It often requires more courage to read some books than it does to fight a battle.

Sutton Elbert Griggs

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 135 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 396 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 23:38:14 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 7: Vô Luận Thế Nào Muốn Hòa Nhau Bất Thành …
ám tiểu thiếp oán hận.
Vừa rồi Vương Tâm Doanh bước xuống giường, câu đầu tiên liền khiến cho các nàng tức đến thổ huyết.
Mắng chửi người khác cũng không cần phải ào ạt như thủy triều như thế.
Vô luận thế nào muốn hòa nhau bất thành.
“Vương Tâm Doanh, lúc trước ngươi không phải là đuổi theo cầu muốn cùng tướng công chúng ta định thân, tướng công chúng ta rõ ràng là chán chết ngươi, ngươi lại còn muốn bám dính lấy, đòi gả cho hắn, ngươi rốt cuộc có còn hay không một chút liêm sỉ.”
“Hừ, bản mặt vô sỉ nhất Thiên Phong thành chính là nữ nhân này, nàng ta sao biết được cái gì gọi là liêm sỉ chứ. Chưa từng thấy qua loại người không biết xấu hổ cứ bám riết lấy như vậy, nếu không phải là ca ca nàng có quyền có thế, ai sẽ nguyện ý lấy cái loại nữ nhân lười biếng tiếng xấu đồn xa kia chứ.”
“Vương Tâm Doanh ngươi chính là tiện nhân, cùng với con nữ nhân thanh lâu hôm nay ti tiện giống nhau, cùng không biết xấu hổ cướp nam nhân nhà người khác.”
Khung cảnh nhất thời lại bắt đầu ầm ỹ.
Đám tiểu thiếp mỗi người như một bát phụ* mắng mỏ Vương Tâm Doanh.
*Bát phụ: người đàn bà chua ngoa
“Thế nào, Vương Tâm Doanh, bị chúng ta mắng đến không còn gì có thể nói rồi chứ gì, đồ nữ nhân bám dính, ngay cả phản bác cũng không dám, thật đáng thương.”
Hồng y nữ tử kia nhìn thấy Vương Tâm Doanh không đáp trả, lập tức đắc ý nhíu mày.
Tưởng rằng Vương Tâm Doanh sợ các nàng.
“Nhàm chán.” Vương Tâm Doanh nhìn bọn họ có chút đáng thương, mỹ nhân nhàn nhã tựa đầu vào gối lắc đầu thở dài, “Cùng một đám chó điên nhàm chán tranh cãi, bổn tiểu thư tự cảm thấy thật mất thân phận, aizz, chó điên nhà ai quên xích, thả ra cắn người như vậy cũng không tốt.”
Sơ Hạ ở một bên cười trộm.
Tiểu thư người thật độc a! Mắng người không thấy máu, lại đủ để tức chết người.
“Ngươi, ngươi mắng chúng ta là chó điên?” Hồng y tiểu thiếp trừng lớn mắt, lắp ba lắp bắp hỏi.
Những tiểu thiếp khác cũng là phẫn nộ đến khó có thể tin.
Vương Tâm Doanh bày ra cái tư thái của một chuyên gia dạy dỗ các nàng.
“Đúng vậy, chó điên chính là các ngươi. Nói cho các ngươi, cách mắng người sao cho có thể so với thủy triều. Ngươi xem các ngươi thật sự là từ ngữ thiếu thốn đến đáng thương, cái gì mà tiện nhân, xú nữ nhân, vô sỉ, hạ lưu… Mấy từ này đã lỗi thời rồi, muốn mắng thì phải mắng theo cái nào cách độc đáo mới mẻ, khác lạ tuyệt vời ấy, như vậy mới có thể dùng khí thế áp đảo để dành được chiến thắng của cuộc ‘mắng chiến’ này. Các ngươi đạo hạnh quá thấp, ngay từ đầu đã so với bổn tiểu thư không cùng cấp bậc.”
Đám tiểu thiếp miệng há to như quả trứng gà.
Hoàn toàn không biết nên mắng nữ nhân Vương Tâm Doanh này cái gì.
Bình thường các nàng tự nhận việc khóc lóc, mắng chửi dã man om sòm không ai có thể địch lại.
Ai biết rằng gặp phải nữ nhân Vương Tâm Doanh này, các nàng lại trở nên hoàn toàn không thể phản bác, chỉ có bị nàng ta làm cho tức giận thêm bội phần.
Hoàng Hậu Xinh Đẹp Siêu Anh Tuấn Hoàng Hậu Xinh Đẹp Siêu Anh Tuấn - Đông Mê Địch