With compassion you can die for other people, like the mother who can die for her child. You have the courage to say it because you are not afraid of losing anything, because you know that understanding and love is the foundation of happiness. But if you have fear of losing your status, your position, you will not have the courage to do it.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Granty
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 94 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 462 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 04:32:36 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 86: Đâu Là Sự Thật (4)
hục Quyên bị Bảo Nam lay người cũng dần hồi tỉnh, cô cảm thấy sau ót đau nhức, đưa tay sờ phần cổ của mình cô đột nhiên nhớ lại mình và Bảo Nam bị một đám người kéo đến quay bắt. Điều cuối cùng cô nhìn thấy trước khi cô ngất xỉu là vết thương của Bảo Nam bị rách, máu chảy rất nhiều.
Hoảng hốt vội vàng ngồi bật dậy, cô phát hiện mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ, sợ hãi cô định hét lên thì một bàn tay bịt kín lấy miệng của cô. Cả người cô kinh hãi, tim đập mạnh, tiếng hét vừa định bật ra khỏi cuốn họng bỗng bị trào ngược trở lại, toàn thân run lên.
- Suỵt…..
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai khiến trái tim vừa hoảng loạn của cô lắng dịu lại, Thục Quyên vội quay đầu nhìn lại, cô thấy Bảo Nam đang giơ tay ra hiệu bảo im lặng, vì cậu không muốn đánh động bọn người đang lởn vởn bên ngoài. Thục Quyên cảm thấy yên tâm vì có Bảo nam bên cạnh và mừng rỡ vì cậu không sao. Cô vội vàng gật đầu tỏ ý hiểu, Bảo Nam mới từ từ hạ tay mình xuống.
Nhưng sau đó cậu đưa tay ôm lấy phần vai bị thương của mình, gương mặt nhăn nhó đầy đau đớn. Thục Quyên hoảng hốt đỡ lấy cậu lo lắng sợ hãi hỏi:
- Anh không sao chứ?
Sắc mặt Bảo Nam tái nhợt, cậu gượng cười nhìn cô lắc đầu tỏ ý mình không sao để Thục Quyên biết mà an tâm hơn. Thục Quyên thấy Bảo Nam như vậy càng đau lòng hơn. Cô quay mặt quang sát xung quanh.
Họ bị nhốt vào trong một cái cabin lớn, ánh sáng duy nhất lọt vào khiến họ có thể thấy được nơi họ bị nhốt là những lổ hỏng rất nhỏ trong cabin mà thôi. Thục Quyên cảm thấy nơi này thật đáng sợ, bất giác rung mình.
Bảo Nam nhẹ nhàng choàng tay ôm lấy cô, vuốt ve trấn an cô:
- Đừng sợ, chúng ta nhất định sẽ thoát ra được.
Thục Quyên dựa vào người Bảo Nam, cảm nhận sự bình an từ người cậu mang lại. Họ từng trải qua nhiều sóng gió nguy hiểm, cô tin rằng dù có thêm bao trở ngại nguy hiểm gì thì họ vẫn nắm chặt tay nhau cùng vượt qua. Cho dù có phải mất mạng, thì ít nhất cô có thể bên cạnh cậu.
- Em không sợ….- Cô đáp, rồi tiếp tục nói – Vì có anh bên cạnh em.
Bảo Nam nhìn cô thật lâu, rồi dịu dàng đặt lên môi cô một nụ hôn. Thục Quyên cũng nhắm mắt khẽ đáp lại. Hoàn cảnh nào cũng được, dù cái gì đang chờ họ ở phía trước cũng được, chỉ cần có Bảo Nam bên cạnh, cô sẽ không còn thấy sợ điều gì nữa. Dù gì, cô cũng đã không còn người thân nào, cũng không còn gì để luyến tiếc.
Lát sau cậu rời cô ra rồi cố gắng ngồi dậy nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Tiếng bước chân và tiếng nói chuyện bên ngoài khá ồn, cậu hiểu mình cần phải nhẫn nại hơn. Nếu cứ thế liều lĩnh ra ngoài, chẳng những cậu mà cả Thục Quyên cũng sẽ gặp nguy hiểm. Hơn nữa, vết thương trên vai gây nhức nhói khiến hoạt động của cậu chậm đi rất nhiều.
Bảo Nam suy tính cặn kẽ về bọn người đã bắt cóc cậu và Thục Quyên. Chúng là ai?
Là do tên khốn Kiến Quốc sai khiến đến để bắt Thục Quyên, ép cô phải trao lại toàn bộ tài sản hay quyền hành điều khiển công ty cho hắn ta. Hay mục đích là nhắm vào cậu.
Bảo Nam siết chặt tay lại, nếu mục đích chính là cậu thì xem ra lần này cậu bị bắn trọng thương là do có người cố ý tiết lộ hành tung của cậu rồi.
Nếu thật là ông ta, thì cậu dự đoán đúng rồi. Ông ta thật sự là có mục đích, nhưng mục đích của ông ta là gì? Mọi hy vọng chỉ còn trông chờ ở Bảo Phương, hy vọng cô có thể phát hiện ra vật cậu để lại. Ngay từ phút cậu bị phát hiện địa điểm, cậu đã nghi ngờ ông ta. Cho nên thấy bọn người xông vào, cậu đã để lại cái huy hiệu mà cậu đã lấy được trên người của ông ta.
