế đó ư? Giám đốc Trần, tại sao ông cứ mãi khổ tôi mãi vậy chứ?
Khánh Băng khóc tức tưởi, giọng ngẹn ngào cô nói tiếp:
- Xin lỗi giám đốc, tôi không thể...Tôi phải về.
Khánh Băng chao mình qua một bên như chiếc lá, nhưng không còn kịp nữa. Phong Trần đá nhẹ cánh cửa phòng và cả người Khánh Băng rơi gọn vào đôi vòng tay ấm áp của anh. hoảng sợ, bối rối, cô kêu lên:
- Đừng mà. Trời ơi! Ông làm gì thế? Buông tôi ra mau.
- Khánh Băng! Anh yêu em đến phát điên lên được. Khánh Băng đừng chối từ anh nữa. Khánh Băng! Khánh Băng...
Khánh Băng hốt hoảng nhìn lên bắt gặp nét say đắm dịu dàng thiết tha của Phong Trần. Đôi mắt anh chẳng khác gì lượn sóng trào tỏa lên cánh hồng nhưng e ấp, run rẩy, cuốn trôi tiếng nói, hơi thở. Cả người Khánh Băng hầu như tê liệt. He hé nhìn lên bờ môi, khép chặt ngấu nghiến cho đến khi Phong trần bỗng thấy như qua một mưa phủ chập chờn, những giọt nước mắt trong vắt bắt đầu nối tiếp trên hàng mi dài bất động của Khánh Băng. Những giọt nước mắt ngập ngừng đầu mi, rồi dài liên miên tràn lăn xuống má. Anh buông rơi bàn tay ngắm nghía khuôn mặt sáng hồng đẫm nườc mắt.
- Anh đã làm cho em buồn nữa phải không? Tha thứ cho anh nhé.
Mình mới vừa "được"hôn hay là "bị" hôn vậy? Nụ hôn đó ư? Nụ hôn đầu đời, ôi sao mà lạ lùng và diệu kỳ đến thế?Lòng dào dạt nguồn thương cảm mêng mong, cô muốn nói một câu gì thật thiết tha, thật nồng nàn yêu dấu, nhưng nổi xúc động làm cô ngẹn ngào nín câm.
Bàn tay Phong Trần lần tìm bàn tay Khánh Băng áp lên môi mình say đắm.
- Khánh Băng, hãy nói gì với anh đi em yêu. hay em vẫn còn giận anh vì những chuyện đã qua. Hay vì Minh Quang? Xô mạnh Phong Trần ra, Khánh Băng trừng mắt, cao giọng:
- Ông chớ khinh người thái quá như vậy. Chả lẽ tôi không thể tìm được một người đàn ông để kết thân hay sao mà phải chọn Minh Quang? Dù tư cách Minh Quang rất đàng hoàng, nhưng anh ta đã có vợ rồi kia mà. Nếu ông còn nói bậy bạ thế mãi, tôi chẳng nể nang đâu.
Phong Trần bối rối ngồi xuống ghế, giượng gạo cười:
- Thôi được, anh không nhắc đến Minh Quang nữa, đồng ý chứ?
Khánh Băng quay mặt cau có:
- Không biết.
Bắt gặp nét phụng phịu ấy, Phong Trần nhức nhối cả tim. bất chấp sự phản ứng của Khánh Băng, anh kéo mạnh cô vào lòng và Khánh Băng chỉ còn biết vùi mặt vào ngực Phong Trần để nghe tiếng nói trong tim của người đàn ông mà cô hằng yêu dấu. Phong Trần cúi xuống ghé môi lên mi mắt thắm những giọt nước mắt trong vắt của cô, rồi cũng đọi môi ấy vờn khắp mặt cô một hương thơm nồng nàn kỳ ảo.
- Phong Trần! Chuyện hôm nay là có thật chứ?
Phong Trần nheo mắt:
- Trăm phần trăm, nhưng Khánh Băng này, chả ai nói chuyện với bạn trai mình mà một hai cứ ông ông mãi, nghe chẳng êm tai một chút nào. Với lại, không có trường hợp nào, ông và tôi hôn nhau như vậy cả.
Xấu hổ đến đỏ mặt tía tai, Khánh Băng ậm ự trong cổ họng:
- Ơ...ơ... nói mà không biết thẹn. Chúng ta bao giờ đâu, một mình anh thì có.
Tiếng anh vừa thoát ra khỏi miệng Khánh Băng đã làm Phong Trần xúc động. Hơi chồm về phía trước, anh kêu lên:
- Ôi! Anh phải hôn em nhiều, nhiều lên mới được Khánh Băng ạ.
Khánh Băng chớp mắt, né người ré lên:
- Này! Đừng làm ẩu nữa nha. Chú Tư cười kìa, em không biết đâu.
Phong Trần lì lượm xiệt chặt vòng tay khao khát hơn, anh thì thầm:
- Nói yêu anh đi Khánh Băng.
Cựa mình trong vòng tay ấm áp của Phong Trần, Khánh Băng bối rối lắc đầu ngầy ngậy:
- Thôi đi, ai nói vậy chứ? Dị lắm.
Phong Trần vổ về:
- Yêu nhau mà dị à? Này nhá! Anh yêu em. Anh yêu em. Anh yêu em. Đấy, có ai thèm cười đâu.
Khánh Băng bậm môi không trả lời, Phong Trần giận dổi:
- Được, nếu em không nói, anh sẽ không cho em biết chuyện này.
Khánh Băng ngẩng vội đầu lên hỏi nhanh:
- Chuyện gì?
Phong Trần kề sát mặt mình vào mặt Khánh Băng, từ chối:
- Thì nói đi.
Ngồi phịch xuống ghế, Khánh Băng thở hắt ra than thở:
- Sao khổ quá vậy hổng biết.
Giấu nụ cười thầm, Phong Trần gằn giọng:
- Thế nào? Nhất định không nói hở cô nhỏ? Rồi, anh cũng không ép, anh đã phải nói lên điều không dám nói.
Khánh Băng cắn môi suy nghĩ: "Có gì mà rụt rè chứ? Ở đây chỉ có ông ấy và ta" Khánh Băng hất mặt nhìn lên trần nhà, hai tay chắp ra sau lưng, nghiêm giọng nói lớn:
- Nè, yêu đó. Chịu chưa?
- Trời đất! - Phong Trần phá ra cười - Cô bé ơi! Sao nói chuyện với anh nghe ngọt ngào đến phát khiếp. Đúng là trả nợ quỷ thần.
Khánh Băng lườm dài:
- Định đánh trống lãng hả? Không xong đâu nhé.
Phong Trần hừ nhẹ:
- Người lớn chả lẽ nuốt lời sao? Nhưng mà này, việc quan trọng lắm đấy.
Khánh Băng nhíu mày:
- Ừm, nói đi.
Mắt Phong Trần nhìn xoáy vào Khánh Băng, giọng anh nhẹ tênh:
- Khánh Băng! Chúng ta lấy nhau nha Băng?
Khánh Băng nhảy nhỏm trên ghế, cô lắc đầu lia lịa:
- Đâu được. Cả hai chưa thật sự hiểu nhau bao nhiêu kia mà. Phong Trần, em van anh đừng đùa kiểu ấy không nên.
Phong Trần nhìn cô, gặng lại:
- Anh chỉ cần câu trả lời của em thôi. Còn nên hay không, sau này hẳn hay. Khánh Băng đừng né tránh.
Khánh Băng cười ngượng ngịu:
- Ít ra anh, anh cũng cho em thời gian chứ.
Phong Trần ngắt lời:
- Mãn tang ba xong, chúng ta làm lễ đính hôn. Theo anh biết thì em chẳng còn ai thân thiết ngoài ông cậu họ xa. Anh sẽ nhờ chú Huỳnh đến gặp họ.
Khánh Băng lưỡng lự:
- Em muốn suy nghĩ lại. Phong Trần, anh hãy thông cảm, em đâu thể đem cuộc đời con gái của mình ra đánh đố như thế. Nhỡ sau này...
Chận một tay lên môi Khánh Băng, Phong Trần khuẩn khoản:
- Dành cho em một tháng, hai tháng, hoặc một năm hay mười năm thì em có dám chắc lúc đó em sẽ bảo đãm vững vàng hạnh phúc đời mình không?
Mày Khánh Băng hơi cau lại, vẻ căng thẳng:
- Em rất sợ rồi có khi nào đó anh thốt lời tiếc nuối vì anh đã chọn em, còn em thì lại sống trìền miên trong nước mắt đau khổ vì quá vội vàng và cả tin.
Phong Trần nhìn Băng một lúc rồi nói:
- Thôi được, một lần nữa anh chờ em.
Đêm đó thật khuya, cả hai mới về Sàigòn. Ra mở cửa cho Khánh Băng vẫn là mợ Hoa:
- Con xin lỗi đã làm mợ thức giấc.
Bà Hoa quay quắc người đi thật nhanh:
- Nợ báo oan gia từ đời kiếp nào, giờ phải trà có sao đâu.
Tuy đã quen lời chua cay mai mỉa từ miệng của mợ Hoa, nhưng Khánh Băng cũng nghe nhức nhối vô cùng. Phải thoát khỏi cảnh trạng này càng sớm càng tốt. Nhưng bằng cách nào đây? Một câu hỏi thật khó trả lời quá, phải làm sao đây hởi trời?
Bên ngoài ckhung cửa, mưa vẫn nặng hạt. Bên trong phòng, trời lạnh buốt, nhưng không làm dịu bớt cơn nóng nảy của lão Huỳnh. lão đi tới đi lui liên tục đến phát chóng mặt. Đã ba ngày trôi qua, Phong Trần luôn tìm cách tránh mặt ông. Anh chờ ở ông sự nhượng bộ và đồng tình.
Sáng chủ nhật, cách ba hôm sau. Lão Huỳnh đang săm soi những đóa cúc dại.
Bỗng tiếng chuông cửa reo inh ỏi. Tiếng chuông khác biệt với tiếng chuông buồn bã rời rạc của Phong Trần mỗi khi cô về, Phong Trần ùa vào như cơn lốc. Mặt hớn hở, anh vừa đi vừa huýt sáo một điệu nhạc vui tươi.
Hạnh phúc quá đơn sơ
Đời tôi đâu có ngờ
Từng đêm cô bé chờ
Như chờ từng giấc mơ
Là lá la...
Là lá la là la...
Là lá la...
- Quái thật! Hôm nay cậu ta làm sao vậy nhỉ?
Bỏ chiếc kéo tỉa hoa xuống, lão Huỳnh bươn bả chạy theo nôn nóng:
- Cậu Trần! Cậu về sớm thế?
Phong Trần xoay người thật nhanh:
- À, chú Huỳnh! Tôi cũng đang muốn tìm chú đây.
Lão Huỳnh ngạc nhiên:
- Tìm tôi? Có chuyện gì không?
Phong Trần ngắm nghía đóa cúc vàng thật tươi trong tay, nhẹ nhàng bảo:
- Vào nhà đi, rồi tôi sẽ nói cho chú nghe.
Lão Huỳnh khẻ gật đầu:
- Vậy cậu vô trước đi, tôi rửa tay đã.
- Ừm.
Năm phút sau, lão Huỳnh vả Phong Trần ngồi quây quần bên mâm trà bốc khói phả một hơi thuốc thật dài. Phong Trần nghiêm giọng:
- Chú Huỳnh! Tôi dự định sẽ cưới vợ, chú có ý kiến gì không?
Buông tách trà đánh cộp xuống bàn, hơi chồn người về phía trước, lão Huỳng thản thốt:
- Cưới vợ ư? Nhưng mà cưới ai? Sao tôi chẳng hề nghe cậu nhắc đến?
Phong Trần hơi lấy làm lạ vì loạt câu hỏi biểu lộ sự kinh ngạc của Lão Huỳnh, tuy nhiên anh vẫn đáp một câu dịu dàng:
- Tôi sẽ cưới Khánh Băng - Dừng lại một chút như để lấy ssức rồi anh nói tiếp - Bấy lâu nay, tôi chưa nói ra vì thực sự tôi chẳng hiểu Khánh Băng thể nào, nay tôi đã chính thức cầu hôn cùng cô ấy.
Dù biết rằng sẽ có lúc này, nhưng thật sự lão Huỳnh quá bất ngờ "Hãy giúp Phong Trần tìm bé Giang và cho chúng kết hôn với nhau". Lời nói mà trước khi lâm chung của ông Phong Vũ, lão vẫn còn nhớ. Ôi! Lão phải liệu tính sao đây? Ngăn cản cuộc hôn nhân ư? Lý do gì? Khi Phong Trần đã ngoài ba mươi tuổi. tang chế đã mãn và cũng hơn ba năm chẳng có tung tích gì về Tiểu Giang cả. Chẳng lẽ nay cứ bắt buộc Phong Trần chờ đợi trong vô vọng mãi sao? Nhỡ như sau này tìm lại được Tuểu Giang, rồi lại ép phong Trần ký đơn ly hôn cùng vợ để hưởng trọn gia tài kếch xù của dòng họ Phong ư?
Không. Trăm lần không. lão không để chuyện ấy xảy đến đâu. Nhưng lão muốn Phong Trần, người mà lão thương yêu nhất phải sống trong nhung lụa giàu sang sung sướng, ăn no mặc ấm, lão không muốn Phong Trần phải khổ sở. Tuy tiền bạc chẳng mua được hạnh phúc nhưng thiếu nó cũng khó lòng giữ vững hạnh phúc.
Nuốt nước miếng đánh ực, lão Huỳnh buồn rầu và nghiêm trang nhìn Phong Trần:
- Cậu có thấy là mình quá vội vàng gấp gáp trước quyết định quan trọng này không?
Phong Trần ngó lão Huỳnh trân trối, anh kêu lên:
- Chú nói gì lạ vậy? Chú có biết là là năm nay tôi đã bao nhiêu tuổi rồi không mà chú lại cho rằng tôi gấp vội? - Phong Trần nhăn nhó - Tôi đã ba mươi tuổ đầu rồi đấy.
Mặt lão Huỳnh nhăn nhúm, đôi mắt thoáng buồn, ông nói quanh co:
- Tuổi của cậu sao tôi không nhớ chứ. Ý tôi thắc mắc là cậu và Khánh Băng có thật sự hiểu nhau chưa? Cậu Trầm tỉnh, chững chạc, ghét ồn ào, còn Khánh Băng theo tôi, cô ấy trẻ con và bướng bỉnh quá.
Ngó lão Huỳnh bằng ánh mắt bất bình, Phong Trần mím môi gằn giọng:
- Tôi tin rằng mình đã không phạm phải sai lầm khi chọn Khánh Băng làm người bạn trăm năm. Cô ấy rất tốt - Phong Trần khẳng định - Còn những điều nhỏ nhặt như lão nêu trên chả quan trọng lắm đâu. Người phụ nữ chỉ cần họ yêu, họ nể trọng, là họ sẽ sẳn sàng hy sinh tất cả.
Giọng lão Huỳnh lạnh tanh:
- Con gái thời nay, cậu chẳng lường được đâu. Khi cần đạt được mục đích nào đó thì họ như chú nai tơ cứ mở to mắt tròn xoa ngơ ngác, lạ lẫm, nhưng đến khi đã nắm chắc trong tay rồi chẳng mấy chốc họ biến thành chị mèo mun gương cao vuốt nhọn cào cấu, quơ quào bất kể. Vả lại, Khánh Băng chỉ là cô thư ký riêng. Gia thế không rõ ràng lại có thể trở thành bà chủ một cơ ngơi lớn lao này sao? Nói ra, thử hỏi ai chả hoài nghi, tôi mong cậu nghĩ lại biết đâu sẽ tốt hơn.
Mặt Phong Trần từ đỏ chuyển sang xanh tái, môi anh run giần giật, mắt anh lóe lên tia giận dữ tột độ:
- Dưới mắt chú thì Khánh Băng lấy tôi chỉ nhắm vào gia tài của tôi thôi à? Không đâu - Phong Trần cười nhạt - Tôi tin Khánh Băng không phải là con người xấu xa, đầu óc nhỏ hẹp, tính toán, vụ lợi cho bản thân mình.
