Tôi biết giá trị của thành công: cống hiến, làm việc chăm chỉ, và sự hy sinh không cần bù đắp cho những việc bạn muốn nó xảy ra.

Frank Lloyd Wright

Download ebooks
Ebook "Hoàng Tử Nghịch Ngợm Và Công Chúa Ngổ Ngáo"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Pooh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 37 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 647 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 22:59:27 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 13
*Chap 13*
Tiếng chuông báo thức vang khắp căn phòng.Vy Anh giật mình ngồi bật dậy lấy tay dụi dụi mắt,tay mò mò đồng hồ để tắt mà không thấy đâu.Nhỏ định đứng dạy tìm thì thấy thứ gì đó rất vương vướng ở chân mình,quay đầu nhìn lại….:
-Hả!!!!!!!!??-Nhỏ hét vang nhà
-Cái gì thế??????-Nó gắt lên
-Sao mày ôm chân tao ngủ hả?-Nhỏ hỏi
-Ơ…đâu biết…Thế sao mày đạp vào mặt tao mà hét thế con ngu kia???
-Các cậu làm gì hét to thế?Khó ngủ quá-Gia Linh lên tiếng mắt vẫn nhắm tịt
-Linh!Sao cậu gối đầu vào đùi tớ ngủ ngon lành thế?Xong tay còn nắm tay Vy Anh là sao hả????-Nó hỏi
-Ủa…Vậy hả?-Cô đang định ngồi dậy thỳ:-Á á á á á á á á….!!!Ai dứt tóc tớ thế????
-Không biết….ma hả……..Ơ đâu…tay con My mà!!!-Vy Anh
-Thế con My đâu?Sao không thấy trên giường????-Nó trố mắt
-Nó…nó…Có phải…-Vy Anh nói
-ĐANG HÔN ĐẤT!!!??????-Cả 3 đồng thanh nhìn xuống giường.Một sự thật quá phũ phàng,My đang cắm mặt xuống sàn,nằm xấp,ngủ ngon lành,tay thỳ với lấy mái tóc dài của Gia Linh nắm chặt lại.
-My!My,Buông tóc tớ ra đi My-Linh mếu máo nói,nhưng vô ích,My vẫn ngủ ngon lành
-Để tớ-Nó nói,sẵn sàng nhảy xuống giường chuẩn bị ra đòn đánh thức con bạn thân.Nó chống tay ngang nạnh,chân bắt đầu giơ lên…. ‘bụp’ 1 nhát vào mông Khánh My.Đòn quá đau,My bật dạy gào lên:
-Á…….á………á…….á-Cùng theo đó cũng là tiếng hét chói giáy nữa……..-Á….á….á…..á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Mọi người biết chuyện gì xảy ra chứ? Đó chính là 1 cảnh tượng vô cùng phũ phàng khi mà Khánh My bật dạy,tay vẫn nắm tóc Gia Linh,tay Linh thì nắm tay Vy Anh từ lúc ngủ đến giờ…..Chính vậy mà,My giật 1 nhát bật dạy cực mạnh,Gia Linh theo tóc đáp ‘phịch’ 1 nhát,từ trên giường suống sàn nhà,lôi theo Vy Anh là 1 cú hạ cánh không thương tiếc đau điếng….Giờ đây,nó đừng cười lăn lộn ôm bụng,ba đứa kia thỳ tay xoa mông kêu xuýt xoa đau lòng.Thấy nó là ng gây ra tất cả mà cứ đứng hả hê,liền nháy mắt nhau 1 nhát,My nói:
-San San yêu quý à…!
-Đừng nói các cậu….Á á á….Buồn quá buồn quá….Haha….-Nó như đoán ra ý định thâm hiểm qua 3 khuôn mặt gian gian này nói nhưng My,Vy Anh,Gia Linh đã nhẩy vào vồ lấy nó cù cho nó 1 trận giàn giụa nước mắt….
Sau nửa tiếng hả hê cười với nhau,vật lộn trêu đùa…..Chúng nó mới nhận ra đã muộn học,đứa nào đứa ấy mê tơi về phòng chuẩn bị quần áo,sách vở,mê tơi xuống xe phóng đến trường.Trong xe,tất cả không nói gì,chỉ 1 tay xoa cái bụng đang sôi ùng ục,mặt mếu xệch nhìn nhau như tỏ ý: ‘Đói quá…’ trông rất đáng thương….Đến trường,may là cổng trường vẫn chưa đóng,chúng nó hý hửng rủ nhau đến căn tin thì… ‘Tùng….tùng….tùng’ Tiếng trống trường vang lên như quả búa tạ đập vào tai chúng nó:
-Trời ơi!Đang định đi ăn mà….!-Nó nói
-Đã trống rồi là sao?-Vy Anh
-Sao xui tận mạng vậy!!!??-My,Linh đồng thanh
Chúng nó thả lỏng tay,cúi người xuống,ủ rũ lê lết bước lên cầu thang.Vào đến lớp,mặt đứa nào đứa ấy nhăn nhó,vào chỗ ngồi.Vy Anh thở dài quay ra bên Duy Phong định nói:
-Tiết đầu là gì vậy?Mở sách ra hộ cái đi…Mệt quá!
