We don’t believe in rheumatism and true love until after the first attack.

Marie E. Eschenbach

Download ebooks
Ebook "Kén Cá Chọn Canh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tùy Hầu Châu
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 74 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 601 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 02:17:02 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 25: Chính Thức Tỏ Tình
guyên Đông, cháu và vị Tần tiểu thư kia phát triển sao rồi?.”
Phải nói sao nhỉ, không mở nắp bình làm sao biết bên trong chứa gì, khi Lục Cảnh Diệu vừa dứt lời hỏi Lục Nguyên Đông, Lục Hi Duệ lập tức lên tiếng: “ Anh Nguyên Đông, anh sẽ cùng chị Dư Kiều kết hôn sao?.”
Một người có tâm, một người vô tâm, nhưng mà hai thế đối nghịch này nhất quyết kéo dài đề tài, người nhà Lục gia không thể không hỏi Lục Nguyên Đông, chuyện của anh ta và Tần Dư Kiều đã đi đến đâu.
“ Đúng thế, Nguyên Đông, lần trước cô gặp mặt qua Tần tiểu thư rồi, cả cô Hai của con cũng gặp, ngày khác con đưa cô ấy tới đây, chúng ta sẽ chiêu đãi cô ấy một bữa.” Cô Năm – Lục Gia Mẫn tươi cười mở miệng, sau đó nhìn về chị Hai – Lục Gia Anh: “ Chị Hai, chị thấy sao?.”
Sớm đã biết được chuyện trong cuộc, Lục Gia Anh cười gượng hai tiếng, sau đó liếc nhìn Lục Cảnh Diệu: “ Nói sau đi.”
“ Nói gì mà sau chứ, ngày mai đi, ngày mai là thứ bảy, Tần tiểu thư chắc chắn sẽ rảnh.” Lục Gia Mẫn là người nói là làm luôn, sau đó quay sang Dương Nhân Nhân: “ Chị cả, chị cảm thấy sao? Dù sao Tần tiểu thư cũng sẽ gả vào nhà chúng ta, có phải nên thường xuyên bồi dưỡng tình cảm hay không?.”
Dương Nhân Nhân cười đến lộ cả dáng vẻ ‘ bà nội tương lai’, nhìn con trai nói: “ Đông Đông, ngày mai Tần tiểu thư có rảnh không?.” Dương Nhân Nhân hỏi xong, mọi người đều nhìn Lục Nguyên Đông.
Trong đó, hai ánh mắt vô cùng nghiêm túc của cha con Lục Cảnh Diệu đặc biệt nổi bật, Lục Hi Duệ không đợi Lục Nguyên Đông mở miệng, đã lên tiếng lấy lòng: “ Anh Nguyên Đông, mai anh có thể đưa em đi cùng được không?.”
Lục Cảnh Diệu liếc mắt nhìn con trai, rồi nói với người giúp việc trong nhà: “ Lấy cho Hi Duệ bát canh.” Sau đó, anh gắp đồ ăn vào trong bát của Hi Duệ, lạnh giọng răn dạy: “ Con đi cùng làm gì, ngày mai con còn có buổi tập đàn.”
Lục Hi Duệ cúi đầu, nắm chặt chiếc thìa trong tay, bắt đầu uống canh.
Đồng thời, Lục Nguyên Đông vẫn trầm mặc không trả lời, không khí trên bàn ăn cũng trở nên nặng nề hơn, sắc mặt ai cũng tỏ ra hoài nghi nhưng không truy hỏi đến cùng, cuối cùng Trương Kỳ lên tiếng: “ Không phải chia tay rồi chứ?.”
“ Trương Kỳ, đừng nói linh tinh!.” Tính tình của Dương Nhân Nhân trước nay vô cùng ôn hòa, ở Lục gia rất ít khi nổi nóng, sau đó bà cố gắng tỏ ra bình thường hỏi Lục Nguyên Đông: “ Nguyên Đông, có phải dạo này Tần tiểu thư rất bận?.”