Lão Huỳnh ngữa cổ cười khan:
- Khi yêu, mấy ai chẳng cho người mình yêu là thần tượng, cao quý, hiếm có trên đời.
Thái độ khinh miệt Khánh Băng của lão Huỳnh khiến Phong Trần cảm thấy như mình bị xúc phạm, anh đứng bật dậy nghiến răng:
- Chú chớ nói thêm lời nào nữa, tôi sẽ chẳng nghe đâu. Bây giờ tôi nhờ chú một số việc. Tuần tới vào ngày chủ nhật, tôi và chú đến gặp cậu mợ Khánh Băng bàn bạc vấn đề trang hoàng nhà cửa trước sau, phần tiệc tùng tôi đã đặt sẳn ở nhà hàng đãi cả hai họ luôn khói phiền hà ai cả. Tôi nói chú nghe kịp chứ? Đã khuya lắm rồi, tôi mệt quá. Xin phép chú tôi đi nghĩ trước.
Phong Trần đùng đùng bỏ lên phòng. Lần đâu tiên lão Huỳnh thấy Phong Trần nổi giận đến mức ấy. Biết rằng mình đã thất bại, lão ôm mặt chán chường khổ sở vô cùng. Chỉ còn duy nhất một cách là gặp trực tiếp Khánh Băng, nhưng lão Huỳnh lắc đầu lia lịa. Chảng nên chút nào, bởi Phong Trần mà hay ra lão có mà rời khỏi ngôi nhà này ngay lập tức.
Vừa đặt chân lên nấc thang cuối cùng, bổng Phong Trần quay phắt lại, nói vọng xuống:
- Việc cần làm thì tôi đã làm hết rồi, chú chớ trách tôi tội nghiệp. Vả lại, hẳn xưa kia chú và cha tôi cũng đã từng tìm kiếm bé Giang nhưng kết quả có ra sao đâu.
Phải. Phong Trần nói đúng. Lão và Phong Vũ đã cất công tìm kiếm không nề cực khổ, nhưng vẫn vô vọng dù họ biết được một số manh mối về Tiểu Giang, còn Phong Trần? Anh hoàn toàn mù tịt thì cớ gì đòi hỏi Phong Trần phải hy sinh mãi quãng đời thanh xuân của mình chứ.
Thắp một nén nhang trước bàn thờ cố chủ, lão Huỳnh lâm râm khuấn vái:
- Cậu Vũ! - Danh xưng giữa lão Huỳnh và ông Vũ thở nhỏ - Hãy cho tôi biết đi, tôi phải giải quyết như thế nào cho vẹn vẻ đôi bề đây? Ép thằng bé mãi thì tôi không nỡ và cũng chẳng có quyền. Còn lặng thinh...Ôi, nghĩ việc tôi góp phần cùng cậu tạo nên tội lỗi, tôi hối hận, ăn năn, vô cùng.
Và lão nhớ lại trong một đêm mưa gió bảo bùng năm nào, Tiểu Giang, lão Huỳnh và vợ chồng cậu chủ Phong Vũ hoàn toàn thay đổi...
...
Lão Huỳnh ngồi thẩn thờ chống tay dưới cằm, vẻ mặt buồn rủ rượi. Bên cạnh Huỳnh, cậu chủ Phong Vũ lạnh lùng sắt đá thúc giục:
- Thế nào chú Huỳnh? Chú có thể giúp tôi được không?
Gương mặt xanh mướt hằn nét đau khổ của Thanh Vân, vợ Phong Vũ hiện ra, Huỳnh nghe lạnh ở xương sống, anh ngắc ngứ chằng nói nên câu trả lời.
- Sao, chú ngại khó à? Hay vì một lý do nào khác?
- Cậu Vũ! Tôi xin cậu hãy suy nghĩ lại. Mợ Hai sẽ chẳng chịu nổi đâu. Mợ ấy lại đang bệnh.
Ánh mắt Phong Vũ thoáng tối sầm, anh đốt cho mình điếu thuốc. Rít một hơi dài rồi dụi ngay vào gạt tàn, giọng xúc động.
- Tôi cũng biết thế, nhưng chẳng có cách nào khác hơn. Mỗi khi nhìn thấy con bé, tôi luôn ấn tượng mãi về sự không chung thủy của cô ấy. Nếu chẳng làm vậy, chúng tôi cũng chẳng sẽ bao giờ hạnh phúc nữa. Hoặc là tôi làm đơn ly dị. Thà là dứt khoác một lần đở khổ hơn.
"Ly dị ư". Huỳnh buột miệng:
- Không nên. Trăm ngàn lần không nên cậu chủ ạ.
Có tiếng khóc văng vẳng của đứa bé và tiếng Thanh Vân dỗ dành:
- Nào, ngoan! Ôi, con gái của mẹ hư thật. Nghe lời mẹ nín đi con nhé. Ba sắp về rồi đó. Ba mà nghe con gái khóc nhè hoài, ba sẽ không cưng đâu.
Cả hai người đàn ông sững sờ nhìn nhau. Trong mắt Phong Vũ không giấu được vẻ thảm nảo và bức xúc. Huỳnh lặng người:
- Cậu Vũ! Cậu hãy nghe lời tôi, đừng làm vậy không nên. Vả lại, cũng đâu có gì làm bằng chứng rằng bé Giang chẳng là con ruột của cậu.
Phong Vũ bật người nhìn thẳng vào mặt Huỳnh, buông gằn từng tiếng:
- Đủ lắm rồi. Tôi không cần ai dạy khôn tôi hết. Tôi chỉ có yêu cầu duy nhất là câu trả lời dứt khoát cho tôi rõ. Chú có giúp tôi hay không thôi, còn ngoài ra cứ để mặc tôi lo liệu.
Dứt câu, Phong Vũ loạng choạng bước ra phỏi phòng, bỏ lại Huỳnh ngồi đó với tâm trạng hoang mang rối bời và câu nói oán than của Phong Vũ vẳng bên tai:
- Từ trước đến giờ, chưa khi nào Phong vũ này lại hạ mình xin người khác điều gì. Đúng là nước loạn mới bìết tôi trung. Nuôi ong tay áo, nuôi khỉ dòm nhà.
Trước đây, ngôi biệt thự Phong gia là tất cả, là niềm vui, là tiếng cười, là hạnh phúc thì bây giờ...Huỳnh ôm đầu rên rỉ.
- Mợ Hai! Mợ hãy tha thứ tội lỗi tày trời này của tôi.
Huỳnh nằm chết dí trên giường, hai mắt mở thao tháo vẻ hồi hộp căng thẳng hiện rõ. Cánh cửa phòng Huỳnh bật mở. Phong Vũ ùa vào phòng chẳng khác gì cơn lốc, khuôn mặt anh xanh tái và hốt hoảng cùng cực. Chỉ hai, ba bước Phong Vũ đã đứng trước mặt Huỳnh, đưa cho Huỳnh một cái bọc lớn màu xám, miệng thì thào:
- Chú Huỳnh! Tôi chuẩn bị đầy đủ, không thiếu món nào cả: Nón, tất, bao tay, khăn, tả, năm bộ quần áo mới, một số tiền khá lớn, tất cả gói trong áo đi mưa thật dày, chắc chắn không ướt đâu. Chú chịu khó đi khá xa một chút rồi đặt nó và nơi có nhiều người lui tới cho tôi nhé.
Huỳnh đón lấy chiếc bọc ôm chặt vào lòng, bàng hoàng run rẩy:
- Không còn cách nào khác hơn sao cậu Vũ? Hay ta để hôm nào trời tạnh mưa đã. Mưa dầm và lớn thế này, chợ búa, phố xá, trường học đều vắng tanh mà để nó ngoài mưa lâu, tôi e... Cậu Vũ! Tôi chẳng nỡ... Thật đấy.
Phong Vũ cúi xuống gần, rất gần gương mặt đang co rúm vì sợ hải lẫn bất mãn của Huỳnh. Tia nhìn nghiêm khắc như hai đốm lửa cháy bỏng rực sáng trong đêm u tịch.
- Nếu còn, giờ này tôi đâu đã ở đây - Giọng Phong vũ mạnh mẽ dử dội - Không nên chần chờ nữa. Một khi nó khóc lên, mọi người phát hiện được việc tôi làm, nhất định tôi chẳng bỏ qua cho chú đâu. Chú nghe rõ chưa?
Quai hàm Phong Vũ bạnh ra, anh nghiến răng:
- Tôi đã mở sẳn cổng rồi, chú đi nhanh lên.
Vẻ mặt đanh lạnh của Phong Vũ. Khiến Huỳnh run sợ. Tuy Nhiên, anh vẫn cố van vỉ lần cuối:
- Cậu Vũ! Biết ra, mợ ấy sẽ không sống nổi, chừng đó cậu có hối hận cũng quá muộn màng.
- Mặc - Phong Vũ nóng nảy gạt ngang - Cô ấy gieo gió thì phải gặt bảo. hạng đàn bà thiếu chung thủy, lẻ ra...nên chết phứt cho xong, khỏi bẩn mắt người khác.
Cả hai còn đang đôi co, bỗng đứa bé khóc ngất lên, Phong Vũ hoãng kinh, anh xần tới gầm gừ trong cổ họng:
- Chú muốn tôi giết con bé tại đây phải không?
Cắn chặt môi gần té máu, anh cuống cuồng gở tay Phong đang bấu chặt vào cổ đứa bé.
- Cậu buông đứa bé ra. Tôi sẽ vâng lời cậu, tôi vâng lời cậu mà.
Trong bóng đêm sấm giật chớp giăng mờ mịt đó, Huỳnh băng mình vun vút cuối cùng dừng lại ở một nơi rất xa thành phố. Sau giây phút trao đổi chớp nhoáng với chủ nhà, Huỳnh quày quả trở ra đường chính và trên tay, chiếc bọc không còn nữa.
Phải mất ít nhất hai giờ trôi qua Huỳnh mới vịn được chiếc cổng sắt quen thuộc.
Phong Vũ đón anh tận cổng rào nôn nóng hỏi nhanh.
- Chú Huỳnh có đặt đúng nơi tôi đã định chớ?
Thoáng biến sắc, nhưng Huỳnh vội trấn tỉnh ngay:
- Vâng, đúng chổ ấy.
Phong Vũ thở hắt ra nhẹ nhỏm:
- Cám ơn chú. Giờ thì yêu cầu chú giữ bí mật tuyệt đối. Dù tình huống nào, nếu tôi chưa cho phép, chú không được hở môi đấy.
Huỳnh cúi đầu lặng lẽ:
- Vâng. Tôi hứa cậu cứ tin tôi.
Phong Vũ nhếch môi cười hài lòng:
- Vậy thì tốt. Thôi, chú về phòng thay đồ nhanh lên. Mai anh có thể nghĩ mộtt ngày để lấy lại sức, mợ Hai có hỏi tôi nói cho.
Như xác không hồn, Huỳnh lủi thủi bước qua cửa, lên đến phòng ngủ, anh tắm rồi nằm vật xuống gường, toàn thân mệt mõi khủng khiếp và rơi vào giấc ngủ nặng như đá. Nặng đến nổi Huỳnh có cảm giác như sắp đi vào cỏi chết.
Ba ngày sau đó, mợ Hai Thanh Vân qua đời, Phong Vũ đau khổ kiệt lực, có lẽ vì thương vợ, nhớ con cùng nổi ân hận ray rứt không ngớt vò xé trong lòng. Huỳng tránh né Phong Vũ và tránh cả lương tâm của mình. Anh đã trực tiếp giết hai mạng người cùng một lúc.
Cuối cùng, Huỳnh từ bỏ Phong Gia về một vùng quê hẻo lánh, hai năm sau anh kết thân cùng một cô gái quê, vợ chồng anh tuy không giàu, nhưng cũng đủ sống và cũng tạm xem là hạnh phúc. Vợ anh chết vì sinh khó để lại cho anh một bé trai. Bế con đi lang thang tình cờ gặp lại Phong Vũ, giờ là thương gia có tiếng ở thành phố. Phong Vũ hết lời năn nỉ Huỳnh về sống chung và để có điều kiện tìm giúp bé Tiểu Giang. Mười năm, hai mươi năm lần lượt trôi nhanh, bóng dáng Tiểu Giang vẫn còn biền biệt. phong Vũ không còn, trọng trách ấy giao lại cho Huỳnh và Phong Trần, kết quả vẫn là con số không.
- Chú Huỳnh! Tôi gã Tiểu Giang cho Phong Trần, chú cố lo liệu.
Thế mà hôm nay, đảo lộn sự sắp đặt của người lớn tất cả. lão Huỳnh rất hiểu tính nết Phong Trần. Anh đã quyết việc gì chẳng ai lay chuyển nổi.
- Cậu Vũ à! Mong cậu hãy tha thứ cho thằng bé. Nó cũng thật tâm tìm kiếm tiểu Giang, nhưng cũng có lẽ số trời mà thôi.
Mới sáu giờ sáng, lão Huỳnh đã ăn mặc chỉnh tề ngồi đợi Phong Trần ở phòng khách. Chẳng bao lâu, có tiếng gót giày nện côm cốp xuống nền nhà, lão Huỳnh sáng mắt khi thấy Phong Trần bước vào phòng khách. Nhưng Phong Trần thì trái lại, phát hiện sự có mặt của lão Huỳnh trong gian phòng, anh vội quay quăt người đi. Lão Huỳnh gần như nghẹn lời:
- Cậu trần! Tôi muốn chuyện với cậu về chuyện Khánh Băng.
Phong Trần đành miển cưỡng quay lại, bụng than thầm: "Gì nữa đây hởi trời?". Bề ngoài tuy anh tỏ ý không thay đổi ý định kết hôn và bất chấp lời của lão Huỳnh can gián, nhưng thật ra trong lòng Phong Trần bứt rứt, khó chiệu vô cùng. Suốt cuộc đời anh, chỉ có hai người thân duy nhất. Cha anh không còn, anh đã xem lão Huỳnh như ruột thịt, nên lão Huỳnh chưa đồng ý, anh cũng chưa thể nào tổ chức đám cưới được. Chú cứ "găng" đến cùng đi, cháu sẽ"ì" đến chốn cho xem ai có lá gan to hơn ai.
- Chú nói, tôi nghe đây.
Lão Huỳnh bưng tách cà fê lên miệng nhấp từng ngụm nhỏ, rồi đặt xuống ngó Phong Trần chăm chăm. Sau đó hỏi nhỏ:
- Cậu đưa Khánh Băng đi sắm đồ cưới chưa?
Phong Trần quả thật rất bất ngờ, nhưng nghĩ lão Huỳnh châm chọc mình, anh cau mày phản pháo:
- Chú quan tâm vấm đề ấy để làm gì?
Gương mặt phờ phạc của lão Huỳnh căng thẳng lên thoáng nhanh rồi dịu xuống. Môi cố nở nụ cười mà dưới mắt Phong Trần, anh chẳng rõ lão Huỳnh đang cười hay khóc.
- Cậu Trần! Chủ nhật này, tôi sẽ theo cậu đến nhà Khánh Băng bàn chuyện cưới hỏi.
- Chú bảo sao? - Phong Trần ngồi thẳng người lên, sững sờ.
Nghiêng đầu ngắm nghía lọ cúc vàng, lão Huỳnh trầm ngâm lặp lại lần nữa lời đã nói.
- Chúng tasẽ tới nhà Khánh Băng vào chủ nhật tới. Cậu cũng nên nhờ Khánh Băng thưa trước cùng gia đình để hôm ấy ta dể bàn bạc cụ thể hơn.
Mặt Phong Trần ngay ra, nhưng đôi mắt thi sáng rỡ, anh ngừng một chút như để quan sát, kiểm tra lại thích giác của mình. Một lát sau, anh xuống giọng:
- Chú nói thật?
Lão Huỳnh phì phà điếu thuốc:
- Chuyện quan trọng thế tôi đâu dám nói đùa sao? - Lão Huỳnh trầm ngâm - Tôi đã không đúng khi ngăn cản cậu cưới Khánh Băng. Bởi xét cho cùng, cũng chưa phải là một cô gái trái tính trái nết. Cô ấy ngang tàn bướng bỉnh - lão Huỳnh chắc lưỡi - Cũng chẳng quan trọng lắm, miễn rằng cô Băng chịu khó, yêu cậu thật lòng thì tôi tin chắc cô ấy sẽ thay đổi một khi mình là vợ và biết đâu sẽ trở thành người vợ mẫu mực.
