Sometimes your joy is the source of your smile, but sometimes your smile can be the source of your joy.

Thich Nhat Hanh

Download ebooks
Ebook "Hoàng Thượng Đừng Nghịch"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 93 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 589 / 6
Cập nhật: 2017-09-24 23:46:20 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 37: Biệt Nữu.
dit + Beta: Như Heo.
Chương 37: Biệt nữu.
Chơi bóng rổ là trò chơi của bọn con trai, hơn nữa Trình Hân Nhiên còn mặc váy ngắn, hành động bỏ đi này rõ ràng là có ý không muốn cho cô ta chơi cùng.
Nụ cười trên mặt Trình Hân Nhiên nháy mắt cứng đờ, mặt Trình phu nhân cũng có chút khó kiềm nén.
"Cái thằng bé này..." Mẹ Ngu tránh mắng nửa câu, cuối cùng đành thôi, "Đi thôi, chúng ta đến phòng trà, hôm qua tôi vừa được tặng một bộ trà cụ không tồi."
Trình phu nhân cười đáp, liếc mắt ra hiệu với con gái bà, quay người đi cùng Ngu phu nhân.
Trình gia tuy rằng không kém, nhưng gia tộc lớn trong thành phố A này có tới ba nhà, mà gia đình bà ta chỉ là một trong số đó, so với Ngu gia nắm giữ một nửa thế lực Hoa quốc thì thật sự là chẳng thấm vào đâu.
Trình Hân Nhiên suy nghĩ một chút, rốt cuộc vẫn theo chân Ngu Đường.
Biệt thự Ngu gia này trên cơ bản cái gì cũng có, sân quần vợt, sân bóng rổ, chung quanh bãi cỏ còn có sân golf mini.
Tống Tiêu chưa từng chơi bóng rổ, Ngu Đường trước tiên dạy y cách chuyền bóng.
"Không ngờ thời buổi này rồi còn có con trai không biết chơi bóng rổ." Trình Hân Nhiên đi tới, thấy Tống Tiêu đang vụng về chuyền bóng, nhịn không được bật cười. Trong suy nghĩ của cô ta, Tống Tiêu chẳng qua chỉ là một tên tuỳ tùng nhỏ bé của Ngu Đương mà thôi, một chút tâm nhãn cũng không có. Bình thường những tên nhà giàu mới nổi nhìn thấy cô ta chạy theo nịnh bợ còn không kịp. Chỉ có tên này là không giống ai, lần trước giành chỗ với cô ta, lần này nhìn thấy cô ta ngay cả bắt chuyện cũng không thèm bắt!
"Cổ tay dùng sức, cánh tay thả lỏng ra." Ngu Đường đang tràn đầy hứng khởi giảng giải từng động tác cho Tống Tiêu, bị Trình Hân Nhiên quấy rầy rất mất hứng, ngẩng đầu lên nhìn cô ta.
Trình Hân nhiên Thấy Ngu Đường nhìn sang, lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười: "Tớ cũn muốn chơi cùng các cậu."
Trình Hân Nhiên lúc học lớp năm lần đầu tiên gặp được Ngu Đường, khi đó Đại thiếu gia Ngu gia vừa khỏi bệnh, cả nhà mở tiệc rượu ăn mừng. Khi đó, Ngu Đường chỉ mới mười tuổi mặc một thân âu phục, đeo chiếc nơ nhỏ tinh xảo, hệt như tiểu vương tử bước ra từ truyện cổ tích, chính là hình mẫu trong mơ của các bé gái lúc bấy giờ.
Sau này khi lên cấp hai, cấp ba, tất cả nam sinh được mọi người khen đẹp trai tuấn tú đều bị Trình Hân Nhiên đem ra so sánh môt lượt với Ngu Đường, nhưng cho tới nay vẫn chưa thấy ai hơn được hắn cả. Trình Hân Nhiên vẫn luôn tự xưng mình là chị thanh mai trúc mã với Ngu Đường, nhờ vậy mà thu nạp được một nhóm nữ sinh yêu thích Ngu Đường làm tuỳ tùng cho mình.
