Love is like a butterfly, it settles upon you when you least expect it.

Download ebooks
Ebook "Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Thi Định Nhu
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 35 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 606 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 04:22:10 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 32
ạn có biết?
1) Để sản xuất một calo protein thịt bò thì cần tốn 78 calo dầu mỏ; nhưng để trồng một calo đậu nành, chỉ cần tốn một calo dầu mỏ. Nếu bạn ăn chay chứ không ăn mặn, là bạn đang đóng góp cho công cuộc bảo vệ tài nguyên thiên nhiên không thể tái sinh đang biến mất từng ngày trên thế giới.
2) Bạn có biết: sản xuất protein động vật cần lượng nước gấp từ 3 đến 15 lần so với việc sản xuất protein thực vật? Nếu bạn ăn chay, bạn đang bảo vệ tài nguyên quý giá cho nhân loại.
3) Nếu bạn biết để sản xuất một pound thịt bò, thì cần phải trồng 16 pound đậu nành và ngũ cốc. Tại sao bạn không ăn trực tiếp đậu nành và ngũ cốc? Như vậy có thể giảm bớt công đoạn thuê công nhân và đóng gói để sản xuất thịt bò, lại đóng góp cho công cuộc bảo vệ môi trường.
4) Nếu bạn biết, để mở rộng diện tích chăn nuôi, con người phải chặt phá rừng rậm và rừng mưa nhiệt đới. Cacbon đioxit trên Trái Đất được cây cối hấp thụ và chuyển đổi thành oxy, nếu bạn ăn chay, chính là bảo vệ rừng, tinh lọc không khí.
5) Người ăn chay không bị thiếu dinh dưỡng. Thực vật có thể cung cấp tất cả các chất dinh dưỡng cần thiết cho chúng ta.
6) Bạn có biết hay không, trong chuỗi thức ăn, động vật nằm ở vị trí cao hơn, vì vậy thịt động vật có nhiều tồn dư thuốc nông nghiệp hơn thực vật, ví dụ thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ.
7) Bạn có biết không, để đạt năng suất chăn nuôi cao, người chăn nuôi đã sử dụng hơn 20 ngàn loại thuốc duy trì sức khoẻ và nâng cao sản lượng cho động vật, trong đó có sterol, chất kháng sinh, hormone. Bạn suy nghĩ đi, nếu bạn thích ăn thịt, là đồng nghĩa với việc ngày nào bạn cũng ăn chất kháng sinh đấy.
8) Hãy nghĩ đến việc trên thân động vật đầy rẫy các loại ký sinh trùng và vi sinh vật (bạn thấy sán dây heo bao giờ chưa?) gây nguy hiểm cho sức khoẻ con người. Hơn số lượng ký sinh trùng và vi sinh vật có trên thực vật gấp nhiều lần.
9) Bỏ một củ cải và một cái đùi gà ngoài trời một ngày, thử xem ăn loại nào sẽ làm bạn bị bệnh trước?
10) Nghiên cứu y học chứng minh rằng, ăn thịt sẽ làm tăng nguy cơ mắc bệnh tim mạch.
11) Đồ chay có thể phòng ngừa bệnh ung thư. Các nguyên tố chống ung thư đã được tìm ra như: vitamin C, vitamin B-17, betacarotein, NDGA đều chỉ có trong thực vật chứ không có trong động vật. Ngược lại, quá trình nấu chín thịt sẽ giải phóng các loại benzen và các chất gây ung thư.
12) Đồ chay có thể giảm bới các loại bệnh sau: loãng xương, sỏi thận, sỏi mật, tiểu đường, các chứng xơ cứng, viêm khớp, mụn nhọt, béo phì, nhiễm độc máu.
13) Nhờ đó, bạn có thể sống lâu hơn. Sống lâu hơn, nên bạn tiết kiệm được không ít tiền chữa bệnh.
14) Người ăn chay có thể tiết kiệm tiền. Giá các loại thực vật phổ biến rẻ hơn giá thịt động vật.
15) Nghiên cứu khoa học cho thấy: người ăn chay có IQ cao hơn người ăn thịt. Người xưa nói: “Kẻ ăn thịt thì không mưu tính được việc lớn”.
16) Về mặt đạo đức: “Bảo vệ động vật, không bao giờ sát sinh”.
Câu lạc bộ Người ăn chay “Người tinh khiết”: quan tâm đến sức khoẻ, quan tâm đến động vật, quan tâm đến môi trường, quan tâm đến Trái Đất. Nhà số 32, đường N, quận Triều Dương, Bắc Kinh, họp mặt thứ hai hằng tuần, điện thoại: XXXXXXX, gặp Mr. Nam Cung.