Nghe cách nói chuyện của lão Huỳnh, cho rằng Phong Trần hiểu tất cả những gì lão và mọi người đang muốn giấu.
- Tôi sẽ cho cậu biết rõ sự thật, nhưng chưa thể vào lúc này.
Nét mặt buồn héo hắt của lão Huỳnh khiến Phong Trần chẳng nên hỏi tiếp nữa. Đặt bàn tay mình lên vai lão, Phong Trần nghiêm nghị:
- Chú hứa thì không được quên đấy nhé.
Nuốt nghẹn vào lòng, lão Huỳnh gật đầu lia lịa:
- Ừm. Tôi nhớ mà. - Và không muốn để Phong Trần hỏi thêm, lão Huỳnh vờ ngó ra cổng rồi kêu lên - Thôi chết! Đã bảy gìờ mười lăm, sao không thấy Khánh Băng lái xe đến rước cậu đi làm hở? Hay là cô ấy...
Phong Trần cắt ngang:
- Chú định bảo Khánh Băng ngủ quên chứ gì, phải không? - Phong Trần bật cười - Chú đoán không đúng đâu. Hôm qua Khánh Băng xin phép nghĩ một ngày bận việc nhà gì đó. Thấy cô ấy cũng siêng năng, chăm chỉ, từ ngày đi làm đến nay, chưa vắng bửa nào, nên tôi đã đồng ý.
Lão Huỳnh phật ý:
- Cậu Trần này! Tôi nói có khi cậu sẽ cho tôi là nhiều chuyện, nhưng để trong lòng mãi thì khó chiệu quá. Là giám đốc một công ty lớn với hàng trăm nhân công dưới quyền, muốn giữ một uy tín cần tránh lẫn lộn khi giải quyết sự việc riêng chung, công ra công, tư ra tư. Khánh Băng cũng như bao người khác, cùng làm cùng hưởng, chẳng ai nói tới nói lui gây khó xử cả.
Phong Trần khựng lại, anh la lên:
- Chú nghĩ tôi thiên vị Khánh Băng à? Điều ấy không bao giờ xảy ra đâu. Vả lại. Khánh Băng cũng chưa từng đòi hỏi hay yêu sách chi hết. Chú cứ an tâm.
Phong Trần khoát tay, đứng lên:
- Có gì tối chuang ta sẽ bàn tiếp nhé.
Những bước chân như reo vui của Phong Trần gỏ dài ra cổng, lão Huỳnh nhìn theo, hai dòng lệ lăn tròn trên trên đôi má nhăn nheo:
- Phong Trần, con...Tiểu Giang, tôi lại giết cô một lần nữa rồi.
Với đôi bàn tay "phù thủy" thật khéo léo của Như Nguyện, chẳng mấy chốc, cô đã biến Khánh Băng từ một cô bé lọ lem thành nàng công chúa xinh đẹp có nhan sắc "khuynh quốc loạn thành"
Ngắm nghía thành quả của mình, Như Nguyện không giấu được vẽ mãn nguyện, cô cười khúc khích:
- Phải công nhận nhỏ đẹp "Tàn canh khói lửa" luôn. Đẹp thế này hèn chi bọn đàn ông con trai theo mình nườm nượp, thấy mà phát thèm.
Khánh Băng hôm nay bổng dưng hiền thục lạ, chơm chớp đôi mi được chải mascara màu tim tím huyền hoặc, cô chúm chím đôi môi hồng.
- Mí có kém ai đâu mà rên hoài vậy? Mi quên là bạn bè thường bảo haiu đứa mình "Mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười" sao?
Dặm thêm tí phấn hồng lên má Khánh Băng. Như Nguyện xụ mặt:
- Ấy là bạn bè an ủi ta thế thôi, chứ nều ta thực sự "xem xem" với mi thì hôm nay ta đã có nơi trao thân gởi phận rồi, đâu phải thui thủi thế "nì".
- Ê! Duyên ai nấy đợi, nợ ai nấy chờ. Mi cứ than thở hoài, ta khó chịu quá. Hay ta nhường anh ấy cho mi đó.
Như Nguyện ré lên:
- Bộ ỷ mình ssáp lấy chồng rồi ăn nói kiểu vậy hỉ? Liệu hồn, chút nữa chú rễ đến ta mách có bị cốc bươu trán, vở đầu.
Liếc bạn một phát dài thật dài, Khánh Băng hếch mũi thách thức:
- Chỉ sợ gan cóc tía thôi. Nếu có can đảm yêu Hùng, cứ tự nhiên.
Như Nguyện hét lớn:
- Ngồi im không hở? Hết chúc nhích, đến rục rịch, lại thút thít, "mần răng" mà ta kẻ mắt mi được hỉ? Muốn mắt phượng hay mắt bù xít, ốc bươu hỉ?
Nụ cười trên môi Khánh Băng vội vả bị kéo xuống thành cái bậm miệng nghiêm trang, nhưng mếu xệch, Như Nguyện xuýt xoa:
- Eo ơi! Cua biển cũng có lúc cũng dể dạy đến thế ư? Hèn gì ông giám đốc hắc ám Phong Trần chết mê chết mệt, chết đứng chết ngồi. Chỉ tội cho ông ta r...u...a huyền rùa của ta.
Khánh Băng giẩy nẩy:
- Lại nói bậy bạ gì nữa thế?
Như Nguyện phớt lờ nói tiếp, giọng tỉnh queo:
- Hai ông bạn thân rất thân bỗng của trái tim kia, dường nhu chẳng có ngăn nào dành cho Đông Minh bước vào.
- Đừng ép ta, Như Nguyện ạ. Vì như thế sẽ gây thêm ấn tượng và mặc cảm cho mối quan hệ của cả hai mà thôi.
Nhìn gương mặt tươi tắn như hoa bỗng chốc chìm sâu vào nỗi buốn, Như Nguyện biết mình đã lỡ lời, cô giả lả:
- Thôi, bỏ anh Minh qua một bên đi. Giờ mi đứng lên, ta ngắm lại xem còn sơ sót chỗ nào không.
Như Nguyện chặc lưỡi:
- Ối chà! Đẹp hơn cả tứ đại mỹ nhân thưở xưa nữa là khác.
Quên ngay nỗi buồn vẫn vơ, Khánh Băng dẩu môi dài giọng:
- Xạo vừa nha bạn. Mũi ta phồng cở này là đủ đẹp rồi. thêm một chút nữa...vỡ mất. - Khánh Băng nhìn đồng hồ, cô tròn mắt - Chỉ còn mười lăm phút Như Nguyện mau giúp ta thay đồ đi.
- Làm gì như gà mắc tóc vậy hở? Còn kịp chán cơ mà. Đúng là con gái lấy chồng có khác. Hớn hở, nôn nao, rối rắm loạn xì ngầu.
Không thêm đếm xỉa tới bạn. Khánh Băng đến góc phòng lấy chiếc áo đầm dài bằng satanh mịn màng, trắng muốt xinh xắn, trên cổ có những nếp xếp mềm mại như phủ dài, vòng thân xòe ra như một cánh chim hồng tước. Chiếc áo mà Phong Trần đã bỏ số tiền lớn để mua cho Khánh Băng.
- Thôi anh ạ. Đắt quá!
Phong Trần âu yếm kề tai Băng nói nhỏ:
- Bà xã của anh lúc nào cũng phải thật đẹp, thật lộng lẫy trước mọi người, em có hiểu không hở nhỏ?
- Xí! Nhỏ, nhỏ mãi - Khánh Băng phùng má - Người ta lớn rồi chứ bộ.
Phong Trần thì thầm:
- Chớ cong môi phồng má nhứ thế, anh khó chịu lắm.
Khánh Băng ngút dài:
- Mắc mớ gì mà ông giám đốc lại khó chịu?
Cảm thấy anh đang mỉm cười ngay bên cổ mình, cô hốt hoảng định né người đi, nhưng đã muộn, Phong Trần đột nhiên đưa tay ôm lấy mặt cô, đôi môi anh nồng nàn áp sát gần như làm cô nghẹt thở. Rồi anh buông cô ra, vội vã như lúc ôm.
Khánh Băng bàng hoàng phụng phịu:
- Kỳ ghê!
Phong Trần nhìn cô say đắm:
- Anh thấy vẫn còn thiếu Khánh Băng ạ.
Môi anh lại chờn vờn Khánh Băng hốt hoảng ngó chung quanh và tuông nhanh ra ngoài. Cô phục vụ đang chờ bên quầy, ngạc nhiên:
- Chuyện gì thế, thưa cô?
Khánh Băng bối rối, mặt đỏ bừng ấp úng:
- Tôi...ơ... Tôi muốn lấy chiếc áo này...Tôi...
Cũng vừa lúc Phong Trần từ trong lững thững đi ra. Mắt nheo lại trêu Khánh Băng. Chợt hiểu. Cô phục vụ quay mặt, môi không giấu được nụ cười tủm tỉm. Khánh Băng xấu hổ đến vạch đất mà chui thôi.
Ra khỏi cửa hàng, Khánh Băng làm vẻ giận dỗi, Phong Trần hỏi tha hồ, cô cũng im lặng tha hồ.
- Tự em "dụ dỗ" anh chứ bộ. Đứng giữa chốn đông người mà cứ hồng hồng môi, cứ cong cong mời mọc, thánh giáng trần còn chịu không nổi, huống hồ chi anh. Người phàm mắt thịt trăm phần trăm.
Đột nhiên Phong Trần ấp úng:
- À, hay thế này, chúng ta vào rạp Đồng khởi xem phim Băng nhé.
- Không. - Khắnh Băng lắc đầu.
Phong Trần liếm môi, nài nỉ:
- Đi mà. Anh xin em đó.
Nét mặt "yêu thành khuẩn" của Phong Trần khiến Kháh Băng phải cảm giác.
- Ông giám đốc bận trăm công ngàn việc lại có thời gian rãnh rỗi để xem phim ư? Sao em nghi ngờ quá - Cô gõ gõ tay lên trán - A, em nhớ rồi, xấu nhé!
Thấy "ý đồ đen tối" của mình bị phát hiện, Phong Trần chữa thẹn bằng cách lỳ mặt:
- Không thật phải không?
- Ừ đó.
Phong Trần kêu lên:
- Ngon quá há. Nhỏ hơn người ta mà dám ừ, coi chừng anh cốc thì có khóc.
Khánh Băng liếc xéo:
- Đến sự sắm đồ cưới mà cũng mang ghế giám đốc theo nữa ư? Siêng nhỉ?
Phong Trần khệ nệ ôm trên tay nào hộp giấy, túi xách, bao bọc lỉnh kỉnh băng qua đường, giọng thản nhiên:
- Để ở nhà lỡ ai tranh mất mất?
- Thú thật anh không sợ mất ghế, chỉ em một nổi bị người khác "chôm" vị phu nhân của giám đốc thôi.
- Làm như quý em lắm vậy - Khánh Băng mím môi:
Phong Trần trợn mắt nghênh mặt:
- Còn phải nói. Một người thông minh từ đầu đến chân chả lẽ lại ngốc đột xuất đi rước của bỏ đi về nhà chứ.
Những lời nói qua lại, tuy chẳng ăn nhập gì hết, nhưng Phong Treần cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc vố cùng. Nếu trước đây, Phong Trần cộc cằn, khô héo bao nhiêu thì giờ đây, anh vui tươi, tràn đầy sức sống bấy nhiêu. Nghĩ cũng lạ, thật là "tình yêu làm dịu đi những trái tim kêu hãnh", dạy lòng khiêm nhường cho người trịch thượng nhưng bản tánh chủ yếu của nó là làm cho tất cả thành cao thượng và tốt đẹp.
- Khánh Băng! Khánh Băng!
Tiếng kêu hách diụch cùng những bước chân nặng nề của mợ Hoa làm Khánh Băng giật nẫy người, buông nhanh chiếc áo xuống nền gạch hoa, thảng thốt:
- Mợ gọi con?
Bà mợ Hoa gằn giọng:
- Con bảo mấy giờ bên đàng trai tới?
Hơi cau mày. Khánh Băng đáp:
- Chín giờ mợ ạ. Nhưng có việc gì hả mợ?
Bà hoa cau mày bực dọc:
- Hãy nhìn đồng hồ đi. Xem là đã mấy giờ rồi, sao chẳng thấy ai tới vậy?
Liếc thật nhanh vào chiếc đồng hồ đeo tay, Khánh Băng cười nhẹ:
- Hơn mười phút có sao đâu mợ.
Mợ Hoa nhướng mắt kinh ngạc:
- Con điên à! Dù lẽ hỏi cũng phải xem trọng ngày giờ chứ. Từ giờ này sang giờ khác có trời mới biết chuyện rũi may gi xảy ra. hẹn chín giờ thì chín giờ phải có mặt chứ. Nếu trễ theo phép ông bà xưa sẽ không được vào nhà, con có biết không?
Khánh Băng tỉnh bơ:
- Mợ đừng lo, con sẽ gọi điện đến nhắc nhở họ.
Mợ Hoa giận dỗi bỏ ra ngoài.
- Con liệu hồn đấy. Chuyện người lớn mà nỡ gạt lừa mợ. Con cũng chẳng được yên ổn đâu.
Bóng bà vừa khuất, Như Nguyện bỉu môi:
- Hứ! Hở tí là đe nẹt, hăm he đủ điều. Chẳng để yên thi làm gì được nhau? Mai mốt mì đã đường đường là một giám đốc phu nhân thử xem bà ta có còn giữ mãi thái độ này chăng?
Khánh Băng cười buồn, ngăn lại:
- Ta đã quá quen cảnh này, nên chẳng lấy đó gây khó chịu trong lòng. Đúng ra, không nên trách phiền mợ Hoa mà phải tự trách chính mình. Chả chút quan hệ ruột thịt, sao cứ buộc mợ nuôi dưỡng chứa chấp tốn hao mãi thế chứ?
Như Nguyện cười khẩy:
- Tốn hao? Nhưng ai tốn? Biết đâu trước khi hai bác bỏ đi, đã chẳng gởi gắm tiền bạc lại cho họ.
Như Nguyện gằn giọng:
- Không ít thì nhiều, chắc chắn phải có. Ta tin cậy.
Khánh băng khe khẻ lắc đầu, cay đắng:
- Ta thì chả dám tin chút nào. Bỏ rơi con gái giữa xã hội đầy cạm bẩy không chút xót thương thữ hỏi họ còn quan tâm chi đến vấn đề nhỏ nhặc ấy vừa tốn hao chẳng lợi lộc gì. Thôi, ta xin mi. Ngày mai chứ nhắc đến chuyện buồn xui xẻo ấy - Dừng một chút, Khánh Băng nói tiếp - Ta có thể tự mặc lấy áo được, mi ra ngoài xem có giúp mợ Hoa một tay, kẻo không mợ vào đây hét toáng lên bây giờ.
Như Nguyện nhăn mặt:
- Mi sai ta việc khác đi. Ta thật lòng ghét bà ấy khinh khủng. Mi quên sao?
Khánh Băng quay mặt giận dỗi:
- Còn hơn để mợ ta ra vô mắng ta. Mi...
Như Nguyện ngắt ngang lời bạn, miễn cưỡng đứng lên:
- Còn ta thà đối diện với bộ dạng dễ ghét, khó ưa của bà ta hơn là ta ngồi đây đếm mưa.
Biết Như Nguyện lại trêu tài khóc nhè của mình, Khánh Băng bậm môi:
- Kệ ta. Ưa khóc nhè vẫn đẹp hơn tham ăn. Một mình một ngựa vời ba tô bún bò Huế và hai ly chè đậu đỏ.
Mắc cỡ đến đở cả mặt, Như Nguyện thở hắt ra.
- Tạm thua mi đi. lát nữa Phong Trần đến ta sẽ tính sổ.
Chợt nhìn đồng hồ, như Nguyện bật kêu lên:
- Thôi, chết rồi Băng ơi. Mười giờ hơn tức là trể hơn một tiếng đồng hồ. Ôi! Thế này là thế nào?
