Khi học trò đã sẵn sàng, thầy giáo sẽ xuất hiện.

Ngạn ngữ cổ Trung Hoa

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 135 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 396 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 23:38:14 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 109: Sự Gặt Hái Ban Đầu…
DIT: TỬ SA
Vương Tâm Doanh chú ý đến ánh mắt của Vương Lam Phong. không khỏi nở nụ cười:
“Ca ca, tên quan châu phủ này rất không hiểu chuyện, bất quá đây cũng không phải là chuyện xấu gì. Cho nên ngã xuống chỗ thấp, xoay người lại liền càng có thể gây ra chấn động toàn trường. Nếu như mọi người đều cho rằng tên quan châu phủ đáng thương kia đang vỗ mông ngựa, bởi vì ta là nha đầu dốt nát kém cỏi, vậy chúng ta đừng ngại phá vỡ nó, đem cái bọn họ cho là đang vỗ mông ngựa, cư nhiên mà biến thành hiện thực, phỏng chừng biểu tình của bọn họ sẽ rất thú vị nha!”
Vương Lam Phong thu hồi lại ánh mắt lạnh lùng, con ngươi trong nháy mắt trở nên mềm mại trở lại.
“Đi đi, vô luận muội thành công hay không, có ca ca làm chỗ dựa, sẽ không ai dám cười muội, nếu có ai dám khoa tay múa chân với muội. Ta liền khiến cho bọn họ không thể khoa tay múa chân lần nữa.”
Lời nói ôn nhu mà đẫm mùi máu, mang theo sự iu chiều sủng nịch tuyệt đối.
Khiến cho trái tim bình tĩnh của Vương Tâm Doanh đột nhiên dậy sóng.
Cảm giác ấm áp kỳ quái tràn ngập trong lòng, khiến cho nàng cảm động đến run rẩy.
Chẳng biết vì sao rất muốn nhào qua, ôm lấy hắn, hung hăng hôn môi hắn một chút. (Tử Sa: aizz, có ý định phi lễ vs ng` ta thì nói luôn đi… = =)
Vương Tâm Doanh bị cái ý niệm kỳ quái này trong đầu mình kinh sợ đến.
Sau đó nhịn không được mà trợn trắng hai mắt.
Mẹ nó, ca ca đối với mình quan tâm chăm sóc như vậy.
Mình cư nhiên lại sinh ra cái ý niệm cầm thú này trong đầu, nên đánh chết mình đi.
Nàng xoay người lại, ngạo nghễ mà lưu lại một câu:
“Ca ca, huynh cứ yên tâm, loại tình huống như thế sẽ không xuất hiện lần nữa đâu, bởi vì ta muốn biến thân trở nên xinh đẹp, bắt bọn họ phải ngậm lại cái mỏm thối của mình.”
Vương Tâm Doanh ở trong sự chỉ trỏ cùng cười cợt của mọi người mà chậm rãi tiến bước vào giữa sân.
Thần sắc nàng bình tĩnh, so với những vị tiểu thư có phần thẹn thùng luống cuống vừa rồi.
Cử động của nàng rất mực tự nhiên, dáng vẻ thập phần ưu nhã.
Trong cử động, tự nhiên mà toát ra một loại khí thế cao quý bức người.
Nàng mỉm cười từ từ lướt nhìn toàn cảnh.
Hào quang bảo thạch chói mắt của phượng hoàng, cũng không thể so với quang hoa mê người trong mắt nàng.
Ánh mắt lướt đi đến đâu.
Tiếng cười chế nhạo, xem thường nàng dần dần hạ thấp đến đó.
Nàng đứng ở giữa sân, tay áo khẽ phất: “Đem họa cụ mang lên đây.”
Người hầu của Vương gia lập tức đem một phiến mộc bản dựng đứng lên.
Hai thư đồng lanh lẹ rút ra một mảnh giấy vẽ thật lớn, chậm rãi mở ra từ hai bên.
Mọi người nhìn thấy độ dài và rộng của mảnh giấy đó, đều tỏ ra vẻ kinh ngạc.
Phải biết rằng khi vẽ tranh, giấy càng lớn, càng khảo nghiệm kỹ nghệ của họa sư.
Hoàng Hậu Xinh Đẹp Siêu Anh Tuấn Hoàng Hậu Xinh Đẹp Siêu Anh Tuấn - Đông Mê Địch