As a rule reading fiction is as hard to me as trying to hit a target by hurling feathers at it. I need resistance to celebrate!

William James

Download ebooks
Ebook "Học Viện Của Các Thiên Thần"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Sopharia
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 98 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 533 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 04:15:36 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 98: Ngoại Truyện: Minh Thư Và Richard (1)
inh Thư tung tăng bước đi trên con đường lát gạch trơn bóng của thủ đô Paris hoa lệ. Trên tay cô ôm một tập hồ sơ. Hôm nay, chính là ngày cô đi xin vào làm việc tại tập đoàn Warner. Đang đi thì bỗng nhiên cô va phải một người và ngã oạch xuống đất, hồ sơ trên tay rớt tùm lum. Minh Thư bực mình nhìn kẻ vừa đụng phải mình. Là một người con trai. Dáng cao, da trắng, gương mặt góc cạnh rõ ràng, ngũ quan tuấn mĩ, đặc biệt là đôi mắt màu xanh cực kì lạnh lùng. Anh ta mặc áo phông trắng, quần bò đen, đội một cái mũ lưỡi trai cũng màu đen. Minh Thư bực mình nói:
" Này anh kia, mắt mũi để đâu vậy hả? Đụng vào tôi là sao?"
Chàng trai kia thờ ơ liếc cô một cái, rồi cứ thế đi thẳng. Minh Thư đưa ánh mắt căm ghét nhìn bóng lưng anh ta, lầm bầm:
" Tên khốn chết tiệt, đồ biến thái, đồ thần kinh, đồ mất lịch sự, đồ háo sắc, đồ dở hơi!"
Cô ôm đống hồ sơ bỏ đi mà không hề biết rằng, toàn bộ những điều cô nói, anh nghe không sót một từ. Anh đen mặt nhìn bóng dáng của cô, thầm nhủ lần sau sẽ cho cô một trận.
Ô, trùng hợp thay, anh được gặp lại cô thật...
Cô đứng trong hàng ngũ nhân viên mới được tuyển, còn anh lại là Chủ tịch công ti cô đang làm. Oan gia ngõ hẹp a! Chính vì vậy, mới có chuyện cô nhân viên Minh Thư mới vào làm ngày đầu tiên đã bị gọi lên phòng Chủ tịch.
Minh Thư đúng trước cửa phòng Chủ tịch, khẽ gõ cửa. Bên trong truyền ra tiếng một người con trai:
" Vào đi!"
Cô hít sâu một hơi, đẩy cửa bước vào, cúi chào rồi hỏi:
" Chủ tịch cho gọi tôi?"
Anh xoay người lại, nhìn cô chăm chú, trong mắt có chút mơ hồ, nói:
" Ngẩng lên!"
Minh Thư ngẩng lên, lúc nhìn thấy anh, cô ngạc nhiên thốt lên:
" Là anh à?"
" Đã lâu không gặp, người quen!"
" Lâu la gì, tôi mới gặp anh hôm qua!" - Cô bĩu môi.
" Cô không thấy ngạc nhiên khi gặp tôi ở đây sao?" - Anh hỏi.
" Có một chút! Tôi ngạc nhiên vì không ngờ một kẻ bất lịch sự lại là Chủ tịch một tập đoàn lớn như vậy!" - Minh Thư châm chọc.
" Ân, hừ!" - Anh buồn bực nói.
" Được rồi, ngài Chủ tịch đáng kính gọi tôi lên đây là có việc gì?"
" Cô đã từng nói gì, có nhớ không?"
" Nói gì?"
" Cô nói tôi là tên khốn chết tiệt, tên biến thái, tên thần kinh, tên mất lịch sự, tên háo sắc, tên dở hơi!"
Minh Thư đen mặt. Cái tên này...
" Rồi sao?" - Cô không chút để ý hỏi.
" Tôi muốn kiện cô tội phỉ báng!"
" Hả?"
" Sao vậy, ngạc nhiên sao?"
" Anh có bị gì không vậy? Kiện? Tội phỉ báng? Tôi có chắc?"
" Không nói nhiều, danh dự của tôi bị tổn hại, cô bắt buộc phải đền bù!"
Minh Thư méo mặt, hỏi:
" Không còn cách nào khác sao?"
Anh cười xấu xa:
" Có một cách!"
" Là gì?"
" Cô, đồng ý làm bạn gái tôi 2 tháng, vụ kiện này coi như chấm dứt!"
Minh Thư nghiến răng, giận run người, nhưng không còn cách nào khác, đành phải đóng vai bạn gái của "sếp" trong 2 tháng. Cô chửi thầm: Tên khốn nạn, Đăng Đồ Tử, tên độc ác, đồ không có nhân tính!
Vậy là, 2 tháng làm bạn gái bắt đầu...
Công việc hằng ngày của Minh Thư được sắp xếp lại. Sáng đi làm, chiều tối hộ tống ông chủ đi chơi, mua đồ, ngắm cảnh. Nói cho oai thì là hẹn hò, chứ thực chất cô đi theo chỉ để xách đồ cho tên ác ma lão đại kia thôi! Thật bực mình!
