Có người biết cách biến những trở ngại trong cuộc đời mình thành những bệ phóng, nhưng cũng không ít người lại biến chúng thành những viên đá chắn lối đi.

R. L Sharpe

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 135 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 396 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 23:38:14 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 9: Đi Rồi Cô Gia Tương Lai Có Mệnh Hệ Gì…
ơ Hạ bước qua cẩn thận khuyên nhủ: “Tiểu thư, giáo huấn nàng thế là được rồi, đừng để xảy ra án mạng, nếu không đại công tử lại phải lo lắng.”
Nghe thấy từ đại công tử kia, con ngươi xinh đẹp của Vương Tâm Doanh tối sầm lại.
Từ từ buông cái cổ của Hồng Hạnh ra.
Lần nữa một cước đá văng nàng.
“Giết nàng chỉ tổ ô uế tay ta, nhưng là giáo huấn nàng không thể thiếu, cho nàng ăn tiêu cay, để miệng nàng sưng đến hai ngày không thể nói chuyện được, nha, dám mắng cha mẹ ta, bổn tiểu thư khiến cho ngươi nói không ra lời.”
Hạ nhân lập tức đem Hồng Hạnh đang khóc đến kinh thiên động địa kéo vào trù phòng*, hậu hạ tiêu cay đại hình.
*Trù phòng: phòng bếp
“Tiểu thư, còn buồn ngủ hay không?”
Sơ Hạ nhìn Vương Tâm Doanh đang âm thầm kỳ quái hiếm khi không có cái vẻ buồn ngủ.
Không biết tiểu thư lại đang cân nhắc cái gì, chẳng lẽ thật sự bị kích động rồi, đây chính là chuyện tốt.
“Không ngủ nữa.” Vương Tâm Doanh càng nghĩ càng cảm thấy phẫn nộ, cái bộ dạng vừa rồi của kẻ tiểu thiếp kia cứ xoay quanh trong đầu nàng, “Đại sâu hại kia thật không biết thưởng thức, cái dạng nữ nhân như vậy cũng rước về, đó không phải là đánh mất thể diện của ta sao?”
Sơ Hạ khó hiểu: “Ách, cô gia lấy thiếp thế nào lại mất thể diện của người?”
Muốn mất thì là mất của hắn chứ.
Vương Tâm Doanh bi phẫn lên án: “Tiểu thiếp của hắn như vậy, còn gì là thể diện của ta nữa? Tố chất của tiểu thiếp quyết định ánh mắt của hắn, ánh mắt của hắn kém như thế, tự nhiên cũng là cái người phong lưu bất nhập, aizz, để ta cùng với cái người phong lưu bất nhập đó định thân, thế nào chịu được, quá dọa người rồi.”
“Ách, hình như lúc đầu là người đi cầu thân mà.” Sơ Hạ nghĩ thầm.
Vương Tâm Doanh càng nghĩ càng cảm thấy khó có thể dung nhẫn*, mắng một tiếng đứng lên, quay về phía viện tử quyết đoán ra lệnh.
*Dung nhẫn: dung trong bao dung, nhẫn trong nhẫn nhịn -> dễ dàng tha thứ
“Linh Linh Khấp, Linh Linh Ba, Linh Linh Go, theo bổn tiểu thư đi hưu phu*.”
*Hưu phu: giống như hủy hôn, cưới rồi thì là ly dị
“Vâng.”
Ba cao thủ trong giây lát xuất hiện trước mắt.
Một người lông mày bát tự đảo*, một bộ mặt khóc tang, giống như nhất hộ khẩu bản có người vừa mới mất.
*Bát tự đảo: số tám ngược, = = thực chất thì ta cũng chả tưởng tượng ra nổi nó là cái hình gì, chắc là lông mày rậm rạp xếch lên ấy mờ
Một người mặt sẹo, vẻ mặt hung dữ, giống như chuẩn bị đi giết nhất hộ khẩu bản nào đó vậy.
Một người mắt chuông đồng, cơ thể rối rắm, giống như kéo một nhất hộ khẩu bản đi đấu tranh anh dũng.
(Tác giả: Nhất hộ khẩu bản chỉ toàn gia đình, từ rất có hỉ cảm ~~)
“Ách, ách, tiểu thư đừng xúc động, xúc động là ma quỷ, thối hôn là đại sự, tốt xấu cũng chọn một cái ngày lành tháng tốt hãy đi.” Sơ Hạ bị dọa cho hoảng sợ.
Mẹ ơi, tiểu thư tư thế nhanh nhẹn dũng mãnh thế, đi rồi cô gia tương lai có mệnh hệ gì?
Hoàng Hậu Xinh Đẹp Siêu Anh Tuấn Hoàng Hậu Xinh Đẹp Siêu Anh Tuấn - Đông Mê Địch