A home without books is a body without soul.

Marcus Tullius Cicero

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 135 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 396 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 23:38:14 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 44: Thúc Thúc Chính Là Vô Lại…
DIT: TỬ SA
Có thể thấy vị nữ tử kia không tầm thường, phỏng chừng cũng là một vị tiểu thư thông minh, không biết có hay không cơ hội nhìn thấy.
“Thúc thúc, hai năm rồi, người cũng đã chơi đủ rồi chứ, bây giờ nên trở về rồi.” Đông Lệnh Vũ đột nhiên nghiêm mặt lại, nhìn nam tử trước mắt.
Mặc dù mặt đã biến thành đầu heo, Đông Mộ Ngạn vẫn là rất tiêu sái vén tóc lên, bảo trì phong phạm mỹ nam tử.
“Ra khỏi lồng vàng, mới biết thế giới bên ngoài đẹp cỡ nào, thúc thúc đã yêu loại cuộc sống tốt đẹp như vậy, biết bao thoải mái phóng đãng, biết bao tự do phóng túng. Mỗi ngày không cần thượng triều đối mặt với cái đám lão đầu tử đầy nếp nhăn không có thẩm mỹ kia, thật sự là thoải mái a! Tiểu Lệnh Vũ ngoan cứ tiếp tục hảo hảo làm hoàng đế đi, ngươi làm không tệ, ta cũng rất yên tâm.”
“Thúc thúc, người có thể đứng đắn một chút hay không?”
Đông Lệnh Vũ đối mặt với thái độ nhàn nhã kia của hắn, không khỏi phát điên.
Thật khó có thể tưởng tượng, nam nhân này cư nhiên từng là vua một nước.
Rõ ràng chính là một tên gia hỏa do đời bỡn cợt mà sinh ra.
Hoàn toàn phớt lờ quy tắc thế tục.
So với vô lại còn vô lại hơn.
Đông Mộ Ngạn nháy mắt mấy cái, ngón tay búng búng vào trán hắn: “Ta rất đứng đắn a, dù sao ngươi đã làm được hai năm rồi, coi như là đã làm tốt, tiếp tục làm luôn đi!”
Đông Lệnh Vũ thở dài: “Thúc thúc, người lúc đầu đã đáp ứng ta, chỉ là làm đỡ hai năm.”
“A, có nói sao? Thánh chỉ của ta chỉ nói truyền ngôi lại cho ngươi, cũng không nói là làm đỡ.” Đông Mộ Ngạn đôi mắt sâu đầy mị hoặc chuyển động giảo hoạt, liều chết không nhận.
Đông Lệnh Vũ không còn gì để nói, cái loại chuyện hoang đường này tự nhiên sẽ không viết lên thánh chỉ.
Lúc đầu thúc thúc giả trọng bệnh, nói bản thân cũng là sắp chia tay nhân gian, không người nối ngôi, thật chết không nhắm mắt.
Sau đó lừa hắn lên làm thái tử, về sau lại viết ra một tờ thánh chỉ đem hoàng vị ném cho hắn.
Sau khi làm hoàng đế, hắn mới phát hiện vị thúc thúc bệnh đến phải chết không thể sống kia, cư nhiên lại sinh long hoạt hổ* trở lại.
*Sinh long hoạt hổ: trở nên khỏe mạnh như rồng như hổ…
Bỏ lại một câu, nói muốn ra ngoài chơi hai năm, để hắn làm tạm vị trí hoàng đế.
Hắn đã bị không trâu bắt chó đi cày trở thành tiểu hoàng đế.
“Thúc thúc, chẳng lẽ người đối với hoàng cung thật sự không có một tia lưu luyến, cũng không trở về nữa sao?” Đông Lệnh Vũ khẩu khí không khỏi mang theo thương cảm.
“Có cái gì phải lưu luyến chứ, ta vốn chính là một người phóng đãng không thể bị kìm kẹp, không có gì có thể ràng buộc ta, cho dù là hoàng vị chí cao vô thượng kia cũng là không thể.”
Ánh mắt Đông Mộ Ngạn trong nháy mắt trở nên đạm mạc, khóe miệng xuất ra một nụ cười nhạt.
Hoàng Hậu Xinh Đẹp Siêu Anh Tuấn Hoàng Hậu Xinh Đẹp Siêu Anh Tuấn - Đông Mê Địch