I find television to be very educating. Every time somebody turns on the set, I go in the other room and read a book.

Groucho Marx

 
 
 
 
 
Tác giả: Granty
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 94 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 462 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 04:32:36 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 68: Tiếp Cận (1)
gồi trên xe của Lăng Phong mà Bảo Phương thấy tay chân mình lạnh toát. Cô cắn môi nhìn sang Lăng Phong, cô thấy mặt câu đanh lại hết sức tập trung, chiếc xe lái đi rất nhanh. Dường như phát hiện ra tâm trạng của Bảo Phương, Lăng Phong đưa tay nắm lấy bàn tay đã lạnh toát của cô siết chặt, cố xua đi cơn lạnh, cậu khàn giọng khẽ nói:
- Đừng lo lắng, mọi chuyện sẽ được giải quyết ngay. Sẽ không có bất cứ việc gì xảy ra đâu.
Vừa nói, vừa giảm tốc độ xe lại, tạo sự tin tưởng cho Bảo Phương. Dù biết Lăng Phong muốn mình thôi lo lắng, cũng tin tưởng vào năng lực của Lăng Phong nhưng mà Bảo Phương không thể không lo lắng.
Chuyện Jay và Lăng Phong nói lúc sáng, đã khiến co lo lắng vô cùng. Không ngờ tên khốn đó lại dùng cách này, nếu như không thể thoát được thì…Bảo Phương lắc đầu cố xua đi suy nghĩ vừa thóang qua của mình.
- Sẽ không đâu, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu – Cô tự trấn an mình, những ngón tay của cô lần lượt đan vào tay của Lăng phong như nối thành một sợi dây thít chặt giữa hai người.
Khi gần tới, Lăng Phong thả cho Bảo Phương tự đón xe taxi đi, không thể tạo sự chú ý khi cả hai người một người bị tình nghi, một người là cảnh đi cùng nhau đến đó được.
Khi Lăng Phong đi đến đã thấy Thục Quyên đến đó rồi, gương mặt cô tái xanh quay đầu nhìn Lăng Phong mừng rỡ. Đôi mắt hoảng hốt đầy nước mắt nhìn cậu cầu cứu. Lăng Phong vỗ vai Thục Quyên trấn an, rồi quay sang nhìn người chỉ huy hỏi:
- Xin hỏi, đã xảy ra chuyện gì?
- Tôi là đại tá Trần Văn Lâm, cục trưởng cục điều tra tội phạm – Ông Văn Lâm nghiêm giọng nhìn Lăng Phong, ánh mắt đầy cương nghị chính trực – Chúng tôi được báo rằng, đêm qua con tàu chở hàng Crossny này tàng trữ trái phép một tấn ống trụ súng. Số lượng và chủng loại vũ khí rất vừa với số lượng vũ khí hạng nhẹ mà bọn tội phạm Singapo đã vẫn chuyển bị phát hiện và mất dấu. Đây là lệnh khám xét – Ông giơ cao tờ lệnh khám xét lên cho Lăng Phong nhìn.
- Chào cục trưởng – Lăng Phong nhẹ gật đầu chào sau đó cậu quay đầu tìm người quản lý của mình tìm hiểu mọi chuyện. Nghe người quản lý báo cáo xong xuôi. Lăng Phong gọi điện thoại ngay lặp tức.
- Ống trụ súng – Thục Quyên hoảng hốt kêu lên sau đó day day hai bên thái dương của mình. Cô quả thật không thể hiểu cái mớ này ở đâu nhảy ra nữa. Cô thầm nghĩ chắc chắn tên cáo già Kiến Quốc đã sai người gạt cô lén lút làm rồi, cô nhìn ông Văn Lâm hỏi – Con tàu tên gì hả chú.
Ông Văn Lâm quay sang nhìn Thục Quyên, trong mắt có chút khó xử đáp:
- Ganttry
Thục Quyên có phần choáng voáng suýt ngã, may mà Lăng Phong đã đỡ được cô. Con tàu Ganttry này là do cô tự ký tên xác nhận, bây giờ lục xét lại thấy những bằng chứng tội phạm đó, cô chắc chắn phải chịu trách nhiệm.
Bảo Phương cũng vừa chạy đến, Thục Quyên thấy cô nhưng không đến gần. Hai người họ đều biết, bình thường có thân nhau đến mấy đi chăng nữa thì tốt nhất bây giờ phải giả vờ ngó lơ mà thôi.