“ Không phải...” Lục Nguyên Đông ngẩng đầu, không trầm mặc nhưng vẫn không trả lời, dừng lại một chút, đưa mắt nhìn về phía mẹ mình, cha Lục Cảnh Thịnh, ông nội Lục Hòa Thước.
“ Cha, mẹ, ông nội con và Dư Kiều đã chia tay.” Lục Nguyên Đông trả lời, giọng nói không che dấu được vẻ uể oải, sau đó nhìn về phía cô Năm đang hết sức kinh ngạc, cười nói: “ Cho nên, ngày mai cháu không có cách nào đưa Dư Kiều tới ăn cơm cùng cô Năm, cháu xin lỗi.”
“...”
“ Cháu... đứa nhỏ này. Có lỗi gì chứ, không sao.” Lục Gia Mẫn hơi xấu hổ nhìn Lục Gia Anh, mà Lục Gia Anh thì nhìn thẳng về phía Lục Cảnh Diệu, trong lòng sớm đoán ra được việc tốt mà đứa em trai của mình đã làm.
Lục Cảnh Diệu ánh mắt lạnh như băng, khóe môi nở nụ cười giả tạo, quét mắt về phía Lục Gia Anh, sau đó dùng ánh mắt hờ hững nhìn về phía Lục Nguyên Đông, chờ anh ta tiếp tục lên tiếng.
“ Chia tay?.” Người không thể tin nổi chính là Dương Nhân Nhân: “ Nguyên Đông, không phải chỉ là giận dỗi thôi sao, con đừng vội, lát nữa mẹ sẽ đi tìm Kiều Kiều giải thích giúp cho con.” Rất nhiều bà mẹ mắc phải tật xấu này, rõ ràng con trẻ đã trưởng thành, nhưng vẫn đối xử như một đứa trẻ, chẳng hạn như Dương Nhân Nhân, luôn luôn nghĩ rằng con trai mình chưa biết yêu là gì.
“ Không phải là cãi nhau, là chia tay thực sự, nguyên nhân là con thích người con gái khác.” Lục Nguyên Đông càng nói càng tỏ ra kiên cường, kiên cường đến mức những gì cần nói cũng tuôn ra hết: “ Cô nhỏ, nếu như cô còn hứng thú, ngày mai cháu sẽ đưa Bảo Nhi tới cho cô quen, cháu và cô ấy đang qua lại với nhau.”
“Chuyện này...” Lục Gia Mẫn cảm thấy hơi khó xử, nhìn về phía Dương Nhân Nhân.
“ Chẳng ra sao cả!.” Cha của Lục Nguyên Đông – Lục Cảnh Thịnh lên tiếng dạy con.
“ Mẹ không đồng ý.” Dương Nhân Nhân cố gắng kiềm chế cơn tức giận của mình: “ Cái cô Bảo Nhi kia mẹ không đồng ý, về chuyện của con và Kiều Kiều, để cha mẹ trở về rồi nói tiếp.”
“ Sao còn chưa ăn cơm.” Lục Hòa Thước không đành lòng để cháu đích tôn của minh bị mắng, lên tiếng giảng hòa: “ Chuyện bé cứ xé ra to, không phải đã chia tay rồi sao, hơn nữa hai nhà cũng chưa quyết định gì cả, nếu các con sợ Bạch Diệu trách móc, cha sẽ tự đến Bạch gia xin lỗi là được.”
“ Cha, cha sao lại nói như vậy được.” Trương Kỳ mở miệng: “ Cha là ai chứ, Bạch gia nhận nổi sao?.”
“ Trương Kỳ!.”
“ Chị dâu, em không ngờ chị lại vui mừng đến thế khi trong nhà có chuyện.” Lục Cảnh Diệu lạnh nhạt lên tiếng, sau đó dùng ánh mắt cảnh cáo Lục Hi Duệ không được lên tiếng.
Lục Hi Duệ cúi đầu, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Lục Nguyên Đông, ánh mắt cậu bé cũng thay đổi hẳn.
Trương Kỳ muốn phản bác, Lục Hòa Thước lên tiếng: “ Đủ rồi!.”
