Những nỗ lực của bạn chỉ có thể đơm hoa kết trái nếu bạn quyết không bỏ cuộc.

Napoleon Hill

 
 
 
 
 
Tác giả: Granty
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 94 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 462 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 04:32:36 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 38: Xoay Chuyển (5)
hụ khụ khụ ….- Một giọng ho cố tình vang lên cắt đứt không gian của hai nguời - Thật ngại quá đã làm phiền hai nguời rồi.
Bảo Phuơng xấu hổ đỏ mặt vội vã đẩy Lăng Phong ra, cô luống cuốn vuốt lại tóc mình. Lăng Phong thì thản nhiên như không có gì, quay sang luờm Jay một cái rồi điềm tĩnh hỏi:
- Tới đây làm gì?
- Này, mình cũng không muốn đến đây để nhìn thấy mấy cảnh hại mắt này đâu – Jay buớc vào phòng, trên tay cầm thêm một sắp tài liệu cuời gian trá nói.
- Không muốn nhìn sao không gõ cửa - Giọng Lăng Phong chế nhạo khinh thuờng.
- Là cửa phòng mở mà, không muốn nhìn cũng phải nhìn. Đề nghị lần sau hai nguời có làm gì mờ ám thì nhớ đóng chặt cửa lại – Jay cuời khà khà nheo mắt nhìn Lăng Phong đáp trả.
Bảo Phuơng nghe đến hai từ “ mờ ám” thì nguợng chín cả nguời, cô bị nghẹn chính nuớc bọt của mình, ho sặc sụa (Truyen tinh từ: truyennganplus). Lăng Phong tức giận ném ánh mắt giết nguời về phía Jay. Nhưng chỉ tổ khiến Jay cuời khoái trá thêm mà thôi.
- Nói đi – Lăng Phong không kiên nhẫn với trò trêu chọc của Jay bèn nói nghiêm túc.
Jay cũng không trêu chọc nữa hắng giọng nghiêm túc cầm tài liệu trong tay mình đưa cho Lăng Phong. Lăng phong đón lấy số tài liệu đó luớt so qua một cái rồi ngẩng đầu nhìn Jay hỏi:
- Điều tra chính xác rồi à.
- Mất khá nhiều máu mới điều tra ra đó – Jay gật đầu khẳng định.
- Tốt, cám ơn.
Bảo Phuơng nghe hai nguời họ đối đáp với nhau thì tò mò khẽ liếc nhìn tài liệu trên tay Lăng Phong nhưng nằm trong tầm mắt cô. Nguời trong hình đi kèm với số tài liệu kia chính là ông Vuơng, nguời gác cửa. Cô hơi ngay nguời một chút, nhìn tấm hình đó, ông ta có vẻ gì đó hơi khác.
Cô cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình, giật mình nhìn lên chạm ngay ánh mắt Lăng Phong, Bảo Phuơng xấu hổ lí nhí nói:
- Em không cố ý xem trộm.
Nhưng Lăng Phong không có chút gì là khó chịu khi bị nhìn trộm mà còn đưa số tài liệu trên tay mình cho cô, cuời nói:
- Là giúp em điều tra một chút việc, vốn là sẽ đưa cho em xem mà. Cứ tự nhiên.
Bảo Phuơng chớp mắt nhìn Lăng Phong, cô nhớ lại đem qua cậu có nói, có việc muốn thông báo với cô. Nhưng tối qua cô mệt quá nên đã ngủ thiếp đi, vẫn còn chưa kịp hỏi là chuyện gì. Linh tính mách bảo là điềm không lành, cô vội vàng cầm lấy số tài liệu đó đọc.
Những gì ghi trên tài liệu đó khiến Bảo Phuơng thở gấp không gnừng. Sự thật quá bất ngờ, khiến cô không chấp nhận nổi.
Trong hình, ông Vuơng, nguời gác cổng ít lời, nghiêm nghị, rất cẩn thận lại chính là ông chủ thật sự của đám nguời vừa bị bắt kia. Bảo Phuơng từng quan sát thăm dò ông ta rất nhiều, cô luôn cảm thấy nguời đàn ông này rất trầm lặng, ngoài việc luôn nghiêm khắc với việc ra vào của mọi nguời. Chỉ bảo vài việc lặt vặt hoặc huớng dẫn và sắp đặt mọi việc theo theo yêu cầu của ông chủ thì ông ta hoàn toàn không có biểu hiện gì bất thuờng cả.