- Xin lỗi, bây giờ chùng tôi xin mời hai vị về trụ sở lấy lời khai – Trí Lâm đứng trước mặt Lăng Phong và thục Quyên thấp giọng nói, trong đối mắt nhìn Thục Quyên có chút xót xa. Ít nhiều gì họ cũng quen biết nhau đã lâu.
Bảo Phương thấy cả Lăng Phong và thục Quyên đều bị mời đi thì ngạc nhiên bèn đến hỏi một đồng nghiệp:
- Là đối tác của Crossny, anh ta cũng không tránh khỏi là đối tượng bị nghi vấn.
Bảo Phương đứng chết lặng nhìn theo bóng của Thục Quyên và Lăng Phong, cô không biết phải làm sao.
Bọn họ co thể sau 72 tiếng lập án sẽ tiến hành lên án đối với Thục Quyên. Luật sư của Thục Quyên và lăng Phong nhanh chóng được gọi tới.
Bảo Phương dù là cảnh sát, nhưng cấp hàm nhỏ nên không được trực tiếp tham gia điều tra chất vấn, cô ngồi làm việc mà lòng như lửa đốt. Cô ngồi chờ Trí Lâm suốt cả buổi để hỏi xem tình hình diễn biến ra sao. Nhưng không gặp được cậu, cô đành phải về nhà nằm thao thức suốt đêm.
Không ngờ trời mới qua nữa đêm thì điện thoại của cô vang lên, đầu dây bên kia chính là Andy, cô ấy lo lắng hỏi với giọng tiếng việt không chuẩn lắm nên khó nghe qua điện thoại. Bảo Phương bèn hẹn cô ấy ra ngoài.
Andy nhanh chóng lái xe đến khu nhà của Bảo Phương, Bảo Phương đã chờ cô ấy trước cửa, vừa thấy xe Andy đến, Bảo Phương bèn mở cửa ngồi vào bên trong.
- Chuyện này là sao thế, mình mới đi biểu diễn về thì đã nhận được tin này.
- Chiếc thuyền của Crossny bị nghi ngờ là vận chuyển vũ khí trái phép, Mar là đối tác nên cũng bị tình nghi – Bảo Phương chỉ có thể nói những gì cô biết mà thôi.
- Mình gọi điện cho Mar hoài không được nên đã liên lạc với Jay, anh ấy bảo là anh ấy đang tìm cách sau đó tắt máy luôn – Andy có vẻ sốt ruột khó chịu nói. Bạn biết gì thì nói ình nghe với, chỉ một chút thôi cũng được – Andy nói giọng cầu khẩn.
- Mình cũng không rõ lắm, lúc mình ra về, họ vẫn còn ở trong phòng thẩm vấn – Bảo Phương cũng chỉ có thể lắc đầu nói.
Andy nghe vậy liền thở dài. Bảo Phương biết cô ấy lo lắng cho Lăng Phong mới đêm khuya chạy đến tìm cô hy vọng moi được chút tin tức gì đó của Lăng Phong. Ai ngờ cô cũng hoàn toàn không biết gì nên Andy thất vọng thấy rõ.
Ngay sau đó có tin nhắn của Trí Lâm nói là Thục Quyên đã được tạm thời thả ra. Bảo Phương thấy vậy thì vui mừng vô cùng.
Nhưng sau đó Andy lại bất an than thở:
- Amy đã được thả ra rồi, vậy thì tại sao Mar chưa được thả ra chứ?
Nghe Andy nói, Bảo Phương cũng giật mình, nếu đúng như Lăng Phong được thả ra, thế nào cậu cũng gọi điện hay nhắn tin cho cô biết. cậu biết rõ cô lo lắng thế nào mà.
- Chắc là Amy được thẩm vấn sớm hơn mar, cho nên mới được thả ra sớm – Nhìn vẻ mặt lo lắng đến nỗi trắng bệch của Andy, bảo Phương bèn buông lời an ủi, đồng thời cũng là để tự trấn an mình – Không chừng vài tiếng sau, Mar được thả về và bạn lại có thể gặp anh ấy.
Tuy vẫn còn lo lắng vô cùng, nhưng mấy lời của Bảo Phương khiến Andy an tâm hơn. Cô nhìn Bảo Phương đầy cảm kích, Bảo Phương cười nhẹ trấn an cô. Bảo Phương thấy Andy thở phào nhè nhẹ. Hai người vội vã chạy đến nhà Thục Quyên chờ cô ấy trở về. Nữa tiếng sau, tài xế của thục Quyên đã trở cô ấy về. Thục Quyên vừa thấy Bảo Phương đang đứng đợi mình thì chạy đến ôm chầm cô khóc.
