"It's very important that we re-learn the art of resting and relaxing. Not only does it help prevent the onset of many illnesses that develop through chronic tension and worrying; it allows us to clear our minds, focus, and find creative solutions to problems.",

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Thi Định Nhu
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 35 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 606 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 04:22:10 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 17
uy Côn Minh[1] được mệnh danh là thành phố mùa xuân, nhưng thật ra mùa đông vẫn rất lạnh, nhưng giống cái lạnh của phương Bắc, trong cái lạnh có mang theo sự ẩm ướt.
[1] Thủ phủ tỉnh Vân Nam, Trung Quốc, nằm ở độ cao trung bình khoảng 1.892m so với mực nước biển, được hình thành từ năm 279 trước Công Nguyên
Tôi và Lịch Xuyên mặc quần áo giống hệt nhau: áo len cao cổ màu xám, quần jeans, giày vải du lịch, ngoài khoác thêm một chiếc áo gió xanh lam sậm màu. Lịch Xuyên nói, ăn mặc kiểu này, đi ra đường sẽ biết ngay chúng tôi là một cặp tình nhân. Thật ra, trừ cây nạng không thể rời tay một phút, Lịch Xuyên mặc quần áo gì cũng vẫn giống người mẫu chuyên quảng cáo nước hoa. Mà tôi, đi trên đường, tự ngắm gương mèo khen mèo dài đuôi, thấy mình cũng xinh xắn, nhưng khi so với Lịch Xuyên lại rất đỗi bình thường. Tôi thật sự ngại không muốn đi chung với anh.
Vì sợ dị ứng sẽ dẫn đến nhiễm trùng da, Lịch Xuyên nghe tôi năn nỉ khổ sở quá, nên không mang chân giả nữa. Anh lên hành trình một ngày của chúng tôi trên điện thoại Blackbarry: Buổi sáng đi phố cổ Quan Độ[2] ăn canh bún[3] và mua sắm, sau khi chúc Tết dì thì đến Đại Quan Lâu[4], công viên Đầm Sen, nếu vẫn còn sức thì đi leo núi Tây Sơn. Buổi tối đi Kim Mã Phường, đến quán bar Bướu Lạc Đà uống rượu, đi LDW ăn bún. Điểm đặc biệt nhất của Lịch Xuyên chính là, mỗi ngày sau khi ngủ dậy, tắm rửa xong, anh sẽ viết “To-do-list”[5], đồng thời cũng kiểm tra lại kế hoạch của mình: từ kế hoạch tuần đến kế hoạch tháng, kế hoạch năm rồi kế hoạch 5 năm. Anh tự nhận mình là người biết quản lý thời gian.
[2]Quan Độ là một quận nội thaàn của thành phố Côn Minh.
[3]Món ăn đặc sản của tỉnh Vân Nam, bún sợi to được nấu trong nồi đồng nhỏ, nước dùng có thịt heo xay, cà chua, hành, gừng, hẹ, tỏi, bột ớt.
[4]Đại Quan Lâu, Công viên Đầm Sen, núi Tây Sơn, Kim Mã Phường…. là các danh lam thắng cảnh, đại điểm du lịch nổi tiếng của thành phố Côn Minh.
[5]Công việc phải làm.
Lịch Xuyên còn có một đặc điểm khác là, anh rất lười học tiếng Trung. Ví dụ như trên đường đi, thấy bảng hiệu nào viết bằng tiếng Anh, dù chỉ là phiên âm Latin, thì anh sẽ không nhớ tên tiếng Trung. Tôi hỏi anh, LDW[6] là gì?
[6] LDW là viết tắt ba chữ cái đầu của phiên âm Latin của cụm từ….. nghĩa là hương vị của phủ Điền xưa (Phủ Điền là tên cũ của Tỉnh Vân Nam).
“Hương vị Vân Nam đó!” Anh đắc ý, cảm thấy chính mình còn giống người Vân Nam hơn tôi. Tôi choáng váng.
Dì đang xách giỏ thức anh, nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp. Dượng thì chỉ cười cười, tôi biết dễ thuyết phục ông hơn dì. Hai bà chị và anh rể thì chỉ khoanh tay đứng nhìn. Cháu trai Đậu Đậu thì hết cứ ngó nghiêng suốt buổi.
