Thất bại đến với ta không phải làm ta buồn mà giúp ta thêm tỉnh táo, không làm ta hối tiếc mà khiến ta trở nên sáng suốt.

Henry Ward Beecher

 
 
 
 
 
Tác giả: Granty
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 94 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 462 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 04:32:36 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 29: Biển Trời Trong Xanh (6)
hã Phuơng giật mình quay đầu nhìn về phía sau mình. Hoá ra là dì Dung, dì làm dấu ra lệnh im lặng với Nhã Phuơng nhưng Nhã Phuơng phát hiện trên cánh tay ra dấu của dì ấy đang nắm chặt đầu một con chuột, cô có thể thấy rõ bốn cái chân của nó đang giãy giụa tứ phía.
Mấy tên kia đã búơc đến khá gần hai nguời, dì Dung lập tức quăng con chuột xuống đất. Con chuột nãy giờ bị siết chặt, bỗng đuợc thoát ra thì vui mừng phát ra tiếng kêu chói tai phá tan không khí vốn dĩ căng thẳng từ nãy giờ.
Bọn nguời kia bất giác khựng lại, luỡng lự nhìn con chuột vừa bò ngang chúng vừa kêu the thé. Dì Dung lập tức ngoắc tay cho Nhã Phuơng cùng mình lui lại phía sau, nhanh chóng rút khỏi nơi nguy hiểm này.
Vào tới đuợc phòng, Nhã phuơng mới dám thở phào nhẹ nhỏm. Cô nhìn sắc mặt thâm trầm có phần xanh xao của dì Dung cắn răng khẽ nói:
- Cám ơn dì.
- Không có chi – Dì Dung lạnh nhạt đáp.
Nhã Phuơng cúi đầu im lặng, cô biết mình đã quá hấp tấp vội vàng để xém chút bị lộ thân phận, thậm chí cả dì Dung cũng có thể bị bại lộ và nguy hiểm đến tính mạng. Có lẽ dì ấy đang rất giận cô.
- Dì biết cháu nóng lòng tìm hiểu tin tức, nhưng mà cháu phải biết rõ, ở đây đặc biệt nguy hiểm. Mà dì thì không muốn nhìn thấy cháu hy sinh oan uổng – Giọng dì Dung bỗng vang lên thâm trầm nhưng hàm chứa sự lo lắng hơn là trách móc.
Nhã Phương không nói gì, cô ngẩng đầu nhìn dì Dung. Trông dì lúc này cứ như một người mẽ lo lắng cho sự an toàn của con gái, bất giác lòng thấy xúc động vô cùng.
Dì quay lại nhìn cô khẽ cười:
- Dì ở đây cũng được một thời gian rồi, nhưng cũng chỉ tra ra được một số tin tức mà thôi. Chưa có chứng cứ gì trong tay hết. Dì cũng không muốn chúng ta hoài công vô ích thêm nữa. Cho nên ngày mai dì sẽ giúp cháu qua bên kia phục vụ, nhưng cháu phải hết sứcc ẩn thận, tránh lộ hành tung. Không điều tra ra chứng cứ được cũng không sao. Nhưng mà an toàn phải được đặt lên hàng đầu có hiểu không?
- Cháu hiểu, nhưng làm sao họ mới cho cháu bước chân qua bên kia – Nhã Phương nghiêng đầu nhìn Dì Dung hỏi, ánh mắt chứa đầy sự phấn khích.
- Thật may mắn là ông trời đã ban cho chúng ta một cơ hội. Chúng ta sẽ nắm bắt cơ hội lần này- Dì Dung chớp mắt nhìn Nhã Phương khẽ cười đáp.
********************
Nhã phương bước chân theo ông Vương đi qua khu bên kia của căn nhà. Quả thật là một nơi sang trọng cao cấp. Từng món đồ trang trí ở đây nhìn thôi cũng đã khiến người ta lóa mắt.
- Tất cả những món ở đây đều rất đắc tiền, cho nên phải lau chùi cẩn thận hằng ngày có biết không? – Ông Vương chỉ tay vào những thứ xung quanh rồi liếc nhìn Nhã Phương nói.
Cô lặng lẽ gật đầu, tỏ ý mình sẽ cố gắng cẩn thận và hoàn thành tốt mọi thứ. Ông vương quay người đi rồi gật đầu tiếp tục hướng dẫn cô về công việc. Trong mắt ông ta, Nhã Phương là một cô gái quê có chút lanh lợi và nhanh nhẹn, biết điều hiểu chuyện. Cho nên ánh mắt của ông đối với cô cũng không khó chịu như lúc đầu nữa.