Ngu Đường một tay nâng bóng lên: "Tiếp." Bóng rổ mang theo bụi bặm và mồ hôi bay về hướng Trình Hân Nhiên, lực đạo rất lớn, móng tay thuỷ tinh kia của Trình Hân Nhiên không tài nào đỡ nỗi, trái banh "oành" một tiếng đập trúng váy trên người, trên chiếc váy màu trắng lập tức xuất hiện một vết bẩn hình tròn.
...
"Hân Nhiên thực sự là nữ đại mười tám biến(*), càng lớn càng xinh đẹp." Mẹ Ngu khách khí khích lệ nói, giơ tay châm thêm trà cho đối phương.
(*): Con gái mười tám trổ mã xinh đẹp giống như biến thành một người khác.
"Chỗ nào chứ, chỉ là một phong nha đầu, vẫn là Đường Đường hiểu chuyện, nghe nói đã bắt đầu phụ giúp quản lý xí nghiệp rồi," Trình phu nhân cười tiếp nhận cốc trà, cúi đầu liếc mắt nhìn, nhất thời bị hấp dẫn ánh mắt, "Đồ sứ này hoa văn gì cũng không có, không ngờ lại đẹp như vậy."
Mẹ Ngu vốn là không muốn nhiều lời về việc xí nghiệp gia tộc, thấy bà ta chuyển đề tài, liền thuận thế nói sang chuyện khác: "Đúng vậy, lúc trước tôi cũng từng thấy bộ đồ sứ này, nghĩ nó không có hoa văn rất đơn điệu, không ngờ khi dùng lại có thể đẹp mắt như vậy."
Đồ sứ này là cái ngày hôm qua Tống Tiêu đưa tới.
"Người tặng đồ cũng thật là có phẩm vị." Trình phu nhân cũng khen ngợi. Đang nói, Trình Hân Nhiên đột nhiên chạy vào, sắc mặt không thể xem là tốt được.
"Làm sao vậy?" Mẹ Trình nhìn dáng vẻ như vậy của Trình Hân Nhiên, không khỏi cau mày.
"Váy dơ rồi." Trình Hân Nhiên cắn môi, đây là thiết kế mới nhất của Chanel cô ta vừa mới mua, lần đầu tiên mặc.
Mẹ Ngu vừa nhìn dấu vết quả bóng trên váy liền biết chuyện gì xảy ra.
"Đường Đường thật là không hiểu chuyện, chơi bóng cũng không chịu chú ý xung quanh, không làm con bị thương chứ?" Nói rồi kéo Trình Hân Nhiên đứng dậy, "Đi, theo dì lên lầu thay quần áo."
Mẹ Ngu bởi vì vừa mới sinh xong chưa được nửa năm, vóc dáng có hơi nảy nở, trước kia dáng người của bà rất đẹp, trong tủ rất nhiều váy áo đều là hàng hiệu đắt tiền. Mở phòng để áo ra, để Trình Hân Nhiên tuỳ ý chọn một bộ.
...
Ngu Đường và Tống Tiêu đánh bóng hai tiếng đồng hồ, chơi ra một thân mồ hôi, đành phải lên lầu tắm rửa sạch sẽ, thay đồ mới rồi xuống dưới lầu.
"Đem hai ly nước chanh lại đây." Ngu Đường kéo Tống Tiêu lại chỗ chiếc xích đu trong sân ngồi xuống, ra hiệu bảo cô hầu gái bên cạnh.
Cái xích đu này là một đôi, chính giữa là một tấm gỗ ngăn đôi, hai bên là hai chỗ ngồi giống nhau. Ngu Đường cùng Tống Tiêu chen chúc cùng một chỗ, thả lỏng tay chân, tựa vào nhau ngồi hóng gió. Tống Tiêu ôm ly nước chanh bự, uống ừng ựng hơn nửa ly, thở phào một hơi.