“Dì, đây là Vương Lịch Xuyên. Bạn…” Tôi liếm liếm môi “Bạn con”
Lịch Xuyên gật gật đầu: “Còn chào dì.”
Phải nói rằng, lúc này ánh mắt sáng ngời, vẻ mặt chính trực, khí chất thanh cao, lời nói ngay thẳng, khiến người khác cảm thấy thu hút và áp lực.
Dì tôi nhìn anh một hồi lâu, gật đầu, không nói gì.
Nhưng dượng tôi lại mở miệng: “Hiểu rồi, nhóc con vì cậu này mà gây với ba mày một trận. Tối 30 Tết mà bỏ nhà đi.”
Tôi mặt dày gật đầu: “Dượng, con có mua trà gạo nếp dượng thích nè.” Phải lấy lòng người dễ tính trước, lần lượt phá từng rào cản.
“Trời đất, con tốn tiền làm chi.” Dượng không nhìn khuôn mặt xanh mét của dì, cười ha hả. Dượng còn muốn nói vài câu để làm dịu không khí, vừa tính mở miệng, lại bị dì ngắt lời: “Tiểu Thu, ở ngoài lạnh lắm, vào nhà ngồi đi.” Dì sai anh rể tôi, “Tiểu Cao, con cầm đồ đạc cho Tiểu Thu đi.”
Những lời dì nói, không hề có ý tứ mời Lịch Xuyên vào nhà.
Ngay lập tức, cổ tôi cứng lại, đưa tay kéo Lịch Xuyên: “Thôi khỏi, dì! Con và Lịch Xuyên còn có việc, bữa khác lại tới chúc Tết dì.”
Sau khi mẹ tôi mất, dì đặc biệt có uy trong nhà tôi. Ba tôi thường xem dì như hình bóng của mẹ, đối với dì vừa thân thiết vừa tôn trọng. Nhưng là, tôi đạp xe mười mấy tiếng đồng hồ từ Cá Cựu đến Côn Minh, không phải để Lịch Xuyên chịu sỉ nhục trước mặt dì.
Lịch Xuyên vuốt vuốt tay tôi, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Thu, lâu lâu mới tới Côn Minh, phải đi thăm dì chứ. Chiều anh qua đón em.”
Sau đó, anh bình tĩnh cười với mọi người, nói: “Chúc mọi người năm mới vui vẻ.” Nói xong, anh buông tay tôi ra, đi ra xe. Không biết lái xe đã đứng dậy từ khi nào, liền mở cửa xe cho anh.
Đúng lúc đó, dượng lớn tiếng gọi: “Đợi chút, cậu Vương. Hiếm khi tới Côn Minh, mời cậu cùng Tiểu Thu lên uống ly trà!”
Chị Châu Châu liền tiếp lời: “Đúng đó, chúng tôi mua nhiều đồ ăn lắm, gặp bữa thì ăn chung đi!”
Dì tôi trừng mắt nhìn hai người ăn cây táo, rào cây sung.
Mọi người cùng nhau đi tới cổng khu chung cư, dì tôi nhìn Lịch Xuyên nói: “Cậu Vương, cầu thang rất khó đi, cần ai cõng cậu lên không?”
“Không cần đâu, thưa dì.” Lịch Xuyên nói: “Mời dì đi trước.”
Ngoại trừ giọng điệu có chút khiêu khích, những điều dì tôi nói là thật. Nhà dì ở tầng 7, cầu thang vừa hẹp lại vừa dốc, lại còn để đầy đồ linh tinh. Người bình thường còn phải lách người liên tục mới qua được. Căn hộ chung cư này là năm xưa nhờ dượng tôi đạt danh hiệu chiến sĩ thi đua mới được cấp.
Người trong nhà đi quen, chỉ nghe vài tiếng bước chân lẹp xẹp, dì, dượng, chị họ, Đậu Đậu, mấy anh rể đều biến mất. Còn lại tôi và Lịch Xuyên, từ từ leo lên từng bậc thang một. Lên đến tầng 3, Lịch Xuyên dựa vào tường, nghỉ mệt một chút. Anh nói: “Em đừng đi sau lưng anh nữa. Lỡ anh té xuống thì em cũng té theo.”
Tôi nói: “Em muốn đi sau lưng anh mà. Lỡ anh có té, em còn đỡ anh được.”
Anh không nói gì thêm, lấy nạng gõ gõ bậc thang, ý bảo tôi đi trước.
