Cuộc chiến thật sự là giữa những gì bạn đã làm, và những gì bạn có thể làm. Bạn so sánh bạn với chính mình chứ không phải ai khác.

Geoffrey Gaberino

Download ebooks
Ebook "Hậu Cung Chúng Ta Thiếu Tuấn Nam"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Lãn Ly Hôn
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 118 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 597 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 08:04:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.1 - Chương 44: Quỳ Đi!
ã trầm mặc nửa ngày trời Tiêu Bạch đột nhiên ngẩng đầu lên, gọi tới cái khác 4 người chú ý.
Hắn tuấn tú trên mặt đã khôi phục trầm ổn bình tĩnh, thanh âm thong thả, mang theo 1 tia trầm thống nói- Chúng ta đã thua ở lần đầu, lần này ko thể thua nữa, mặc dù chúng ta bây giờ còn có nữ hoàng bệ hạ giúp đỡ sau lưng, nhưng Vũ nhi nếu thật là thực sự bị Hoa Trầm Hương mê hoặc mà nói, chuyện kia liền hỏng bét. Lần này chuyện là ta quá xúc động, mặc dù đến bây giờ vẫn chưa có người nào hướng ta hỏi tội, nhưng Hoa Trầm Hương thân phận ko phải chuyện đùa, hắn muốn thắng được Phi Vũ, nhất định phải muốn đánh suy sụp chúng ta, ta đây lại chủ động dâng tặng tay, vì thế, ta đây trách phạt nhất định là trốn ko thoát, ko bằng thẳng thắn 1 chút, ta tự mình đi tới cửa lĩnh tội.
Ngay thẳng Trình Nhất Đao lập tức nói- Đại ca, ta cùng ngươi đi!
Tiêu Bạch nhàn nhạt cho hắn liếc mắt 1 cái- Ngươi đi làm gì? Thêm phiền a? Đến lúc đó lại đổ lên đầu chúng ta tội danh ý đồ tạo phản, chính là tội càng thêm tội. Các ngươi vẫn là ấn kế hoạch trước khi hành sự, ta đây liền đi lĩnh tội.
Ngay Tiêu Bạch đứng lên muốn đi ra ngoài lúc, Tần Nham Ngạo đột nhiên lên tiếng- Được rồi, cái kẻ hạ dược đã tra ra được.
_ Ai?- Mấy tiếng lạnh lùng thanh âm đồng thời hỏi ra.
Tần Nham Ngạo nhẹ xuy cười- Ngoại trừ chủ tử vĩ đại của chúng ta, còn có thể là ai!
Mọi người vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ- Cái này khó trách… (Tội chị ấy quá, đã bị ăn chùa còn bị đổ thừa!- Milk)
Mới vừa đi ra môn Tiêu Bạch đột nhiên quay đầu lại- Tam đệ, tro khoảng thời gian này quan tâm nhiều 1 chút động tĩnh các vị hoàng tử cùng công chúa, ta có loại cảm giác bất an rằng sẽ có mưa gió nổi lên.
Tần Nham Ngạo tro lòng rùng mình, thu hồi vô lễ trên mặt, chính thần đáp- Tam đệ minh bạch.
Mấy người khác trên mặt cũng đầy vẻ thận trọng, bởi vì bọn họ đều rất rõ ràng, Tiêu Bạch trực giác — rất chuẩn!
Phi Vũ cung.
Hoa Trầm Hương quấn quít lấy nàng tại đây cọ xát nửa ngày mới lưu luyến ko rời ly khai, Quân Phi Vũ cảm thấy thấy thẹn đối với hắn, đây là nàng cùng hắn bao nhiêu lần ước hẹn ra ngoài thất bại? Mỗi 1 lần đều vì nếu ko phải chuyện này cũng là chuyện khác mà đình lại, luôn luôn làm cho hắn canh giữ ở tro cung, sợ Hoa Trầm Hương tro lòng cũng là phiền muộn ko ngớt đi?
Quân Phi Vũ xuống giường, đi tới gương đồng biên ngồi xuống, nhìn nhìn mặt mình, sưng đã tiêu mất ko ít, trên mặt vừa mới bắt đầu sưng liền con mắt trái đều nhanh bị đẩy thành 1 vết bầm lớn, hiện tại tốt xấu cũng khôi phục mấy phần thần thái, nhưng này ứ thanh lại còn đang hơi khó chịu, nhịn ko được lại ở tro lòng mắng khởi thì Tiêu Bạch đến.
Đang muốn làm cho Tình nhi đi gọi hắn qua đây, lại nghe đến cung nữ ngoài cửa tiến vào ở bên ngoài bình phong hồi bẩm- Công chúa điện hạ, Tiêu đại quan người cầu kiến.
