We read to know we are not alone.

C.S. Lewis

Download ebooks
Ebook "Hơn Cả Bố Cháu Đấy!"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Sưu Tầm
Thể loại: Truyện Ngắn
Số chương: 1
Phí download: 1 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 508 / 0
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
ại hỷ lâm môn!
Kỳ hỷ lâm môn!
Tay cầm tờ Quyết định bổ nhiệm phó giám đốc phụ trách tổ chức - hành chính của xí nghiệp, tôi reo lên, vừa đi vừa chạy, người nhẹ bẫng, tưởng chừng chỉ cần nhún nhẹ một cái là có thể bay lên được. Mà hình như tôi đang bay thật: Gió thổi ù ù bên tai, ngực áo phanh ra bay phần phật, hơi mát tràn ngập không gian khiến toàn thân thoải mái, dễ chịu vô cùng. Dưới kia, trong lòng đường các phố, dòng người vẫn không ngừng ngược xuôi tuôn chảy, tất bật mưu cầu. Những bộ mặt ngơ ngác loay hoay tìm kiếm, những cái cười khoái trá, những khuôn mặt đăm chiêu, những bộ mặt hớt hải, những cặp mắt lơ đãng vô hồn, những cặp mắt quặu vọ như xoắy vào đâu đó, những tờ vé số bay tơi tả, những quyển vở học trò lem nhem quăn mép, mấy quả cà muối lăn ra từ một cái cặp lồng ăn trưa của một viên chức nào đó đang nằm sóng xoài ở một ngã tư vì vừa bị đụng xe … Hình như có ai đó đang nắm lấy vai tôi mà lắc. Sao lại thế này, vớ vẩn, người ta đang bay thì … Đang định quát lên thì cảm thấy bả vai đột nhiên đau rát. Mở mắt, thấy bà xã đang ngồi bên, lấy tay phát đen đét vào vai mình: “Dậy, dậy đi!”. Tôi nhận ra mình đang nằm trên giường, phía chân giường là cái quạt Tàu MD đang quay tít thò lò … Giời ạ! Té ra là một giấc mơ! Tôi ngẩn người vì tiếc và, rất nhanh, một phản ứng bực dọc liền phát tác; tôi gắt lên như mắm:
- Cái gì thế? Đang ngon lành bay bổng thì …
- Ăn gì mà ngon lành? Mơ thấy con nào mà bay bổng? - Bà xã kiềm chế, gìm giọng xuống.
- Là nói thế, chứ có ăn uống bay lượn gì đâu. Mẹ mày … đúng là … cái đồ sư tử nghiệp dư.
- Nghiệp dư … nghiệp dư thế là còn may đời cho anh đấy. Khiếp đời! Ngủ gì mà lay hết hơi không được. Nhà Hợi Sửu lại có chuyện đấy. Sang xem thế nào, không nó đánh con bé chết mất!
Tôi vùng dậy như một cái máy, trên người vẫn chỉ có độc cái xà lỏn, mở toang cửa, chạy vội sang. Trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn ngủ vàng cạch, thấy Hợi giơ nắm đấm loạng choạng lao vào vợ. Sửu tránh được và tiện tay vớ lấy con dao chẻ củi dựng ở góc nhà, vung lên. Tôi nhảy vào, đứng chắn ngang giữa cặp gà chọi không chuyên và, lập tức, cảm thấy đau chói ở sống lưng. Sửu vẫn loay hoay phía sau lưng tôi, hổn hển: “Chết, bác có làm sao không? Bác cứ kệ em, lần này để em tay bo với nó! Lành làm bát, vỡ cho đi bãi rác Thành Công luôn!”. Thì ra Hợi đi uống rượu ở đâu đó, về nhà lại quậy như mọi khi. Không khó khăn gì lắm, trật tự được lập lại ngay. Tôi ấn Hợi xuống giường, lấy hai tay giữ lấy vai và, chẳng phải chờ lâu, căn phòng tám mét vuông đang lanh tanh bành ấy đã tràn ngập tiếng ngáy hiền lành vui vẻ của gã đàn ông trẻ.
Có tiếng loẹt quẹt ngoài cửa. Ngoảnh lại, thấy anh Hoàng đã đứng đấy, hai tay chắp sau lưng, giọng ngái ngủ nhưng nghe vẫn sang sảng, đĩnh đạc:
- Hừ! Chú Hợi lại rượu chè hả?
Chị Lan Anh, vợ anh Hoàng, trên đầu đầy những ống nhựa cuốn tóc, lùng bùng trong bộ đồ kimônô hàng chợ, len qua chồng, phả vào nhà mùi nước hoa chợ Đông Hà, dợm bước vào:
- Khiếp quá, rượu chè thì có ngon lành bổ béo hay ho háo hức hoan hỷ gì làm hàng xóm mất cả ngủ nghê nghỉ ngơi ngày mai lấy sức đâu mà làm việc. Cô Sửu không bị sao chứ thời buổi này bọn đàn ông ra dáng đáng mặt một tý rủ nhau vượt biên hết tiệt rồi hay sao ấy còn lại chẳng được mấy anh ra hồn ra mẽ.
Hơn Cả Bố Cháu Đấy! Hơn Cả Bố Cháu Đấy! - Sưu Tầm