Lên đến tầng 6, liếc thấy giày của anh sắp tuột dây, tôi đang định cúi người xuống cột lại giùm anh. Anh ngăn tôi lại: “Để anh.”
“Chuyện này cũng giành với em làm chi?” Tôi trừng mắt nhìn anh. Tôi nhanh chóng cúi người, cột chặt dây giày.
“Lần trước em cột như vậy, làm anh phải lấy kéo cắt dây.” Anh lẩm bẩm.
Tôi đứng lên, hỏi “Đừng nói là anh bỏ luôn đôi giày kia rồi nha?”
“Đâu có.” Người này luôn xem tiền như rác, nói với anh cũng như không thôi.
Lên đến tầng 7. mọi người đã vào nhà từ lâu, chỉ còn mình dượng đứng cạnh cửa chờ kéo cửa sắt cho chúng tôi. Lịch Xuyên bước lên giữ chặt cửa lại, tôi lách qua người anh đi vào nhà. Sau đó, anh vào nhà, cởi áo gió giúp tôi, cầm cả áo của anh, đưa cho Mẫn Mẫn. Thân thể khiếm khuyết của anh hiện ra rõ ràng trước mắt tất thảy mọi người. Tôi thấy người Mẫn Mẫn hơi run. Những người khác đều đang cố gắng che giấu ánh mắt kinh ngạc.
“Ngồi đây đi, Lịch Xuyên.” Tôi chỉ vào ghế sô pha đơn có tay vịn duy nhất trong phòng khách, dẫn anh đến đó không chút do dự. Thật ra, đó là chỗ ngồi riêng của dì, dì luôn thích ngồi đó đan áo len, xem TV.
Ở nơi đông người, Lịch Xuyên luôn phải mang chân giả, là vì thiếu nửa người dưới để chống đỡ sức nặng của cơ thể, ngồi rất khó khăn. Nếu anh không mang chân giả, chỉ cần ngồi trên ghế cứng khoảng 10 phút thôi là anh sẽ thấy đau.
Không ngờ Lịch Xuyên nhanh nhận ra sự đặc biệt của cái ghế, không chịu ngồi: “Anh ngồi ở đây được rồi.” Nói xong, anh đi thẳng tới chiếc ghế bên cạnh, ngồi xuống.
Chị họ lần lượt thay nhau đi pha trà.
Dì uống một hớp trà, hỏi: “Cậu Vương tới Côn Minh hồi nào?”
“Đi máy bay chuyến sáng nay.” Tôi trả lời thay anh.
“Năm nay cậu bao nhiêu tuổi?” Dì liếc tôi, hỏi tiếp.
“Hai mươi lăm.”
“Cậu theo Tiểu Thu nhà tôi cũng nhanh đó.”
“Dạ không dám, người chậm phải xuất phát sớm hơn.” Ai nói người này không biết tiếng Trung, nhưng phản ứng nhanh vô cùng.
“Phụt…” Tôi và chị họ phì cười, suýt phun trà ra.
“Cậu Vương… Lịch Xuyên, đúng không? Cậu học trường nào? Là bạn học của Tiểu Thu hả?” Dượng hỏi.
“Ông già lẩm cẩm, một đứa 17, một đứa 25, người ta lớn hơn Tiểu Thu nhà mình 8 tuổi, bạn học sao được chứ?” Dì cằn nhằn dượng.
“Không phải tôi cũng lớn hơn bà 8 tuổi sao? Tám tuổi cũng được, số may mắn.” Dượng cãi lại.
Lịch Xuyên nói: “Con tốt nghiệp rồi, đang làm kiến trúc sư ở Bắc Kinh.”
Dì gật đầu: “Kiến trúc sư là nghề tốt. Quê cậu ở đâu?”
Bắt đầu tra hộ khẩu rồi.
“Dạ… Bắc Kinh.”
“Bắc Kinh? Nhà ở Bắc Kinh mắc lắm! Mẹ Tiểu Yến đi thăm bà con ở Bắc Kinh về kể, một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ một phòng khách giá cả triệu tệ[7]. Cậu nói thử xem, người Bắc Kinh phải kiếm bao nhiêu một tháng mới mua được nhà đây?”
[7]Khoảng 3,5 tỉ đồng Việt Nam
“Dì, lương của Lịch Xuyên cũng khá lắm.” Tôi chen ngang, không để dì nói tiếp.