Tôi thuê một căn hộ một phòng khách một phòng ngủ ở gần Cửu Thông, tiền thuê hàng tháng 2,000 tệ, bằng một phần ba tiền lương của tôi. Đây là ký túc xá của một viện nghiên cứu, chủ nhà có hai căn, vốn để dành cho con trai cưới vợ, nhưng cậu ta lại đi Thượng Hải, nên cho thuê. Nhà khá chật, nhưng còn mới, rất sạch sẽ, có nhà bếp và toilet đầy đủ đồ dùng.
Ngày nào đó mở hộp thư ra, tôi cũng nhận được một vài tờ quảng cáo kỳ lạ. Trước đây tôi không thèm đọc mà quăng vào thùng rác ngay. Nhưng mà, gần đây đời quá tẻ nhạt, đến mức tôi còn lấy tờ rơi của mấy khu mua sắm về nghiên cứu, sau đó liền chạy loanh quanh mua đồ giảm giá, không cần biết là có dùng hay không.
Từ Ôn Châu về, tôi mất hai tuần để phiên dịch sổ tay đấu giá cho Tiêu Quan, gửi bản thảo cho anh ta xong, anh ta đưa 10 ngàn tệ. Tôi nhận ngay không khách sáo. Bỗng nhiên tôi hiểu được tầm quan trọng của đồng tiền, tôi cũng rất cần tiền. Trước kia toàn bộ đầu óc tôi chỉ biết nhớ nhung Lịch Xuyên, không quan tâm gì tới cuộc sống của mình, nên đương nhiên không xem tiền là quan trọng. Bây giờ, Lịch Xuyên muốn tôi move on, không có tiền thì làm sao move on được?
Ngoại trừ tiền ra, tôi còn cần tìm ình một cách sống nữa.
Mấy năm nay tôi sống tạm qua ngày. Tuy ngày nào cũng có quy luật, nhưng cũng rất lộn xộn. Có quy luật, là vì tôi vẫn luôn tiến lên, luôn nỗ lực làm việc, nhằm chứng minh tôi không phải là kẻ thất bại. Rất lộn xộn, là vì chỉ cần không làm việc, không học hành, tôi liền lập tức bần thần, rơi vào vòng xoáy nhớ nhung không bờ không bến. Cho nên, mỗi ngày tôi phải tham gia nhiều hoạt động hơn, làm cho tôi mệt mỏi rã rời. Tôi chia thời gian thành từng mảng nhỏ, mỗi mảng cách nhau nửa tiếng. Như vậy, tôi không có thời gian rảnh rỗi để suy nghĩ lan man.
Lớp Yoga của tôi một tuần học ba buổi, mỗi buổi 60 phút. Trong lớp toàn là các bà chị một con đến học để giảm cân. Tập Yoga xong, đôi khi mọi người sẽ tìm chỗ nào đó uống trà ăn bánh, sau đó tôi đi xông hơi, xông hơi 20 phút lại đi bơi. Vé năm của trung tâm thể dục rất mắc, nên phải tận dụng cho hết các tiện ích. Về đến nhà đã là khoảng 8, 9 giờ tối, mệt chết đi được, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nếu không ngủ được, tôi sẽ uống bia, ăn cánh gà, hoặc là ra tiệm ăn gần nhà ăn thịt dê nướng, nói chuyện phiếm với người lạ. Cuối tuần tôi đi bar. Quán rượu ngon, lại trang trí phong cách Bohomian mà tôi thích. Quán vừa tối vừa ồn ào, không khí tràn ngập tràn mùi tinh dầu hoắc hương. Các cô gái tô mắt đen đen, tóc dài cuộn sóng, tay và cổ áo đeo trang sức bằng bạc sáng bóng. Đề tài chuyện trò cũng rất thanh nhã: từ Hugo[1] tới Zola[2], từ Baudelaire[3] tới Rimbaud[4], từ Jack Kerounac[5] tới Allen Ginsberg[6]… đương nhiên, không nhất định phải nói về những đề tài đó, cũng có thể là đàn ông bàn về phụ nữ, hoặc là phụ nữ nói về đàn ông, hoặc là ngâm thơ.
[1] Victor Hugo (1802 – 1885): nhà văn, nhà biên kịch nổi tiếng của Pháp.
[2] Émile Zola (1840 – 1902): một nhà văn nổi tiếng của PHáp thế kỷ XIX, là người đặt nền móng cho chủ nghĩa tự nhiên trong văn học.
[3] Charles Pierre Baudelaire (1821 – 1867): một trong những nhà thơ Pháp có nhiều ảnh hưởng nhất, ông theo chủ nghĩa tượng trưng.
[4] Jean Nicolas Arthur Rimbaud(1854 – 1891): một trong những nhà thơ Pháp sáng lập trường phái thơ tượng trưng.
[5] Jack Kerounac (1921 – 1969): một nhà thơ, nhà văn người Mỹ.
[6] Allen Ginsberg (1926 – 1997): nhà thơ Mỹ, cùng với Jack Kerounac là những người đại diện cho trường phái ảnh tượng.