Ngu Đường lặng lẽ thò tay từ đằng sau ra, chuẩn bị ôm Tống Tiêu vào trong ngực, nhưng mới vừa đụng tới lớp quần áo...
"Cho tôi một chén nữa." Trình Hân Nhiên mới vừa thay váy xong vừa vặn lại đây, cũng bảo cô hầu gái đi lấy một ly, sau đó thoải mái ngồi xuống đối diện hai người.
Cánh tay duỗi ra, ngón tay cuộn tròn lại, chậm rãi nắm thành quyền, trong mắt Ngu Đường bắt đầu nổi lên sát ý.
Tống Tiêu ngáp một cái, thân thể này bởi vì lúc trước bệnh tật, ít khi vận động cho nên vô cùng yếu ớt, chơi bóng một hồi đã mệt đến mức không muốn cử động. Tống Tiêu cảm thấy cổ mình không thể chống đỡ được cái đầu nặng tri hj như vậy. Cảm giác hoàng thượng đang ở bên cạnh, liền lười biếng ngã qua, trộm gác đầu lên bả vai hắn.
Tóc nhung mềm mại lay động trên cổ ngưa ngứa, đồng thời cảm nhận được bả vai nặng xuống. Ngu Đường sửng sốt một lúc, chỉ cảm thấy cảm giác ngứa ngáy trên cổ một đường lan xuống tận tim, sát ý trong mắt lập tức tan biến không còn một mảnh.
Nữ hầu cầm bình pha lê đi lại, rót cho Trình Hân Nhiên một ly, cũng châm đầy ly nước sắp cạn của Tống Tiêu.
"Diễn đàn Thánh Mông đang cần thêm nguồn tài trợ, cậu có hứng thú gia nhập hay không?" Trình Hân Nhiên khép hai chân lại, đặt chênh chếch, tư thế ngồi tiêu chuẩn mà ưu nhã, phối hợp bộ váy ôm hông màu xanh ngọc có chút thành thục, thoạt nhìn rất giống như đang bàn chuyện làm ăn trọng đại gì đó.
Hiện tại Thánh Mông vẫn chưa có trang mạng truyền thông chính thức, diễn đàn tư nhân này liền trở thành nơi duy nhất có thể trao đổi giữa các học sinh. Đây là do năm ngoái Trình Hân Nhiên và hai chị em tốt hùn vốn mở ra, bây giờ sắp đến kỳ thêm phí, bọn họ không để ý chút tiền này, mà là nếu như có Ngu Đường gia nhập, sẽ làm bọn họ nở mày nở mặt.
"Website chính thức tháng sau là dựng xong, Công bộ cũng đã bắt tay vào làm." Ngu Đường nói xong, lặng lẽ dùng cằm cọ cọ cái đầu xù trên vai mình một cái.
Trình Hân Nhiên thấy Ngu Đường không có hứng thú cũng không tiếp tục kiên trì nữa, liếc mắt nhìn Tống Tiêu đang sắp ngủ gật tới nơi, nhíu mày, bưng nước chanh lên dùng ống hút khuất khuấy: "Hôm qua anh họ tớ gọi cậu ra ngoài chơi, sao cậu lại không đi?"
Rõ ràng là có cuộc tụ họp của các thiếu gia thượng lưu lại không đi, lại ở đây chơi bóng cùng tên nhà giàu mới nổi này, chẳng giúp ích gì cho việc giao thiệp sau này của hắn cả.
Ngu Đường không để ý tới cô ta, lôi ống hút khỏi ly nước chanh mình vừa hút hết, kê vào ly của Tống Tiêu, trộm uống mấy ngụm.