“Cậu biết rõ, hai đứa yêu nhau, vấn đề quan trọng nhất không phải là tiền.” Dì đổi giọng “Quan trọng là, người đàn ông phải biết gánh vac.”
Lời dì nhiều ẩn ý, Lịch Xuyên im lặng, dáng vẻ chân thành nghe theo sự giáo dục của tổ chức.
“Cậu Vương, cậu 25 tuổi, nên tìm cô gái tương đương tuổi cậu. Tiểu Thu mới học đại học, chưa hiểu sự đời, vẻ ngoài và suy nghĩ vẫn giống học sinh. Bản thân nó không có khả năng phán đoán. Cậu Vương, cậu nên giúp nó mới phải.”
“Dì…”
“Người lớn nói chuyện, con nít đừng xen vào.” Dì nghiêm mặt.
Lịch Xuyên làm dịu tình hình: “Thưa dì, Tiểu Thu vừa thông minh vừa quyết đoán, có khả năng sống tự lập tốt, con không biết phải giúp em ấy cái gì.”
Đáng tiếc, Lịch Xuyên không biết dì và ba tôi là chiến hữu. Ý kiến của ba tôi, dì luôn kiên định chấp hành. Một ông già ngoan cố như ba tôi đâu có tôn trọng dì một cách vô cớ. Có năm kia, em trai tôi muốn đến nhà dì nghỉ hè, thật ra là muốn xem bộ phim TV Thần điêu hiệp lữ. Ba tôi chỉ dặn dì một tiếng, suốt mùa hè năm đó, đừng nói tới Thần điêu hiệp lữ, ngay cả chương trình Thời sự nó cũng không xem được ngày nào.
“Nói đến khả năng sống tự lập,” dì đổi giọng, ra đòn chết người, “Nhìn tình trạng sức khỏe của cậu Vương, chắc bản thân cậu vẫn cần người khác chăm sóc. Bậc cô dì như chúng tôi sao yên tâm giao một cô gái 17 tuổi cho cậu được?”
Từ nhỏ tới lớn, tôi chưa bao giờ ghét dì. Bởi vì câu nói này, tôi lần đầu hận bà. Tôi bắt đầu cắn móng tay mình. Mỗi khi tức giận mà không thể phát tiết, là tôi cắn móng tay theo bản năng.
Lịch Xuyên kéo tay tôi. Anh im lặng một lát, lại nói:
“Thưa dì, trong cuộc đời này, phúc họa khó lường trước được. Cháu không cần Tiểu Thu chăm sóc cháu, cháu sẽ chăm sóc Tiểu Thu thật tốt. Xin dì yên tâm.”
Anh nói mà mặt không đổi sắc, không kiêu ngạo, không nịnh nọt. Dì định mở miệng, nhưng không biết nói gì, liền liếc dượng một cái ý muốn dượng nói chuyện.
Dượng trầm ngâm một lát, nói: “Lịch Xuyên, cậu thích ăn bánh xếp không? Hôm nay nhà tôi làm bánh xếp. Mẹ Châu Châu, mau đi nấu cơm đi.”
Thừa dịp dì nổi giận đùng đùng đi vào bếp, dượng vỗ nhẹ vai anh: “Đừng để ý. Bình thường bà ấy hiền lắm.”
Lịch Xuyên mỉm cười: “Đâu có, dì chỉ nói sự thật mà thôi.”
Kể từ khi vào cửa, tôi luôn muốn tìm lí do để dẫn Lịch Xuyên chuồn đi. Nhưng ông anh rể người Thượng Hải vừa nghe Lịch Xuyên làm kiến trúc, liền bắt chuyện với anh: “Cậu Vương là kiến trúc sư hả? Tôi đang làm việc ở Công ty bất động sản Hoành Đô, tôi quen nhiều người trong ngành lắm, cậu làm ở công ty nào?”
“Một công ty Thụy Sĩ, CGP Architects.”