Điều đặc biệt hơn, cô không biết nói chuyện, cho nên ngoan ngoãn hơn những người ở đây và cũng không lấm lét sợ hãi mỗi khi nhìn thấy ông như những người khác khi mắc phải sai phạm nào đó.
Nhã Phương đánh giá vị trí mạnh của ông ta trong ngôi nhà này. Nhìn vào thì thấy ông ta chỉ là một người gác cửa đơn thuần, nhưng từ vị trí của ông ta dễ dàng quan sát được động thái khi ra vào của những người xung quanh. Dễ dàng đánh giá được những người đó. Cho nên có thể nói, ông Vương không phải chỉ đơn thuần là người gác cổng. Ông ta có thể là người báo cáo và quan sát điều tra của ông chủ ngôi nhà này.
Khi ông Vương quay lưng bỏ đi, Nhã phương khẽ cười hài lòng, cuối cùng cô cũng đã thuận lợi bước vào bên đây. Dì Dung đúng là quá khôn khéo, lựa chọn ngay dịp nhà có khách ra vào, lén lút bỏ thuốc vào thức ăn của mấy người phục vụ khiến họ phải nhập viện. trong tình trạng thiếu người, buộc lòng phải điều cô sang. Một phần cũng nhờ dì Dung cứ giả vờ kể lễ về đứa cháu gái ngoan ngoãn, biết an phận của mình trước mặt ông Vương.
Khi Nhã Phương đang làm việc, cô nhìn thấy có một đám người ăn bận áo vest đi ngang qua chỗ cô đang lau dọn. Cô cúi đầu xuống, giả vờ an phận, chờ sau khi họ đi qua hết, cô mới lén lút nhìn theo.
Có một dáng người khiến cô thấy ấn tượng mạnh. Bởi vì dáng người ấy khá cao, đi giữa dòng người, lưng thẳng, bước đi kiên định, cách nói chuyện cũng thu hút. Nói chung vừa nhìn đã thấy anh ta nổi bật giữa đám đông.
Bọn họ bàn việc gì đó, Nhã Phương muốn đến gần nghe ngóng nhưng cô nhanh chóng rút lui ý định của mình, khi thấy bên ngòai có ba kẻ mặc áo vest đen to lớn đứng gác.Nhã Phương được sai bảo mang trà nước lên, cô chậm rãi bê lên, trong đầu không ngừng tính toán làm cách nào có thể đặt máy nghe lén vào bên trong. Bộ tách trà trên tay cô hoàn toàn bóng mượt không có chút tỳ vết. Nếu gắn máy nghe trộm vào sẽ dễ dàng bị phát hiện.
- Nhanh lên - Tiếng ông Vương thúc giục phía sau khiến Nhã Phương thoát khỏi suy nghĩ.
Cô vội vàng bê nước đến trước cửa trao ột cô gái có nhiệm vụ phục vụ trong đó. Vào cái giây phuát cánh cửa được mở ra, Nhã Phương nhanh chóng quét mắt nhìn vào bên trong. Những người bên trong đang bàn luận gì đó với sắc mặt có vẻ căng thẳng. Nhã Phương còn thấy cái dáng cao ráo lúc nãy ngồi xoay lưng vể phía cửa, vẫn dáng vẻ thẳng lưng đầy uy nghiêm như vậy.
******** Sân bay.
Thục Quyên cuối cùng cũng trở về nha. Cô muốn gặp Bảo Phuơng vô cùng, nhấc điệnt hoại lên gọi cho Bảo Phuơng đầu tiên, nhưng đáp lại cô là những tiếng tút tút kéo dài. Bảo Phuơng từng nói với cô, khi làm nhiệm vụ phải tắt điện thoại đi. Thục Quyên nghĩ Bảo Phuơng hiện đang làm nhiệm vụ nên không nhận điện đuợc. Cô đành đón xe trở về nhà một mình.
Căn nhà của cô ngoại trừ nguời giúp việc ra thì cũng chẳng còn ai nữa, ba cô hiện đang ở mỹ. Thục Quyên bèn tắm rửa rồi ngủ một giấc dài sau chuếyn đi mệt mỏi.