Nói xong,vẫn không thấy Duy Phong có động tĩnh gì,nhỏ bắt đầu bực mình quay sang nhìn Duy Phong thì chợt khựng lại,Duy Phong lại đeo tai nghe,ánh mắt vẫn xa xăm nhìn ra nơi khung sổ….Nhìn Duy Phong nhưu vậy,nhỏ mới nhận ra…Lời nói của nhỏ vừa rồi thật vô ý,nhỏ đã hắt hủi và chửi mắng Duy Phong cơ mà? Sao giờ đây,như 1 thói quen,nhỏ lại nói những lời như trước đây hay nói như ra lệnh cho Duy Phong.Nhỏ ngại ngần,ngồi thẫn thờ,thầm nghĩ: ‘Mình ngu ngốc thật,tự nhiên lại nói những lời như vậy,may là tên đó đeo tai nghe,không chắc là ngại chết mất…Không phải mình cố tình nói,dường như những lời ra lệnh đó mình rất hay nói với Phong,chết thật,chỉ mới hơn 1 tuần thôi sao mà đã quen có tên đó bên cạnh đến thế cơ chứ? Nhưng…Phong trước đây bị mình mắng thậm tệ thế nào cũng rất vui vẻ làm theo,và còn khiến ình vui nữa chứ…Mình....mình vô tâm đến thế sao? Nhưng…tình cảm của mình là thế nào? Mình không hiểu,không hiểu nổi….Thôi,không nghĩ nữa,dù sao tên đó cũng không nghe thấy,thế là tốt rồi,lần sau sẽ cẩn thận hơn…’
Nhưng cô không biết rằng,Phong chỉ đeo tai nghe và nhìn ra cửa sổ để nhỏ nhìn vào thì sẽ thấy anh không cần quan tâm đến mọi lời nói,mọi hành động của nhỏ.Chứ thực ra,anh không hề mở nhạc,ánh mắt thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn,nhìn trộm nhỏ…Đã mấy ngày không nói chuyện,không khiến nhỏ vui,không còn bị nhỏ quát mắng hay sai vặt,lại càng không được dạy nhỏ trượt patin để thừa cơ hội bày tỏ thêm tình cảm của mình,anh rất khó chịu,vô cùng khó chịu….Anh không còn cười nữa,thay vào đó là những nỗi buồn rầu vây quanh lấy cả khuôn mặt hot boy này,vẻ lạnh lùng cũng theo đó mà tăng lên.Anh không biết…lúc đầu chỉ định chơi xỏ lại nhỏ,tán tỉnh nhỏ để nhỏ xiêu lòng rồi đá 1 nhát để thừa cơ trả thù cái vụ dây chuyền bị nhỏ lừa.Ai ngờ đâu,nhỏ không hề xiêu lòng,mà ng xiêu lòng lại chính là…anh.Nhỏ không hề giống như những cô gái khác,có gì đó rất đặc biệt đã khiến anh thích nhỏ,thích từ bao giờ anh cũng không biết nữa…Tình cảm thật khó diễn tả,nó làm cho con người biết buồn biết chán.Nhưng anh cảm thấy vui hơn 1 chút khi nhỏ nói những lời vô tình đó,anh đã nghe hết được và nhìn trộm được hành động khựng lại,mặt đỏ ửng lên vì ngại của nhỏ.Anh thầm nghĩ: ‘Vy Anh không bỏ được thói quen ấy,thói quen bắt nạt và sai vặt mình.Mình cảm thấy vui vui,không ngờ là mình lại thích nhỏ đó đến vậy’.
Minh Khánh thấy hôm nay Gia Linh đi học thì mừng rỡ,không hiểu sao 1 ngày thấy cô nghỉ anh lại cảm thấy hơi hoang mang,lo lắng,rất khó nói.Chẳng biết tình cảm của anh dàh cho cô là thế nào nhưng nhìn thấy cô đi học trở lại anh lại vui thế này:
-Sao hôm qua Linh nghỉ vậy? Có chuyện gì à?
-Không sao đâu.Hyhy.Hôm qua nhà Linh có việc bận nên xin nghỉ 1 buổi.-Gia Linh cười tít mắt
-Vậy à? Tay Linh bị làm sao kia?-Minh Khánh nhìn chằm chằm vào miếng băng dán to uệch trên tay Linh hỏi
-À!Có gì đâu Khánh.Linh đi đường không nhìn bị vấp nên mới thế ấy mà.-Linh giấu vội tay mình đi nói dối Minh Khánh.
-Thật ấy chứ?-Anh nghi ngờ hỏi cô (Đã nói rồi,anh Minh Khánh rất tinh ý mà.Hehe)
-Ừ thật đấy.Hyhy.
-Ừ!Hôm qua thầy hiệu trưởng có gọi để triển khai 1 số công việc đấy,mà Linh không có đó nên thầy bảo hôm nay Khánh với Linh cùng nên gặp thầy.
-Ok.Ra chơi thì cùng đi.
-Ừm!
Nó thì cứ ngồi nhăn nhó vì đói,không thể nào tập trung vào bài học được:
-Nè heo!-Hắn quay sang cười nói
-Gì??-Nó gắt
-Sáng cô chưa ăn gì hả?-hắn hỏi,mặt gian gian
-Sao biết?Anh đi guốc trong bụng tôi à?-Nó
-Ặc!Nếu có đi thì tôi cũng đi giầy chứ không đi guốc.-Hắn
-Có mà đi pốt ấy.Tôi hỏi sao anh biết(Pốt là cái đôi con gái hay đi mọi ng nhé)
-Thì bụng cô cứ đánh trông nãy giờ sao không biết?
-Ủa!Tai anh tai chó à?Thính thế nhỷ?
-Này.Còn hơn cái loại đầu heo,bụng lợn,dạ dày trâu.Chả ai như cô.Hứ
-Xí!Ai mà bằng được tôi chứ,tôi hết chê luôn đấy nhé.Anh chỉ xách dép cho tôi thôi,đồ thần kinh.
-Heo đui lắm mồm!- Và cứ thế…nó với hắn lại võ mồm chửi nhau.
Hoàng Tử Nghịch Ngợm Và Công Chúa Ngổ Ngáo Hoàng Tử Nghịch Ngợm Và Công Chúa Ngổ Ngáo - Pooh