The mere brute pleasure of reading - the sort of pleasure a cow must have in grazing.

Lord Chesterfield

 
 
 
 
 
Tác giả: Kim Bạc Bạc
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 519 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 07:33:18 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 39: Rốt Cuộc Ngươi Là Ai? 3
dit: Mốc
Ngọc Hồ Điệp hài lòng gật gật đầu.
Còn không đợi hắn gật đầu xong, câu tiếp theo của Vương Manh Manh khiến động tác gật đầu của hắn có chút cứng ngắc.
Lời Vương Manh Manh nói rất đơn giản.
Chớp chớp đôi mắt, nàng nói ra một câu chém đinh chặt sắt: “Thực xin lỗi, ta không biết ngươi đang nói cái gì.”
Ngọc Hồ Điệp quả thực chính là mạc danh kỳ diệu, thuật dịch dung kia thì có quan hệ gì với nàng chứ?
Thái độ vô cùng không hợp tác của nàng, rốt cục khiến Ngọc Hồ Điệp buông tha ý niệm giải quyết hòa bình trong đầu.
Sau khi Vương Manh Manh vừa nói ra câu nói kia, ngón tay Ngọc Hồ Điệp, cũng hung hăng tiến đến gần mặt nàng, ra sức nhéo: “Ta muốn nhìn xem rốt cuộc ngươi có bộ dạng gì!”
“A!!!”
Một lúc lâu sau, Ngọc Hồ Điệp mệt mỏi đầu đầy mồ hôi đột nhiên thu tay về, trong mắt, tất cả đều là kinh ngạc.
Nhưng chỉ trong chốc lát, kinh ngạc trong mắt Ngọc Hồ Điệp liền biến thành áy náy.
Xấu hổ cười cười nhìn vẻ mặt đỏ bừng của Vương Manh Manh: “Ngươi thật sự không dịch dung a?”
Vương Manh Manh trả lời với ánh mắt giết người ánh mắt kèm theo hai chữ: “Vô nghĩa!”
Ngọc Hồ Điệp kỳ thật cũng biết vấn đề này thật là vô nghĩa.
Trên mặt Vương Manh Manh là những dấu hồng, tất cả là do những ngón tay thon dài kia ra sức nhéo, lực đạo mạnh, hận không thể lột da mặt của nàng, nếu là dịch dung, sao lại là kết quả như vậy.
Nhìn ánh mắt Vương Manh Manh, Ngọc Hồ Điệp vội vàng đưa tay giúp nàng sửa lại vuốt phẳng những nếp nhăn trên y phục.
Thuận tay giúp nàng sửa sang lại một chút mái tóc bị mình biến thành hỗn độn trong gió, bày ra vẻ mặt cười hì hì: “Kỳ thật, kỳ thật ta chỉ là đùa giỡn chút thôi, không cần tin là thật a!”
Vương Manh Manh lại thủy chung dùng ánh mắt giết người nhìn chằm chằm Ngọc Hồ Điệp.
Hồi lâu. Cũng không nổi điên như trong tưởng tượng của Ngọc Hồ Điệp.
Nàng càng không lên tiếng, Ngọc Hồ Điệp càng cảm thấy lúng túng, ra sức nuốt nuốt yết hầu: “Nếu ngươi cảm thấy có gì không vui thì ngươi cứ nói.”
Lại trầm mặc một lúc lâu, Vương Manh Manh mới dùng ánh mắt thực ai oán liếc mắt nhìn Ngọc Hồ Điệp, một chữ cũng không nói đi vào trong xe nằm xuống.
Hái Hoa Tặc Đừng Chạy Hái Hoa Tặc Đừng Chạy - Kim Bạc Bạc