[Heo: Thấy thương ghê:3]
Tiểu công chúa Ngu Miêu thức dậy muộn, nhà bếp đã chuẩn bị phần điểm tâm riêng cho cô bé, ăn điểm tâm xong, trước hết đi phòng em bé nhìn em trai, em trai vẫn còn đang ngủ vù vù. Tiểu công chúa vươn ngón tay, chọc hai má đầy thịt của bé con: "Em trai lớn nhanh lên một chút nha, anh hai có "chị dâu" rồi, không thèm chơi với chị nữa."
"Oáp..." Bạn nhỏ Ngu Lân bị chọc tỉnh, há mồm ngáp, liếc nhìn Ngu Miêu đang đứng lên giường một cái, chẹp chẹp miệng.
"Chị nói cho em biết nha, tối hôm qua anh hai với chị dâu cùng ngủ trong một căn phòng đó!" Ngu Miêu nằm úp sấp đến bên lỗ tai em bé nhỏ, hạ giọng nói, bé vốn cho rằng "Tẩu Tử" là tên của anh trai kia, thế nhưng ngày hôm qua mẹ bé rõ ràng gọi y là "Tống Tiêu", vị vậy bé liền đi hỏi mẹ "Tẩu Tử" là cái gì.
Ngu Lân trợn tròn hai mắt, lông mày nho nho dựng đứng lên, dần dần nhăn thành một cái rãnh.
"Mẹ nói, chị dâu là người có thể sinh cháu nhỏ cho chúng ta, em trai, em lớn nhanh nhanh một chút nha, nói không chừng hai ngày nữa là có cháu nhỏ giành sữa với em đó." Ngu Miêu vẻ mặt thành thật nhắc nhở em trai, kỳ thực là bé muốn cho em trai nhanh chóng lớn lên, vậy là có thể cùng bé chơi đùa rồi.
Ngu Lân lườm mắt một cái, quay đầu sang một bên ngủ tiếp.
Ngu Miêu bĩu môi, em trai chơi thật không vui, nghe nói có cháu nhỏ vậy mà không bị doạ khóc! Đành xoay người lạch bạch chạy xuống lầu, tìm được Độc Cô Ám đang luyện công ở hậu viện: "Anh Tiểu Ám, chơi đu quay với em đi."
Chơi đu quay phải có người ở phía sau đẩy, nhà này chỉ có mỗi Độc Cô Ám là nắm giữ lực đạo tốt nhất. Độc Cô Ám vỗ tay thu công, cùng tiểu công chúa đi về hướng tiền viện.
Vốn là muốn chơi chiếc đu quay dây dài kia, Ngu Miêu một đường chạy tới, đột nhiên phát hiện "Mẹ" cũng đang ngồi trên xích đu. Bộ váy màu xanh ngọc này Ngu Miêu từng thấy mẹ mình mặc, liếc mắt nhìn sang một cái bèn tưởng là mẹ Ngu, liền lén lút chạy lại đó.
...
"Đây là thư tình nữ sinh lớp tớ nhờ tớ đưa cho cậu, cậu bây giờ thật đúng là được hoang nghênh," Trình Hân Nhiên móc trong túi xách ra một xấp thư tay màu hồng nhạt, nhấp một ngụm nước chanh: "Cậu có nhớ lúc chúng ta còn bé hay không, mẹ cậu còn nói cho chúng ta đính hôn từ bé nữa đấy!"
Lời còn chưa dứt, cái xích đu ghế dựa đột nhiên bị người dùng lực đẩy mạnh một cái, nước chanh trong tay nhất thời bị đổ ra, tạt ướt cả người Trình Hân Nhiên.
Đính hôn từ bé? Tống Tiêu đã sớm ngủ nghe một câu như thế đột nhiên mở mắt ra, lập tức trông thấy chiếc váy ướt đẫm của Trình Hân Nhiên, phác hoạt ra thân hình uyển chuyển thiếu nữ, tiểu công chúa một bên ngoác to miệng.
Ngu Đường lập tức đứng dậy, cởi áo khoác trên người che lên cho cô ta.