- Mười giờ hơn thật hở?
Đến lúc này, thì Khánh Băng không còn bình tỉnh được nữa, cô hốt hoãng lắc mạnh vai bạn:
- Tại sao lạ lùng vậy Như Nguyện?
Như Nghuyện giơ tay lên khỏi đầu, kêu:
- Ta cũng như mi, từ sáng đến giờ, đeo dính nơi đây nên làm sao biết điều gì xảy ra.
Quay phắt lại, Khánh Băng run giọng:
- Hay anh ta lại dối ta? Không. Ta không tin. Ta không tin. Mới chiều hôm qua, khi đưa ta về, anh còn trêu cô dâu nhỏ của anh đừng ngủ quên nha. Lúc đàng trai đến phải quần áo chỉnh tề chớ mang bộ mặt mèo ngái ngủ ra tiếp, anh đánh đòn đấy. Sao giờ lại...
Như Nguyện tỉnh an:
- Chuyện đâu còn có đó. Mi bình tỉnh lại nào. Có lẽ họ bị kẹt xe thôi mà. Koặc muốn biết rõ hơn tại sao, ta không gọi điện thoại trực tiếp hỏi anh.
Gạt nhanh những giọt nước mắt đang chực chờ trào ra, Khánh Băng phóng ba bước dài đã đến bên chiếc điện thoại:
- Ôi! Đơn giản thế má ta không nghĩ ra.
Khánh Băng luýnh quýnh quay số:
- Alo...alô...Sao, họ đã đi từ sáng sớm ư?
-...
- Nhưng đi đâu, chị có biết không hở?
-...
- Bao giờ giám đốc về, chị gọi máy cho tôi ngay nhé.
Khánh Băng gác máy. Cườm tay như lỏng ra. Ống nghe rơi đánh cộp xuống bàn. Cả nhà từ lớn đến nhỏ, tất cà đều im lìm bất động. Vẻ chờ đợi căng thẳng khiến Khánh Băng càng thêm bàng hoàng chết điếng. Cố giượng, cô đứng lên sẽ sàng nói với Như Nguyện:
- Anh ấy bệnh, không thể đến được. Mi lựa lời giải thích với mọi người, họ có thể ra về mà không phiền hà.
Giọng Khánh Băng thật nghiêm túc, nhưng Như Nguyện vẫn chẳng làm sao tin nổi, cô cười nhạt:
- Mi nói giởn hay nói thiệt vậy?
- mi nghĩ ta còn can đảm để đùa giởn lúc này sao? - Khánh Băng xẵng giọng.
Như Nguyện hậm hực:
- Nhưng ít ra mi cũng cần cho ta biết sơ qua phần nào chứ?
Khánh Băng cắn răng ôm đầu khổ sở.
- Chẳng có gì để nói cả.
- Thật không? Saol hiểu được mi - Như Nguyện thở ra ngán ngẫm - Tự mi đi mà giải thích với họ.
Chợt có tiếng chuông cổmg reo lên inh ỏi, ai nấy đều nhốn nháo vui mừng.
- Đàng trai đến rồi đó. Nhanh lên nào. Nhanh nào!
Riêng Khánh Băng vẫn ngồi chết điếng. Linh cảm mách bảo cô biết có điều không bình thường đang chờ cô. Khánh Băng dợm đứng dậy, Như Nguyện ngăn:
- Để ta. Mi vào trong trang điểm lại đi nhé. Nhớ dẹp vào tủ bộ mặt đưa đám kia cho mọi người nhờ với.
Nhìn Như Nguyện hấy tấp bước ra phía cổng, Khánh Băng cười buồn:
- Đừng lo cho ta nữa.
Không đầy năm phút, Như Nguyện quày quả trở vào mặt tái mét, trên tay là tờ giấy nhỏ, cô ấp úng:
- Của cậu Nam. - Khánh Băng gằn giọng - Phong Trần phải không?
Như Nguyện giấu tờ giấy sau lưng, miệng chối phắt:
- Sao lại đưa mi trong khi cậu Nam có mặt ở đây?
Khánh Băng bất kể, cô nhào tới, mảnh điện tín đã nằm gọn trong tay:
"Khánh Băng, lễ đính hôn xem như hủy bỏ. Tôi thành thực xin lỗi. Mọi thiệt hại, tôi sẽ đền bù sau.
Phong Trần.
Như Nguyện cũng ghé mắt vào. Cô há hốc mồm như người từ trên trời rơi xuống.
- Vô lý. Thật vô lý. ta không sao hiểu nỗi. Khánh Băng! Mi nói đi. Giữa hai người đã có chuyện gì xảy ra?
Khánh Băng lắc đầu, cắn mạnh môi. Phẫn nộ đang tràn ngập trong lòng, mặt nhăn lại trong nỗi đau khổ tột cùng. Tiếng lùng bùng bưng bít vi vu hai tai với tiếng tim đập xa vắng mơ hồ trong lồng ngực với những tiếng tíc tắc nhỏ rí của kim đồng hồ.
- Phong Trần! danh dự cả đời con gái chỉ đáng giá bằng lời xin lỗi suôn nhu thế sao? Tôi đã làm gì nên tôi mà anh nỡ đối xữ tệ bạc vậy. Không thương, không yêu thì tạo chi cảnh bẽ bàng này? Tôi hận anh cho tới chết, đến chết anh có biết không? Anh là người hiện thân của loài quỷ dữ? Tờ điện tín quái ác kia chẳng khác gì bản án tử giết chết Khánh Băng rồi.
Những giòng nước mắt tủi thân lăn trên má. khánh Băng gật đầu vào lòng Như Nguyện khóc ngất.
- Hết! Hết thật rồi Như Nguyện ơi! Ta không còn mặt mũi nào để nhìn thiên hạ nữa. Anh ấy từ hôn mà chẳng có một lời phân trần, thanh minh, chẳng có một lần gặp gỡ. Nỗi nhục nhả này gột rữa bằng nước biển Đông cũng khó lòng xóa sạch. Như Nguyện! ta chỉ còn có cách chết mà thôi.
Cành nói, dường như càng bị kích động, Khánh Băng bật khóc tức tưởi:
- Như Nguyện! Không lẽ anh ấy quên tất cả những lời yêu thương, hứa hẹn? Không lẽ trong mắt anh ấy, ta chỉ là món hàng giải trí khi đã chơi đùa thỏa thích thì quẳng bỏ chẳng chút xót xa vướng bận. Không lẽ anh ấy chư ahề yêu ta? Như Nguyện! Cho ta biết đi, có đúng như vậy không?
Tiếng cười chế giểu của mợ Hoa làm cả hai giật mình.
- Vẫn còn chưa biết thân à? Người ta đường đường là một vị giám đốc giàu có, dang vọng thiếu chi sắc nước hương trời danh giá vọng tộc bám theo, ai thèm thứ bá vơ ăn nhờ ở đậu chứ? Chỉ khổ thân tôi, dẹp hết mọi việc để chuẩn bị, rốt cuộc chẳng ra sao cả. Thật là nhục nhả vô cùng.
Nghe mợ Hoa xỉa xói một hơi, Khánh Băngkhông kìm được nữa, cô xua tay hét lớn:
- Tôi chịu lỗi tất cả. Các người hãy đi ngay cho.
Mọi người chẳng biết làm gì hơn là lầm lũi đứng dậy ra về. Trước khi ra khỏi phòng, bà Hoa còn cố vớt vác câu mạt sát chết người:
- Hừ! Đỉa mà đòi đeo chân hạc. Thấy của thì mờ mắt, chẳng biết phân biệt đâu giã, đâu thật. Đáng đời!
- Hết rồi! Hết rồi! Phong Trần! Tôi thù anh suốt đời.
Như Nguyện cũng thút thít theo, cô lay vai Khánh băng dỗ dành:
- Phong Trần không phải dể thay đổi và thiếu ý thức trách nhiệm, hẳn anh có điều khó xử.
Khánh Băng nhòe nhẹt nước mắt:
- Dù chuyện gì, anh ấy cũng đâu được hành động tắc tách như vậy. Anh không hiểu, không nghĩ là ta sẽ chết mất vì xấu hổ và nhục nhã với mọi người sao?
Như Nguyện hậm hực:
- Nhưng lúc nãy Phong Trần trả lời thế nào?
Khánh Băng rấm rức:
- Anh ta không có mặt ở nhà.
Như Nguyện nôn nóng:
- Anh Trần đi đâu? Ai đã bắt máy?
- Chị Lập, chị bếp của gia đình Phong Trần. Chị ta biết Phong Trần và lão Huỳnh rời khỏi nhà từ lúc trời chưa hừng sáng. Khi chị Lập hỏi về chuyện đính hôn Phong Trần trả lời gọn lỏn: Không bao gìờ có.
- Không bao giờ có.
Như Nguyện bật người ngồi dậy:
- Vô lý. Chẳng khác gì chuyện trẻ con.
Nắm lấy tay bạn Như Nguyên vừa kéo mạnh, vừa giục:
- Mau thay đồ, ta và mi đến đó tìm rõ hư thực ra sao. Đi Khánh Băng!
Khánh Băng co rúm người lại, cô vùng vẫy:
- Buông ta ra! Ta van mi! Ta xin mi! Ta chẳng còn mặt mũi nào đến đó cả.
- Không được, - Như Nguyện cương quyết.
- Phải hỏi cho ra lẽ. hắn tưởng là ai chứ?
- Mi cũng nên về đi Như Nguyện. Ta muốn ở một mình trong lúc này. Còn việc Phong Trần, hảy để mặc xác ta.
Như Nguyện khoanh tay, gằn giọng:
- Khánh Băng của những ngày dưới mái trường đại học đầy tự tin đâu rồi? Sự việc gì, tình huống gì chắc chắn cũng có cách giải quyết cả.
Vùi đầu vào chăn kín mít, Khánh Băng nuốt nghẹn:
- Ta không thể làm gì bây giờ nữa hết. Ta thật sự thua cuộc. Ta tiếc rằng mình đã vội quên người.
Như Nguyện nghiến răng:
- Được. Mi cứ nằm đó mà gặm ngắm nổi đau, ta nhất định phải tìm cho ra hắn ta.
Như Nguyện ngoe ngẩy bỏ đi, khánh Băng hốt hoãng:
- Như Nguyện!Đừng mà. Làm lớn chuyện cũng đâ lấy lại được danh dự của mình. Mợ Hoa nói đúng ta đã không chịu nhìn lại bản thân mình, ta vội tin người, ta chẳng tự lượng sức mình. Ta đặt niềm tin không đúng chổ. Tại ta tất cả,nên ta van mi hãy để yên, ngày hom nay rồi sẽ là ngày hôm qua và mãi mãi như vậy.
Không thèm đáp lại lời nào nữa. Nhu Nguyện ra thẳng phòng khách tìm mợ Hoa. Ngó dáng điệu khinh khỉnh củ bà, Như Nguyện điên tiết lên, cô hét lớn:
- Tôi yêu cầu bà chớ làm Khánh Băng thêm khổ vì nhưng lời lẽ cay độc ấy. Cũng do ngại ngần khi phải làm phiền bà mãi. Khánh Băng mới thật sự không phải là kẻ thấy của sáng mắt trở nên người cả tín bất nhân, bất nghĩa đâu.
Bà mợ Hoa sững sờ. trong nhà này, từ xưa đến nay, có "lệ" người được quyền la hét, mắng mỏ, chửi rủa ngoài bà ra, chẳng còn ai, thế mà nay Như Nguyện lại dám làm chyện "đội đá vá trời". Đùng đùng nổi xung thiên, tay quơ tách trà ném mạnh vào tường, bà hét lớn:
- Ông Nam! Ông Nam đâu rồi? Ra đây mà xem Khánh Băng xúi giục bạn bè mắng chưởi tôi nè. Trời ơi! Tức chết đi được. Nếu bửa nay, ông còn bênh vực chứa chấp nó trong nhà này, tôi sẽ bỏ đi luôn.
ông Nam thở hắt ra, chán nản:
- Bà à! Bà bình tỉnh lại một chút có được không? Khánh Băng khổ sở bao nhiêu đó, bà chưa hài lòng sao?
- Hả? - Mợ Hoa trợn mắt - Ông... ông về phe chúng nó xài xể tôi phải không?
Ông Nam vẫn từ tốn, ánh mắt lộ vẻ buồn rầu:
- Bà kiếm cớ sinh sự với tôi mãi để làm gì chớ? Và tại sao lại có vấn đề phe phái ở đây? Càng lúc, tôi càng không hiểu nổi bà. Lẽ ra chúng ta phải cùng ngồi lại với Khánh Băng bàn bạc tìm ra giải pháp tốt đẹp nhất nhằm cứu vản tình thế hiện tại, thì bà vịn vào đó để hành hạ, đay nghiến con bé ích gì hở?
Quay sang Như Nguyện, ông Nam khẻ khánh:
- Cậu nghĩ, con và Khánh Băng nên đến nhà Phong Trần xem sao.
- Vâng. Con cũng thấy cần làm vậy thôi.
Như Nguyện giúp Khánh Băng rửa mặt, trang điểm lại, rồi mặc bồ đồ thật giản dị, không món nữ trang nào trên người. Họ đi như bay ra phố. Xe dừng lại trước cổng biệt thự họ Phong.
- À, cô Băng đó hả? - Chị bếp tái mặt - Cậu Huỳnh và lão Huỳnh đã đi từ sáng sớm.
- Chị biết là đi đâu, sao nở giấu chúng tôi? - Khánh Băng run giọng.
Chị bếp luống cuống chối lia:
- Không có. Không có. Tôi không biết thật mà.
Khánh Băng tối sầm cả mặt, cô chồm tới nắm vai lắc mạnh:
- Chị phải biết. Chị Lập! Tôi van chịt.
Chị bếp lùi lại phía sau, tay kéo mạnh cổng đóng lại thật nhanh:
- Cậu Trần có dặn kỷ, nếu cô đến không nên tiếp.
Khánh Băng xám mặt thảng thốt:
- Anh ấy sao phải làm vậy chứ?
Chị bếp lui dần, lui dần...
- Cô hãy chờ ông ấy trở về, tôi xin phép.
Toàn thân Khánh Băng run lên bần bật, nhưng cô vẫn cố gượg gạo:
- Cám ơn chị.
Sau khi rời khỏi biệt thự Phong trần, Khánh Băng gần như ngã quỵ xuống đường, Như Nguyện lo lắng:
- Tìm chỗ nào nghĩ chân một lát rồi hãy đón xe về nhà Khánh Băng.
Khánh Băng gục mặt vào đôi bàn tay, khóc lặng lẽ.
- Ta chẳng muốn về nhà, ta không có can đảm gặp họ. Vả lại ta mệt mỏi lắm rồi.
Như Nguyện xót xa:
- Nhưng chả lẽ mi lang thang hoài ngoài đường với nét mặt phờ phạc này ư? Một vài người biết mi hay mi muốn cả thành phố này điều biết tất?
- Ta chỉ e mợ Hoa - Khánh Băng nghiến răng.
- Cứ để ta - Như Nguyện hậm hực.
Cuối cùng, Như Nguyện đã thuyết phục được Khánh Băng lên xe trở về nhà. Trên xe, Khánh Băng nhắm nghiền hai mắt và lịm đi trong nỗi đau đớn uất ức.
- Phong Trần! Tôi thù anh, tôi hận anh suốt đời.
Tối hôm ấy, cậu Nam tới phòng Khánh Băng. Vừa thấy mặt ông, Khánh Băng đã oà lên khóc:
- Cậu ơi! Con chết mất! Cậu cho con biết đi. Phong Trần làm như thế với dụng ý gì? Con thật chẳng thế nào hiểu nỗi. Nếu không yêu con, anh ấy đâu có chuẩn bị tươm tất cho lễ đính hôn mà chiếc nhẫn gia bảo này là bằng chứng thiết thực nhất. Thế nhưng giờ phúp này... Ôi! Con chỉ muốn chết thôi.