Khiến ọi người trong nhà trở nên yên tĩnh, sau đó chống gậy đứng lên, dặn dò quản gia: “ Dọn đi!.”
Lục gia nhìn nhau.
Sau đó có người lên tiếng hạ nhiệt: “ Cha, cha đừng nóng giận.”
“ Đúng vậy, cha, đây là chuyện của nhà anh cả, cứ để nhà anh cả tự xử lí.” Lục Gia Anh cũng lên tiếng, chỉ sợ ông cụ nổi giận lại sinh bệnh, thậm chí còn dùng ánh mặt dặn dò quản gia mời bác sĩ tới nhà chờ.
Đã lâu rồi Lục gia chưa có họp mặt nói chuyện quy mô đến như vậy, nếu chỉ là chuyện vừa rồi, Lục Hòa Thước cũng sẽ không nổi giận đùng đùng đến thế.
Thật ra, lúc nãy Lục lão gia chỉ đùa giỡn theo cách của người già, như vậy mọi người sẽ tan cuộc, ai về nhà nấy, lần sau nếu có dịp tụ họp thì mọi người sẽ hòa hoãn hơn.
Nhưng khi tan cuộc, Lục Cảnh Diệu kéo tay Lục Gia Anh, giọng nói trầm trầm: “ Nhân tiện mọi người đều có mặt đông đủ ở đây, con có việc muốn nói.”
Lục Hòa Thước vốn định lên lầu thì lại ngồi xuống ghế ở phòng khách.
Phòng khách, hai người giúp việc bê hoa quả và trà lên, Lục Cảnh Diệu đứng ở giữa, sau đó đi đến ghế sofa bên trái, nhưng không ngồi xuống, dáng người cao nhìn xuống mọi người.
“ Chuyện gì vậy?” Lục Hòa Thước uống trà, mở miệng, cười khẩy nói: “ Không phải là muốn kết hôn chứ?.”
Lục Cảnh Diệu: “ Cũng gần như vậy.”
Lục Hòa Thước: “...”
Mọi người trong nhà vô cùng kinh ngạc, Lục Cảnh Diệu dùng ánh mắt lạnh lùng quét một lượt: “ Thật ra, đây vốn là chuyện cá nhân, cũng không cần phải thông báo với mọi ngời nhưng lo sợ về sau sẽ khiến mọi người hiểu lầm, cho nên cảm thấy vẫn đem chuyện này ra nói với mọi người.”
Lục Cảnh Diệu vừa dứt lời, Lục Gia Anh cảm thấy nhịp tim của mình đập nhanh hơn mấy nhịp, ngay khi tâm lý đã chuẩn bị sẵn sàng, cô cho rằng Lục Cảnh Diệu sẽ nói rằng Tần Dư Kiều chính là mẹ của Hi Duệ. Lục Cảnh Diệu lại đổi giọng, tỏ vẻ xin lỗi nhìn về phía Dương Nhân Nhân mà nói: “ Nhất là chị cả, em phải nói tiếng xin lỗi với chị...”
Dương Nhân Nhân còn vì chuyện chia tay của Lục Nguyên Đông vẫn còn đang mơ hồ, thấy có người nói đến mình, như người tỉnh mộng: “ Chú Sáu, rốt cuộc là có chuyện gì?.”
Lục Cảnh Diệu nhìn mọi người, tầm mắt nhìn về phía Lục Nguyên Đông, thái độ vô cùng nghiêm túc, rất kiên định mở miệng: “ Kì thực, em rất thích Tần tiểu thư.”
“ Khụ, khụ,khụ,khụ.”
Lục Cảnh Diệu đảo mắt nhìn quản gia, ý bảo ông sang trấn an cha mình, sau đó tiếp tục nói: “ Bởi vì Tần tiểu thư là đối tượng xem mắt của Nguyên Đông, em chỉ có thể đặt tình cảm ở trong lòng.”
“...”
Gương mặt của Lục Cảnh Diệu rất nghiêm túc, giọng nói rất cẩn trọng. Tuy nhiên, khi mọi người nghe xong ai cũng run rẩy, ngay cả người bình tĩnh như Lục Gia Anh cũng ngây người.