Tin tức Thục Quyên mang về khiến người ta thất kinh lên, ngay cả Thục Quyên cũng không thể tin được. Nguyên do cho việc cô được thả về chính là Lăng Phong đã thừa nhận số hàng đó là của mình. Vận tải tàu biển Crossny vì có hợp tác với vận tải Russ thuộc công ty mình nên đã thuê thuê con tàu chở hàng đó, còn số vũ khí đang bị niêm phong là hàng hóa của Russ ( đừng hỏi tại sao tên tiếng anh của các nhân vật cũng như công ty ngắn gọn, đơn giản vì mình lười ^^, tên dài gõ mệt, mỏi tay ) - Oh my god, Anh ấy nghĩ gì vậy hả, không phải là phát rồ rồi đấy chứ - Andy ôm đầu kêu lên rồi đi đi lại lại như con loi choi trong phòng khách nhà thục Quyên – Sao lại thừa nhận số hàng đó là của russ chứ.
Thục Quyên lặng lẽ ngồi phòng khách, sau đó mới nói tiếp: Sau khi cô rời khỏi phòng tạm giam, còn được thông báo thêm là không được rời khỏi thành phố, những nghi ngờ về cô vẫn chưa toàn toàn được tháo bỏ.
Trong lúc ba người con gái còn âu sầu thì Jay đã gọi điện cho Bảo Phương, cô nhìn điện thoại thì mừng rỡ vô cùng nhưng có Andy ở đây nên đành giấu niềm vui của mình vào trong lòng. Cô đứng dậy nói với hai người kia:
- Mình ra ngoài nghe điện thoại một lát.
Xong rồi, cô bước thật nhanh ra bên ngoài nhận điện của Jay. Vừa mở máy cô lập tức hỏi:
- Lăng Phong sao rồi?
- Yên tâm đi, sẽ không sao đâu, cậu ấy sợ Bảo Phương lo lắng nên bảo mình gọi cho Bảo Phương yên tâm – Giọng của Jay bình thản không có chút lo lắng đáp.
Sau khi hỏi thêm vài câu rồi nhắc Jay gọi điện cho Andy để cô ta yên tâm rồi tuyển Andy ra về. Trước khi ra về Andy mong thục Quyên tha lỗi cho cô vì những lời nói ban đầu, chẳng qua cô quá lo lắng cho Mar chứ không phải cố ý muốn thục Quyên chịu tội. Và cô cũng mong mọi chuyện sớm kết thúc.
Đợi cho Andy ra về, thục Quyên mới quay sang Bảo Phương:
- Bạn biết không? Số hàng lần này đúng là của lăng Phong, nhưng lúc mình ký nhận số hàng này không hề có số vũ khí đó. Là do một người cấp dưới trung thành rất đáng tin của ba mình kiểm tra hết sức cẩn thận, nên mình có thể khẳng định số hàng hóa đó không hề lên thuyền, do vậy số vũ khí không thể tồn tại được. Nhưng Lăng Phong lại nhận nó thuộc về mình. Rõ ràng anh ấy cố ý bảo vệ mình. Từ lúc ba mình chết cho đến bây giờ, đều là Lăng Phong giúp mình xử lý mọi chuyện khiến các cổ động không dám có ý kiến gì đối với việc thừa kế của mình. Đã vậy, những mối làm ăn an toàn, anh ấy đều chuyển giao ình.
Ngừng một lát, thục Quyên nói tiếp:
- Con tàu Ganttry có một khoang chứa bí mật, khoan chứa bí mật ngay cả người làm thân tín cũng không biết, cho nên mình dám chắc, Lăng Phong không thể nào biết được sự hiện diện của nó. Cho nên có thể nói, con tàu này được tên Kiến Quốc dùng để vận chuyển vũ khí, hắn ta dám qua mặt ba mình mà vận chuyển vũ khí, lần này có lẽ hắn ta cố tình báo cảnh sát để họ đến điều tra mình. Nếu không có Lăng Phong giúp mình, thì có lẽ kế hoạch của hắn đã thành công rồi.