Ông Nam ân cần nắm lấy tay Khánh Băng, rồi dịu dàng:
- Khánh Băng! Con đừng suy nghĩ quẩn. trót sinh ra làm con người, có mấy ai không khổ đau, buồn bã. ta cần phải dẹp bỏ ưu phiền, rồi tất cả sẽ qua đi, sẽ phôi pha theo thời gian. Vả lại, cậu tin rằng Phong Trần không phải là người bội tín, con hãy định tâm, mai này tìm gặp Phong Trần hỏi cho ra lẽ rồi chừng ấy con có vật vả, khóc lóc hoặc xử lý cũng chưa muộn mà.
Khánh Băng cúi đầu, nước mắt tuôn như mưa.
- Không. Con sẽ không gặp lại con người bạc tình bạc nghĩa ấy nữa đâu. Con đã quá sợ rồi.
Ông Nam chắc lưỡi:
- Con lại sai lầm nữa. Chuyện Phong Trần chưa ngã ngũ. Nhưng đó là chuyện riêng. Con cứ đến công ty làm việc thật bình thường, nếu con còn yêu Phong Trần, hãy nhẫn nhịn xem như chẳng có gì xảy ra. Chờ Phong Trần giải quyết thế nào. Chớ nóng nảy con ạ. - Ông Nam nhìn Khánh Băng âu yếm - Nghe cậu, ngủ một giấc cho khỏe khoắn, tạm gác mọi chuyện sang một bên sau này hẳng tính.
Khánh Băng ứa lệ vì xúc động trước sự quan tâm lo lắng của cậu Nam. Thở dài nuốt nghẹn vào lòng, cô khe khed3 gật đầu:
- Con xin cám ơn cậu. Không có cậu, con thật chẳng biết bám víu vào ai. Con xin hứa sẽ làm theo lời cậu dạy.
Ông Nam nở nụ cười hài lòng:
- Vậy thì cậu yên lòng rồi. Cậu về phòng đây.
Qua một ngày một đêm dằn vặt đau khổ, sáng ra nhìn vào gương, Khánh Băng của hôm nào tinh nghịch, yêu đời đã biến mất, nhường lại là hình ảnh một gương mặt tuyệt vọng, chán nản, héo hắt. Ngón tay xanh xao sờ nhẹ lên má với nước mắ tuôn dài đôi môi mím chặt khômg cho cơn đau buốt thoát ra ngoài.
Những giọt nước mắt đã khiến cô gợi nhớ...
Nằm gọn trong vòng tay Phong Trần, Khánh Băng thút thít:
- Em nhớ ba mẹ và các em quá. Đời này kiếp này, chẳng bao giờ em còn tìm được họ nữa. Tại sao vậy hở anh? Tại sao nở tâm bỏ em mà đi? Họ không nghĩ thiếu họ, em sẽ sống sao đây?
Phong Trần ngậm ngùi, nâng mặt người yêu lên, giọng thật trầm ấm:
- Không cần nhớ những gì cần phải quên,em ạ. Hãy bằng lòng với hiện tại của chính mình. Em mất cha mẹ nhưng còn anh.
Phong Trần cúi thấp cho đôi môi áp vào cánh môi đầy nước mắt ấy, anh ngọt ngào:
- Anh yêu em hơn tất cả mọi thứ trên đời. Em có biết không hở Băng?
Xúc động. Khánh Băng đưa tay bá cổ anh, phút yêu đương chất ngất, vành môi đau ngọt ngào.
- Em biết. Em biết, anh yêu.
Phong Trần cười, ánh mắt sung sướng anh hôn cô thật sâu, thật dài.
- Ôi! Cám ơn em. Cám ơn em. Cuối cùng rồi anh cũng nghe được tiếng "anh yêu" thốt lên từ môi em. Tiếng anh yêu mà anh chờ đợi bấy lâu nay.
Khánh Băng đỏ mặt, đẩy mạnh anh ra, giận dỗi:
- Dụ người ta rồi lại chọc quê, em không thèm đâu.
Phong Trần nhướng mắt:
- Em không, nhưng anh muốn. Anh thèm...yêu em, thèm hôn anh, thèm... - Tiếng anh nhỏ thì thầm, đủ rơi vào vành tai xinh xinh của Khánh Băng.
Mắt cô tròn xoe, hai tay nắm lại đấm lại thùm thụt vào ngực anh.
- Ghét anh! Ghét anh! Người ngượm gì kỳ cục, lúc nào cũng bậy bạ. Thật là bậy bạ.
Lắc đầu thật mạnh, cố xua đi mọi ý nghĩ vẫn vơ. Khánh Băng đứng dậy, lấy cặp kính mát màu sẫm tròn khá to mang vào để che giấu đôi mắt sưng đỏ, cô đi về phía phòng khách. Cánh cửa mở toang, Khánh Băng nhận thấy ông bà Nam đang ngồi bên tách trà bốc khói, nét mặt bà Hoa vẻ hể hả hiện rõ.
- Ông cứ trách móc là tôi không thuơng xót nó, thế anh chị Tuấn thì sao? Nuôi dưỡng nó bằng bao năm dài đằng đẵng, mến tay mến chân chẳng gì thân thích ruột rà mà cuối cùng cũng bỏ rơi nó đó. Hừ! Thứ con nuôi, gốc gác chẳng rõ ràng, sống thêm vướng bận người khác chứ ích gì?
Khánh Băng bàng hoàng:
- Con nuôi! Ta chỉ là con nuôi thôi ư?
Cô chưa kịp hiểu rõ ràng những lối úp úp mở mở của vợ chồng ông Nam thì đã nghe ông nói tiếp bằng giọng khó chịu:
- Tôi cấm bà không được há môi dù nữa lời cho Khánh Băng biết sự thật về nguồn gốc của nó. Bà nghe rõ chưa?
Bà Hoa bỉu môi, dài giọng:
- Nếu nó chẳng trêu vào tôi thì cớ gì tôi phải nói cho phí sức. Khi không bảo có người đến hỏi cưới, nào lễ đính hôn, nào trang hoàng nhà cửa, nào mời họ hàng, nào chuẩn bị tiệc tùng, rồi trơ mắt ra ngó. ôi! Xấu hổ vô cùng.
Bàng hoàng, Khánh Băng ngả rầm vào cánh cửa, cả hai giật mình, ngẩng phắt lên, ông Nam thảng thốt:
- Khánh Băng!
Mặt Khánh Băng đã tái còn tái hơn. Vầng trán lấm tấm mồ hôi, từng bước nặng nề cô lần bước đến gần mợ Hoa, sụp xuống run rẩy:
- Mợ Hoa! Lời mợ vừa nói có phải là sự thật không?
Ông Nam trừng mắt:
- Tôi yêu cầu bà im lặng nghe chưa?
Khánh Băng van lơn:
- Cậu Nam! Trước sau gì con cũng phải biết, thà biết sớm còn hơn.
Bà Hoa bối rối:
- Tôi không biết gì hết. Lúc nãy, vì giận quá, nên tôi nói cho hả hơi thôi mà.
Bỏ tay mợ Hoa ra, Khánh Băng ngước lên cười nhạt:
- Thì ra là vậy. Vì không ưa con nên mợ đặt điều nói dối, con thật không ngờ.
Lời Khánh Băng vừa thốt ra chẳng khác gì viên đạn phá tung hết tất cả nỗi ấm ức trong lòng bà Hoa. Chồm tới trước, bà trợn mắt quát lớn:
- Khánh Băng! Cô thật hổn láo. Chẳng lẽ tôi từng tuổi này lại nói ngoa hay sao? Được, cô thích biết có gì tôi phải giấu. Này nhé! Cô chỉ là con nuôi của anh chị Thái Tuấn! Con nuôi, cô nghe rõ chưa?
Trong khi ông Nam kinh hoàng thì Khánh Băng vẫn bình thảng buông gọn:
- Tôi không tin. Trăm ngàn lần không tin. Mợ bịa đặt.
- Tin hay không là quyền của cô. Nhưng đó là sự thật - Bà Hao gằn giọng.
Cắn chặt hai hàm răng giấu nỗi đau đớn vào lòng, Khánh Băng hỏi nhanh:
- Lấy gì làm bằng chứng?
Nhếch môi, bà Hoa cười khẩy:
- Ngày trước, ba mẹ cô cưới nhau gần mười năm trời vẫn chưa sinh được đứa con nào nối dònmg. Gia đình nội ngoại mới họp nhau bàn bạc thống nhất xin đứa trẻ mồ côi về nuôi huy vọng qua đứa bé này điều may mắn sẽ đến với họ. Quả đúng vậy, khi bé vừa lên bảy, chị Tuấn đã mang thai, bé Khánh Minh chào đời trong nổi vui mừng khuôn tả của mọi người. Nghĩ rằng nhờ cô mà họ đạt được nguyện vọng, nên họ cưng yêu, chiều chuộng cô rất mực. Ngày chuẩn bị xuống tàu, chị Tuấn cương quyết mang cô đi cùng, nhưng anh Tuấn thì ngược lại, anh ấy bảo: "Nếu Khánh Băng ra đi thì xem như nó chẳng còn cơ hội để gặp mặt người thân. Việc nuôi dưỡng bảo bọc cô về sau này, anh Tuấn có...
Bà Hoa bỗng ngắt ngứ chẳng nói nên lời. Ông Nam cau mày cười nhạt:
- Tôi...tôi...- Bà Hoa sượng sùng ấp úng.
- Bà không nói được hả? Thế bà cũng còn biết xấu hổ ư? Nếu bà thiếu can đảm hảy để tôi nói. Anh chị Tuấn đã trao bà mười cây vàng bà tùy nghi xữ dụng, miễn sao Khánh Băng đầy đủ điều kiện để theo đuổi việc học cùng dựng vợ gã chồng cho nó. Việc ấy bà chưa làm được, tiền bà nướng gọn ở sòng bài, nhìn Khánh Băng sống khổ sống sở bỏ học đi làm mang tiền về nộp cho bà, tôi thật đau lòng vô cùng, nhưng vì muốn Khánh Băng yên thân, tôi đã làm thinh. Được nước bà cứ lấn tới. Thật bấy nhiêu năm chung sống đến hôm nay, tôi mới hiểu hết lòng dạ của bà. Tàn nhẫn, nhỏ nhen, ích kỷ không có lấy một chút tình người. Tôi thất vọng vô cùng.
Quay sang Khánh Băng, ông nghẹn ngào:
- Băng con! Hãy tha thứ cho cậu. Cậu đã bất lực.
Còn Khánh Băng, cô chết sững đi trong đau đớn. Có thể như vậy sao? Phong Trần hủy hôn ước? Ba mẹ bỏ rơi cô vì cô là con nuôi? trong một ngày, cô đã mát tất cả.
- Khánh Băng! Đừngh lặng thinh như vậy. Cậu muốn nghe con nói. - Ông Nam lo âu.
Mặt Khánh Băng nhạt hẳn đi. Và trong tíc tắc, cô bỗng đứngvụt dậy, băng mình qua cửa.
- Khánh Băng! - Ông Nam kinh hoàng thét lên.
Nhưng quá muộn màng. Một chiếc xe tải trờ tới, Khánh Băng rơi vào vùng xoáy sâu đen ngoàm, vực thẳm hun hút dưới chân, non cao vời vợi trên đầu, không còn gì sau lưng, chẳng còn gì trước mặt, nhưng âm thanh đã lắng, những bóng đen đã mờ. Cuối cùng với sự chấm dứt ấy là nổi lạnh lẽo buốt giá tâm can. Mới hôm qua, hôm kia, mọi thứ như còn nguyên vẹn, sôi bỏng tuôn tràn, giờ bỗng chốc mịt mờ nghìn kiếp xa xôi.
- Cha.
- Mẹ.
- Phong Trần...
Trăm vạn vực sâu đã mở, nghìn triệu non cao ngăn cách. Không còn con đường về nữa. Từ yêu đến hận, từ có đến mất mát, từ hạnh phúc đến đau thương, từ thiên đường đến địa ngục và từ đời người sang sự chết...Khánh Băng lịm đi trong thể xác và tâm hồn.
Săm soi lại những món lễ vật mà mai này sẽ mang đến nhà Khánh Băng với đôi mắt đầy ắp niềm hạnh phúc, Phong Trần thì thầm:
- Nhỏ yêu! Chẳng bao lâu nữa, chúng ta sẽ vĩnh viển bên nhau, lúc ấy, nhỏ phải sinh cho anh ít nhất mười nhóc tí xinh xắn, nếu không, anh sẽ phạt nhỏ dài dài đấy. Nhỏ liệu hồn, đừng hòng trốn anh vô ích.
- Cậu Trần à! Lão Huỳnh từ nhà sau bước lên - Về phòng ngủ sớm đi, mọi việc để tôi lo cho.
Phong Trần cười rạng rỡ:
- Cũng xong hết rồi, chú Huỳnh ạ. Bỗng dưng tôi muốn thức đến sáng hay chú nhờ chị bếp pha dùm tách càfê nhé.
Phong Trần đề nghị:
Lão Huỳnh trêu:
- Cậu chủ nôn nóng trong lòng nên chả muốn ngủ phải không? Này! Tốt hơn hết lên giường nằm thật thoải mái, kẻo mai sang nhà gái với bộ mặt bơ phờ, họ cười cho đấy - Lão Huỳnh chặc lưỡi - Chỉ mới lễ đính hôn thôi, chớ một khi làm đám cưới, tôi thật chẳng biết cậu thức trắng bao đêm đây?
Ngỡ lão Huỳnh trêu mình, Phong Trần đỏ mặt chống chế:
- Tự lần đầu cưới vợ, nên tôi lo âu thế thôi mà.
Lão Huỳnh nhướng mắt kinh ngạc, lão cắc cớ hỏi:
- Vậy theo cậu, phải cưới vợ đến lần thứ mấy mới hết lo lắng, mới có kinh nghiệm hở? - Lão Huỳnh phì cười - Tôi thật sợ cậu luôn.
Chuộng điện thoại reo vang, Phong Trần nhũ thầm:
- Cô bé này lại làm nũng gì nữa đây?
Nhưng khi Phong Trần bắt máy, tiếng máy phát lên từ đầu dây bên kia đã khiến anh mất bình tỉnh thấy rõ.
- Tôi. Phạm Điền đây. Cậu Trần phải không?
Chiếc điện thoại trong tay Trần run lên:
- Chú Điền! Việc gì mà chú gọi tôi vào giờ này? Quan trọng không?
Nghĩ rằng Phong Trần đang mừng rỡ vì cú điện thoại của mình, Phạm Điền chậm rãi:
- Lẽ đương nhiên là quan trọng. Nếu không thì đâu cần phá giấc ngủ của cậu chớ.
Phong Trần biến sắc, anh nóng nảy gắt lên:
- Tôi yêu cầu chú nói nhanh, đừng rề rà mất thời gian lắm.
Ông Phạm Điền bật cười:
- Sao lại nôn nóng thế? Trước sau gì cậu cũng biết. báo cậu một tin vui, là tôi đã tìm ra được tin mới nhất về cô Tiểu Giang.
Vành môi Phong Trần run lên bần bật. Tìm được Tiểu Giang, tất nhiên Trần phải mang cô bé ấy về đây và như thế, và như thế Phong Trần không còn danh chánh ngôn thuận thừa hưởng những gì mà anh đã có từ trước đến nay, điều đau lòng nhất là đến họ Phong anh cũng chẳng còn quyền mang nó bên người. Và rồi Khánh Băng... Nghĩ đến đó, đôi chân Phong Trần cứ muốn khụy xuống. Tiếng Phạm Điền vang lên trong máy:
- Tôi nghĩ, chúng ta cần trở ra Nha Trang mộ chuyến nữa, cậu có thể thu xếp được không?
Được, không được. Không thể nào...Anh không thể kéo Khánh Băng vào vòngh lẫn quẫn của mình. Không, Phong Trần cương quyết không để một ánh mấy mù nào dù nhỏ làm vẫn đục hạnh phúc tươi đẹp mà anh đã chờ đợi suốt bao năm qua.
- Chú Phạm Đìền! - Phong Trần nghiêm giọng - Tôi rất bận. vả lại, tôi thấy chúng ta đừng nên miễn cưỡng làm chuyện vô ích nữa.
Tuy hơi bất ngờ trước câu trả lời của Phong Trần, song Phạm Điền cũng cố thuyết phục:
- Tôi cam đoan với cậu, lần này cậu không phải thất vọng - Phạm Điền ngập ngừng - Tôi đã chẳng ngại tốn công thời giờ và công sức, cớ sao cậu chịu chấp nhận thất bại một cách vô lý như vậy chứ?