“Có nghe nói. Chắc cậu giỏi ngoại ngữ lắm. Tôi không rõ tình hình Bắc Kinh lắm, nhưng ở Thượng Hải có chi nhánh của công ty này, rất nổi tiếng trong giới kiến trúc. Thiết kế ngoại thất và cảnh quan sân vườn rất đẹp. Có điều đắt khách quá, chúng tôi bỏ tiền ra mời cũng không được. Chi nhánh Thượng Hải có hai kiến trúc sư người nước ngoài rất giỏi, đáng tiếc là không biết tiếng Trung, muốn nói chuyện với họ phải mời phiên dịch chuyên nghiệp, một tiếng giá 500 tệ.” Dượng quay đầu nhìn tôi, nói: “Lúc Tiểu Thu phát hiện đậu vào khoa tiếng Anh, buồn bực rất lâu. Con thấy chưa, học giỏi tiếng Anh cũng kiếm được bộn tiền đó chứ.”
“Hiện nay Tổng công ty ở Bắc Kinh có mời mấy kiến trúc sư ở trong nước, rất giỏi, trao đổi với họ sẽ tiện hơn nhiều. Đúng rồi, anh rể làm gì trong giới bất động sản vậy?”
“Quy hoạch, Giám đốc phòng Quy Hoạch.” Anh rể đưa danh thiếp ra “Sau này nếu chúng tôi tìm kiến trúc sư ở Thượng Hải khó quá, tới Bắc Kinh tìm cậu được không?”
“Được chứ. Xin lỗi anh, tôi không có danh thiếp, đây là số điện thoại của tôi. Tôi có biết anh Phương bên công ty anh, có ăn chung với anh ấy bữa cơm.”
“Anh Phương nào?”
“Phương Viễn Hoa.”
“Là Tổng giám đốc.”
“Đúng rồi.”
“Thì ra cậu quen biết nhiều vậy.” Anh rể cười tươi rói nhìn anh, chữ “thích” đã hiện rõ trên mặt.
Nguồn ebook: luv-ebook /
Bạn trai của chị Châu Châu cũng họ Vương, tên Vương Dụ Dân. Anh ta làm cùng công ty bất động sản với Châu Châu. Dụ Dân giống Châu Châu, chỉ học đại học tại chức, sau lại đi làm kiếm tiền, mới học cao học tại Đại học Vân Nam. Lớp này đầu vào rất dễ, nhưng học phí rất cao, tốt nghiệp xong không có học vị, chỉ có bằng tốt nghiệp, nên cũng không phải là bằng chính quy. Do đó dì không thích, luôn phản đối hai người tìm hiểu nhau. Lúc trước, dì một hai muốn giới thiệu con đồng nghiệp cho Châu Châu. Anh chàng này tốt nghiệp Đại học Thanh Hoa[8], hai người quen một thời gian, Châu Châu không thích, chủ động đòi chia tay, khiến dì tức gần chết. Đây là lần đầu tiên Dụ Dân đến nhà, mang theo một đống quà, nhìn có vẻ rất hồi hộp. Không ngờ nửa đường lại xuất hiện Lịch Xuyên, thành đối tượng tấn công chủ yếu của dì, anh ta liền nhẹ nhõm.
[8] Cùng với Đại học Bắc Kinh là hai trường Đại Học đứng đầu của Trung Quốc.
“Cậu Vương, cũng trùng hợp thật, tôi đang làm ở công ty Gia Hoa Hoành Cảnh, cũng là công ty bất động sản. Tôi làm bên kinh doanh tiếp thị, còn làm thêm bán bảo hiểm nhân thọ nữa.”
“Vậy à?” Lịch Xuyên nói “Hay là tôi mua bảo hiểm cho Tiểu Thu, cô ấy hay bị lạc đường lắm.”
“Bảo hiểm chẳng qua là lừa đảo. Tôi đâu dám lừa người nhà. Nếu anh Vương muốn mua, thì mua bảo hiểm An Bình đi.” Dụ Dân cười nói “Lúc nãy anh rể nói trụ sở chính của công ty cậu ở Thụy Sĩ, cổ đông lớn của công ty tôi là một công ty đầu tư của Thụy Sĩ, cũng tên CGP, không biết có quan hệ gì với công ty anh không?”
Lịch Xuyên nói: “Có liên quan. Công ty tôi trực thuộc công ty này.”
Dụ Dân thở dài, nói: “Công ty tôi hai năm nay làm ăn không tốt lắm, nghe nói CGP có ý định rút cổ phần. Tin đồn đã lan tới tận đây, không biết có đúng hay không. Anh Vương ở Bắc Kinh có nghe nói gì không? Nếu là thật, tôi và Châu Châu nghỉ sớm thì tốt hơn.”
