Books support us in our solitude and keep us from being a burden to ourselves.

Jeremy Collier

 
 
 
 
 
Tác giả: Granty
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 94 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 462 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 04:32:36 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 84: Đâu Là Sự Thật (2)
gười ra mở cửa cho cô là dì Dung, dì nhìn thấy Bảo Phương thì vui mừng nói
- Bảo Phương, con đến chơi à
- Không ạ! Con có chút chuyện cần gặp chú ạ, chú có nhà không cô? – Cô gật đầu chào dì Dung rồi liền hỏi.
- Có đó, chú cũng vừa về. Con vào nhà đi – Dì Dung có chút ngạc nhiên nhìn cô rồi đáp, sau đó mở cửa cho cô vào.
Bảo Phương liền bước vào ngay lập tức, Dì Dung nhìn thấy vẻ nóng vội của cô thì nghi ngại hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì hả con?
- Dạ cũng không có gì đâu cô. Chỉ là có một số chuyện nội bộ cần báo cáo thôi ạ - Cô không muốn làm kinh động dì Dung nên nói dối.
Dì Dung lại không cùng làm một chỗ với cô nên hoàn toàn không trong nội bộ xảy ra chuyện gì. Dì cũng biết là không tiện hỏi bàn chỉ cô vào trong phòng khách. Ông Hoàng Danh đang ngồi xem tin tức trên ti vi thấy cô bước vào, hai chân mày ông nhíu lại hồi lâu rồi đứng dậy nhìn dì Dung bảo:
- Giúp anh pha một ly cà phê.
Nói xong, ông quay sang Bảo Phương hỏi:
- Con có muốn uống gì hay không?
- Cho con một ly nước lọc là được rồi ạ
Dì Dung khẽ cười rồi gật đầu đi xuống bếp không làm phiền hai chú cháu bàn công việc nữa. Đợi vợ đi vào bếp xong, ông Hoàng Danh mới đưa mắt nhìn Bảo Phương khẽ nói:
- Chúng ta vào phòng làm việc nói chuyện cho tiện.
Bảo Phương lặng lẽ theo sau lưng ông. Ánh mắt cô nhìn ông đầy nghi ngờ. Ông lừa gạt cô nhầm mục đích gì, chắc chắc không phải mục đích truy tìm bằng chứng tội phạm
Vào đến phòng, ông Hoàng Danh khép kín cửa lại còn tiện tay bấm khóa lại phòng hờ như sợ có người nghe thấy c9uo65c trò chuyện của hai người bọn họ.
Không để ông Hòang lên tiếng, Bảo Phương đã chết vấn trước.
- Chú làm như vậy là sao?
- Ý cháu là gì – Ông Hoàng Danh có chút kinh ngạc trước vẻ giận dữ của Bảo Phương
- Mục đích của chú khi đưa cháu cái hộp đồng hồ đó – Bảo Phương ghiến răng hỏi.
- Đã xảy ra chuyện gì? Bọn họ đã phát hiện ra máy nghe lén trong hộp rồi sao – Ông Hoàng Danh kinh ngạc hỏi.
- Máy nghe lén, ý của chú muốn nói, trong chiếc hộp là máy nghe lén chứ không phải vật gì khác à – Bảo Phương chau mày nhìn ông.
- Theo ta được biết thì là như vậy – Ông Hoàng Danh chậm rãi đáp.
- Không phải chú là người mua chiếc hộp đó à? – Bảo Phương kinh ngạc hỏi.
- Không phải – Ông Hoàng Danh đáp chắc chắn – Người giao chiếc hộp đó cho chú là Văn Lâm. Bảo Phương như bị gián một đòn mạnh vào người, cô run run hỏi lại:
- Là chú ấy sao
- Đúng vậy. Cháu nghĩ chú có thể bắt cháu làm một nhiệm vụ nguy hiểm đến tính mạng của cháu mà không có sự cho phép của cục trưởng à.
Bảo Phương cảm thấy cổ họng mình đắng ghét. Ông Văn Lâm là người đẩy Bảo Nam vào con đường nội gián, giờ đây ông ta lại tiếp tục muốn lợi dụng cô để phục vụ ục đích của ông ta.
Cô diết tay kiềm nén cơn tức giận của mình.
- Nói cho chú biết, đã xảy ra chuyện gì? Trong chiếc hộp lẽ nào không phải là máy nghe lén – Ông Hoàng Danh nhìn cô hỏi.