Tuy nhiên, tôi không tham gia các hoạt động này, tôi chỉ ngồi một chỗ buồn bã hút thuốc, uống cà phê, uống rượu, giống như một nhà văn đang đau đời. Nếu gặp người quen, tôi cũng tuỳ hứng chuyện trò, nhưng thời gian không lâu, chỉ cần nhắc tới hai tờ Tri m[7] và Tập san Độc giả thì có thể chấm dứt chiến tranh trong vòng một tiếng.
[7] Một tờ tạp chí chuyên viết về chủ đề tình cảm lãng mạn, đời tư của người nổi tiếng, được xuất bản lần đầu tiên vào tháng 01/1985 tại Trung Quốc.
Không biết tại sao, sau khi Lịch Xuyên rời bỏ tôi, tôi cũng không còn muốn quen đàn ông nữa. Tôi luôn giữ khoảng cách rất xa với những người xung quanh, cho dù là hàng xóm hay đồng nghiệp. tôi cũng tham gia vài hoạt động tập thể, cũng bánh ít đi bánh quy lại, nhưng trừ những thứ đó ra, không nói thêm một câu, không tiến thêm một bước. Tôn chỉ của tôi là ôm khư khư kỷ niệm, gìn giữ bản thân, không nợ tình nghĩa, không nhờ vả ai.
Tuy nhiên, tuần nào tôi cũng có một hai buổi tối rất rảnh. Làm cho tôi cảm thấy cuộc sống của mình vừa thiếu chất lượng vừa thiếu ý nghĩa. Lịch Xuyên, chẳng lẽ tôi sống vì Lịch Xuyên? Đau khổ vì tình, nước mắt hoen mi – đây là trạng thái của tôi sao? Không! Tôi muốn thoát khỏi mọi trói buộc, tồn tại vì một mục đích cao thượng nào đó. Tôi vẫn chưa nghĩ ra được mục đích cao thượng cho bản thân, mãi cho tới khi tôi nhìn thấy mẩu quảng cáo này.
Thế giới này, không chỉ có mình Lịch Xuyên. Còn có động vật đang trên đà tuyệt chủng, còn có tài nguyên bị cạn kiệt, còn có không khí ô nhiễm và nỗi lo bùng nổ chiến tranh!
Tôi phải bảo vệ động vật, tôi muốn quan tâm tới Trái Đất. Tôi muốn trở thành người ăn chay tinh khiết!
Nghĩ vậy, tôi liền gọi cho người đàn ông tên Nam Cung. Một giọng nam trung êm tai trả lời.
-Hoan nghênh bạn đến với “Người tinh khiết”. Chúng tôi là câu lạc bộ miễn phí, mọi người đều là người thích ăn chay, thường gặp mặt chuyện trò, họp vào thứ hai hàng tuần để trao đổi kinh nghiệm ăn chay, chỉ như vậy thôi. Mỗi lần họp khoảng 1, 2 tiếng không nhiều không ít.
- Đúng rồi, chúng tôi có phòng hoạt động riêng. Còn có tiếp riêng nữa. Nhiều lần chúng tôi còn họp để trao đổi kinh nghiệm nấu nướng.
- Em tới đi, chiều nay có hoạt động đó.
Người tên Nam Cung đó đúng là họ Nam Cung thật, trước đó tôi còn tưởng là tên giả.
“Tôi là Nam Cung Lục Như.” Một người đàn ông tầm thước, tướng mạo bình thường, khoảng hơn 30 tuổi đón tiếp tôi. Sắc mặt anh ta hồng hào, thân thể khoẻ mạnh, tinh thần phấn chấn, giọng nói như chuông ngân.
“Tôi là Tạ Tiểu Thu.”
“Xin hỏi, em có phải là người ăn chay không?”
“Không phải… tôi đang định phát triển theo hướng này.”
“Không sao, chúng tôi sẽ hỗ trợ em.”
“Tôi rất thích ăn thịt, đọc tờ rơi của anh xong, tôi cảm thấy tội lỗi.”
“Tờ rơi chỉ được dùng để tuyên truyền, không nghiêm trọng tới mức đó đâu. Ha ha.” Anh ta nói “Chũng tôi có rất nhiều hội viên, nhưng thường chia thành nhóm nhỏ 10 người để tiến hành hoạt động, mọi người kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện. Chúng tôi tụ tập vì chúng tôi đều là người ăn chay, những vấn đề khác thì không giống nhau, cho nên em đừng nghĩ chúng tôi toàn nói về chuyện ăn chay, giống như chỉ là một đàn khủng long ăn cỏ.”
Anh ta mời tôi ngồi xuống sô pha, đưa cho tôi một ly nước lọc: “Để tôi tự giới thiệu trước đã, tôi là Vegan, theo chế độ ăn nghiêm khắc nhất. Tôi không ăn thịt, không ăn cá, không ăn trứng cá, không ăn trứng, không uống rượu, không uống sữa, không ăn mật ong, không ăn bất cứ thứ gì được chế biến hoặc có nguồn gốc động vật. Cũng không mặc áo da.”