Lịch Xuyên lắc đầu: “Không nghe nói. CGP đầu tư trong nước rất nhiều, cụ thể là công ty nào thì tôi không rõ lắm. Như vậy đi, nếu lời đồn là thật, anh gọi điện thoại cho tôi. Tôi sẽ nghĩ cách giúp anh, được không?”
“Nếu vậy thì làm phiền anh.” Dụ Dân xin số điện thoại của Lịch Xuyên.
“Chuyện nhỏ thôi mà.”
Đang nói chuyện, dì tôi mặt đăm đăm từ bếp đi ra, dượng thấy, nói to với chúng tôi:
“Lịch Xuyên, Tiểu Thu nhà tôi thủ khoa đại học của huyện Cả Cựu, tổng điểm của nó cũng đứng đầu cả tỉnh Vân Nam. Ba nó rất kỳ vọng vào nó. Hai đứa còn trẻ, đừng vì yêu đương mà ảnh hưởng việc học.”
“Dượng ơi, Lịch Xuyên thường dạy thêm ngoại ngữ cho con. Còn sửa bài tập cho con nữa.” Tôi vội vàng giải thích thêm. “Con ở Bắc Kinh chưa quen, hễ gặp khó khăn là anh ấy giúp con, kêu là đến liền.”
Mục đích của những câu này, là lay động dì tôi.
Năm đó dì tôi từ Cả Cựu lấy chồng ở Côn Minh, dượng tuy là công nhân, nhưng ba mẹ dượng cũng là cán bộ đội sản xuất. Mẹ chồng dì luôn phản đối cuộc hôn nhân của hai người, khi đám cưới cũng không tham dự. Dì một thân một mình không ai nương tựa, một thời gian dài phải sống khổ sống sở.
Vẻ mặt dì hơi dịu lại, dì liếc tôi: “Cậu Vương, nghe nói lần này Tiểu Thu về Côn Minh, cậu mua vé máy bay khoang hạng nhất cho nó?”
“Chuyện đó… đúng ạ.”
“Còn nhỏ ngồi khoang hạng nhất cái gì, không sợ hại chết nó?”
“Thưa dì, Tiểu Thu xếp hàng hai ngày hai đêm mà không mua được vé tàu, cháu thấy em mệt quá, muốn cho em ngủ thoải mái một chút.”
“Haha, cậu đúng là biết thương Tiểu Thu nhà tôi nha.” Dì đưa tạp dề cho tôi “Tiểu Thu, qua đây xắt hành, xắt cải thảo cho dì!” Thường ngày nếu hai chị có nhà, dì sẽ không sai tôi làm việc. Tôi biết dì muốn nhân cơ hội giáo dục tôi.
Lịch Xuyên vội giật tạp dề: “Thưa dì, để cháu giúp dì. Cháu xắt rau giỏi hơn Tiểu Thu nhiều.”
“Ôi trời,” dì nở nụ cười “Nhìn cậu là biết được cưng chiều từ nhỏ, sao biết nấu ăn được?”
“Tay nghề nấu ăn của cháu cũng được lắm, không tin dì hỏi Tiểu Thu đi.”
“Đúng vậy, nếu như trộn salad và nấu canh khoai tây cũng được coi là nấu ăn.” Tôi khoanh tay nói.
Lịch Xuyên cúi người, thì thầm bên tai tôi: “Anh đang tiêu diệt từng bộ phận mà, em hỗ trợ anh đi.”
“Có điều, dì ơi, Lịch Xuyên xắt rau cũng nhanh lắm đó. Đồ ăn hôm nay dì để anh ấy làm hết là được.”
“Trời đất ơi, con nhỏ này, đúng là không hiểu chuyện. Người ta là khách mà.” Dì quay người lại, phát hiện Lịch Xuyên đã đi vào bếp.
Lịch Xuyên và tôi cùng nhau xắt hết nguyên liệu nấu ăn cho dì, sau đó giúp dì làm nhân bánh, mọi người quây quần ở phòng khách gói bánh xếp. Thì ra anh rể của tôi là người Thẩm Dương. Vương Dụ Dân là người Hà Nam, đều thích ăn bánh xếp. Gói bánh xếp phải dùng hai bàn tay, Lịch Xuyên ngồi xuống, bàn tay phải luôn đỡ lấy cơ thể mới ngồi thẳng được. Tôi nói với mọi người, Lịch Xuyên không biết gói bánh xếp, nên không tham gia lao động. Ai cũng thấy anh đứng một chân xắt đồ ăn cả tiếng đồng hồ, thấy anh mệt rồi nên cũng không ý kiến gì. Mọi người vừa gói vừa nói chuyện.