Hoá ra ông ta có rất nhiều thân phận để che dấu thân phận thật sự của mình. Lần truớc, sau khi truy quét đuợc lô hàng, các trinh sát đã tập kích vào trong ngôi nhà tì kiếm thông tin, họ chỉ thấy ông ấy là nguời làm như bao nguời khác. Không ngờ lại để sổng tên trùm buôn lậu vũ khí như thế.
Rốt cuộc Bảo Phuơng đã hiểu cái cảm giác khác lạ khi nhìn tấm hình của ông ta là gì rồi. Trong tấm hình, ông ta toả ra một sự nguy hiểm tột độ.
Bảo Phuơng tức giận siết chặt mấy tờ giấy trong tay mình.
- Tới giờ rồi, mình phải đi đây – Jay nhìn đồng hồ nói, miễng rẽ thành một đuờng cong chế giễu – Hai nguời cứ tiếp tục chuyện khi nãy đi.
Nói xong Jay vội vã lui ra truớc khi bị Lăng Phong ném gối vào nguời.
- Anh có điều tra ra đuợc ông ta hiện giờ đang trốn ở đâu không? - Bảo Phuơng ngẩng đầu nhìn Lăng Phong đáy mắt long lanh đầy hy vọng.
Lăng Phong ngồi thẳng người nhìn cô chăm chú, rồi cười búng mũi cô một cái không trả lời nói:
- Em đúng là mắc bệnh nghề nghiệp thật. Vệ sinh đi rồi ăn cơm. Quần áo anh để trong tolet hết rồi.
Nói xong cậu đứng dậy bỏ đi ra ngoài.
Bảo Phương thở dài tiếc rẽ đứng dậy vào nhà vệ sinh. Sau khi thay đồ xong cô mới phát hiện một chuyện, đã lâu rồi cô không mặc váy. Từ khi rời cấp ba, cô luôn mặc quần dài để dễ vận động, nhất là ngành học của cô luôn phải vận động.
Hai chân trống trải khiến cô có chút không quen, cũng may chiếc váy không quá ngắn.
Khi Bảo Phương bước ra bên ngoài, cô mới phát hiện mình đang ở trên một tòa nhà. Bởi vì xung quanh đều là những tấm kình nhìn ra không gian bên ngoài. Ánh sáng tràn ngập căn phòng khách này.
Lăng Phong đang ngồi đọc cái gì đó thấy Bảo Phương bước ra thì nhìn cô chăm chú nói:
- Anh đã từng tưởng tưởng rất nhiều đến giây phút được nhìn thấy em trong dáng vẻ này trong mấy năm không gặp. Rất xnh đẹp.
Giọng nói nồng nàn và ánh mắt đắm say của Lăng Phong khiến Bảo Phương xấu hổ. KHông phải chưa từng có người tán tỉnh nói với cô những lời ngọt ngào như thế này, nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ hoặc có bất cứ biểu hiện gì. Tại sao nhưng lời nói này phát ra từ miệng cậu lại khiến tim cô đập mạnh, cả người nóng bừng lên với cảm giác ngọt ngào đang tràn vào tim.
Một lời nói cho thấy Lăng Phong chưa bao giờ quên cô.
Ăn xong, Bảo Phương lại nóng lòng đặt ra câu hỏi cho Lăng Phong nhưng cô dằn lòng lại, tâm trạng chở nên nhấp nhổm không yên theo Lăng Phong ra phòng khác. Cậu ngã người ngồi xuống sofa rồi nheo mắt nhìn cô dường như có ý cười:
- Em muốn biết câu trả lời đến vậy sao.
Bảo Phương cắn nhẹ môi gật đầu.
- Lại đây….- Lăng Phong đưa một ngoắc tay ngoắc cô lại gần.