- Nó không phải là máy nghe lén – Bảo Phương hít một hơi thật sâu, cố xua đi ánh mắt lạnh lẽo của Lăng Phong khi đó. Lần đầu tiên cô cảm nhận ở anh một mùi vị chết choc đầy đáng sợ đến thế. Nếu người đó không phải là cô, nếu đó là một người nào khác. Thì chắc chắn người đó có một mức án thật tàn khốc, phải trả giá đắc cho hành động đã gây ra cho ba Lăng Phong.
- Vậy đó là thứ gì? – Nét mặt ông Hoàng Danh thể hiện sự ngạc nhiên vô cùng.
- Đó là một cái máy kích thích, nó làm áy hỗ trợ tim bị rối loạn, đến một mức nào đó, máy trợ tim sẽ bị nổ tung gây nguy hiểm cho người đang sử dụng nó – Bảo Phương mím môi nói lại những gì mà bọn thuộc hạ đã nói với cô – Ông ta đã phải đi cấp cứu vì máy trợ tim nổ tung.
- Vậy cháu có gặp nguy hiểm gì hay không? – Ông Hoàng Danh lo lắng kêu lên – Bọn họ chắc chắn sẽ không để cháu yên đâu.
- Tạm thời ông ta không sao nên cháu cũng bình yên vô sự, còn chưa biết sau này sẽ thế nào? – Bảo Phương cụp mắt buồn bã, cảm thấy lòng đau đớn, cô đã từng mất ba, nên cô hiểu nỗi lo sợ khi chứng kiến ba mình mất là thế nào. Vậy mà cô lại đẩy người ba mà anh yêu nhất vào con đường chết. - Có phải cháu tưởng chú là người đã gài thiết bị đó vào trong chiếc hộp hay không?
Bảo Phương gật đầu. Ông Hoàng Danh thở dài một cái rồi nhìn cô nói:
- Chiếc hộp này là ta nhận lệnh từ cấp trên chuyển giao cho cháu mà thôi. Vật ở bên trong được báo cáo là thiết bị nghe lén. Dù chú biết, đưa thiết bị này vào trong chiếc hộp cũng khó mà thu được gì. Nhưng chỉ cần có một tia hy vọng, chúng ta cũng sẽ không bỏ lỡ. Biết đâu trong lúc vô tình hắn ta nói hớ ra điều gì đó thì sao? Chỉ là không ngờ nó không phải là thiết bị nghe lén. Nhưng người làm vậy có mục đích gì? – Ông Hoàng Danh tự hỏi – Có khi nào giữa bọn họ có mối quan hệ qua lại hay không? - Cháu cũng nghi ngờ như thế - Bảo Phương gật đầu tán thành ý của ông Hoàng Danh.
- Nhưng là ai? Và vì sao lại ra tay như thế? Có phải là có sự uy hiếp nào đó và sự phản kháng hay không – Ông Hoàng Danh nhận định.
Bảo Phương trầm ngâm nghĩ ngợi. Ông Hoàng Danh lần nữa thở dài:
- Cũng tại chú. Biết là nguy hiểm mà vẫn cứ khuyên cháu lao vào.
- Không phải lỗi tại chú. Là cháu tự nguyện – Bảo Phương trấn an ông – Hiện tại cháu muốn xác định xem kẻ nào là người đã đặt thứ đó vào hộp – Bởi vì kẻ đó rất có thể là người đã giết ba cô.
Ông Hoàng Danh cúi đầu, chấp hay tay lại với nhau, trán tùy lân tay suy nghĩ, lát sau ông ngẩng đầu lên nhìn Bảo Phương như sắp tuyên bố một việc hệ trọng.
- Thật ra có một việc chú giữ lâu lắm ở trong lòng nhưng không nói ra.
Bảo Phương mở to mắt nhìn ông Hoàng Danh, cô nín thở chờ đợi.
Trước ánh mắt của Bảo Phương, ông Hoàng Danh đứng lên, đi đến một cái tủ, trong tủ chất đầy giấy tờ hồ sơ. Trong đó có một hộp gỗ dài có khóa. Ông Hoàng Danh từ từ mở khóa ra, trong đó có một tập hồ sơ đã cũ kỹ. Ông lôi từng thứ ra, trịnh trọng mở vật bên trong ra trước mặt Bảo Phương. Dường như đây là thứ mà ông không cho ai biết đến.
- Trước khi ba cháu mất, có người từng chụp mấy tấm hình này.
Ông Hoàng Danh lôi một xấp hình trong đó ra đưa cho Bảo Phương xem.
Cô cầm lấy xấp hình ngay lập tức. Chỉ vài giây sau, cô sững sờ đến nỗi những tấm hình đó đều rơi xuống đất.
Khoảng Cách Tình Yêu Khoảng Cách Tình Yêu - Granty