Trình Hân Nhiên vốn muốn nổi nóng, thấy Ngu Đường ga lăng như vậy, lời vừa đến bên miệng lại quên mất, cười nói cảm ơn với hắn.
Ngu Đường ra hiệu nữ hầu dẫn Trình Hân Nhiên đi thay quần áo.
Tống Tiêu mím mím môi, nhìn theo hướng Trình Hân Nhiên vừa đi, lúc nãy bởi vì vừa tắm xong hơi lạnh, Ngu Đường có mặc một chiếc áo khoác mỏng, bây giờ áo khoác kia lại đang khoác trên người cô gái khác.
"Nhìn cái gì vậy!" Hai mắt đột nhiên bị bàn tay che kín, cường ngạnh kéo Tống Tiêu ngửa về đằng sau.
"Làm sao vậy?" Tống Tiêu mở cái tay kia ra.
"Phi lễ chớ nhìn, khí khái quân tử của ngươi đâu rồi?" Hoàng đế bệ hạ rất tức tối, vừa rồi Trình Hân Nhiên bị tạt ướt đồ, hắn đã nhanh chóng lấy đồ che lại, không ngờ người ta đã đi xa rồi mà Tống Tiêu vẫn còn "lưu luyến" nhìn theo! Quả thực là không tuân thủ phu đạo!
Tống Tiêu chớp mắt mấy cái, không nhịn được bật cười.
Tối đến, Ngu Đường đưa Tống Tiêu đến dưới trước cửa nhà, lẳng lặng nhìn y đi vào hướng tiểu khu.
Chuyện tối hôm qua, nói không để ý chính là giả. Hắn một đời trước tuy đã chiếm được Tống Tiêu, nhưng chỉ có hắn hiểu rõ nhất, giữa bọn họ luôn luôn tồn tại vấn đề. Đời này Tống Tiêu rõ ràng ỷ lại vào hắn hơn trước đây, điều này làm cho hắn mừng rỡ không thôi, cho rằng có thể nhờ vào đó mà chân chính có được tâm Tống Tiêu, nhưng bây giờ xem ra, hình như còn không bằng kiếp trước nữa là...
Bên trong tròng mắt đen kịt, tràn ngập màu đỏ tươi cố chấp, tay cắm ở trong túi, chậm rãi siết chặt.
Tống Tiêu đi tới cửa lớn, có chút không nỡ mà quay đầu lại nhìn, hoàng đế bệ hạ cô cộc đứng dưới ánh đèn đường, dáng vẻ gục đầu xuống trông thật cô đơn, nhịn không được bèn vòng trở lại.
Nghiêng đầu nhìn dáng vẻ hình như không được vui của hoàng thượng, Tống Tiêu mím mím môi: "Qua đêm ở nhà người khác, không thích hợp làm chuyện hành phòng(*)."
(*): XXOO á.
"Hử?" Ngu Đường ngơ ngác ngẩng đầu lên, bởi vì tâm tình biến hoá quá nhanh, dẫn đến biểu cảm trên mặt còn chưa theo kịp, thoạt nhìn chính là bộ mặt vờ ngớ ngẩn không thay đổi.
Tống Tiêu nhìn dáng vẻ này của hắn, không khỏi cong cong mắt, ngủ lại nhà bạn bè mà làm chuyện vợ chồng là rất không phải phép, vả lại còn được không may mắn, vốn cứ tưởng hoàng thượng cũng biết quy củ này, ai ngờ người này lại thù dai cả ngày, trên đường trở về lại bắt đầu giận dỗi.
Nhìn chung quanh một cái, bốn bề vắng lặng, Tống Tiêu cong ánh mắt, chậm rãi đến gần, hôn lên khuôn mặt anh tuấn kia một cái, xoay người chạy đi.
Hoàng Thượng Đừng Nghịch Hoàng Thượng Đừng Nghịch - Lục Dã Thiên Hạc