Bảo Phương bèn bước đến bên cạnh thì đã bị Lăng Phong kéo xuống ghế ngồi sát bên cạnh cậu, khóa môi có ý cười, đôi mắt đen không hề chớp lấy một lần, chăm chú nhìn cô đến nỗi gương mặt cô gần như bốc cháy, cậu mới nhếch môi nói:
- Em trả công anh thế nào?
- Anh muốn thế nào – Bảo Phương hơi thở trầm bỗng, cả người nóng rực trước ánh nhìn của Lăng Phong, giọng cô lạc đi, lời nói bỗng trở nên nũng nịu.
( Đề nghĩ trẻ con dưới 16 tuổi không đọc – Ngoại trừ trẻ con đã thành tinh )
- Anh muốn em chủ động? – Lăng Phong vừa nói, vừa đưa tay lướt nhẹ qua bờ môi hồng của cô, một cảm giác kích thích hoàn toàn, khiến cô không khỏi run lên.
Gương mặt cương nghị, khí chất cao ngạo, đôi môi mỏng khẽ mím lại, đôi mắt đẹp hơi nhếch lên, hơi thở đàn ông trầm ổn đầy nguy hiểm khiến cô…không cách nào cự tuyệt yêu cầu của cậu.
Bảo Phương chồm người lên ộ chút, đưa mặt tiến sát môi của Lăng Phong. Đây không phải là lần đầu hai người hôn nhau, nhưng đây là lần đầu tiên cô chủ động. Cho nên cô hoàn toàn không có kinh nghiệm. Chỉ làm theo bản năng vốn có của mình.
Hai tay vòng quanh cổ Lăng Phong, hai chân cũng đặt hai bên hông cậu, hoàn toàn ngồi trong lòng cậu, hơi thở hỗn loạn phủ trên mặt cậu. Lăng Phong cũng hợp tác, vòng tay ôm lấy người cô kéo sát cô vào người cậu chờ đợi nụ hôn quyến rũ chết người kia.
Chóp mũi hai người chạm nhẹ vào nhau, cọ nhẹ, rồi Bảo Phương mới thay đổi góc độ để hai cánh môi bắt đầu tìm thấy nhau. Không hề tấn công, môi cô chỉ là chạm nhẹ rồi rút lui khiến ôi đối phương tê rần cảm giác ngứa ngáy trong hụt hẫng.
Rồi lại nhanh chóng tấn công, ngặm lấy cánh môi của Lăng Phong mút nhẹ rồi lại buông ra. Bàn tay Lăng Phong siết chặt người cô hơnm chứngt ỏ cậu đã bị cô trêu chọc đến không chịu được nữa. Nhưng Bảo Phương không có ý dừng lại, mắt cô trong suốt nhìn đôi mắt đã đục ngầu chịu đựng của lăng Phong một cách thích thú. Chưa bao giờ cô lại thấy trêu đùa người khác lại thú vị đến như thế.
Cái lưỡi ướt át mị tình của cô vươn ra trêu chọc, liếm nhẹ hai cánh môi rồi tách nó ra đùa cợt bên trong.
Lăng Phong lúc đầu cảm thấy thú vị trong việc trêu chọc cô, muốn hưởng thụ cảm giác chủ động của cô, không ngờ lại bị cô đùa bỡn như thế. Hừ nhẹ một cái, chuyển từ thế bị động sang thế tấn công. Lăng Phong xoay người đè ngã Bảo Phương xuống sofa rồi nhìn cô với đôi mắt rực cháy, nhếch môi nói
- Đồ ngốc, có biết hậu quả khiêu khích một người đàn ông khỏe mạnh là gì không?
Bảo Phương cười ngọt ngào nhìn Lăng Phong, hai tay chống ngực cậu, mắt lấp lánh nói:
- Không biết.
- Để anh dạy em – Lăng Phong cười tinh quái áp môi lên môi cô nói.
Dây dưa hồi lâu, Lăng Phong mới luyến tiếc rời khỏi môi Bảo Phương, cậu kéo cô ngồi vào lòng mình, vuốt lại mái tóc cô hỏi:
- Ai dạy em cách hư hỏng này vậy.