Anh ta liếc tôi, ánh mắt dừng ở khăn quàng cổ bằng lụa của tôi: “Tôi cũng không dùng sản phẩm tơ tằm. Tằm cũng là động vật.”
Tôi vội vàng tháo khăn xuống.
“Đương nhiên trong số chúng tôi cũng có những người không nghiêm khắc lắm. Có vài người ăn cá, vài người ăn trứng, vài người uống sữa. Nhưng tuyệt đối không ăn thịt.”
“Tôi sẽ theo gương anh. Anh không ăn gì, tôi không ăn nấy.”
“Em có nuôi thú cưng không? Chó mèo gì không?”
“Không có. Nhưng tôi rất thích mấy loại thú nhỏ, chương trình “Thế giới động vật” là chương trình tôi thích nhất.”
“Bây giờ cách giờ bắt đầu hoạt động còn nửa tiếng, về đồ ăn chay, em còn câu hỏi nào không?”
“Tôi muốn biết làm sao để trở thành một người ăn chay? Quá trình cụ thể là gì?”
“Đầu tiên, em muốn bắt đầu từ ngày nào?”
“Hôm nay.” Tôi nhìn anh ta, “Bây giờ, ngay lúc này, giờ phút này.”
“Thường thì tôi sẽ đề cử một quá trình tiến hành từ từ.” Anh ta nói, “Sợ em ăn thịt trong một thời gian dài, sẽ có tính ỷ lại vào thịt. Bạn có thể không ăn thịt đỏ trong tuần đầu tiên, tuần thứ hai kiêng ăn thịt trắng luôn, từ từ thôi.”
Tính ỷ lại. Tôi cảm thấy đây là một từ rất quan trọng.
“Anh nói đúng, tôi phải vượt qua tính ỷ lại. Tôi mong mình sẽ tiến vào giai đoạn ăn chay ngay.”
“Vậy chuyện đầu tiên em cần làm, là gửi thư cho tất cả bạn bè, nhất là những người hay đi ăn chung với em, thông báo cho họ biết là kể từ hôm nay, em quyết định trở thành người ăn chay.”
“Được.”
“Em tự nấu cơm à?”
“Lâu lâu nấu một lần. Phần lớn ăn cơm hộp. Chỗ làm bao cơm trưa.”
“Tôi đề nghị em không nên ăn cơm hộp. Vừa thiếu dinh dưỡng, thịt và rau được xào trong cùng một chảo. Em có thể thử tự làm đồ chay, ở đây có rất nhiều sách dạy nấu ăn, dễ học lắm. Còn nữa, đây là danh sách tất cả các quán chay ở Bắc Kinh, không nhiều lắm, hương vị rất ngon, cũng không mắc lắm. Nhất là mấy quán của chùa mở. Chúng tôi thường tới đó liên hoan.” Anh ta đưa cho tôi một quyển sổ nhỏ màu xanh lá.
“Cảm ơn.”
“Bình thường, chuyện khiến những người như chúng ta đau đầu nhất, là bạn bè đột nhiên muốn đi liên hoan. Chúng ta không thể kêu họ thay đổi khẩu vị theo mình được, cho nên chuyện xấu hổ hay gặp nhất là khi đến nhà hàng rồi, mới phát hiện không có gì chúng ta ăn được, đành phải nhịn đói. Vì vậy, tôi đề nghị em nên bỏ vào túi xách của mình một túi đồ ăn vặt để đề phòng như lạc, hạnh nhân, hạnh đào gì cũng được.”
“Được, tôi ghi vào vở.”
“Lúc ăn chay, phải từ từ nhấm nháp. Chú ý lắng nghe phản ứng của cơ thể mình, cảm nhận hương vị nguyên chất của thức ăn xanh. Lúc nào cũng phải nghĩ tới sức khoẻ của cơ thể, nghĩ tới những động vật em cứu được, nghĩ tới nhân loại, nghĩ tới Trái Đất. Tự nhiên và con người hợp lại làm một, em đang dùng hành động thực tế để cải thiện thế giới, xúc tiến hoà bình. Em phải cảm thấy tự hào.”
“Hiểu rồi.” Tôi suy nghĩ, đột nhiên hỏi: “Sao anh không hỏi nguyên nhân khiến tôi muốn trở thành người ăn chay?”
“Chúng tôi chưa bao giờ hỏi vấn đề này. Đây là lựa chọn của bạn, không cần chúng tôi phê duyệt. Mỗi người đều có nguyên nhân riêng, nhưng có sở thích giống nhau, nên mới đến với nhau. Ví dụ như hội đọc sách, hội chơi cờ, hội đánh bài, hội câu cá vậy.”
