There are very few people who are not ashamed of having been in love when they no longer love each other.

Francois

Download ebooks
Ebook "Đồ Tồi, Tôi Yêu Anh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 19 - chưa đầy đủ
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 529 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 07:06:37 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 14
y cũng ko còn ghét anh nữa! Ly thấy anh ko xấu như Ly nghĩ! - Thế từ trc đến giờ Ly thấy anh xấu lắm à?
- Uhm, ko chỉ xấu mà còn rất tệ!
- Trời, mà hình như trong mắt anh ngày trc Ly cũng vậy đó!
- Hiiiiiiiiii. Vậy giờ sao anh ko thấy ghét Ly nữa?
- Thì……… – Vĩnh Quân chợt trông thấy bên đường, một người con gái với mái tóc dài uốn xoăn, lướt qua trên chiếc xe LX vàng. Cậu như khựng lại, ko tin nổi vào mắt mình. ” Cô ấy, đúng là cô ấy rồi!”
- Ly, em về trc đi nhé! Anh…….. anh phải đi có việc! – Nói rồi Vĩnh Quân vội quay đầu xe lại, đuổi theo chiếc LX vàng phía trc
Một mình nó cô đơn trên con đường về. Vĩnh Quân đi đâu chứ? Người con gái ấy là ai? Làm sao nó có thể tìm đc câu trả lời chứ. Gió sao thổi lạnh thế? Nó thấy rõ từng cái rít của gió cắt qua da thịt mình. Đau kinh khủng! Một cảm giác gì đó ứa đầy trong lòng nó, trông vắng và cô đơn! Nó đạp thật nhanh, thật nhanh, nó đang lẩn tránh một cái gì mà nó cũng ko biết nữa.
***
Hút chụt ly nước cam một cái, con nhỏ tóc xoăn hếch cái mặt rõ xinh của mình lên:
- Ê, sao nhìn em kinh thế?
- Anh nghĩ anh cần một lời giải thích từ em! – Vĩnh Quân sau một hồi ngắm nó lâu dễ sợ, giờ cũng lên tiếng.
- Hiiiiiiiiiiiiiii. Thì em đã bảo rồi mà! Ba mẹ em chuyển nhà quá đột ngột, ko báo trc nên em cũng ko thể nói gì đc với anh!
- Nhưng em có thế gọi điện thoại mà! Vậy mà trong suốt hai năm anh chờ đợi ko có lấy một tin nhắn hay bất kì một thông tin nào từ em! – Vĩnh Quân giận dữ.
- Hiiiiiiiiiii. Nhìn anh giận kìa! Tại em muốn xem tình cảm của anh dành cho em đến đâu! – Con nhỏ lại cười và tiếp tục hút ly nước cam.
- Anh đã có rất nhiều bạn gái mới!
- Nhưng chưa có một ai đc anh yêu cả! Đúng ko? – Con nhỏ nhìn cậu đầy kiêu hãnh. – Em biết anh vẫn còn yêu em rất nhiều! – Con nhỏ rướn người hôn chụt một cái lên má Vĩnh Quân, cậu sững sờ, nó như xóa tan mọi nỗi bực dọc vẫn âm ỉ cháy trong cậu suốt bao ngày qua. – Hiiiiiiiiiiiiiiii. Nhìn là biết anh vẫn còn yêu em mà! Em đã biết đc rất nhiều thông tin về anh! Dù anh đã có bao nhiêu bạn gái đi chăng nữa em cũng ko bận tâm. Chỉ cần biết trong tim anh em vẫn giữ vị trí quan trọng nhất là đc! Còn nữa! – Con nhỏ lườm yêu Vĩnh Quân một cái – Trò chơi tình ái của anh đến đây là kết thúc! Giờ anh phải trở lại như xưa, trở về vị trí người yêu của em! Hiiiiiiiiiiiiiiii – Con nhỏ lại nở nụ cười rõ tươi, vẫn nụ cười thiên thần ngày xưa cậu từng yêu tha thiết. – Thế nào? Ko đồng ý à? Ko đồng ý thì thôi! Đừng có hối hận! Em về đây!
- Đừng!…… Tất nhiên là anh đồng ý rồi!
- Hiiiiiiiiii. Biết mà!
Vừa về đến nhà, nó quẳng vội cái cặp sách rồi lao vào phòng bếp. Hôm nay nó sẽ làm thật nhiều món ngon cho Vĩnh Quân. Hôm nay sẽ là bữa ăn cuối cùng nó đc nấu cho cậu. Nó hi vọng rằng, Vĩnh Quân sẽ ko bao giờ quên những món ăn do nó nấu, đồng nghĩa là sẽ chẳng bao giờ quên nó như nó lúc này, nó sẽ chẳng bao giờ quên đc Vĩnh Quân đâu! Từng món ăn đc nó chuẩn bị và làm ra bằng tất cả tình cảm của mình. Nó muốn bỏ đầy tất cả những tình cảm của mình dành cho Vĩnh Quân cả những tình cảm sâu lắng mà chưa một lần nó dám nói ra, nó muốn bỏ đầy bỏ đầy tất cả vào những món ăn này. Chưa bao giờ nó lại cảm thấy cái phòng bếp này bé nhỏ thế, nó muốn ôm trọn cả vào lòng mình, ôm trọn cái kí ức ngày đầu tiên nó nấu thức ăn cho Vĩnh Quân, cái ngày mà nó ghét cay ghét đắng cậu. Ghét cái cách mà cậu đối xử, cậu mắng nhiếc nó. Ghét cái từ “ở đợ’, cái từ “chết đói” của cậu. Nhưng giờ sao nó chẳng còn thấy ghét nữa. Nó chỉ mong Vĩnh Quân về mau, để nó lại đc nghe giọng nói của cậu. Chưa bao giờ nó thèm nghe giọng nói của cậu đến thế!