Một lát sau, con trai chị họ tôi giơ tay, hỏi một câu:
“Chú Vương ơi, tại sao mọi người đều có hai chân, mà chú lại chỉ có một chân? Một chân còn lại của chú đâu rồi?”
Tôi tin rằng, mọi người trong phòng, bao gồm cả tôi, đều muốn biết đáp án, nhưng vì lịch sự, ai cũng ngại không hỏi. Cuối cùng đã có người hỏi, ai cũng lộ ra vẻ mặt xấu hổ.
Tôi liền trả lời: “Ừ, câu hỏi của Đậu Đậu rất hay. Chuyện là như vầy: có một lần chú Vương ra biển chơi, càng bơi càng xa, không ngờ gặp một con cá mập rất to. Nó táp một cái, cắn đứt luôn chân chú, nuốt vô bụng. Cho nên bây giờ chú chỉ còn có một chân thôi.”
Tôi cảm thấy câu trả lời này rất hay, mang màu sắc cổ tích.
Đậu Đậu vò đầu bứt tai, hỏi: “Chú Vương, có thật không?”
Lịch Xuyên lắc đầu, lắc đầu, lại lắc đầu: “Không phải, đương nhiên không phải. Đậu Đậu, người ta chọc con thôi. Chuyện là như vầy, chú Vương và ba mẹ chú đi vào rừng chơi. Ba chú nói với chú, khi đi ra ngoài phải theo sát ba mẹ, không được rời ba mẹ nửa bước. Nhưng chú Vương của cháu rất lì, không nghe lời ba mẹ. Chú một mình đi leo núi. Kết quả là chú lạc đường, gặp một con gấu xám rất to. Con gấu xám rất to há cái mồm rất to ra, cắn phập một cái, chân chú Vương bị đứt luôn. Từ đó chú Vương chỉ còn một chân. Đậu Đậu, nói chú nghe thử, từ câu chuyện này, con rút ra bài học gì?”
Đậu Đậu tội nghiệp nói: “Lúc đi ra ngoài phải nghe lời ba mẹ, không được tự ý chạy đi chơi, nếu không sẽ có con gấu xám thật lớn xuất hiện, cắn đứt chân.”
“Đúng rồi.” Lịch Xuyên vỗ đầu Đậu Đậu khen: “Con thông minh lắm!”
Mọi người đều thở dài nhẹ nhõm, sau đó bật cười.
Tôi thấy Lịch Xuyên lén đổi tư thế, bắt đầu dùng hai tay đỡ lấy thân người. Trán anh đã rịn mồ hôi.
Bánh xếp đã đầy hai nồi lớn, tôi kéo Lịch Xuyên đứng dậy: “Mọi người gói tiếp đi, con và Lịch Xuyên phụ trách luộc bánh cho.”
Lịch Xuyên theo tôi đi vào bếp, cúi người tìm xoong nồi để luộc bánh.
Khi anh đứng thẳng người lên, tôi dùng hai tay nhẹ nhàng kéo eo anh lên, anh ôm chặt tôi một lúc.
“Xin lỗi anh, em không nên để anh lên đây, làm anh bị mệt.” Tôi nói khẽ.
“Anh không sao đâu.” Thấy tôi áy náy, anh sờ sờ mặt tôi: “Chỉ có vợ anh thương anh nhất, biết anh đứng thoải mái hơn ngồi.”
Lịch Xuyên có thể đứng rất lâu, nhưng tôi không biết anh có thể đứng lâu đến thế. Chúng tôi mất cả tiếng mới luộc hết hai nồi bánh xếp. Dì rất vui, lại làm thêm năm món nữa, có cả một con cá thật to.
Cuối cùng, mọi người cùng ngồi vào bàn, chủ khách vui vẻ ăn cơm trưa.