- Thật lòng, tôi có nổi khổ riêng.
Phạm Điền sững sốt:
- Phong Trần! Chắc cậu còn nhớ lời cậu đã từng tuyên bố "bằng bầt cứ giá nào, tôi cũng tìm cho được Tiểu Giang". Thế mà hon nay cậu thay đổi quá nhanh, tôi chẳng sao hiểu được.
Bối rố, Phong Trần chống chế gượng gạo:
- Tôi chỉ muốn yên ổn. Tôi không cam tâm để cuộc sống bình yên của mình mãi mãi khuấy động rối mù lên bởi quá khứ đau buồn.
- Khổ thay, Phạm Điền này khi đã nhận trọng trách thì phải làm đến nơi đến chốn, tôi quyết không bỏ cuộc. Nói cho cùng, nếu không được cậu trả tiền thù lao, tôi vẫn tiến hành công việc cho đến lúc có kết quả với khí thế như củ.
Phong Trần cười nhạt:
- Hơn hai năm qua, chú không hề mang về tin nào gọi là có, thì đương nhiên tôi có quyền mất quyền tin tưởng ở chú thôi.
Phạm Điền tự ái:
- Tuỳ cậu! Nhưng tôi cam đoan với cậu một điều nếu cô gái ấy còn sống, còn hiện diện trên đời này thì dù cô ấy có ở trên núi cao, dưới vùng biển xa, hay trong tận rừng sâu, tôi cũng tìm mang về một ngày gần đây.
Lời hứa hẹn như đinh đóng cột của Phạm Điền vào thời điểm này không làm Phong Trần vui sướng hài lòng vì thỏa nguyện mà càng khiến anh kinh hoàng thêm.
Phạm Điền tiếp lời:
- Tôi có cảm giác hình như cậu chẳng sốt sắng mấy trong việc tìm kiếm Tiểu Giang?
Phong Trần giật mình, mặt đanh lại, giọng anh lạnh tanh:
- Tôi chưa hiểu ý chú muốn nói gì?
Phạm Điền từ tốn:
- Tôi nhận lỗi nếu có nói sai. Giờ xin cậu cho biết ngày mai có đi với chúng tôi không?
- Ngày mai ư?
Một câu nói đơn giản, nhưng Phong Trần khó có thể trả lời. Ngày mai? Ngày hạnh phúc hay ngày của tai họa? Rồi Khánh Băng sẽ nghĩ thế nào. Cô sẽ cảm thấy hụt hẫng, thất vọng bên người chồng luôn mang trong mình mặc cảm về nguồn gốc, thân thế và chính mặc cảm ấy giết lần giết mòn nghị lực cùng ý chí phấn đấu của anh.
- Alô. cậu Trần! Cậu còn giữ máy đấy chứ?
- Vâng - Phong Trần thẫn thờ - Chú Điền, chú cho tôi suy nghĩ một lát nhé.
- Được. Tôi sẽ chờ cậu. Cậu Trần à! - Phạm Điền ngập ngừng - Xin cậu hãy nhớ, sự thật muôn đời vẫn là sự thật, chẳng thay đổi hay che chắn được tai mắt mọi người đâu.
Tự nãy giờ, tuy lặng thinh, nhưng lão Huỳnh vẫn chăm chú theo dõi từng diễn biến trên giương mặt Phong Trần và những lời đối đáp qua với Phạm Điền, vẻ thất thần của anh khiền lão Huỳnh lo sợ, lão than thầm:
- Lại khổ thằng bé!
Khẻ khàng ngồi xuống bên cạnh cậu chủ nhỏ, lão Huỳnh ngập ngừng:
- Đã có tin Tiểu Giang phải không?
Hai tay ôm đầu, Phong Trần thiểu nảo:
- Chú Huỳnh! Tiểu Giang về nghĩa là bản di chúc được thực hiện. Và tôi phải ra đi, thế thì cuộc hôn nhân của tôi...Ôi! Tôi chẳng còn lòng dạ nào nghĩ đến cả. Dù Khánh Băng yêu tôi rất thực lòng, nhưng chắc chắn cô ấy không tránh khỏi hụt hẫng. Tương lai tôi giờ chưa biết đi về đâu, làm sao dám nghĩ đến chuyện vợ con - Phong Trần rên rỉ - Trời ơi! Tại sao hằng mấy năm trời nay, ông không giúp cho tôi tìm được Tiểu Giang chớ! Ngay giửa lúc tôi đang muốn quên thì ông lại khuấy động cho rối mù cả lên. Chú Huỳnh à! Hãy nói đi, tôi phải làm sao đây?
Tiếng rên xiết đau thương ấy chẳng những làm lão Huỳnh xót xa xé nát trái tim lão. Có lẽ trời đang trả báo lão. Rối rắm trăm bề, cuối cùng lão cũng nhất định nói lên sự thật cùng nội dung tờ di chúc thứ hai rồi tuỳ Phong Trần định đoạt đời mình.
.... Cậu Trần, ngày trước mẹ tôi là người giúp việc cho gia đình này, một gia đình có tiếng giàu có. Họ sống với nhau thật hạnh phúc. Ông chủ là con một, muốn gì được nấy, ngay cả việc cưới bà Thanh Vân, người con gái nghèo không cùng giai cấp. Rắc rối xảy ra khi ông Phong Vũ bị tai nạn đưa vào bệnh viện. Không hiểu do trình trạng thực tế lúc ấy hay do sự trắc trách thiếu kinh nghiệm của bác sĩ mà kết quả xét đoán Phong Vũ mang chứng vô sinh trong khi bà Vũ lại sắp đến ngày sinh nở. Ghen tuông đã ghiết lần mòn hạnh phúc vợ chồng. Phong Vũ hành hạ hà khắc với vợ đũ điều. Bà Vũ vẫn một mực kêu oan cho đến khi đứa bé chào đời.
- Là Tiểu Giang! - Phong Trần ngắt ngang.
- Đúng vậy - Lão Huỳnh khẻ gật - Tiểu Giang đâu ngờ việc mình ra đời là tai họa cho mẹ cô. Mỗi lần nghe Tiểu Giang khóc đòi bú là ông Vũ ghen tức lồng lộn lên chẳng lấy gì dập tắt nổi. vào một đêm mưa...
Lão huỳnh tuần tự thuật lại việc bỏ rơi Tiểu Giang, cái chết uấu ức của bả Thanh Vân và kết quả cuộc xét nghiệm về chứng vô sinh ở Phong Vũ năm năm sau đó.
- Việc vô sinh hoàn toàn vô căn cứ. Ông vẫn có khả năng sinh con như bao người đàn ông khác. Chiều hôm ấy. Phong Vũ nhậu một trận tơi bời và ôm lấy tôi khóc như trẻ nít.
- Huỳnh ơi! Tôi là tên sát nhân, tôi đã giết chết mẹ con nó. Chỉ cái chết mới có thể đền bù bao tội lỗi ấy mà thôi.
Nhìn Phong Vũ vật vã khóc than ngày này sang ngày khác, không chịu nổi nên lão huỳnh đành khai thật.
- Cậu Vũ! Bé Tiểu Giang vẫn còn sống, được nuôi dưỡng ở một ngôi nhà không xa lắm.
Phong Vũ mừng rỡ vô cùng, vội cho người mang bé Tiểu Giang về. Có lẽ số trời định sẳn, nên khi ông Vũ hồi tâm thì Tiểu Giang đã biến mất. Hỏi ra mới biết bị thua cờ bạc quá đậm, thằng em rể họ của tôi nhẫn tâm bán con bé cho một gia đình giàu dư tiền bạc lại hiếm con cái ngoài Nha Trang.
Ông Vũ tốn hao rất nhiều để mướn người tìm kiếm nhưng chỉ hoài công vô ích phí của. Ngày qua ngày, tuyệt vọng chán chường ăn năn day dứt bào mòn sức khỏe ông đến không ngờ. Thân thể suy nhược, tinh thần bất ổn, bệnh tim thừa dịp xuất hiện. Chạy chửa đủ phương, đủ cách, bệnh vẫn là bệnh bám lấy ông không rút ra được. Bất ngờ giữa lúc ấy, tình cờ giữa lúc ấy Phong Vũ gặp lại người bạn xưa đang lâm vào cảnh khốn đốn, nghèo mạt, vợ chết vì bệnh nan y, trên tay nách đứa bé lên năm, nhưng xem ra chừng hai ba tuổi, đứa bé ốm o gầy mòn trông thật tội nghiệp. Nghĩ tình xưa, ông Vũ cho về sống chung, đứa bé càng lớn càng dể thương lại ngoan ngoãn, thông minh, nên ông Vũ tha thiết khuẩn cầu người bạn ấy để ông được quyền nhận đứa bé làm con ruột, với lời hứa bảo bọc nó nên người và quyền thừa hưởng tài sản. Thương con, nghĩ lại thân mình, nên cha đứa bé chấp nhận giao convà ra đi.
- Rồi chú và cha tôi có nhận gì tin tức của ông ấy không? - Phong Trần nôn nóng hỏi dồn.
Ánh mắt lão Huỳnh thoáng tia sẵm buồn, lão buông gọn:
- Ông ta đã qua đời.
Phong Trần lặng người. Thế là hết. Cuối cùng anh vẫn không rõ cha mẹ mình là ai, nội ngoại nơi nào, chợt lão Huỳnh thở dài.
- Tình cảm cha con giữa ông Phong Vũ và cậu thật thắm thiết. Ngay cả đến khi nhắm mắt, cậu vẫn có chổ đứng không nhỏ trong ông.
Phong Trần gượng nụ cười méo mó:
- Không phải nhỏ cũng chẳng lớn lao gì.
Lão huỳnh chau mày:
- Dựa vào đâu mà cậu khẳng định điều đó?
Phong Trần lặng thinh, lão Huỳnh hiểu ra gật gù:
- Cậu căn cứ vào bản tin di chúc à?
Thoáng đỏ mặt, nhưng rồi Phong Trần thú nhận:
- Cũng gần như vậy.
Lão Huỳnh thả khói thuốc thành từng vòn mờ nhạt:
- Cậu hiêu lầm ông chủ rồi. Ổng đã có chủ ý trong việc tuyên bố với mọi người, cậu không còn trẻ. Thương cậu nhưng ông cũng thương Tiểu Giang. Làm sao để cả hai được hưởng toàn bộ tài sản ấy mà không phải chia hai, dưới đôi mắt dàn dày của ông cậu là người tốt nên ông quyết định, tất cả những gì thuộc về Phong gia thì Phong trần là chủ quyền xữ dụng với một điều kiện là cưới Tiểu Giang làm vợ.
Phong Trần bật cười, đứng lên nhìn trừng trừng vào lão Huỳnh:
- Lão phản đối cuộc hôn chúng tôi là do thế à? Không được. Tôi không chấp nhận, vì ngoài Khánh Băng ra, tôi sẽ chẳng chọn ai cả.
lão Huỳnh gằn giọng:
- Luôn cái gia sản này?
Thoáng khựng lại, nhưng rồi Phong Trần cương quyết:
- Lẽ đương nhiên.
Mặt lão Huỳnh xám như tro tàng, giọng nói lạ lùng hơn bao giờ hết.
- Nhưng tôi không đồng ý.
Chưng hửng, Phong Trần gắt lên:
- Sao lạ vậy? Tuy phản đối, sau khi nghe tôi phân tích, ông đã thuận rồi kia mà.
Lão Huỳnh gật đầu thật nhanh:
- Đúng. Tôi không chối cải. Bởi tôi nghĩ, chẳng dể gì tìm thấy Tiểu Giang. Nay mọi việc thay đổi, buộc tôi phải vậy thôi. Cậu Trần, tôi xin cậu hãy suy tính lại.
Phong Trần bực tức:
- Chú được gì trong cuộc hôn nhân này? Có chăng chú cũng là chú Huỳnh mà thôi. Tôi mong chú nên xác định đúng vai trò, vị trí trong ngôi nhà này mà xử sự cho đúng.
Lão Huỳnh tức giận đến run rẩy:
- Cậu chủ! Cậu nở...
Phong Trần điên tiết:
- Bao năm qua, tôi sống cuộc sống chẳng ra gì. Lúc nào cũng nơm nớp lo âu bị lật lưng trước mặt mọi người. Nhất là mỗi lúc họ gọi giám đốc, một mỹ từ mà tôi đã từng hãnh diện, bây giờ chứa đựng cả sự châm biếm mỉa mai. Không chịu được, tôi từ chối đến lạnh nhạt đến tàn nhẫn với Bích Tâm cũng vì lý do này. Cha cô ấy tuyên bố trước mọi người "Tôi chọn Phong Trần là rể tương lai vì xứng xui xứng rể, xứng địa vị, chứ đẹp như con bé thừa mứa bọn đàn ông con trai là bác sĩ, kỷ sư bám quanh". Chú biết không? Nghe câu nói đó, tôi chả trốn vào đâu. Lúc quyết định cưới Khánh Băng là tôi đã quyết định chôn sâu chuyện Tiểu Giang vào quá khứ, không ngờ ông Phạm Điền rỗi công rỗi nghề làm đổ vở tất cả. Dù Khánh Băng không phải kẻ xem trọng vật chất hơn tình yêu, nhưng nếu một mai tôi trắng tay thì lấy gì để bảo đảm hạnh phúc đây chớ? Từ một người có trong người tất cả những ưu đãi của đời, bỗng chốc mất hết thử hỏi làm sao tôi cam tâm. Chú Huỳnh! hãy nói đi! Tôi phải làm sao đây?
Vừa hét, Phong Trần vừa ném mạnh chiếc gạt tàn vào tường làm vở toang ra từng mảnh vụn. Thuận tay, anh vơ luôn cả bình hoa bằng sứ quý định đập tiếp, lão Huynh đã chồm tới nắm chặt anh, lạnh lùng:
- Hành động hồ đồ như thế này chẳng giúp ích được gì. Giờ tôi cần nói cho cậu biết nếu cậu cương quyết cưới Khánh băng thì tôi là người đầu tiên báo cho cô ấy biết tất cả những sự việc liên quan đến cậu.
Mắt phong Trần trắng bệch, anh uất ức đến nghẹn ngào:
- Chú dám! Chú không sợ tôi sẽ tống cổ chú ra khỏi nhà này ư?
Lão Huỳnh lầm lì:
- Vì tương lai, vì hạnh phúc của cậu, tôi chẳng ngại điều gì cả.
Rồi mặc cho phong Trần ngồi thừ ra đó, lão Huỳnh lặng lẽ đứng lên định bỏ đi, Phong Trần gọi gật lại:
- Nhờ chú gọi điện cho Phạm Điền báo ngày mai tôi sẽ cùng đi với ông ta.
- Tôi gọi ngay.
Lão huỳnh quay lưng thật nhanh để giấu giọt nước mắt mãn nguyện.
Khánh Băng nằm đó, giương mặt trắng bệt héo hon. Đôi môi tái xanh vài nếp nhăn đau khổ ở khóe miệng phía trên đôi má hóp. Hàng mi đen dài chết lặng, bờ mi khép kín, ngực cô phập phồng nhẹ, rất nhẹ khó nhận thấy. Khánh Băng đang chìm đắm vào sự suy yếu cùng cực mà sự sống như dần dần lìa xa.
Sánh nay như thường lệ, bác sĩ Khanh đến kiểm tra bệnh nhân. Nhìn vẻ mặt căng thẳng của vị bác sĩ trẻ, Như Nguyện không nén được sự hồi hộp. Cô cất tiếng rụt rè hỏi.
- Thế nào, thưa bác sĩ?
Đôi mày bác sĩ Khanh cau lại rồi giản ra, ông đáp thật dịu dàng:
- Cô ấy đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm, nhưng...
Như Nguyện quay phắt lại.
- Nhưng sao hở bác sĩ? Vết thương ở đầu không ổn ư?
Bác sĩ Khanh từ tốn:
- Không. Tôi không có ý đó. Tôi chỉ lấy làm lạ, tại sao cô ấy chưa chịu tỉnh.