_ Làm cho hắn tiến vào!
Người này, đảo là đưa mình tới cửa, cuối cùng là có điểm tự mình hiểu lấy, hừ! Nhìn nàng thế nào thu thập hắn!
Ngay lúc Tiêu Bạch đi vào nội thất, nhìn thấy Quân Phi Vũ dựa lưng vào chăn gấm bán nằm ở trên giường, nhắm mắt lại, cũng ko thèm nhìn hắn, ngay cả bình tĩnh như hắn, cũng nhịn ko được nữa vì nàng đối với hắn coi thường cảm thấy tâm quấn quýt thành 1 đoàn, cứng rắn đau xót.
Hắn nhịn xuống tro lòng dâng trào cảm xúc khó ức, thanh âm hơi có 1 chút âm rung- Ta là tới hướng thê chủ thỉnh tội, Tiêu Bạch tùy ý thê chủ xử phạt!- Nói xong, lại “Đông” 1 tiếng quỳ xuống.
Quân Phi Vũ bỗng nhiên ngồi thẳng người, giận trừng mắt hắn, nhìn hắn cúi thấp đầu nhận tội, cũng ko làm cho hắn đứng dậy, chỉ là lãnh thanh âm nói- Tiêu Bạch, mọi người nói: Nam nhi dưới trướng có hoàng kim, ngươi đây cũng thật là quỳ được tốt nhất! Nếu muốn ko hướng người khác quỳ xuống, lần sau làm việc cũng đừng vọng động như vậy, ngay cả đầu óc cũng ko cần, tro ngày thường ta còn tưởng rằng tính tình của ngươi trầm ổn bình tĩnh, hiện tại ngươi thật đúng là hoàn toàn phá vỡ cái nhìn của ta đối với ngươi. Nói đi, cho ta 1 lý do, ngươi tại sao muốn đối với hắn xuất thủ? Gây chuyện đại họa như thế?
Tro lòng nàng ko phải là ko minh bạch, nàng chỉ là muốn xác nhận, tự mình nghĩ có phải hay ko chính xác.
Tiêu Bạch ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn tú lộ ra 1 tia đau đớn, 1 đôi con ngươi hẹp dài phượng lóe u oán quang, yếu ớt phóng ở trên người Quân Phi Vũ- Vũ nhi, ta đố kị hắn, ngay thời gian đang nhìn đến hắn ôm thân của ngươi, đầu óc của ta tựa như hỏa diễm bùng phát, 1 khắc kia ta cái gì đều quên, quên mất thân phận, quên mất nên làm cái gì, ko nên làm cái gì, 1 khắc kia ta chỉ muốn 1 việc, chính là đem nàng giật ra khỏi người hắn, đem nam nhân chiếm ngươi tiện nghi đánh 1 hồi thật đau. Thế nhưng…
Tiêu Bạch thanh âm cứng lại, vừa nghĩ tới bộ dáng nàng phó liều mình cứu người kia, tro lòng cái loại kiềm chế lại để cho hắn ko thể thở nổi này.
Quân Phi Vũ tro lòng khẽ run lên, đó là 1 loại ánh mắt thế nào? Nàng mặc dù ko có luyến ái quá, thế nhưng nàng có thể khẳng định, Tiêu Bạch nhất định là yêu nàng! Bằng ko, hắn liền sẽ ko xuất thủ, càng sẽ ko giống như bây giờ giống như là thống khổ muốn chết đi.
Nhưng nàng sẽ ko dễ dàng mềm lòng, ko chiết nhuệ khí của hắn là ko được, thế đành xin lỗi nàng sẽ thụ 1 quyền này.
Nàng câu môi cười lạnh- Nhưng mà cái gì? Ta ko nên cứu hắn? Ta nếu ko cứu hắn, ngươi bây giờ cũng ko phải là quỳ ở chỗ này, mà là đang tro đại lao chờ xử lý. Ta ở đây là cứu ngươi! Nhìn ngươi bộ dạng thông minh, sao ngốc như vậy!
Tiêu Bạch tuy bị Quân Phi Vũ 1 hồi quát lớn, nhưng tinh tường cảm thấy ẩn núp ở bên tro quan tâm, tro lòng 1 chút rộng mở tro sáng, ko những thông não, trái lại cao hứng đắc tựa như đứa nhỏ nở nụ cười.
_ Vũ nhi, có ngươi câu này, chính là kêu ta hiện tại đi tìm chết, ta cũng cam tâm tình nguyện!