Suốt bữa cơm, Lịch Xuyên cố gắng ăn bánh xếp. Sau đó, anh dùng đủ chiêu để chơi điện tử với Đậu Đậu. Cuối cùng mọi người vui vẻ tiễn chúng tôi ra khỏi chung cư. Trước khi đi, rốt cuộc dì tôi cũng thương Lịch Xuyên, dì đưa tôi một gói Sâm Hoa Kỳ, nói anh chàng đẹp trai, có giáo dục, lại biết kiếm tiền, chỉ có điều sức khỏe hơi kém, nhớ thường xuyên uống nhân sâm tẩm bổ.
Ra khỏi cổng khu nhà, xe của Lịch Xuyên đang đậu bên đường.
Chúng tôi vừa ngồi vào xe, di động của Lịch Xuyên vang lên.
- Anh Hai!
- Cũng được.
- Cũng được.
- Em có gửi thiệp chúc Tết bố, bố nhận được chưa?
- Được rồi.
- Không phải nói tháng hai về Zurich sao? Trước tháng hai không rảnh.
- Bà nội nằm viện?
- Được rồi. Mười ngày nữa em thật sự không có thời gian. Có 3 bản vẽ đến due rồi. Phải đi Thẩm Dương. Còn nữa, gói thầu Hạ Môn trúng thầu rồi, phải họp với chủ đầu tư, một đống việc đây. Hoàn công là em về liền. Tranh thủ về 3 ngày.
- Một tuần? Ừ, một tuần thì hơi khó. Để em tranh thủ.
- Đúng rồi, hỏi anh một việc, anh có đầu tư vào Gia Hoa – Hoành Cảnh không?
- Nghe nói bên anh muốn rút cổ phần?
- Không có? Vậy được rồi. Nếu như thật sự có chuyện đó, anh gọi nhớ điện thoại báo em. Em có hai người quen bên đó, cần phải sắp xếp công việc mới.
- Ai? Trần Thịnh Lâm? Không biết. Đại diện chính thức của anh không phải họ Mạnh sao?
- Đổi người rồi? Anh muốn đổi ai thì đổi. Em không có ý kiến. Anh nói ông ta liên hệ với em là được.
- Bản vẽ thiết kế sân vận động em giao từ tuần trước rồi mà. Jim không báo cho anh sao? Vậy mà hối em, làm em võ muốn hộc máu. Tháng này đừng giao việc cho em nữa.
- Cảm ơn cái gì. Cho em gởi lời hỏi thăm ông bà nội.
Gác máy. Anh nhìn tôi, tôi mỉm cười: “Tình cảm hai anh em anh rất thắm thiết nha.”
“Em và em trai em cũng vậy thôi.”
“Anh ấy lớn hơn anh bao nhiêu tuổi?”
“Hai tuổi.”
“Em đang nghĩ, không biết mặt mũi anh ấy như thế nào? Có giống anh như đúc không?”
“Ừ, vẻ bề ngoài bọn anh khá giống nhau, nhưng anh ấy nhiều hơn anh một chân, nên đẹp trai hơn.”
“Kết hôn chưa?”
“Anh ấy là gay. Bố anh chưa biết đâu, nếu biết chắc ông sẽ tức chết.”
“Người ngoại quốc thoáng hơn mà.”
“Mới ăn bánh xếp nhà dì em xong, giờ em lại nói anh là người ngoại quốc.” Anh nổi giận.
“Được rồi, anh Hai, anh là người Vân Nam.” Tôi nắm tay anh, đặt vào lòng bàn tay mình.
Xe chạy chầm chậm, tôi hỏi: “Mình đang đi đâu đây?”
“Quá trưa rồi. Theo kế hoạch đã định trước, đi Kim Mã Phường, tồi quán bar Bướu Lạc Đà uống rượu, sau đó đi LDW.”
“Chịu anh hết nổi rồi. Phiền anh nói hương vị Vân Nam, được không?”
“Là LDW mà. Trên bảng quảng cáo người ta viết vậy. LDW, hương vị của ẩm thực.”
Nói xong, anh đột nhiên ôm chặt tôi.
“Sao vậy anh?”
“Anh xin lỗi.” Anh nói khẽ: “Nếu anh không tàn phế, em sẽ không chịu nhiều uất ức như vậy.”
Ngừng một chút, anh nói tiếp: “Anh không thích ba em. Có chửi anh thế nào cũng không sao, nhưng không được đánh em… Đừng nói với anh mặt em không phải bị ông ấy tát.”
Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên - Thi Định Nhu