Đúng là một câu lạc bộ lý tưởng.
“Tôi phải tham gia tất cả các hoạt động à?”
“Chúng tôi tổ chức không chặt chẽ. Muốn tới thì tới, không muốn tới thì thôi. Có vài người chỉ tham gia vài lần hoạt động đầu, phát hiện muốn tiếp tục thì quá khó, lại biến mất.”
“Anh Nam Cung, tôi có thể hỏi anh một vấn đề cá nhân được không?”
“Hỏi đi.”
“Tại sao anh trở thành người ăn chay?”
“Chuyện là vậy, tôi là dân quê, trước đây cái gì cũng ăn. Tôi có đứa em trai, hai anh em rất thương nhau, nhưng tính tình nó hơi bướng, tôi bắt nó đi bộ đội, nó làm theo ý tôi. Kết quả trong lúc diễn tập nó đạp trúng mìn. Thân thể nát vụn. Kể từ giây phút tôi nghe được tin đó, tôi không thể ăn tất cả các loại thịt.”
“Thật xin lỗi, tôi không nên hỏi anh chuyện này.” Tôi thì thào nói.
“Không sao, chuyện cũng qua lâu rồi.” Nói tới đây, bỗng nhiên anh ta xoay người đi, giọng hơi nghẹn ngào: “Tôi cần yên tĩnh một chút.” Sau đó anh ta đi vào một căn phòng khác.
Tôi không tham gia hoạt động lần đó, vì quá xấu hổ nên bỏ về.
Về nhà, tôi nghiêm túc gửi email cho các đồng nghiệp làm phiên dịch, tuyên bố tôi muốn trở thành người ăn chay, nhờ họ hỗ trợ tôi. Sau đó, tôi dọn sạch tủ lạnh, vứt hết tất cả thịt và trứng. Vứt hết đồ ăn vặt, vứt hết khô bò, khô cá, chà bông. Tôi xách giỏ đi chợ, mua một đống rau, trái cây, đậu hũ, sữa đậu nành. Tôi ăn rau một ngày, không thấy có gì khó chịu, chỉ có điều buổi tối ngửi mùi thịt dê nướng và cánh gà nướng thì thèm chảy nước miếng, nên vội vã chạy về nhà leo lên giường, chui đầu vào chăn. Sau đó tôi lại nhịn không nổi, lại chạy ra đường quan sát, sung sướng phát hiện ra món chay, ví dụ như đậu hũ nướng, khoai tây nướng, bắp nướng, củ sen nướng, nấm nướng. Trừ không phải thịt ra, thì mùi vị hoàn toàn giống nhau! Trời ơi! Tốt quá rồi! Xử bữa tối ở đây luôn, nhanh chóng ăn no căng bụng.
Hôm sau đi làm, tôi không xịt nước hoa, trên người thoang thoảng mùi rau củ.
Về Bắc Kinh được hai tuần, tôi chưa nói chuyện với Lịch Xuyên lần nào. Văn phòng Lịch Xuyên ở trên lầu, thời gian làm việc của anh không cố định. Chỉ có lúc đi họp, hoặc vào giờ ăn trưa tôi mới thấy anh. Lịch Xuyên luôn cố ý nới rộng khoảng cách giữa tôi và anh, không bao giờ chủ động nói chuyện với tôi, tôi cũng không đến gần anh. Phần lớn thời gian, chúng tôi hai mắt nhìn nhau, gật đầu chào nhau, rồi tự lấy đồ ăn, ai về chỗ nấy, không nói với nhau câu nào. Lịch Xuyên cũng không gọi điện thoại cho tôi, trừ khi công việc cần thiết, cũng không gửi email cho tôi.
Tôi khổ sở lắm, nhưng tôi không cần. Chỉ cần biết rằng tôi và Lịch Xuyên ở cùng trong một toà nhà, chỉ cần mỗi ngày được nhìn anh một lần, cho dù không nói câu nào, tôi cũng cảm thấy mỹ mãn. Không có điều kiện tiên quyết này, tôi không thể move on, tôi vô dụng như vậy đấy.
Cơm trưa của CGP đúng là thử thách lớn đối với người ăn chay. Vì nhân viên làm việc ở đây, 80% là nam giới khoẻ mạnh, không có thịt thì không ăn, còn nữ giới đều là những người thích ăn hải sản. Tôi phát hiện món tôi ăn được chỉ có bánh mì, cơm trắng, trái cây và salad. Hơn nữa, ăn xong rất nhanh đói.
