Good friends, good books and a sleepy conscience: this is the ideal life.

Mark Twain

 
 
 
 
 
Tác giả: Johanna Lindsey
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: Gió
Upload bìa: trungduc751995
Số chương: 45
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2776 / 36
Cập nhật: 2015-08-06 13:00:01 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 27
ình đã đến ngày hôm qua, cậu biết đấy, nhưng cậu đã có nhiều khách khứa rồi nên-
- Vậy nên cậu đi về phải không? - Roslynn ngừng phết bơ lên chiếc bánh nướng của nàng để nhìn thẳng vào Frances - Mình ước là cậu không làm thế.
- Mình không muốn làm khách không mời mà đến.
- Fran, chỉ là gia đình của Anthony thôi mà, họ qua đây để gặp mặt mình và chúc mừng anh ấy. Tin mình đi, cậu sẽ luôn được chào mừng mà, đặc biệt là với mình. Cậu không tưởng được là mình đã cảm thấy cô đơn thế nào đâu, khi gặp gỡ toàn bộ những người gia tộc Malory?
Trong một lúc Frances không nói gì hết. Cô uống một ngụm trà, đùa với cái khăn ăn trong lòng mình, nghịch ngợm cái bánh nướng trong đĩa mà cô vẫn chưa động tới. Roslynn nhìn cô, nén lại tiếng thở dài của mình. Nàng biết chuyện gì sẽ tới, điều mà vẫn chưa được nói ra.
Nàng đang sợ hãi nó, đặc biệt là lúc này, khi nàng đang rất hối hận với cuộc hôn nhân vội vã của nàng với Anthony. Và đây là lần đầu tiên nàng gặp lại Frances từ khi nàng kết hôn.
Khi cô bạn nàng ghé qua không báo trước sáng nay, Roslynn vừa mới ngồi vào bàn ăn sáng. Nàng biết là nàng sẽ được ăn một liều khiển trách đi cùng với sự bày biện món ăn rất hấp dẫn của đầu bếp.
Nàng cố gắng trì hoãn cái đề tài ấy.
- Mình hi vọng là cậu đã không quá lo lắng đêm hôm đó.
Chết tiệt, có phải chỉ mới bốn ngày trước nàng còn thức dậy trong nanh vuốt của Geordie?
- Quá lo lắng? - Frances phì cười một cách cay đắng - Cậu bị bắt cóc ngay trong nhà mình. Mình phải chịu trách nhiệm chứ!
- Cậu không phải. Geordie đã cài bẫy tất cả chúng ta.
Nhưng mình hi vọng cậu hiểu tại sao mình phải rời đi trước khi cậu trở lại.
- Ừ, mình hiểu. Cậu không thể ở cùng mình nữa khi mà hắn ta đã phát hiện ra cậu ở đâu. Nhưng cái tin nhắn mà cậu gửi cho mình hai ngày trước. Mình sẽ không bao giờ hiểu được. Sao cậu làm được việc đó vậy, Ros? Cưới Anthony Malory, trong tất cả những người đàn ông?
Được rồi, nó đó, cái câu hỏi nàng sợ hãi, cũng là câu nàng đã tự hỏi bản thân mình. Những câu trả lời đã không đứng vững, ít nhất là không với nàng, nhưng nàng nợ Frances những lời giải thích.
- Cái đêm mình và Nettie rời đi, mình đã tới đây gặp Anthony.
- Cậu không làm vậy.
Roslynn lưỡng lự.
- Mình biết mình không nên, nhưng mình đã làm vậy. Cậu thấy đấy, anh ấy đã đề nghị giúp đỡ mình khi chúng mình còn ở Silverley. Chồng của Regina không biết những quý ông mình chọn rõ lắm, nhưng Anthony thì có. Anh ấy đã hứa là sẽ lọc ra thông tin về họ từ những tin đồn hộ mình, dù sao đi nữa, sau cuộc chạm trán với Geordie, mình đã hết thời gian. Mình tới đây vì một cái tên, không gì khác nữa, chỉ là một cái tên của một trong năm người mà là người thích hợp nhất để mình đưa ra lời cầu hôn.
- Được rồi, điều đó hợp lý, mình cho là thế, kể cả khi nó cực kỳ không đứng đắn - Frances thừa nhận - Cậu đã bị hoảng sợ, buồn phiền.Cậu không thể suy nghĩ gì rõ ràng tối hôm đó. Vậy làm sao mà mọi chuyện lại trở nên như thế? Làm thế nào mà cuối cùng cậu lại cưới Ngài Anthony thay vì đó?