- Như vậy chúng ta làm cách nào?
- Việc hồi phục lâu hay mau tuỳ thuộc vào ý chí của chính cô Khánh Băng mà thôi. Bệnh viện bó tay chả giúp gì được cả.
Như Nguyện hoang mang:
- Nghĩa là sao? Tôi thật không rõ.
Vẻ mặt bác sĩ Khanh đăm chiêu:
- Tôi nghĩ, dường như cô ấy đang gặp phải nỗi đau đớn về tinh thần ghê gớm lắm và đây cũng là nguyên nhân dẫn đến sự hôn mê hiện nay. Cô ấy có vẻ không muốn tỉnh. Giờ thì chỉ còn chờ đợi và huy vọng một điều kỳ diệu đến với cô ấy.
Như Nguyện thừ ngưòi ra khá lâu, bỗng cô gằn giọng phản đối:
- Có bệnh đưa vào bệnh viện để nhờ thuốc men, sự chạy chữa tận tình của bác sĩ, giờ lại bảo tự bệnh nhân phải giử lấy mạng sống của mình. bác sĩ, thật là mâu thuẫn.
Bác sĩ Khanh thoáng phật ý, nhưng vẫn nhỏ nhẹ:
- Vậy ra trong mắt cô, chúng tôi chẳng tận tình với nhiệm vụ à? Thôi được, cô cứ chờ xem, mọi việc đều có cái tìm uẩn sâu bên trong mà chỉ người trong cuộc mới hiểu. Trao tận tay Như Nguyện một số thuốc, bác sĩ Khanh dặn kỹ:
- Nhớ cho cô Băng uống thuốc đúng giờ, đúng liều nhé. Nếu có gì, cứ nhấn chuông. Hôm nay đến phiên tôi trực.
- Vâng. Tôi sẽ tuân theo lời dặn dò của bác sĩ.
Như Nguyện thẩn thờ suy nghĩ về câu nói của ông: "Điều gì đó gần như phép lạ". Nghĩa là sao nhỉ? Chợt cô sáng mắt lên. Hay nhỏ Băng chờ Phong Trần? Ta phải tới tìm anh ấy mới được. Mặt Như Nguyện xụ xuống khi cô nhớ tới cậu Nam.
- Tuyệt đối đừng để Phong Trần hay là Khánh Băng bị tai nạn. Nếu cậu ta yêu con bé thật lòng, khắc cậu ta sẽ tự đến, không nên ép buộc.
Cậu Nam nói không sai chút nào, Nhưng cứ ngồi đây nhìn mi sống chết trong gan tấc, ta thật đau lòng quá.
Giữa lúc ấy, Phong Trần đờ người ra chết sững. Dù cố lấy bình tỉnh, nhưng mãnh giấy trong tay anh cứ run lên từng chập, môi anh mấp máy.
- Không thể nào. Không thể nào.
Lão Huỳnh ngạc nhiên chẳng kém, lão mừng rỡ, kêu lên:
- Hèn gì! Mới gặp con bé lần đầu, tôi thấy quen quen.
Phong Trần nhăn mặt:
- Thế sao chú lặng thinh chẳng nói chi hết vậy?
Lão Huỳnh có vẻ sượng sùng:
- Tôi cũng đã dịnh nói ra, nhưng khi thấy ánh mắt cậu nhìn con bé, đôi khi khó chịu vì tôi không muốn cậu yêu cô gái nào hết, vì trong trí tôi, cuộc hôn nhân của cậu được sắp sẳn cùng Tiểu Giang rồi.
Phong Trần nhăn mày trách móc:
- Chú có biết làm thế bây giờ rắc rối cho tôi không? Giờ nói năng sao với Khánh Băng đây? Chẳng khéo sẽ gây thêm hiểu lầm đó.
Lão Huỳnh chép miệng, lắc đầu:
- Tôi thật đâu ngờ.
Ông Phạm Điền xen vào, thắc mắc:
- Hai người nói gì khó hiểu quá vậy? Khánh Băng là người yêu của cậu, còn Tiểu Giang đã có lời đính ước từ trước, thuận lợi đôi đường cớ sao cứ than vắnthở dài mãi thế?
-...
Vừa về đến thành phố là Phong Trần chạy ngay đến nhà Khánh Băng. Qua một thời gian dài vừa nghe cậu Nam "giảng đạo" xong thì trần mới biết Khánh Băng gặp tai nạn và mạng sống đang rất bấp bênh.
Ông Nam đưa Phong Trần đến bệnh viện. Nhìn Khánh Băng thoi thóp trên gường bệnh với những vòng băng trắng xóa, Phong Trần như sắp ngất đến nơi.
- Khánh Băng! hãy mở mắt ra và nói với anh lời tha thứ. Anh đã biết lỗi rồi. Chúng ta sẽ tổ chức lẽ cưới ngay lập tức khi em lành bệnh, anh sẽ đưa em về thăm mộ ba mẹ, chúng ta sẽ cùng sống hạnh phúc. Trong một mái nhà, em sẽ không còn phải đói, phải khát, phải thiếu thốn vất vả trăm bề nữa.
Bất kể ngày qua đêm lại, Phong Trần ngồi chết dí bên Khánh Băng, không màng ngủ, chẳng thiết ăn, râu ria tua tủa, tóc tai bù xù, mặt mũi hốc hác. Nhìn thấy ảnh trạng như thế, không ai nở trách anh lấy một lời.
Nhìn người con gái yêu thương thiêm thiếp không dằn được lòng, anh cúi xuống hôn thật khẻ lên bờ môi lạnh buốt giá.
- Khánh Băng! hành hạ anh bấy nhiêu đủ rồi em ạ! Hãy hôn trả lại anh đi, anh van em, anh van em, anh xin em.
Một tiếng thở dài, rồi hai tiếng khá mạnh. Phong Trần ngồi sững dậy. Đôi mi đen mong manh lay động, đôi mắt nai ngơ ngác rồi mở choàng ra. Phong Trần bàng hoàng, nỗi mừng vui làm anh ngẹn thở. Chung quanh nhạt nhòa lung linh và sáng dần ở gương mặt thân quen.
- Khánh Băng! ôi, anh mừng quá.
Trên gò má xanh xao của Khánh Băng thoáng vẻ buồn đến nảo nùng, cô cất giọng yếu ớt.
Ông giám đốc! Ông còn đến đây làm gì? Ông về đi, hãy để tôi yên ổn mà sống với cuộc sống của mình.
Sau đó, cô nhắm nghiền mắt và dường như lại tiếp tục đắm chìm trong cơn mê. Nụ cười chưa trọn vẹn, vụt tắt, Phong Trần hớt hải nhấn chuông. Một thoáng, bác sĩ Khanh bước tới, hỏi nhanh:
- Chuyện gì thế, cậu Trần?
- Bác sĩ ạ! - Phong Trần lắp bắp - Khánh Băng vừa tỉnh dậy, nhưng chỉ nói được vài câu là cô ấy ngất ngay, chẳng hiểu vì sao. Bác sĩ liệu cô ấy còn nguy hiểm không?
Bác sĩ Khanh thở phào, ánh mắt chẳng giấu được niềm vui.
- Cậu có tới chín mươi phần trăm huy vọng, chỉ yêu cầu tránh mọi trường hợp xúc động thái quá, dù vui hay buốn. Thần kinh cô ấy chưa ổn định lắm đấy, cậu rõ chưa?
- Vâng. Vâng, tôi biết. Cảm ơn bác sĩ rất nhiều.
Bác sĩ Khanh cười nhẹ:
- Bổn phận người thầy thuốc thôi, cậu chớ nên bận tâm. Thôi, tôi phải sang phòng bệnh khác đây, gặp lại sau nhé.
Sáng hôm sau, Khánh Băng tỉnh dậy thật sự theo lời bác sĩ Khanh, tránh cho cô mọi xúc động, nên Phong Trần bàn bạc với tất cả là tạm thời giấu nhẹm lai lịch và thân thế của cô, chờ đến ngày cô bình phục hẳn, sẽ tính.
Ngày qua ngày, Phong Trần vẫn ở cạnh Khánh Băng chăm sóc cho cô chu đáo, nhưng mối quan hệ cả hai chẳn có gì khả quan hơn. Khánh Băng thường ngồi lặng lẽ trong tư thế trầm buồn, cô độc, niềm hối hận dâng đầy, Phong Trần gọi nhỏ:
- Băng!
Cô không ngóc lên, vẻ thờ ơ lạnh nhạt:
- Gì anh?
- Anh xin lỗi đã làm em buồn. - Phong Trần ray rức.
Khánh Băng thở dài, mắt nhìn lên trần nhà với nét đăm chiêu.
- Anh không có lỗi chi cả. Lỗi chăng là ở sự hiện diện của em trong cuộc đời này - Nụ cười héo hắt nở trên môi - Ở đời, thật khó mà lường trước được mọi việc. Cuộc sống luôn luôn xảy ra nhiều điều bất ngờ vui buồn lẫn lộn, tiếc rằng niềm vui chỉ đến với người khác, còn nỗi buồn dành mãi cho số phận hẩm hiu của Khánh Băng này. Rõ ràng quá bất công.
- Khánh Băng! Đừng nói với anh những lời cay đắng ấy. Nếu em hiểu rằng anh đã phải trải qua những giờ khắc nhớ nhung đau đớn thế nào khi quyết định huỷ bỏ lễ đính hôn - Phong Trần khổ sở - Anh chỉ không muốn em thất vọng ở anh.
- Thất vọng à? - Bất chợt Khánh Băng cười khan - Thế bây giờ anh đến có mang huy vọng gì cho em đây?
- Chúng ta sẽ làm từ đầu - Phong Trần trầm giọng - Hãy cho anh một cơ hội.
Giọng Khánh Băng nhỏ nhẹ, nhưng Phong Trần nghe khó chịu vơ cùng.
- Cho anh cơ hội? Lấy đâu ra, trong khi bản thân em chẳng có. Phong Trần đừng nhọc lòng vì em nữa, em cảm thấy áy náy lắm.
- Khánh Băng! Anh sẽ nói rõ tất cả với em.
Khánh Băng ngã người ra giường nhắm mắt, đáp cộc lốc:
- Em nhức đầu quá. Em muốn ngủ một lát.
Biết Khánh Băng vẫn còn đau khổ vì chuyện mình gây ra, Phong Trần chống tay dưới cằm, trầm ngâm:
- Thôi được. Em hãy cố tịnh dưỡng cho thật khỏe, chúng ta còn nhiều việc phải bàn bạc. Anh tin rằng khi ấy, em sẽ hiểu và tha thứ cho anh.
Đến ngày xuất viện, Khánh Băng đề nghị với Như Nguyện:
- Cho ta về nhà mì ở vài hôm nhé.
Cứ đinh ninh rằng Nguyện sẽ nhảy cẳng lên vì mừng rỡ vì lúc trước Như Nguyện thường than thở:
- Nhà ta rộng thêng thang, ra vào thui thủi chỉ hai mẹ con, anh Minh thì đi suốt, hay mi dọn lại ở chung với ta nha Khánh Băng.
Thế mà giờ Khắnh Băng vừa nói dứt câu, Như Nguyện đã lúng ta lúng túng.
- Không được. Nhà ta chật hẹp lắm. Với lại, anh Minh sắp cưới vợ, ra vào ồn ào, mi chẳng chịu nổi đâu.
Khánh Băng nài nỉ:
- Ta ở chung phòng cùng mi, tạm thời gian ngắn thôi mà.
Như Nguyện gạt phắt:
- Nếu được thì ta đã đồng ý rồi, mi khỏi phải nói nhiều.
Thái độ của Như Nguyện khiến Khánh Băng ngở ngàng, nhưng vì tự ái nên cô không kịp để ý nụ cười thật khó hiểu từ môi Như Nguyện. Liếc nhẹ bạn một cái. Khánh Băng lầm lì:
- Dù sao ta cũng cảm ơn mi vì những ngày qua.
Đến lượt cậu Nam, ông gãi đầu nhăn mặt:
- Mợ con kiên quyết cho đón con về. cậu đã năn nỉ hết lời.
Ông Nam an ủi:
- Nhưng con đừng lo. cậu hứa sẽ không để con bơ vơ. cậu sẽ tìm cho con một chỗ ở và việc làm thích hợp.
Khánh Băng cười gượng:
- Cứ làm phiền cậu mãi con thật ái ngại.
Ông Nam cười hiền:
- Sau cơn mưa trời lại sáng, con ạ. cậu tin rằng rồi đây đời sẽ không bạc đãi con nữa đâu.
Tin tưởng tuyệt đối vào sự sắp xếp của cậu Nam nên Khánh Băng thản nhiên ra xe do Phong Trần lái. Tựa đầu vào nệm xe, cô mải mê say sưa nhìn ngắm quan cảnh bên đường, nên không hay xe đã dừng lại, đến khi Như Nguyện nắm tay cô lay mạnh:
- Nè! Xuống đi! Tới nơi rồi.
Giật mình, Khánh Băng ngồi sững dậy, mắt mở to, miệng lắp bắp:
- Xuống...ơ xuống ở đây - Cô lắc đầu ngầy ngậy - Không tôi không vào trong đó.
Nhìn sang Phong Trần, khánh Băng bậm môi:
- Anh định làm gì tôi nữa chứ? Bao nhiêu chuyện xảy ra, anh vẫn cảm thấy chư đủ sao?
Đưa tay quẹt mồi hôi trên trán, anh phân bua bằng giọng thật nhỏ nhẹ:
- Khánh Băng! Cứ vào uống một tách trà rồi đi cũng chả muộn mà.
Cậu Nam cũng xen vào:
- Không tin cậu sao con? Từ trước tới nay, cậu mất y tín đến thế u?- Ông Nam nheo mắt.
Cuối cùng Khánh Băng cũng chịu xuống xe theo tất cả vào nhà, nhưng mặt lầm lì không nói lời nào.
Khi đã cùng yên vị trong phòng khách sang trọng bên những ly trà đường bốc khói thì Phạm Điền là người lên tiếng trước:
- Khánh Băng! Mới xuất viện sao chẳng vui lại bí xị hoài vậy? Tươi tắn lên một tí đi nào.
Khánh Băng lầm bầm:
- Tôi muốn nằm nghĩ.
Ông Phạm Điền thản nhiên.
- Khoan đã, tôi có chuyện cần hỏi cô.
Khánh Băng bực bội:
- Ôi, sao rắc rối quá!
Giông ông Phạm Điền nghiêm lại:
- Khánh Băng! Chuyện này không đơn giản, mong cô rất thành thật cho nhé.
- Chú an tâm khỏi phải lo lắng điều ấy.
Nhìn thẳng vào Khánh Băng, ông Phạm Điền dè dặt:
- Có bao giờ cô nghe đến tên Tiểu Giang không?
Ngớ ra mất mấy giây, Khánh Băng buột miệng thản thốt:
- Sao chú lại biết ten lúc bé của tôi?m Chú là ai?
Ông Phạm Điền thấy hưng phấn, phớt lờ thắc mắc của Khánh Băng, ông hỏi tiếp:
- Cô đừng nghĩ là tôi quá tò mò, nhưng cô có thể cho biết ly do nào đã có sự thay tên này?
Khánh Băng chớp mắt lia lịa:
Ông bà bảo tôi khó nuôi, èo uột, muốn được khỏe mạnh, đặt tên khác thôi. Theo tôi, chuyện ấy rất bình thường.
Phạm Điền nhíu mày:
- Chỉ một câu hỏi nữa, mong cô thông cảm nhé. Cô có một vết son bằng đồng tiền nằm bên ngực phải?
Đến lúc này thì Khánh Băng không dằn được sự bực tức, lại thêm xấu hổ là họ đã thấy trong khi thay đồ bệnh viện cho cô. Đứng bật dậy, cô lắp bắp.
- Các người đã thấy...Thật quá đáng!
Không để Khánh Băng hiểu lầm, Phạm Điền hấp tấp cắt ngang:
- Cô đã nhầm rồi. Không phải chúng tôi thấy mà nghe. Thấy hay chăng chỉ lão Huỳnh đây thôi.
Thẹn đến đỏ mặt, Khánh Băng mở to mắt.