Người ta thường nói, tình yêu vốn đến trong lúc con người không hề để ý nhất. Điều này đã ứng nghiệm trên người Minh Thư nhà ta. Cô đã yêu Richard từ lúc nào, chính cô cũng không hay biết. Cô thích cảm giác đi bên cạnh anh, nhìn thấy anh cười, nói chuyện với anh, hay chỉ đơn thuần là nhìn thấy anh. Cô không biết, liệu anh có giống như cô hay không, cô chỉ biết, trái tim mình, sớm đã trao vào tay anh rồi! Cô muốn đến gặp Richard, cô cần làm rõ bản thân muốn gì. Minh Thư đứng trước cửa phòng Chủ tịch hồi lâu, tính muốn gõ cửa, nhưng trong phòng bỗng truyền ra tiếng nói:
" Richard, cậu không thấy làm vậy thì rất thiệt cho Minh Thư hay sao?"
" Ý cậu muốn nói gì?"
" Cậu không yêu Minh Thư, cậu chẳng qua là tìm hình bóng của Mina trên người Minh Thư mà thôi. Cậu chỉ đang nhìn người này mà liên tưởng người kia!"
" Chính tôi cũng không biết bản thân nghĩ gì, sao cậu hiểu được?"
" Cậu tự suy nghĩ lại đi! Cậu đối với Minh Thư, có cảm giác gì không?"
" Có lẽ..."
Minh Thư không hề phát hiện ra, bản thân đang nín thở, trái tim trong ngực cũng đập rộn lên.
" Có lẽ... là không...."
Nước mắt Minh Thư bất giác rơi xuống, cô che miệng, ngăn bật ra tiếng khóc, lặng lẽ xoay người bỏ đi. Nếu cô nán lại một chút, nghe anh nói hết câu, có lẽ, mọi việc đã khác...
Chỉ còn 2 ngày nữa là kết thúc hợp đồng bạn gái 2 tháng, Minh Thư khẽ thở dài. Kết thúc rồi, cô cũng sẽ không phải nhìn thấy anh nữa. Buổi tối, hai người cùng đi xem phim. Nửa chừng, Richard ra ngoài nghe điện thoại, còn một mình Minh Thư ngồi xem. Bỗng nhiên, cô vô ý nhìn thấy chiếc ví của anh, rớt lại trên ghế. Minh Thư cầm lên, tính đem ra trả cho anh. Từ trong ví rơi ra một bức ảnh bé xíu. Cô cầm lên xem, khoảnh khắc đó, trái tim cô như bị cắt ra từng mảnh, đau đớn vô cùng. Trong bức ảnh, là hình của anh và một cô gái khác, hai người ôm nhau rất thân thiết, còn có một dòng chữ viết bằng bút đỏ: love you, Mina. Lúc này, cô mới chợt hiểu ra, ý tứ trong nội dung cuộc đối thoại ngày hôm đó. Cô gái Mina này, giống cô như hai giọt nước, một khuôn mặt, nhưng là hai người khác nhau. Anh, từ trước tới nay, đều chỉ coi cô như một người thay thế. Minh Thư lẳng lặng đút bức ảnh trở lại, đi ra ngoài, nhưng lại để cô trông thấy một cảnh tượng đau lòng khác. Richard đang cùng một cô gái ôm hôn nhau thắm thiết. Cô gái kia, chính là người trong bức ảnh. Minh Thư đứng chết lặng nơi đó, thời khắc này, cô nguyện ý mình không biết gì cả, có lẽ, trái tim cũng không phải chịu đau đớn nhường này. Tầm mắt Richard khẽ di chuyển, lúc nhìn thấy Minh Thư, mắt anh như co lại. Minh Thư biết anh nhìn thấy mình, cô chỉ cười nhẹ, quay người bỏ đi. Richard vội vã đẩy Mina ra, muốn đuổi theo Minh Thư nhưng bóng dáng cô đã không thấy. Lại nhìn chiếc ví rơi trên đất cùng mép ảnh lộ ra, trái tim anh co rút lại, đau đớn. Cô đã nhìn thấy rồi sao? Chưa lúc nào Richard cảm thấy đau khổ như lúc này. Anh thừa nhận, anh đối với Minh Thư, là yêu thích, cùng ham muốn chiếm giữ mãnh liệt. Đúng là trước đây, anh chỉ muốn tìm hình bóng của Mina trên người Minh Thư, nhưng chính anh cũng không có phát hiện, chính mình từ lúc nào đã động tâm. Richard đột nhiên bật dậy, chạy ra ngoài. Anh không thể để mất cô được, cô là của anh, cô phải ở bên cạnh anh. Mina nhìn theo bóng dáng vội vã, hoảng hốt của Richard, cười khổ. Anh đã yêu người khác rồi sao? Cô bỏ đi lúc trước, là sai sao? Mina gạt nước mắt, xoay người bỏ đi.
Học Viện Của Các Thiên Thần Học Viện Của Các Thiên Thần - Sopharia