- Anh ấy nói dối mình - Roslynn đơn giản trả lời, đôi mắt nàng dán vào chiếc bánh nướng chưa ăn vẫn còn trên tay - Anh ấy thuyết phục mình rằng tất cả năm quý ông mình chọn đều không thích hợp, mình không thể nào cưới ai trong số họ. Ồ, cậu nên nghe mấy cái câu chuyện rùng rợn mà anh ấy sáng tác ra, nỗi hối tiếc mà anh ấy biểu hiện trong cuộc nói chuyện. Mình chưa từng một lần nghi ngờ là anh ấy đang nói dối.
- Vậy sau đó sao câu lại biết-
Roslynn cười ngắn.
- Anh ấy thú nhận sau đó, khi bọn mình đã kết hôn. Thú nhận một cách ngạo mạn toàn bộ mọi chuyện.
- Đồ đểu cáng!
- Đúng, anh ấy đúng là vậy - Roslynn thở dài - Nhưng đó không phải vấn đề chính. Đêm đó mình đã rất tuyệt vọng khi mình tới đây, và mình được nói được nói rằng mình không có gì hơn là quay trở lại lúc khởi điểm, được rồi, mình thực sự là không biết làm gì nữa.
- Vậy nên cậu yêu cầu anh ta cưới cậu. - Frances rút ra kết luận của chính mình - Được rồi, ít nhất giờ mình cũng đã hiểu - hay mình nghĩ là mình hiểu. Mình cho rằng cậu đã cảm thấy cậu không còn lựa chọn nào khác.
- Đó không phải những gì thực sự đã diễn ra - Roslynn thú nhận, cho dù nàng quyết định là sau đó nàng không đề cập tới sự cám dỗ của nàng. Frances không cần biết mọi chuyện - Kể cả lúc đó mình cũng không nghĩ Anthony là giải pháp cho vấn đề của mình. Chết tiệt, mình đã sẵn sàng về nhà ở Scotland và cưới một chủ trại nào đó. Chính Anthony là người đã cầu hôn mình.
Miệng Frances rớt xuống.
- Anh ta đã làm vậy?
Cô lấy lại bình tĩnh từ sự sửng sốt nhanh chóng.
- Mình cứ nghĩ rằng cậu đã.....ý mình là, cậu đã nói trước đó là cậu không ngại việc tự mình cầu hôn, nếu điều đó trở nên cần thiết vì cậu có rất ít thời gian để được ve vãn, tán tỉnh. Và lúc đó thì cậu đã hết thời gian, cho nên mình cứ nghĩ là.... Thực sự anh ta đã làm vậy sao?
- Đúng, và mình cũng rất kinh ngạc. Thực sự, mình nghĩ anh ấy đang đùa.
- Nhưng anh ta không.
- Không, không hẳn vậy. Dĩ nhiên, mình đã từ chối.
Miệng Frances rớt xuống lần nữa.
- Cậu làm vậy á?
- Ừ, và mình tiếp tục tới Silverley - Frances không cần biết việc gì xảy ra sáng hôm sau - Nhưng cậu có thể thấy là, mình đã thay đổi quyết định. Anh ấy đã đưa cho mình một giải pháp, và mình quyết định là coi nó như một thỏa thuận công việc. Mình vẫn không hiểu được tại sao anh ấy lại làm thế, nhưng giờ cậu đã nghe hết mọi chuyện rồi đó.
Trừ những phần mà Roslynn không thể tự mình đề cập tới được. Frances ngồi ngả người lại lần nữa.
- Được rồi, mình chỉ hi vọng là cậu sẽ không hối hận về chuyện đó. Vì lời ích của cậu, mình sẽ cầu nguyện cho một phép màu, rằng Quý ngài Anthony có thể hóa ra lại là một Nicholas Eden khác.
- Chúa ơi, hãy cố gắng đừng nói ra những cảm nghĩ của mình, thưa quý cô - Anthony nói khi anh đi thơ thẩn vào căn phòng - Tôi khó có thể chịu đựng được thằng nhóc đó.
Frances tội nghiệp dần đỏ mặt. Roslynn nhìn chằm chằm giận dữ vào chồng nàng.
- Nghe lén sao, thưa ngài?
- Không hẳn - anh mỉm cười với nàng, ngược lại với sự phủ nhận - Vậy là quân tiếp viện tới rồi, phải không?
Anh làm cho Roslynn ngượng chín người khi anh nhìn thẳng vào Frances khi hỏi câu đó. Nàng đang nhớ lại vào cả ngày hôm qua, mỗi khi anh cố gắng nói chuyện với nàng, nàng lại lảng đi để nói chuyện với một thành viên trong gia đình anh, tất cả bọn họ đều ở lại ăn tối và muộn hơn nữa, cho nàng những cái cớ để tránh anh cả ngày.
Giờ họ vẫn không ở một mình, chỉ lần này có khác là người khách thuộc về phe của nàng. Cách dùng từ "quân tiếp viện" của anh là thích hợp, cho dù Frances không biết anh đang đề cập tới chuyện gì.