May mà tôi có người cùng phe. Vì ăn kiêng và giữ hình thể, Emma trên cơ bản cũng ăn chay. Lâu lâu Emma cũng ăn cá, nhưng không thường xuyên, Emma ăn rất nhiều tương salad, thật ra đó cũng là loại chế phẩm chứa nhiều thành phần từ sữa. Tôi thì ngay cả tương salad cũng không ăn, tôi chỉ ăn rau. Vài phiên dịch nữ trong công ty hay ngồi ăn chung để tám chuyện, tôi vừa ăn vừa nghe. Có khi tôi liếc nhìn Lịch Xuyên đang ngồi ăn một mình ở chiếc bàn xa xa. Lịch Xuyên vẫn đẹp trai như cũ, chỉ có điều hơi gầy. Mặc vest thẳng thớm, rất thần bí, rất thu hút. Anh chưa bao giờ nhìn tôi.
“Haiz, mọi người đọc thông báo của tổng công ty gởi chưa?” Emma thì thầm, “Lịch Xuyên từ chức CEO của CGP, chuyển sang làm kiến trúc sư trưởng CGP, xuống hai cấp lận đó, mọi người biết có chuyện gì xảy ra không?”
Một phiên dịch khác tên Thiển cười nói: “Mình cũng thấy kỳ lạ. Vậy giờ Tổng Giám đốc Giang trở thành sếp của anh ấy hả?”
“Sếp gì mà sếp, Tổng Giám đốc Giang là CEO, anh ấy là Owner[8], hiểu chưa? Cùng lắm thì Tổng Giám đốc Giang chỉ làm công cho nhà họ Vương thôi. Anh ấy không làm CEO nữa là vì anh ấy sợ mệt, nghe nói gần đây sức khoẻ không tốt lắm. Mỗi ngày chỉ làm việc được năm tiếng thôi.” Emma nói.
[8] Ông chủ.
“Mình thấy anh ấy khoẻ lắm mà. Đúng rồi, sao anh ấy bị thọt vậy? Bị liệt từ nhỏ à?” Minh Minh bên tổ tiếng Đức hỏi.
“Mình đoán là bị viêm khớp mãn tĩnh.”
“Tớ đoán là dị dạng bẩm sinh.”
“Tớ thì vẫn nghĩ là bệnh Parkinson. Annie, em đoán xem là bệnh gì? Mỗi người cá mười tệ đi.”
“Em không biết” Tôi suy nghĩ một lúc, nói: “Tai nạn xe cộ? Cưa chân?”
“Chân giả? No, No, No! Lịch Xuyên không thể mang chân giả được, nếu là chân giả thì bọn chị đau lòng lắm đó. Thà rằng anh ấy bị Parkinson còn hơn.”
Mọi người nhất trí loại bỏ khả năng này. Bó tay.
“Đừng cá cược về cơ thể người tàn tật, không hay lắm đâu.” Tôi nói nhỏ.
Không ai để ý tới tôi, mọi người tiếp tục thảo luận: “Emma, cậu qua đó đi, cố ý đổ nước lên chân anh ấy, sau đó giả vờ lấy giấy lau cho anh ấy, nhân dịp sờ thử thì biết liền chứ gì.”
“Sờ? Sao sờ được? Mình làm ở đây mười năm rồi. Lịch Xuyên ở đây cũng gần bảy, tám năm, chưa bao giờ thấy anh ấy qua lại với ai. Có Chu Bích Tuyên mới chuyển đi đó, một lòng một dạ theo đuổi anh ấy, lại bị Lịch Xuyên điều đi, có ấy vẫn luôn buồn bã ở lại đây thêm sáu năm, cuối cùng cũng phải buông tay đó thôi.”
“Nhắc đến chuyện theo đuổi anh ấy, ai ở đây cũng từng theo đuổi anh ấy đúng không? Emma, chị cũng từng theo đuổi Lịch Xuyên mà?”
“Ngay cả email “Lịch Xuyên I love you” trắng trợn cũng từng gửi rồi. Có lễ Tình nhân nào chị không tặng chocolate cho anh ấy đâu? Nhưng hoàn toàn không có kết quả. Người ta chưa bao giờ để ý đến chị.”
“Đó là hồi trước, anh ấy đang độ đắc ý, cố tình làm giá. Bây giờ, nhìn anh ấy có vẻ sa sút tinh thần. Đúng là thời điểm thích hợp để tấn công đó. Năm chặt thời cơ, thừa dịp chen vào. Nhắc tới chuyện Emma, tuổi chị cũng không nhỏ nữa. Chị và Lịch Xuyên tuổi cũng xấp xỉ nhau hả.”
“Lớn hơn anh ấy một tuổi.”
“Có thể anh ta thích dạng người thành thục. Tranh thủ đi, Emma. Mọi người chờ chị làm bà Vương để tăng lương cho tụi em đó. Kìa, anh ấy đang ngồi một mình kìa, cô đơn lẻ loi, chị qua đó nói chuyện đi.”
“Em tưởng chị không dám đi hả?” Emma cười nói, “Vừa nghe nói Lịch Xuyên đã trở lại, chị mừng tới mức đang ngủ cũng cười tỉnh dậy.”