- Đừng nghĩ nhiều nữa, có thể trở về là tốt lắm rồi. Mình tin Lăng Phong không làm điều gì mà anh ta không nắm chắc phần thắng đâu. Anh ấy thừa nhận số hàng đó là của anh ấy, chắc chắn đã cùng Jay nghĩ ra biện pháp thoát thân rồi. Hiện giờ Jay đang lo việc bên ngoài, cậu ấy là người trong hoạt động trong bộ máy nhà nước, chắc chắn sẽ có nhiều mối quan hệ quen biết giúp đỡ được Lăng Phong – Bảo Phương giang tay ôm lấy Thục Quyên an ủi, nhưng cô biết mình không thể nào an ủi được chính mình, không thôi lo lắng cho Lăng Phong.
Ngay tại thời khắc Jay gọi điện cho Bảo Phương thì trong phòng đều tra, Lăng Phong được đích thân ông Hoàng Danh thẩm vấn. Có thể cho thấy vụ án buôn lậu vũ khí trái phép lần này đặc biệt nghiêm trọng.
- Cậu thừa nhận số hàng này là của cậu nhưng không thừa nhận số vũ khí nói trên là của cậu? – Ông Hoàng Danh ném xấp tài liệu về chủng loại và số lượng vũ khí đến trước mặt Lăng Phong.
- Đúng thế - Lăng Phong không thèm liếc qua số giấy tờ trước mặt, bình thản trả lời.
- Chúng tôi đã cho điều tra công ty nhận số hàng này, đó là một công ty ma, tôi không tin trước khi cậu chấp nhận cuộc giao dịch này mà không tìm hiểu rõ bên nhận hàng liệu có tồn tại hay không? Khuôn mặt Lăng Phong dưới ánh sáng đèn nhìn vàp ông Hoàng Danh, dáng vẻ bình thản và lạnh lùng đến đáng sợ. Cậu đáp trả lời ông Hoàng Danh:
- Sao không thử nói một cách khác. Thời điểm mà các vị phát hiện ra hàng hóa có vấn đề, thay vì chạy đến chụp mũ tội danh lên đầu chúng tôi, nếu các người chạy đi tìm hiểu kẻ sở hữu công ty ma đó là ai, có khi các người đã có đủ thời gian thể bắt được bọn tội phạm đó rồi.
Ông Hoàng Danh nhìn biểu tình bình thản của lăng Phong mà ngây người. Trí thông minh, sự điềm tĩnh cho thấy bản lĩnh của chàng trai trước mặt ông rất cao, nhưng cũng vô cùng nguy hiểm. Ông bất giác có suy nghĩ rằng, cho dù vụ án lần này không liên quan gì đền cậu, nhưng chắc chắn chuyện làm ăn của cậu không hoàn toàn sạch sẽ.
Điều đáng sợ nhất là, luật sự của cậu đến từ đầu đến giờ lại không hề hé răng lấy nữa lời một cách kì lạ. Theo những tình huống bình thường mà ông gặp, các luật sư sẽ ra sức biện hộ cho thân chủ mình hay là nhắc nhở hỏ:” Không cần thiết phải trả lời vấn đề này.
Lăng Phong nhìn theo biểu tình trong đôi mắt của ông Hoàng Danh, cậu ngã lưng vào thành ghế, trên môi hiện ra ý cười đáng sợ giống như đã tạo ra một lưới nhện quăng bắt chỉ chờ con mồi sa vào, điều này làm ông Hoàng Danh e ngại.
- Ông cảm thấy công ty chúng tôi có vấn đề à? Vậy thì tôi sẽ sai kế toán của công ty sữa sang lại tất cả ghi chép tài vụ của công ty từ khi tiến nhập Việt Nam, cũng rất hoan ghênh cảnh sát các vị ghé thăm kiểm kê thu nhập của chúng tôi. Hy vọng mọi người có thể tìm ra được chỗ nào đó gọi là không hợp pháp. Cũng xin tốt bụng nhắc nhờ ông, nếu ông không tìm ra được công ty ma đó thì phải tuyên bố tôi vô tội ngay lặp tức.
Ông Hoàng Danh giận dữ đập bàn đứng lên nói:
- Được thôi, tôi cũng muốn xem thử công ty cậu trong sạch đến mức độ nào.
Nói xong ông quay người tức giận bỏ đi, lăng Phong nhìn theo bóng ông nhếch miệng cười.
Khoảng Cách Tình Yêu Khoảng Cách Tình Yêu - Granty