- Một cô gái bán dâm mà tụi em truy quét bắt được. Cô ấy dạy em để em giả làm gái làng chơi có thể tiếp cận mấy tên tội phạm thu thập chứng cứ phạm tội của chúng – Bảo Phương dựa vào long Lăng Phong kể. - Đã quyến rũ được ai chưa?- Lăng Phong nhìn cô cười cười hỏi.
- Đang thử – Bảo Phương cười cười cắn nhẹ lên sóng mũi của Lăng Phong trêu chọc.
Lăng Phong phá lên cười, cắn nhẹ lại chóp mũi của cô, sau đó buông cô ra.
- Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của anh.
- Vậy xem như em trả công anh xong rồi đúng không. Mau nói cho em biết hắn ta đang ở đâu – Bảo Phương lấy lại giọng nghiêm túc hỏi.
- Anh không biết hiện giờ hắn đang ở đâu. Hành tung của hắn ta rất khó dò ra, ngoại trừ những kẻ tâm phúc nhất thì dù là ai cũng không biết được. Chẳng phải kẻ mà bọn em bắt được vẫn mãi không chịu khai ra hay sao – Lăng phong khàn gọng nói.
Bảo Phương nghe xong thì không dấu được nỗi thất vọng tràn trề của mình. Cô cắn môi, mặt đanh lại suy nghĩ. Nhưng Lăng Phong chỉ cười cười nhìn vẻ thất vọng của cô, nâng cằm cô len nói:
- Anh chỉ cho em một ván cờ.
Nói xong cậu bày một tấm bản đồ đặc sẵn bên dưới trải lên mặt bàn chỉ vào một điểm nói:
- Đây chính là tướng, đây là xe, còn đây là pháo.
Bảo Phương nghiêng đầu ngơ ngác nhìn theo hướng tay của Lăng Phong, nhăn mày khó hiểu. Đó rõ ràng là bản đồ đường đi đến khu vũ khí quân sự của Quốc Gia. Không phải là một bàn cờ xe pháo mã gì cả. Nhưng Lăng Phong lạ nói rất rõ như thế, cô đưa mắt nhìn cậu. Lăng Phong nhếch môi cười ra hiệu cho cô nhìn tiếp. Cậu đánh dấu từng vị trí rồi nhìn cô hỏi:
- Đã nghĩ ra chưa?
- Có nghĩa là….- Bảo hương cuối cùng cũng phát giác ra điều Lăng Phong ám chỉ, cô trợn mắt nhìn cậu đầy hoảng hốt.
- Anh tuy không có cách tìm ra hắn, nhưng anh có cách khiến hắn ta ra mặt, chỉ là xem cảnh sát bọn em có đủ bản lĩnh hay không thôi.
- Em lập tức trở về báo cáo – Bảo Phương vội đứng bật dậy, nhưng Lăng Phong đã nắm tay cô lại nói:
- Nếu anh là cành sát, anh sẽ không làm xe và pháo. Em đừng khinh thường bọn họ, những gì em nghĩ ra được, bọn chúng cũg nghĩ ra được và còn cao tay hơn một bậc nữa.
- Nghĩa là chọn mã sao? – Bảo Phương chớp mắt chăm chú nhìn bản đồ hỏi.
- Không, anh sẽ làm tượng – Lăng Phong trả lời một câu chắc nịch.
*************
Bảo Phương trở về trụ sở lập tức báo cáo sụ việc lên cho ông Văn Lâm hay. Nhưng ông Văn lâm không có vẻ ngạc nhiên cho lắm, ông điềm tĩnh nói:
- Về sự việc này, các cấp lãnh đạo cũng có nghĩ đến. Đã triển khai kế hoạch vây bắt trong lần này. Lát nữa sẽ triển khai rõ kế hoạch ọi người, ngày mai chúng ta xuất phát. Con mau đi thông báo đi. - Vâng ạ.
Bảo Phương gật đầu nhanh chóng bước ra ngoài, nhưng nớ lời Lăng Phong cô quay lại nhìn ông Văn Lâm, e dè nói:
- Có điều này, cháu muốn nói.
Khoảng Cách Tình Yêu Khoảng Cách Tình Yêu - Granty