The art of reading is in great part that of acquiring a better understanding of life from one's encounter with it in a book.

André Maurois

 
 
 
 
 
Thể loại: Truyện Ngắn
Biên tập: Bach Ly Bang
Số chương: 1
Phí download: 1 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 616 / 0
Cập nhật: 2015-07-17 12:26:08 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
ính tặng bố mẹ
Ngồi cắm cúi giải cho xong mấy bài đại số, tiếng thạch sùng tặc lưỡi đâu đây làm tôi hơi sợ. Đêm thì dài và rất cô quạnh. Thi xong rồi đó, thoát nợ rồi đó nhưng tôi không có cái tâm hồn thanh thản như của bạn bè. Tôi sợ hụt hẫng niềm hy vọng, tôi sợ ngày mai không có tên mình trên bảng kết quả. Bố mẹ thường an ủi khi nhìn rõ sự băn khoăn, âu lo của tôi trong những ngày chờ đợi kết quả. Học tài thi phận. Vâng, vẫn biết học tài thi phận mà tôi lo lắng quá. Thi trắc nghiệm mà tôi không đủ can đảm xem lời giải trên báo sợ mừng hụt, sợ mất công khóc trước ngày có kết quả. Tôi không dám nói chắc như bạn bè. Thi trắc nghiệm thì không thể nói làm bài được hết hay không. Thi trắc nghiệm chỉ có thể hỏi mình làm đúng hay sai mà thôi. Nên thi xong rồi mà tôi vẫn miệt mài với bài vở, tôi không dám bỏ quên chúng… lỡ gì còn phải thật hoàn hảo cho khoá II chứ. Tôi vẫn tự an ủi mình. Mặc kệ, mình cứ học lại. Đậu thì yên chí thi vào đại học, còn rớt thì dành cho khoá II. Chữ nghĩa mình còn đó, đi đâu mà sợ. Bố mẹ cũng lo lắng như tôi, gia đình đều lo lắng. Hôm qua nghe nói có kết quả ban B, lũ em hỏi loạn cả lên. Chị K này, có người trùng tên chị đậu bình thứ. Hồi đó, sao chị không đi ban B để chừ có kết quả rồi không? Chị K ơi, 203 điểm mà hạng thứ này. Năm nay bộ khó lắm hở chị? Tôi nhức cả đầu, tụi nhóc chẳng biết gì cả ồn ào, la hét một hồi rồi chúng cũng lặng yên. Bây giờ là đến lúc lòng tôi xôn xao. Ngày mai không biết mình sẽ vui hay buồn? Báo đăng 9 giờ sáng mai có kết quả. Chắc tôi phải nhờ bố đi coi dùm quá. Tôi đi, lỡ xỉu ngay tại đó, ai đỡ đây? Nhưng ở nhà chắc không yên rồi, lửa nung ngùn ngụt trong tôi đây. Tim đập loạn xà ngầu, lúc bố về, tôi sẽ làm gì? Chạy ra hỏi tin ngay hay ở lì trên gác? Tối nay lo ra hoài, dẹp toán đi, dẹp vạn vật, công thức đi, tôi muốn nằm yên trong bóng tối, mở mắt thao láo mà suy nghĩ, mà giữ thật chặt trái tim cho đều nhịp.
Khổ quá, sao không nghĩ rằng mình đậu mà cứ suy là sẽ rớt? Ôi, nếu rớt, mặt tôi sẽ giống hệt bánh bao chiều lắm nhỉ. Trước tiên là tôi sẽ phải khóc thật lớn. Ý, không được con nít thế, để xem… Trước tiên, tôi sẽ giữ bộ mặt lầm lì leo lên gác, bỏ cơm trưa, bố mẹ khuyên gì cũng mặc, lũ em mà lại gần thì sẽ đập chúng thẳng tay. Rồi, sẽ khóc tỉ tê suốt một tuần cho thấm thía sự thi rớt. Không có tự tử đâu, ai chết vô duyên vậy. Xong xuôi, dẹp nỗi buồn qua, lại học, lại kên kên cái mặt cho hàng xóm ghét mà trù ẻo cho mình rớt nữa. Nhưng không, tôi sẽ không rớt đâu, tôi đậu ở khoá II cũng oanh liệt như khi rớt ở khóa I là cùng. Tôi thương bố mẹ và cũng tự thương mình nữa.