- Những gì chú muốn biết, tôi đã đáp ứng đầy đủ, giờ tôi yêu cầu ngược lại, mong chú chớ từ chối.
Phạm Điền nhìn về phía Phong Trần và lão Huỳnh ra hiệu. lão huỳnh không nói, lẳng lặng bỏ đi vào trong. Loáng sau, ông trở ra, trên tay là chiếc hộp đen huyền đậy kín, trao cho Khánh Băng, gương mặt tràn ngập u buồn.
- Này! Cô hãy mở ra xem đi.
Chiếc hộp vừa bật ra, Khánh Băng ngở ngàng kêu lên.
- Chiếc vòng đá màu huyết, tôi luôn cất rất cẩn thậ sao giờ nó lại nằm ở đây?
Bỗng chốc lời mẹ cô văng vẵng bên tai:
- Vòng rất quý và hiếm. Con hãy giử gìn cẩn thận, biết đâu sau này con cần đến nó. Dù nghèo đói đến độ nào, tuyệt đối không được cầm bán nó, con nghe rõ chưa?
Lờ mờ hiểu ra, mặt Khánh Băng tái xanh, cô run giọng hỏi:
- Thế này là thế nào? Chả lẽ cuộc đời tôi và chiếc vòng có liên quan mật thiết với nhau?
Cậu Nam gật gù:
- Đúng đấy cháu Băng. Cậu đã được lão Huỳnh đây kể rõ tất cả. Con chính là con gái duy nhấtg của ông Phong Vũ.
Lão Huỳnh buồn bả tiếp lời ông Nam:
- Chúng tôi tìm cô suốt mấy mươi năm qua, ngày trước cũng vì...
Trời đất quay cuồng, môi cô mấp máy rồi nước mắt ứa ra sau khi nghe lão Huỳnh kể lại câu chuyện xảy ra hơn hai mươi năm trước.
- Ôi! Tội cho mẹ tôi. Mẹ ơi! Chỉ vì sự ra đời của con mà mẹ phải chết một cách thật oan ức.
Gục đầu vào đôi bàn tay, cô nấc lên:
- Tôi sẽ không nhận bất cứ thứ gì do ông ấy để lại đâu. Lúc xưa, nếu chẳng có chú Huỳnh thì tôi đã bị ông ấy giết mất xác lâu rồi.
Ngó Khánh Băng ánh mắt yêu thương. Phong Trần ngọt ngào:
- Khánh Băng! Đừng giận nha. Lương tâm người cha, người chồng dày vò cắn rứt ông ngần ấy năm trời cũng đủ lắm rồi.
Mặt Khánh Băng đanh lại, cô bật cười khanh khách:
- Ông ấy làm khổ tôi, làm khổ tôi...Sự hối hận của ông ấy có làm cho mẹ tôi sống lại không chớ? Còn ông giám đốc - Khánh Băng quắc mắt, miệng cười khuẩy - Giả sử tôi chẳng phải Tiểu Giang, tôi chẳng có tên trong bản di chúc thừa hưởng gia sản to tát kia, liệu ông cò quay trở lại với tôi không?
Như Nguyện hết hồn, bụm lấy miệng bạn:
- Khánh Băng! Mi chớ nên nóng nảy bậy bạ như vậy.
Ông Nam cũng gằn giọng:
- Con giận quá, nên mất khôn rồi, Khánh Băng ạ.
Lão Huỳnh hốt hoãng nhìn Phong Trần rên rỉ lên:
- Cậu Trần! Đừng chấp, bởi quá bức xúc, nên Khánh Băng buông ra những lời vô ý vô tâm thôi.
Phong Trần cố lấy lại bình tỉnh. Đốt cho mình điếu thuốc rít một hơi thật dài, anh thản nhiên hơn bao giờ hết.
- Cứ để tự nhiên nói lên lời uẩn ức trong tâm tư như thế càng tốt hơn. Xét cho cùng, em đã nói đúng, Khánh Băng ạ. Nếu không được chú Phạm Điền cho biết em là Tiểu Giang chỉ là một thì anh đã không trở lại.
Nét mặt Phong Trần như chàm trổ, Khánh Băng sững người. Sau đó hiểu ra, nàng lăn xả vào người anh nức nở và nói trong giọng kinh hải:
- Phong Trần! Hãy tha thứ cho em. Em thật không cố ý. Em đã hiểu lầm anh.
Phong Trần điềm nhiên vỗ về:
- Anh biết, anh biết. Anh không phiền trách em đâu. Chuyện đã qua rồi, hãy để qua luôn, đừng để trong lòng chỉ chuốc lấy phiền muộn.
Ngẩn mặt lên, anh cười vui vẻ:
Và rồi, Khánh Băng quyết định ở lại, cô biết Phong Trần tự trọng và cao ngạo cứ ngang nhau, chắc chắn anh sẽ không tha thứ cho lời nói trong phút bốc đồng của cô một cách dể dàng, nên cô muốn ở lại bên Phong Trần, cô muốn chuộc lại lỗi lầm đáng chết của mình.
Mỗi sáng thức dậy cùng ăn điểm tâm cùng đến công ty, cùng trao đổi những vướng mắc trong công việc, cùng ra về, cùng đi dự tiệc chiêu đãi. Phong Trần vẫn quan tâm, chăm sóc, vẫn âu yếm ngọt ngào, nhưng tuyệt nhiên Phong Trần không chạm đến người cô lần nào dù một cái hôn phớt hay vòng tay yêu thương và ánh mắt nồng nàn đắm say hầu như mất hẳn.
Trưa nay, sau cuộc họp đột xuất của ban lãnh đạo, phong Trần cùng Khánh Băng trở về phòng giám đốc, Phong Trần bổng dừng lại, vẻ uể oải:
- Anh có hẹn với một người bạn em thay anh điều hành công ty chiều nay nhé.
Khánh Băng xoay người hỏi nhỏ:
- Em đưa anh đến đó.
Khoát tay, Phong Trần gạt phắt:
- Không cần đâu - Thấy mặt Khánh Băng, buồn buồn, Phong Trần trêu - Đừng nhăn nhó thế, khó coi lắm nhỏ ạ.
Khá Lâu, Khánh Băng không được nghe Phong Trần gọi là "nhỏ" thế mà hôm nay nghe lại, cô có cảm tưởng như ngày đầu tiên cô và Phong Trần yêu nhau.
Thấm thoát mà đã bảy năm trôi qua, Phong Trần giờ đã trở thành giám đốc công ty xuất nhập khẩu trà - càfê Blao với hàng trăm nhân viên dưới quyền, nhưng không vì thế mà anh vội buồn. Anh vẫn nhớ nhà, nhớ lão Huỳnh và nhất là nhớ Khánh Băng đến nhức nhối cả con tim. Đôi lần anh cũng muốn về thăm, nhưng lòng tự ái lại cao hơn núi không cho phép.
- Phong Trần! Phong Trần à! Con hãy đọc dòng nhắn tin này, chú thấy lạ quá.
Phong Trần thờ ơ:
- Vâng, con lỡ tay một chốc con sẽ xem.
Ông Đàm Mộc nhăn mặt:
- Không. Việc gì cũng bỏ qua, con đọc ngay cho chú nào. Con nghe chứ?
Đành bỏ cây viết xuống. Phong Trần cầm lấy tờ báo:
"Phong Trần, anh ở đâu? Về gấp, chú Huỳnh bệnh nặng, mong anh từng giờ. Khánh Băng".
Phong Trần chết điếng bật dậy, anh lắp bắp:
- Con phải về Sàigòn ngay, kẻo không may lão Huỳnh có gì, con sẽ ân hận suốt đời.
Tỏ ý hài lòng, ông Đàm Mộc gật gù:
- Ờ. Con nên về thăm họ, đừng cố chấp mãi chẳng ích lợi gì, đôi khi chính nó sẽ làm tổ thương những tình cảm không đáng thương tổn ấy con ạ.
Phong Trần mím môi:
- Con hiểu, thưa chú. Con sẽ cố gắng thu xếp việc nhà xong, con sẽ trở lên.
Ông Đàm Mộc xua tay nghiêm giọng:
- Lên hay không tùy con, chú không ép - Ông Đàm Mộc cười hiền hòa - Ta chỉ e lúc ấy con sẽ hối hận vì năm tháng sống phí uổng ở cao nguyên buồn tẻ cô độc này.
Vỗ mạnh vào tay Phong Trần, ông cười khà:
- Cưới vợ ngay đi con. Muộn lắm rồi.
-...
Đứng trước chiếc cổng quen thuộc, Phong Trần xúc động gần như nghẹn thở. Lao nhanh vào phòng lão Huỳnh, anh ngó dáo dác:
- Chú Huỳnh! Chú Huỳnh đâu rồi?
Khi biết là Phong Trần, lão Huỳnh cười ra nước mắt, ông nói ngay trong tiếng nấc nghẹn:
- Phong Trần! Cậu có nghĩ và thắc mắc về người đàn ông trong truyện kể năm xưa vợ chết sớm, bệnh hoạn không đủ sức nuôi con đành mang nó giao người khác là ai không?
Phong Trần chau mày:
- Chú Huỳnh! Chẳng lẽ...
- Đúng vậy.
Mắt Phong Trần cay sè, anh ôm lấy ông, gọi khẽ:
- Cha! Cha! Con thật có lỗi.
Cả hai cha con cứ ôm nhau khóc mãi đến khi có tiếng động nơi cửa phòng. Khánh Băng đứng đó tự bao giờ, dưới ánh đèn hiện rõ đôi môi héo khô, vầng tráng u buồn, mắt sâu thăm thẳm.
Lão Huỳnh lau mắt vẫy cô lại gần:
- Khánh Băng! Hãy đến đây đi con.
Môi Khánh Băng run lên bần bật, cô nhắm mắt:
- Trời ơi! Tội đang mơ hay tỉnh đây? Khánh Băng mím chặt đôi môi, mắt thấp thoáng nỗi đau nhức nhối, cô bỏ chạy ra ngoài.
Lão Huỳnh giục:
- Con mau tìm con bé mà năn nỉ đi.
Phong Trần tìm được Khánh Băng đang ngồi dựa đầu vào gốc Hoàng lan thút thít, anh nghe đau thắt cỏi lòng, ngồi xuống bên cạnh cô, anh khán giọng:
- Khánh Băng! Đừng khóc nữa mà. Anh thật chẳng ra gì, chỉ vì một chút tự ái hão mà anh nỡ bỏ em, bỏ cha Huỳnh hằng mấy năm trời nay. Hãy tha thứ cho anh em nhé.
Khánh Băng cúi gằm mặt xuống nín thinh, nhưng thật ra lòng cô đang dậy sóng vì nổi nhớ thương đầy ắp bấy lâu nay. Phong Trần lại gọi thiết tha hơn, say đắm hơn.
- Khánh Băng! Nói với anh một lời đi. Anh xin em.
Anh lại vỗ về:
- Từ nay cho đến suốt quãng đời con lại, anh sẽ không làm cho em buồn phiền, đau khổ nữa đâu. hãy tin tưởng ở anh và cho anh cơ hội nghe em yêu.
Khánh Băng có cảm giác như đang uống vào lòng hàng ngàn, hàng vạn giọt mật ngọt của tình yêu đằm thắm, cô không mở mắt ra mà rèm mi óng anh lệ vương, nước mắt đòn nhận hạnh phúc và nước mắt giã từ chuỗi ngày dài đau khổ. Không dằn được niềm cảm xúc căng cứng cả người. Phong Trần kéo mạnh Khánh Băng vào lòng, bờ môi thương nhớ khát khao tìm nhau, từng tiếng nói xen kẻ bị ngắt quảng giữa những chuyến hôn dài.
- Phong Trần! Anh sẽ không đi nữa chứ?
- Ừm - Lại một nụ hôn - Khánh Băng này! Ở trên ấy buồn và nhớ em kinh khủng. Nhiều lúc anh tưởng mình phát điên lên được.
- Em cũng vậy - Khánh Băng ngọt ngào.
- Thế sao lúc nãy không thèm nói chuyện với anh? Nhớ anh quên anh đi luôn thì sao? Ác ghê! Phong Trần thở dài.
Khánh Băng xụ mặt:
- Chả ai cản đâu. Xì! Lúc nào cũng tưởng mình quan trọng cả.
Phong Trần phì cười:
- Chẳng quan trọng gì, nhưng thiếu không được à. À! Mà nè, Khánh Băng! Chẳng thương anh hay sao mà cứ đuổi xua anh hoài vậy?
Khánh Băng dẩu môi, ánh mắt nữa âu yếm, nửa giận dỗi:
- Ai bảo mỗi chút mỗi dọa. Đáng ghét, không ưa nổi tí ti nào cả.
Phong Trần tỉnh queo:
- Ghét, không ưa mà cứ vào phòng người khác ngồi khóc lóc than thở nhớ này nhớ nọ. lạ nhỉ!
Khánh Băng thẹn đến đỏ lựng cả mày. cô giơ tay đấm vào ngực anh thụm thụp:
- Ai thèm nhớ.
Phong Trần cười bằng hai con mắt, môi:
- Ông bà ta thường bảo: Con gái nói có là không, nói không là có đó, bởi thế nhỏ khỏi cần đính chính, nhỏ yêu ơi.
Khánh Băng phụng phịu háy Phong Trần bằng con mắt có đuôi:
- Người ta lớn rồi mà cứ mở miệng ra là nhỏ ơi nhỏ à. Em không nói chuyện với anh nữa đâu.
Phong Trần cười nhỏ:
- Như thế đở phí thời gian vô ích. Thật ra mỗi khi gần em, anh cũng đâu thích nói nhiều.
- Anh...anh...Khánh Băng tròn mắt.
- Anh chưa nói hết câu mà, anh không thích nói nhiều, anh chỉ thích...
Thấy Phong Trần ngập ngừng, Khánh Băng chau mày:
- Thích gì?
- Ghé sát đây, anh mới nói, còn không thì thôi.
Khánh Băng nghiêng người:
- Nè nói đi!
- Nhắm mắt lại.
- Sao khó thế?
- Ừ. Vậy đó.
Rèm mi hạ thấp, đầu ngẩng lên, Khánh Băng khe khẻ hé môi hồng chờ đợi.
- Ôi! Khánh Băng! Em thật dể thương.
Phong Trần chồm tới, ôm trọn cả thân hình người con gái anh yêu vào lòng. Khánh Băng chết lịm vì bất ngờ, cả phút sau, cô mới sực tỉnh tránh ra:
- Phong Trần! Em muốn nín thở rồi nè.
- Ai bảo môi em ngọt chi, khiến anh chẳng thể dứt ra được - Phong Trần thì thầm - Từ nay mỗi buổi sáng, trước khi đi làm, nhỏ cứ "vầy vầy" với anh, anh cam đoan sẽ no ứ đến trưa và làm việc không biết mệt mỏi là gì cả.
Khánh Băng đỏ mặt, nũng nịu:
- Anh hư thật. Chẳng đứng đắn tí xíu nào.
Phong Trần đặt tay lên vai người yêu, nhìn sâu vào mắt cô giao hẹn:
- Ngày này năm sau, em phải cho anh lên chức papa đó, nhớ không?
- Ôi! Nói gì mà nghe khiếp vậy? - Khánh Băng trợn mắt lè lưỡi kêu lên - Bậy bạ quá! Em...em chẳng nghe đâu.
Phong Trần nhìn Khánh Băng bằng đôi mắt say mê đắm đuối.
- Cái gì bậy bạ chứ?
Anh kéo cô ngã hẳn vào lòng, giọng gấp rút:
- Anh nói nhỏ đừng cười nha, thực tình anh chỉ muốn chúng ta làm đám cưới ngay bây giờ thôi.
Xấu hổ, Khánh Băng vùng bỏ chạy. Phong Trần ngẩn ngơ, lòng xôn xao niềm yêu khôn tả. Đến lúc này, anh mới thấm thía lời ông Đàm Mộc đúng là anh đã bỏ phí thời gian châu ngọc của tình yêu.
- Nhỏ Băng ơi! Chờ anh với.
Ngoài vườn, những chú chim non đang ríu rít chuyền cành. bầu trời mỗi lúc như bừng sáng hơn.
Khoảng Trời Của Em Khoảng Trời Của Em - Minh Hà