Hầu hết những thành quả quan trọng trên đời đều được tạo ra bởi những người dù chẳng còn chút hy vọng nào nhưng vẫn kiên trì theo đuổi điều mình mong ước.

Dale Carnegie

 
 
 
 
 
Tác giả: Ngọc Trâm
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 91 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 509 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 23:17:57 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 74 Gặp Lại Gia Đình
ó lẽ vậy-nó
-Anh sẽ cho em biết mình là ai và anh là ai-hắn muốn nhắc lại với hy vọng nó vẫn còn nhớ
-Anh nói đi, tôi nghe-nó
-Em chính là Nguyễn Hoàng Nguyên Vy, con gái của một ông chủ lớn và cũng là chủ tịch của tập đoàn Nguyễn Hoàng-Hắn bắt đầu kể
-Nguyên Vy ư? Nguyên...Nhi....- nó cố lục lọi trí óc, cái tên này nghe rất quen lại còn thêm cái tên Nguyên Nhi nữa
-Phải! Nguyên Nhi chính là em gái của em- hắn quá đỗi vui mừng vì xem ra nó vẫn còn nhớ
-Em gái tôi sao?-nó ngạc nhiên. Vậy không lẽ nó thực sự là con gái của một gia đình giàu có như lời hắn nói sao?
-Đúng vậy! Còn anh là Hàn Mạnh Vũ là bạn trai của em, em còn nhớ phải không?-hắn nhìn nó và rất trông chờ cái gật đầu của nó. Nhưng..........
-Hàn...Mạnh...Vũ...-cái tên rất quen nhưng nó thực sự không thể nhớ ra. Là bạn trai sao? Nó không biết có phải như vậy không nhưng khi ngồi đối diện với hắn thế này nó có cảm giác rất gần gũi. Đặc biệt là đôi mắt sao lại giống mẹ nuôi đến như vậy?
-Phải là Hàn Mạnh Vũ-hắn vẫn nhìn nó
-Tôi...thật sự không nhớ nổi, xin lỗi...-nó cuối đầu vẻ có tội
-Không sao! Có thể khẳng định em là Vy là được rồi-Tuy nói vậy nhưng trong lòng hắn rất buồn, tại sao lại không nhớ anh chứ? Anh đáng ghét vậy sao? (Anh ấy cứ hay suy diễn vậy đó *_*)
-Ờ
-Anh sẽ đưa em về gặp bố mẹ mình-hắn tươi tỉnh trở lại
-Vậy chúng ta đi thôi-nó háo hức muốn gặp lại bố mẹ
Hai người ra xe và nhanh chóng đến biệt thự Nguyễn Hoàng
BÍNH...BOONG...nó đứng trước cổng bấm chuông
Một người giúp việc trong nhà chạy ra mở cửa
-A! Cô chủ đã về! Ông bà ơi, xem cô chủ về rồi này-bà ấy reo lên khi nhìn thấy nó
Sau đó là bóng dáng của ba người từ trong nhà đi ra một cách vội vã.
-Vy...là con phải không?-Một người phụ nữ quý phái, đứng tuổi nhưng xem nét mặt có phần xanh xao ôm chầm lấy nó khóc nức nở.
-Vâng...-nó bối rối không biết nên gọi như thế nào
-Bà ấy chính là mẹ em-hắn lên tiếng
Mẹ hắn sững sờ buông nó ra rồi nhìn hắn vẻ mặt khó hiểu không kém phần lo lắng
-CHuyện này là sao?-bố nó lên tiếng
-Cô ấy bị mất trí nhớ ạ-hắn tiếp lời
-Chị! Em là Nguyên Nhi đây, chị không nhớ em sao?-một cô bé nhỏ nhắn và vô cùng xinh xắn với nét mặt hệt như nó nắm lấy vai nó hỏi tới tấp
-Xin lỗi...mọi người, con thực sự không còn nhớ...-nó cúi gằm mặt xuống đất và thấy bản thân thật là bất hiếu khi lại quên đi bố mẹ ruột của mình và còn cả đứa em gái đáng yêu này nữa.
-Không sao đâu! Từ từ sẽ nhớ thôi mà-mẹ nó nhìn nó bằng ánh mắt ấm áp và tràn ngập yêu thương. Nói tới ánh mắt mới nhớ, nó quay sang nhìn hắn và đặt câu hỏi rằng tại sao hắn và mẹ nuôi là có cùng một cặp mắt?
-Vào nhà thôi! Đứng đây nói chuyện coi sao được-bố nó lên tiếng kéo nó ra khỏi những dòng suy nghĩ
Mọi người vào nhà và có lẽ đây là ngày khởi đầu hạnh phúc của nó, niềm hạnh phúc được ở bên gia đình
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chưa kết thúc đâu nhé!
Đồ Heo, Thích Cãi Anh Lắm Hả Đồ Heo, Thích Cãi Anh Lắm Hả - Ngọc Trâm