- Anh đang đi ra ngoài sao? - Roslynn hỏi một cách đầy hi vọng.
- Thực ra, anh ra ngoài để tiếp tục tìm kiếm anh họ yêu dấu của em.
- Ồ, và một cuộc vui thú khác chứ gì? - nàng sôi máu lên - Vậy em sẽ gặp anh- khi em gặp anh, em cho là thế.
Anthony chống hai tau của anh lên chiếc bàn trước mặt nàng, ngả về trước, mắt anh tối lại đầy ý nghĩa khi chúng khóa chặt mắt nàng.
- Em sẽ gặp anh vào tối nay, em yêu. Em có thể tin là thế - Rồi anh đứng thẳng lại, nụ cười của anh cương quyết - Một ngày tốt lành, các quý cô. Các cô có thể tiếp tục đào xới những vết đen của tôi lúc này rồi.
Anh quay gót và thong thả đi ra khỏi phòng một cách lãnh đạm như khi anh đi vào, để lại Roslynn đang xù lông lên và Frances ý thức được một cách không thoải mái là có nhiều điều đã lộ ra hơn là những gì được nói.
Nhưng vẫn im lặng như khi anh rời khỏi phòng, anh đóng sầm cửa khi ra khỏi nhà. Roslynn nhăn nhó khi nghe thấy tiếng động đó. Frances nhướn mày đầy dò hỏi
- Anh ta không hài lòng chuyện gì à?
- Cậu có thể nói thế?
- Cậu thì sao?
- Frances, mình không muốn nói về chuyện đó.
- Tệ quá, hả? Được thôi, tất cả những gì mình có thể nói là cậu đã đồng ý với cuộc hôn nhân này, dù biết anh ta là người thế nào. Mình không tưởng được anh ta có thể là người dễ chịu để sống cùng, nhưng cậu nên thấy được điều tốt nhất từ đó. Chỉ là đừng có trông đợi quá nhiều thôi.
Điều đó thật đáng cười. Nàng đã không trông đợi điều gì, cho tới khi Anthony đánh lừa nàng là anh có thể thay đổi. Và chưa tới 24 giờ của cuộc hôn nhân, anh đã chứng minh là anh không thể.
Nàng có thể hiểu chuyện đó trong một tháng sau, hay là trong một tuần, nhưng ngay trong ngày kế tiếp sau khi anh đã thề thốt là anh không muốn ai khác ngoài nàng ư?
Vấn đề là, nàng dường như không thể vượt qua sự tức giận để quay lại với sự hòa giải ban đầu của nàng để chấp anh nhận như anh là vậy.
Những suy nghĩ của Anthony bị kiềm nén lại khi anh quăng mình vào chiếc xe ngựa đợi bên ngoài. Anh có quyền tức giận và đúng là anh đang làm thế, cực kỳ tức giận. Một thỏa thuận công việc!
Anh muốn biết cái quỷ gì anh có thể có từ cái "thỏa thuận công việc" trong tình trạng hiện giờ. Người phụ nữ bướng bỉnh, không biết điều, bực mình. Và chúa ơi, thật là vô lý. Nếu nàng có thể sử dụng chút lý trí thông thường, nàng sẽ thấy những lời buộc tội của nàng là lố bịch thế nào. Nhưng không, nàng thậm chí còn chẳng nói chuyện với anh về điều đó.
Hôm qua mỗi lần anh cố gắng bắt chuyện, nàng lại trưng ra cái nụ cười giả tạo với anh và lảng đi, sử dụng chính gia đình của anh làm rào chắn chống lại anh.
Và họ yêu mến nàng. Tại sao không chứ? Nàng quyến rũ, thông minh - trừ một số chuyện - và rất xinh đẹp, và họ nhìn nàng như người cứu rỗi lấy linh hồn anh.
Nhưng nàng có vẻ giống với tay sai của ma quỷ hơn, được gửi tới để làm anh phát điên. Được rồi, anh nhất định là bị kết tội gấp đôi nếu anh mất ngủ thêm một đêm nữa vì bất hòa với vợ. Nàng thuộc về chiếc giường của anh, chứ không phải là ấp ủ những hận thù ngu ngốc của nàng.
Tối nay họ phải nói chuyện, nhờ ơn Chúa, mà không bị quấy rầy. Giờ, làm sao để viết một lời cho James, gợi ý cho anh ấy cùng với Jeremy ra ngoài tối nay, mà không khiến anh ấy thắc mắc tại sao?
Kẻ Nổi Loạn Dịu Dàng Kẻ Nổi Loạn Dịu Dàng - Johanna Lindsey Kẻ Nổi Loạn Dịu Dàng