Nghĩ lung tung rồi tự dưng tôi cười thành tiếng. Mình điên quá, không lẽ bài vở tệ đến nỗi rớt được sao? Trời ơi, công thức khuya dậy sớm bỏ đi chơi, bỏ làm bếp giúp mẹ mà rớt lãng nhách, có lý nào, thày dạy vẫn khen tôi nhanh trí thông minh cơ mà. Hôm thi, làm bài ngon ơ, a, b, c, d, e, bôi đen cái một, không trục trặc kỹ thuật gì cả. Vừa làm bài, vừa nhớ đến từng thày. Vạn vật tuyệt quá, tôi phục thày sát đất, sao câu nào cũng có trong bài giảng hết nhỉ? Đề Triết suy luận thật nhanh, tôi đã nghĩ đến nét rạng rỡ của linh mục dạy Triết nếu tôi khoe làm bài được. Thày Lý Hoá cũng vậy, đúng ngay những câu thày bắt làm đi làm lại cả chục lần. Thày Anh Văn hố to rồi, năm nay đâu có hỏi đề khoa học như lời thày vẫn doạ đâu, đề phổ thông dễ ẹc. Tôi đã suýt rú to lên khi cầm đề Sử Địa. Chao, cái bản đồ sử dễ thương làm sao, nhè ngay cái người ta thuộc làu mà hỏi chứ… Thế đấy, làm bài một cách nhanh nhẹn và anh dũng lên nộp sớm nhất mà không thèm coi lại. Ra về, thơ thới hân hoan và tươi tỉnh cười với bố đứng trước trường thi. Thi xong, vui vẻ chưa đến một ngày là tụi bạn kéo đến. Bọn nó ồn ào, bàn tán và tôi lây nỗi lo sợ của chúng. Tôi ngu ngốc quá, tại sao không coi kỹ lại những câu trả lời của mình chứ nhỉ. Bây giờ thấp thỏm không yên. Bây giờ ân hận, nằm mà than trời trách đất. Tôi muốn khóc quá.
Bố bật đèn sáng trưng, lục lọi tủ thuốc và đưa cho tôi viên thuốc an thần. Giọng bố ngọt ngào dỗ dành. Bố không hiểu con đâu, thích thơ văn của Trần tế Xương thật đấy nhưng con không muốn làm con cháu ông ta chút nào. Mẹ cũng lại gần bên tôi. Ôi, lúc này tôi mới thật tình cảm thấy hạnh phúc. Thượng Đế ưu đãi tôi quá, đã có bố mẹ bên cạnh, bóng hạnh phúc đã ở bên mình, sao tôi còn băn khoăn, lo nghĩ? Tôi níu lấy tay bố. Bố ơi, mai bố đi coi kết quả cho con nhé. Con rớt bố mẹ buồn không?...
Viên thuốc trôi qua cổ theo làn nước mát, lọt xuống tận dạ dày. Bóng tối lại phủ xuống. Viên thuốc chưa hiệu nghiệm, nó chưa đủ sức bắt tôi thôi suy nghĩ. Chao ơi, bạn bè đậu mà mình rớt chắc buồn lắm nhỉ. Mặt mũi nào dám ngó lại các thày dạy và những người thân? Nhưng nếu đậu? Ừ, có thể lắm chứ. Không được, mai tôi phải đi coi kết quả lấy. Buồn vui gì cũng phải tự mình đón nhận. Tứ Ngọc đã nói với tôi như thế cơ mà. Mai tôi sẽ đi với Tứ Ngọc, sẽ la hét, sẽ ôm Tứ Ngọc nhảy lung tung như con khỉ khi nhìn thấy tên mình trên bảng. Tứ Ngọc cũng sẽ đậu nữa, con nhỏ học giỏi lắm mà. Sau đó, 2 đứa chia tay nhau, chạy như bay về nhà, la lối ngay khi đến đầu ngõ. Hàng xóm sẽ túa ra nhìn ngó. Kệ chứ, tôi có lý do để mừng vui mà. Rồi sẽ dẫn lũ em đi khao ngay, kỳ hè tụi nó mong mỏi quá chừng. Chị K đậu rồi nhớ dẫn tụi em đi coi ciné, ăn kem… nha. Ừ, nhớ cầu xin Chúa cho chị đậu. Nhỏ út bập bẹ, em đọc kinh kính mừng, mà em mơ thấy Chúa cho chị K rớt. Khỉ, im ngay. Chao! Tôi chợt lạnh mình khi nhớ lời nhỏ út hôm nào. Tôi lại rơi vào cái vòng lẩn quẩn như lúc nãy. Mảnh bằng dằn vặt tôi bằng ý nghĩ trong khi gia đình luôn an ủi thương yêu. Lời bố đó, lời mẹ đó. Chính vì lòng yêu thương đó làm tôi thêm lo sợ. Nếu tôi phụ lòng người thân? Tôi không muốn nghĩ tiếp nữa.
Cuối cùng thì tôi nguyện cầu. Nguyện cầu Thượng Đế cho tôi cho tôi tròn ước nguyện dù đã biết rằng mọi sự được sắp sẵn. Đời gian truân và đầy khổ lụy nhưng tôi chưa muốn nếm bây giờ. Bởi quanh tôi là lớp sóng yêu thương của gia đình, bè bạn.
Và lời nguyện cầu cũng giúp tôi tìm được giấc ngủ bình an.
ĐINH THỊ KIM LAN
Hái Trái Mơ Đầu Hái Trái Mơ Đầu - Đinh Thị Kim Lan