Dứt lời, Emma bưng đĩa lên, lắc mông, đi về phía Lịch Xuyên thật.
“Nhớ rõ cá cược đó nha!”
“Haiz, Annie, tay em sao vậy? Sao em run? Rối loạn thần kinh giao cảm hả?”
Tôi đâm nĩa vào một miếng táo, nhét vào miệng: “Không có việc gì. Ngày đầu tiên ăn chay, vẫn chưa quen.”
“Ăn chay làm gì không biết, em đâu có mập đâu. Còn khùng khùng gửi thông báo ọi người nữa, có cần vậy không?”
“Em mới gia nhập Hiệp hội bảo vệ quyền động vật.”
Mọi người nhìn tôi, cười loạn lên.
Tôi ăn hết sạch trái cây, trở về văn phòng,
Tôi ra lệnh cho chính mình dồn mọi sự chú ý vào đồ chay, không suy nghĩ tới Emma, lại càng được nghĩ tới Lịch Xuyên. Tôi liên tục nói với bản thân, It’s over! Over!
Mở máy tính ta, tôi thấy có người tìm gọi tôi trên MSN. Hình giao diện là một trái cam đang nhe răng cười, không ngờ là Rene.
- Annie, em khoẻ không?
- Khoẻ lắm, anh thì sao?
- Cũng khoẻ. Em thích mèo không?
- Rất thích, sao vậy?
- Chuyện là vầy, Lịch Xuyên vốn định về chung với bọn anh, bây giờ cậu ấy lại ở Bắc Kinh, nên tặng Mia cho bọn anh.
- Mia là mèo của Lịch Xuyên mà?
- Thấy chưa, chuyện này mà em cũng biết, Con Mia này là cháu của con Mia trước. Con Mia trước kia sinh rất nhiều, làm người nhà của cậu ấy ai cũng bị ép nhận nuôi một con. Annie, con Mia này từ khi Lịch Xuyên đi thì rất nóng tính, ngày nào cũng cắn mô hình của anh. Mô hình anh làm cực khổ biết bao nhiêu, trong vòng nửa tiếng là bị nó cắn thành đống giấy vụn. Anh nhờ người đưa nó tới Bắc Kinh tặng em, được không? Anh biết, em sẽ đối xử tốt với Mia.
- Lịch Xuyên có đồng ý không?
- Bây giờ Mia là mèo của anh. Anh toàn quyền quyết định.
- Được rồi. Chừng nào tới thì gửi email cho em, em sẽ ra sân bay đón.
- Đúng lúc người quen của anh tới Bắc Kinh công tác, hôm nay đi, mai tới. Bây giờ anh phải đi làm thủ tục đây. Tạm biệt.
Biểu tượng của Rene nhanh chóng biến mất. Tôi thở dài một hơi thật sâu. Lúc Lịch Xuyên đi, gọn gàng dứt khoát, không để lại gì cho tôi hết. Bây giờ, tôi lại có Mia của anh!
Tôi xin phép về sớm đến tiệm thú cưng mua đồ ăn èo, đồ hộp cho mèo, ổ mèo, cát èo, sách dạy nuôi mèo, đồ chơi èo, còn mua một số loại thuốc. Tối đó tôi vừa gặm bắp vừa cầm sách nghiên cứu mèo.
Hôm sau tôi xin nghỉ phép để ra sân bay, người đến là một người đàn ông đẹp trai, vóc dáng cao ráo, mang theo một lồng sắt đựng thú cưng, chúng tôi tự giới thiệu. Đương nhiên anh ta cũng là Hoa kiều, nhưng tiếng Trung thì không biết được bao nhiêu.
“Tôi là Tạ Tiểu Thu.”
“Tôi là Allen Wong.”
“Anh cũng họ Vương à?”
“Tôi là anh… họ của Lịch Xuyên.”
“Anh… cũng là kiến trúc sư à?”
“Yes, làm sao… em… biết?”
“Đoán. Anh không đi gặp Lịch Xuyên sao? Anh ấy đang ở Bắc Kinh đó.”
“Oh… no, tôi bận… rối ren, ngày mai… phải đi. Tôi sẽ gọi… điện… thoại…”
Anh ta lại đưa cho tôi một cái túi: “Ở trong… Rene đưa gì đó.”
“Ngoài mèo ra còn gì nữa?”
“Có có. Cái hộp… chocolate… này… tôi tặng.” Anh ta đưa cho tôi một hộp gói giấy bóng rất đẹp.
“Cảm ơn, anh khách sáo quá. Tôi không chuẩn bị gì cả.”
“Đừng khách sáo. Rene nói, trong túi có một cái… khăn… khăn quàng cổ… em… cho, tuyệt đối đừng… đừng đeo trước mặt Lịch Xuyên, nó sẽ… tức giận.”
Tôi hoảng sợ: “Tại sao?”
Anh ta cười cười, không nói tiếng Trung nữa: “You will know it later[9].”