Người khác có thể không biết, nhưng là Bảo Phương, cô nhất định sẽ biết. Hy vọng cô từ manh mối này có thể truy ra được người bắt cậu và Thục Quyên.
- Nếu lỡ như lời ông ta nói là thật thì sao? – Lăng Phong khẽ nhếch môi, ánh mắt trầm lại hỏi.
- Em không tin lời ông ta nói là thật, là bởi vì ….em tin anh – Bảo Phương nhìn cậu đáp.
Ánh mắt Lăng Phong nhìn cô đầy ấm áp.
- Giữa chúng ta có quá nhiều chuyện xảy ra, em từng cho rằng khoảng cách giữa chúng ta là không thể nào vượt qua được. Nhưng anh đã cho em thấy chuyện của chúng ta là có thể. Vì em mà làm nhiều việc như thế. Cho dù chúng ta không thể ở bên nhau, thì em vẫn tin anh không lừa gạt em.
- Thật ra, sự nghi ngờ của anh không phải là ông ấy. Lúc đầu không muốn em biết là bởi vì anh tôn trọng lý tưởng của em, anh không muốn em bị shock khi biết rằng, chính là người trong ngành đã phản bội. Tuy ba anh từ khi bắt đầu muốn dung Việt Nam làm nơi khai thác sản xuất của mình mà muốn kết giao với các cấp lãnh đạo trong ngành. Nhưng ông rất ít có mặt ở Việt Nam, mọi chuyện đều giao lại cho chú Minh. Ông ta được coi là thân tính của ba anh ở Việt Nam này. Ông ta là một người rất kín kẽ, cho nên các mối quan hệ xưa nay của ông ta rất khó bị phát hiện. Đến cả việc ông ta cùng mẹ kế của anh vụng trộm, đứa bé vốn cứ tưởng là em trai anh cũng đã lớn anh mới phát hiện ra chuyện này.
- Uhm, cũng may lúc anh thả em ra đã nói tới điều này. Từ lúc đó, khi ông ta nói, em lập tức nghi ngờ. Ông ta giảo hoạt thật. Điều em lo lắng nhất là Bảo Nam và Thục Quyên hiện giờ đang lọt vào tay ai. Liệu có phải là ông ta hay không? Hay là ông Kiến QUốc – Nói xong cô thở dài run rẩy, nghỉ đến vết thương trên ai của Bảo Nam.
Lăng Phong xoay người cô lại, ôm chầm lấy cô, áp người cô vào lòng ngực của mình, trấn an nỗi sợ của cô:
- Tin tưởng anh. Anh nhất định sẽ tìm ra Bảo nam và Thục Quyên.
Bảo Phương choàng tay ôm lấy cậu, vùi mặt mình vào lòng ngực cậu, khẽ gật đầu. Cô tin tưởng, hoàn toàn tin tưởng.
Ngay hôm sau, Lăng Phong đến gặp Andy, cô ta chẳng chút nghi ngờ gì hết, vui vẻ choàng tay ôm cổ cậu hôn. Lăng Phong đây cô ta ra rồi nói:
- Chúng ta đi thôi.
- Đi đâu cơ – Andy ngơ ngác hỏi.
- Đến nơi em sẽ biết – Lăng Phong dành cho cô ta một ánh mắt thật nồng nàn khến Andy vui vẻ đi theo.
Lăng Phong đưa cô ta đến một nơi xa xôi, xung quanh tối mịt đáng sợ. Andy khẽ ôm lấy người mình nhìn Lăng Phong hỏi:
- Chúng ta đang đi đâu? Sao lại đến nơi đáng sợ này.
- Ở nơi này rất dễ nói chuyện - Lăng Phong chậm rãi nói.
Ánh mắt cậu nhìn cô ta chăm chú khiến Andy chột dạ.
- Anh… – Cô ta nuốt nước bọt co người lại nhìn Lăng Phong.
Cậu không nói gì thêm chỉ lẳng lặng xuống xe, tựa người vào thành xe, đưa tay hút một điếu thuốc giữa cơn gió lạnh. Andy thấy vậy cũng không nhịn được, bước xuống xe hỏi:
- Rốt cuộc anh có lí do gì?
- Bảo Nam đang ở đâu? – Lăng Phong chầm chậm quay người lại nhìn cô ta hỏi
Andy không ngờ Lăng Phong lại biết nên cô ta bị giật mình nhưng vẫn cố gắng nói:
- Anh đang đùa ư? Anh ta là vệ sĩ của em mà. Nhưng anh ta đã bỏ đi đâu thì làm sao em biết được cơ chứ.
- Đừng nói dối nữa. Nếu như không phải là em thì ai lại biết Bảo Nam đang ở đó mà đến bắt. Con gái có bản tính hay phàn nàn, vì sao anh vệ sĩ của em mất tích mà em không lo lắng. Có phải em đã lén lút bỏ máy phát tín hiệu vào người cậu ta hay không? Cho nên xác định rất rõ vị trí của cậu ta và cho người đến bắt.
Andy bị Lăng Phong nói chúng thì mặt mày xanh xám lại, cô ta sợ hãi thụt lùi lại mấy bước.
- Hai người bọn họ đang ở đâu? – Lăng Phong tiến lại gần cô ta gằn giọng hỏi.
- Tôi không biết – Andy yếu ớt đáp.
- Được. Tôi có cách khiến cho cô nhớ ra
Khoảng Cách Tình Yêu Khoảng Cách Tình Yêu - Granty