Khi cô thức dậy, cô nhớ Bảo Nam đến phát điên lên đuợc, đau khổ đến rơi nuớc mắt. Nhất là thái độ lạnh lùng ra đi không một chút luyến tiếc của Bảo Nam càng khiến Thục Quyên đau lòng nhiều hơn. Trong lòng cậu, cô không hề có chút địa vị nào, thua xa em gái Bảo Phương.
Thục Quyên giơ tay cầm lấy điện thoại gọi cho Bảo Phương, một phần cô rất nhớ Bảo Phương, một phần vì câu nói của Bảo Nam trước lúc bỏ đi. Thục Quyên thở dài áp điệnt hoại vào tai, nhưng vẫn là những tiếng tút tút vô nghĩa. Gọi lại lần nữa vẫn không ai bóc máy.
Thục Quyên nhíu mày nhìn đồng hồ, đã gần 11 giờ đêm rồi, thông thường giờ này Bảo Phương đã ở nhà rồi. Trong lòng bỗng phát sinh cảm giác bất an vô cùng.
Sáng hôm sau, Thục Quyên vội vã chạy đến nơi công tác của Bảo Phương tìm, nhưng chỉ nhận được thông tin rằng cô đã thôi việc. Hốt hoảng, Bảo Phương chạy ngay đến nhà ông Văn Lâm tìm kiếm. Cô gặp thím Hà ra mở cửa.
- Thím Hà, Bảo Phương hiện giờ thế nào? Cháu nghe nói cô ấy đã nghỉ việc – Vừa nhìn thấy thím Hà, Thục Quyên hỏi ngay lập tức.
- Thục Quyên! – Thím Hà khá bất ngờ khi nhìn thấy Thục Quyên nên reo lên mừng rỡ - Cháu về khi nào nào?
- Cháu mới về hôm qua – Thục Quyên trả lời – Bảo Phương đâu ạ?
Sắc mặt thím Hà bỗng sầm lại, đôi mắt nhuốm đầy u buồn.
Vào trong nhà, Thục Quyên nghe thím Hà kể lại tình hình của Bảo Phương. Thím Hà thở dài nói:
- Vốn dĩ thím đang định năn nỉ chú Lâm của tụi con tìm cách giúp đỡ con bé. Không ngờ sáng hôm sau, con bé lại bỏ đi đâu mất rồi.
- Bỏ đi – Thục Quyên kinh ngạc kêu lên.
- Đúng vậy – Thím Hà giọng buồn rầu đáp – Đã hơn 1 tháng rồi, không có chút tin tức nào của Bảo Phương cả.
Thục Quyên nhìn dáng người gầy ruộc, vầng trán nhiều nếp nhăn và đôi mắt trũng sâu thì biết rằng thìm Hà đã lo lắng cho Bảo Phương suốt một tháng qua. Thục Quyên bèn đưa tay vô vai an ủi thím Hà:
- Thím đừng lo, chắc Bảo Phương đi đâu đó cho khuây khỏa thôi. Khi suy bình tâm lại cô ấy sẽ trở về.
- Chú Lâm cũng bảo như vậy, nhưng mà con bé ở bên ngoài không biết sống thế nào, rồi ăn uống ra sao – Giọng thím Hà vỡ ra, nước mắt bắt đầu rơi.
- Bảo Phương rất kiên cường, cô ấy nhất định sẽ không sao – Thục Quyên cố gắng an ủi thím Hà.
Trở về nhà, Thục Quyên suy nghĩ đắn đo, không biết có nên báo cho Bảo Nam biết hay không nữa (Truyen tinh từ: truyennganplus). Cô lưỡng lự nhìn chiếc điện thoại trong tay mình. Vốn đã dứt khoát muốn quên cậu mới trở về Việt Nam, nhưng nỗi nhớ, nỗi khao khát được cậu ôm vào lòng khiến Thục Quyên nhấn nút gọi điện.
Nhưng sau đó cô nhanh chóng tắt máy, cô sợ…cô đang lừa dối lòng mình, không phải vì cô muốn thông báo tin tức của Bảo Phương cho Bảo Nam biết mà là cô muốn nghe giọng nói của cậu.
Nhưng nghe được rồi thì sao? Chỉ càng khiến cô tham lam muốn nhìn thấy anh hơn mà thôi.
Cuối cùng Thục Quyên quyết định nhắn một tin nhắn:”Bảo Phương mất tích rồi”
Khoảng Cách Tình Yêu Khoảng Cách Tình Yêu - Granty