[9] Sau này cô sẽ biết.
Tôi nhìn Allen, anh ta không lớn tuổi hơn Lịch Xuyên bao nhiêu, có lẽ là bằng tuổi. Mặt mũi cũng có nét giống, tuy nhiên, có thể nhìn ra được, anh ta và Lịch Xuyên giống nhau, hễ gặp phụ nữ là ngượng ngùng.
Tôi sung sướng ôm Mia về nhà. Mia là một chú mèo mướp nhỏ, mặt tròn tròn, mắt to to, lúc nào cũng ngủ gà ngủ gật. Tôi đổi tên cho nó thành “Amy”. Amy rất ngoan, sợ lạnh, tối nào cũng ngủ chung với tôi.
Mở cái túi Rene đưa cho tôi ra, thấy ở trong có một cái khăn quàng cổ đan tay, pha len nhiều màu, khá đẹp, rất dài, quàng vào rất ấm cổ. Ở hai đầu khăn còn có rất nhiều bông vải nho nhỏ. Lạ thật, chẳng lẽ Rene biết đan khăn quàng cổ? Sau đó, tôi còn thấy một cái ly uống cà phê màu xanh da trời, làm bằng gốm rất đẹp, hoa văn màu trắng, ở trên có mấy hàng chữ:
No dreamer is ever too small; no dream is ever too big[10].
Practice random beauty and senseless acts of love.
Happiness is not given but exchanged.
Truth fears no questions.
Dare to be wise.
Laugh.
[10] Kẻ biết ước mơ nào phải kẻ tầm thường. Chẳng có giấc mơ nào là không thể thành hiện thực.
Trân trọng vẻ đẹp thoáng qua và những hành động vô nghĩa của tình yêu – đây là một câu nói khá nổi tiếng của nam diễn viên, đạo diễn nổi tiếng người Mỹ là Woody Allen (1935 –)
Hạnh phúc không phải là cho đi, mà là có đi có lại.
Vàng thật không sợ lửa.
Dám sống theo lẽ khôn ngoan.
Cười!
Ly đã khá cũ, dường như đã được dùng nhiều năm.
Hôm sau tôi đem cái ly lên văn phòng, lúc ăn cơm, tôi cầm nó uống cà phê. Tôi thấy Lịch Xuyên. Lịch Xuyên cũng thấy tôi, nhưng làm như không thèm để ý tới tôi. Anh em gì mà vậy đó hả? Vừa về văn phòng ngồi xuống không lâu, có người gõ cửa, không ngờ là Lịch Xuyên.
Là Lịch Xuyên, nhưng mà mặt mày đen thui, bộ dạng hung dữ.
“Allen nói Mia ở nhà em?”
“Ý anh là Amy của em?”
“Amy cái gì?”
“Mia ở nhà em là Amy.”
“Tạ Tiểu Thu, Mia là mèo của anh, em trả lại cho anh.” Lớn giọng nhỉ, em sợ anh chắc.
“No way. Em đã làm giấy chứng nhận thú cưng rồi, tên chủ là Tạ Tiểu Thu.”
“Nói vậy… cho anh mượn một tháng được không? Anh rất nhớ nó.” Vì mèo, nhanh chóng thoả hiệp.
“No way.” Người sống không muốn gặp lại muốn gặp mèo, tôi bắt đầu ghen rồi đó nha.
“Cho anh mượn ba ngày?”
“No.”
“Cho anh mượn một ngày?”
“Một phút cũng không cho.”
Anh trầm mặc, tức giận. Một lúc sau, anh nói: “Có một nhãn hiệu cá, nó chuyên ăn loại đó.”
“Amy giống em, ăn chay. Món ăn hiện nay của nó là cải bó xôi.”
“Cái gì, cải bó xôi?” Mặt Lịch Xuyên hơi đỏ lên, “Em ngược đãi Mia?”
“Ai nói là ngược đãi? Amy rất thích ăn cải bó xôi. Tối qua nó còn ăn đậu hũ kho nữa kia.”
Anh tức giận tới mức nói không nói nên lời. Anh trừng mắt nhìn tôi, sau đó mắt anh dừng ở cái ly của tôi, lại lên cơn giận: “Ai đưa cho em cái ly này?”
“Đâu phải ly của anh.”
“Đương nhiên là của anh!”
“Sao là của anh được? Trên đó đâu có tên của anh.”
“Em xem dưới đáy ly đi, chẳng lẽ em cũng tốt nghiệp Havard?”
Tôi vội vã úp ly lại để xem, không ngờ trong ly còn cà phê đổ hết xuống đầy trên laptop, màn hình liền đen thui.
“Vương Lịch Xuyên, anh đền máy tính cho em!!!”
“Liên quan gì tới anh, ai biết em hậu đậu dữ vậy?” Người biến mất nhanh như chớp.
Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên - Thi Định Nhu