Còn chưa có cao hứng hoàn, Quân Phi Vũ tiếp theo câu lại đem hắn đánh vào hầm chứa đá- Nếu ko phải mẫu hoàng làm cho ta cứu ngươi, ta mới lười đi cầu Hoa Trầm Hương, có lá gan làm, sẽ có lá gan thừa thụ kết quả. Ngươi có biết hay ko, hiện tại ta có nhiều bị động, Hoa Trầm Hương càng tốt, ta lại càng là cự tuyệt ko được yêu cầu sau này của hắn.
_ Vũ nhi, xin lỗi!- Tiêu Bạch vẻ mặt buồn bã. Nguyên lai, là nữ hoàng bệ hạ làm cho nàng cứu hắn.
Tro lòng của hắn ảo não vạn phần, lúc đó thế nào giống như là trúng mê hồn thuật của nàng đây, hiện tại khen ngược, liền bọn họ quyền chủ động đều mất đi, Hoa Trầm Hương chiếm ổn thượng phong, mà nàng đối với bọn họ lại ko tình cảm chút nào, bọn họ còn có cơ hội hòa nhau ván này sao?
Quân Phi Vũ nhìn hắn vẻ mặt tự trách, áy náy, cũng ko muốn cùng hắn nói tiếp- Được rồi, việc này Hoa Trầm Hương đã đáp ứng sẽ ko lại truy cứu, nhưng ngươi này tội chết có thể miễn, mang vạ lại khó tha, ngươi bây giờ đi ra Phượng Nghi cung đi quỳ đi! Ko có ý chỉ mẫu hoàng, ngươi vẫn quỳ, quỳ đến chết mới thôi!
_ Tiêu Bạch lĩnh mệnh- Tiêu Bạch đứng đứng dậy, yên lặng nhìn nàng- Thê chủ, Tiêu Bạch sẽ chứng minh cho ngươi xem.
Quân Phi Vũ hướng về phía Tiêu Bạch đi tới cửa lạnh lùng bỏ lại 1 câu- Tiêu Bạch, hành động vĩnh viễn so với nói ngoài miệng thực sự khác nhau!
Tiêu Bạch thân hình dừng lại 1 hồi, lập tức liền đi nhanh đi ra ngoài.
Hắn đã minh bạch ý của nàng, muốn thắng được lòng của nàng, là phải làm cho nàng nhìn!
Cửa đại điện Phong Nghi cung, thẳng tắp quỳ 1 xanh đen sắc thân ảnh, lui tới đại thần, cung nữ, thị vệ đều đối với hắn đều lấy ánh mắt khác thường, nhưng Tiêu Bạch như là làm như ko thấy, ánh mắt thùy rơi ở dưới đất, giống như 1 tòa pho tượng, nửa ngày động liên tục cũng ko động 1 chút.
Chuyện này khiến cho gây rối ở toàn bộ hoàng cung.
Thượng Nghi cung, vừa còn đứng ở Phi Vụ cung cùng Quân Phi Vụ Hoa Trầm Ngọc vừa tiếp xúc với tin tức hậu, lập tức trở về tìm đại ca của hắn.
_ Hoàng huynh, ngươi có nghe nói hay ko, cái kia Tiêu Bạch chính quỳ gối Phượng Nghi cung lĩnh tội đó!
Tro phòng Hoa Trầm Hương từ Phi Vũ cung trở về sau này, vẫn đang luyện tự, hắn phảng tựa như ko có nghe được lời nói Hoa Trầm Ngọc, trái lại hướng hắn vẫy vẫy tay- Hoàng đệ, ngươi sang đây nhìn xem, đại ca viết 1 thủ từ này có được ko?
Hoa Trầm Ngọc đến gần vừa nhìn, 2 tròng mắt vừa mở, bắn ra 1 đường tinh quang, nhịn ko được niệm lên- Cuồn cuộn Trường Giang đông thệ nước,
Cành hoa đào tẫn anh hùng.
Thị phi thành bại quay đầu ko,
Núi xanh như trước ở,
Kỷ độ mặt trời chiều hồng.
Tóc bạc cá tiều giang chử thượng,
Quen nhìn thu nguyệt xuân phong.
1 bình rượu đục hỉ tương phùng,
Cổ kim bao nhiêu sự,
Đều phó trò cười trung.
Hoa Trầm Ngọc lại tinh tế đọc âm nặng 1 lần, mới cảm thán nói- Hảo từ, thực sự là hảo từ a, quả thực có thể nói được với là thiên cổ tuyệt cú! Hoàng huynh tài hoa, quả thật là danh bất hư truyền a! Ngu đệ bội phục, bội phục!
Hoa Trầm Hương vẻ mặt mịt mờ- Này từ ko phải ta tác!
Hậu Cung Chúng Ta Thiếu Tuấn Nam Hậu Cung Chúng Ta Thiếu Tuấn Nam - Lãn Ly Hôn