Dương Nhân Nhân: “...”
Lục Gia Anh: “ Chú Sáu.”
Lục Hòa Thước: "Khụ khụ khụ khụ khụ..."
...
Trong lúc đó, người bình tĩnh nhất trong nhà là Lục Nguyên Đông nay sắc mặt cũng trắng bệch, ngước mắt nhìn chằm chằm Lục Cảnh Diêu: “ Chú Sáu?.”
Lục Cảnh Diệu lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Lục Nguyên Đông, tiếp tục nói: “ Nhưng bây giờ cũng hay, Nguyên Đông đã tìm được người trong lòng của mình, con cũng không phải tiếp tục đè nén tình yêu với Dư Kiều, có thể thản nhiên mà đối diện với bản thân, đối diện tình yêu dành cho cô ấy.”
“ Phì.” Có tiếng cười của ai đó vang lên.
Lục Cảnh Diệu sắc mặt trước sâu vẫn nghiêm nghị như một, nghiêm nghị tới mức cả người toát lên vẻ thẳng thắn thành khẩn, rất đĩnh đạc. Hơn nữa. thanh âm của anh trầm thấp nhưng lại dày, dường như cảm xúc bị ức chế nay đã được giải tỏa khiến cho người khác hiểu hết được nỗi đau khổ của một người đàn ông. Từ trước tới nay, Lục Cảnh Diệu rất ít khi có biểu hiện như vậy khiến cho đại gia đình họ Lục đều ngạc nhiên, trong đó bao gồm cả Hi Duệ.
Hiện tại, cha cậu đang tranh đoạt chị Dư Kiều về làm mẹ cậu sao? Rốt cuộc cha đang muốn gì? Cha có muốn cậu giúp không? Quá căng thẳng.
Lục Cảnh Diệu cuối cùng cũng hạ giọng xuống, mỗi người trong nhà đều có cảm xúc riêng của mình, nhất là Lục Cảnh Thiện, ruột quặn thắt lại nhưng vẫn không lên tiếng.
Qua một lúc lâu sau, Lục Nguyên Đông lên tiếng: “ Chú nhỏ, chú thực sự thích Kiều Kiều sao?.”
Lục Cảnh Diệu gật đầu, sau đó kéo tay của Hi Duệ: “ Hi Duệ cũng thích cô ấy. Dù sao hai người cũng đã chia tay, chú có thể quang minh chính đại theo đuổi cô ấy.”
Lục Hi Duệ vội vàng gật đầu: “ Em cũng rất thích chị Dư Kiều.” Lúc này, người lớn trong nhà đang loạn cào cào cả lên, lời nói của đứa trẻ rất dễ bị bỏ xó, cho nên dù Lục Hi Duệ lên tiếng cũng không ai để ý tới cậu bé.
Sắc mặt Dương Nhân Nhân đen sì lại: “ Chú Sáu.”
Lục Cảnh Diệu nhìn về phía Dương Nhân Nhân: “ Em biết, chị cả rất thích Tần tiểu thư, nhưng Nguyên Đông đã thừa nhận rằng không có cảm giác với Dư Kiều, cậu ấy cũng đã tìm được đối tượng mình yêu, cho nên em cũng hy vọng chị cả sẽ đồng ý để em theo đuổi Tần tiểu thư, bởi em rất thích cô ấy.”
Rất cảm động, cảm động đến mức có cảm giác giả tạo, nếu như lời này do người khác nói có thể tin tưởng được, nhưng nó lại thốt ra từ miệng của Lục Cảnh Diệu!
Lục Gia Mẫn nhịn không được bèn lên tiếng: “ Chú Sáu, chú xác định là không ăn nói linh tinh chứ?.”
Lục Cảnh Diệu liếc mắt nhìn Lục Gia Mẫn một cái: “ Em rất nghiêm túc.”
Kén Cá Chọn Canh Kén Cá Chọn Canh - Tùy Hầu Châu