Lọ hạt tiêu đc quẳng vào một góc, nó bất chợt tìm ra. Vĩnh Quân dị ứng hạt tiêu! Nó nhìn cái lọ mà chính tay nó đã quẳng vào góc xó xỉnh này. Cái lọ cô đơn một mình, cái lọ có vẻ buồn, khắp mình nó là lớp bụi bám đầy, chả có ai động đến nó cả. Chả có ai cần nó cả! Nó thấy khóe mắt mình cay cay, chắc hạt tiêu bay vào mắt nó!
Đã quá trưa nhưng Vĩnh Quân vẫn chưa về. Vĩnh Quân đi đâu chứ? Anh ấy đã hứa với mình rồi mà! Một mình nó trong căn nhà rộng mênh mông, nhưng từ bao giờ đã trở nên thân quen với nó. Nhưng sao nó vẫn thấy mình nhỏ nhoi thế này. Nó ước ngay bây giờ Vĩnh Quân trở về, ngồi đối diện nó và cùng dùng cơm. Nó nhớ tới cái cách mà Vĩnh Quân thưởng thức những món ăn do nó nấu. Cái gì đó rất là ngon miệng! Nó nhớ tới những câu chê bai của cậu: “Món này cũng bình thường! Ăn cũng tạm!….” Nó chợt cười. Nhưng rồi nụ cười lại lịm tắt bởi trc mặt nó chỉ là một khoảng ko, ko có Vĩnh Quân!
Nó đứng dậy, nó muốn đi khắp ngôi nhà, nó muốn lưu lại mọi kí ức, mọi bước chân của mình trong ngôi nhà. Những tấm kính sáng loáng, có đôi bàn tay nó và cả cái vóc dáng cao lêu đêu của Vĩnh Quân vươn tay chùi một lần. Nó bước lên cầu thang, nó nhớ tới cái lần phải lết mà lau chùi, nó nhớ tới những bước chân ngắn cũn của bé Tũn chạy trên bậc thang, nó nhớ tới cái dáng vẻ kiêu căng của Vĩnh Quân mỗi lần nói dở với nó câu gì và bỏ lên phòng.
Mọi đồ đạc cá nhân nó đã sắp xong hết. Căn phòng nó và bé Tũn đã gọn gàng cả rồi. Nó thấy tiếng cười của bé Tũn, nó thấy những cái cốc đầu đau điếng của Vĩnh Quân. Nó nhớ cái nắm tay của đêm ngủ chung. Nó thấy nước mắt đang trào ra, lăn dài xuống môi. Mắn đắng nhưng cũng thoảng hương vị ngọt ngào của dư âm còn xót lại.
Căn phòng của Vĩnh Quân, nó lặng im đứng nhìn. Nó muốn bước vào nhưng………
(- Tôi cấm cô đc động vào đồ đạc của tôi!……… Cút ra!……… ) – Nước mắt nó lại lăn dài. Nhưng đôi tay nó ko hiểu sao cứ đẩy cửa bước vào. Cái mùi thơm là lạ nhưng nó đã quen rồi, cái poster hình cậu, đôi mắt long lanh ấy, nó thấy ấm áp vô cùng. Khung ảnh cô gái! Nó nhớ ra một cái gì đó. Nó nhớ nét giận dữ của Vĩnh Quân, nó nhớ đôi mắt nóng đỏ của cậu, và nó nhận ra……….. – Nước mắt lại rơi, lăn cả xuống cổ, ướt mềm cái cổ áo, thấm tận vào da thịt nó. Lạnh buốt!
****
Đôi mắt nó dán ra ngoài kia, cánh cửa vẫn đóng im ỉm. Nó gục đầu bên mâm cơm ngủ thiếp từ lúc nào.
- Này, này! – Nó tỉnh dậy bởi cái lay người của……….
- Ơ… bác…… bác về từ lúc nào vậy?
- Uhm, bác vừa mới từ sân bay về thẳng đây. Hình như chỉ có mỗi mình cháu ở nhà? Vĩnh Quân đi đâu vậy?
- Dạ…….! Chắc anh ấy đi có việc ạ!
- Việc sao?…. Mà sao mâm cơm còn nguyên thế này? Cháu chưa ăn cơm à? Trời cháu chờ thằng Vĩnh Quân đúng ko?
- Dạ….
- Cái thằng này tệ thật! Mà toàn món ngon thế này sao ko chịu về ăn chứ!
- Dạ bác ăn chưa ạ?
- À cũng mới chỉ ăn qua ở trên máy bay, nhưng đồ khó ăn quá!
- Hay để cháu đi hâm lại, bác dùng nhé!
- Uhm, rồi hai bác cháu mình cùng ăn!
Đồ Tồi, Tôi Yêu Anh Đồ Tồi, Tôi Yêu Anh - Nguyễn bích Hồng