Nên coi những thất bại trong quá khứ là động cơ để hành động, chứ không phải lấy đó làm lý do để bỏ cuộc.

Charles J. Given

Download ebooks
Ebook "Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Ngôn Tình
Nguyên tác: With You
Biên tập: Bò Tồ
Upload bìa: Bò Tồ
Số chương: 75 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4827 / 111
Cập nhật: 2017-04-04 23:32:54 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 57-1
o. 308
“Sau này thì sao?” Lão Phạm vừa nói vừa bật nắp một chai bia nữa.
“Phản ứng cao nguyên[1] của cậu mới dừng mà lại uống nữa, muốn chết sao hả?” Tôi cướp lấy chai bia đi đến chỗ cách xa xe một chút rồi đổ bỏ hết.
“Mẹ nó, cậu giở trò quái gì vậy? Vật tư cao nguyên Tây Tạng hiếm thế nào hả, có kẻ nào ngu đi lãng phí như cậu không?” Cậu ta bực: “Lâm Chi nhô lên bao nhiêu chứ, còn kém chán Nạp Mộc, tớ đã thích ứng được từ lâu rồi.”
Tôi ngồi xuống bên cạnh cậu ta, quấn quanh mình một tấm thảm.
“Chúng ta còn chụp nữa không?” Tôi ngẩng đầu nhìn trời.
“Có mây, vẫn không chụp nổi.” Lão Phạm nhìn về phía thung lũng: “Nếu từ góc này, đường chính quanh núi Lâm Chi thì muốn chụp đỉnh Namcha Barwa đúng là phải thắp hương trước khi đến. Sáng vẫn là ngày nắng to, vừa chuẩn bị chụp thì lại có mây, đúng là đen đủi.”
“Trước đây “Địa lí quốc gia Trung Quốc” từng làm cuộc bình chọn đỉnh núi đẹp nhất, đỉnh Namcha Barwa sắp bị chụp nát rồi, sao bây giờ mới đến chụp?”
“Xùy!” Lão Phạm nhấc ngón trỏ lên: “Để bọn Vương Đại Lực nghe được thì không đuổi cậu mới lạ. Cậu không hiểu đâu. Cậu cảm thấy chụp người thú vị, còn bọn họ lại thấy chụp cảnh thú vị, chút ánh sáng cũng nhìn ra sự khác biệt. Vương Đại Lực đến Tây Tạng lần này là lần thứ bảy rồi. Tớ nghe nói ngày trước vì đợi Namcha Barwa mà cậu ấy ngủ trong xe ba ngày, sống sót trở về đều nhờ bánh bích quy nén quân dụng.”
Tôi nhìn bóng dáng của tên mập ở đằng xa, tiên đoán: “Vương Đại Lực bây giờ khinh nhất máy ảnh điện thoại hiện nay. Đúng là đồ cổ hủ, Instagram cũng cần mạng của cậu ta. Chúng tôi trù cậu ta sau này nhất định lấy phải một cô sợ ưa tự sướng, chính là kiểu con gái đến cả việc chụp một con tôm cũng phải chơi hiệu ứng làm mờ ảnh và sexy lips.”
Lão Phạm cười ha ha tầm nửa phút, sau đó không chịu nổi, buồn mồm châm một điếu thuốc. Tôi mặt không biến sắc mà né sang một bên, lập tức bị cậu ta cốc vào đầu.
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chụp cảnh cũng phải cần bọn Vương Đại Lực, cậu một thân con gái không hợp, dầm mưa dãi nắng, da cũng ráp hết cả rồi. Ngoan ngoãn trở về đội chụp minh tinh đi, tuy sẽ gặp phải nhiều tên quản lí bựa nhân nhưng dù sao cũng kiếm được nhiều hơn.”
Tôi cười cười, không nói gì.
“Uây, tớ đang nói chuyện với cậu đấy, sao kể được một nửa lại không kể nữa rồi, sau đó thì sao?”
“Sau đó gì cơ?”
“Không phải thay phiên kể về tình đầu sao, cậu cứ lằng nhà lằng nhằng toàn kể đâu đâu. Tớ còn không nhớ nổi cả tên nhân vật. Thế cuối cùng thì thế nào, có đến với nhau không?”
Nụ cười của tôi vụt tắt.
“Không.”
No. 309
Về Bắc Kinh tôi đã định từ chức.
Công việc cuối cùng là đi phỏng vấn, tổng biên tập bảo tôi và lão Phạm đi phỏng vấn một ngôi sao mới nổi hai năm gần đây.
“Ai thế?” Tôi vừa lau thiết bị vừa hỏi: “Diễn phim truyền hình hay phim điện ảnh thế?”
“Là một biên kịch rất trẻ, là một ngôi sao sáng mới lên trong ngành, hai năm gần đây lên rất nhanh.” Lão Phạm gỡ bút ghi âm từ máy sạc pin xuống rồi để vào trong túi.
“Viết những gì rồi?”
“Không phải viết những phim mục đích kinh doanh, là những phim độc lập, trong đó có có một phim đạt được giải nhà biên kịch xuất sắc nhất trong liên hoan phim Berlin, kể về tội phạm thanh thiếu niên.”
Tôi kéo khóa túi đựng máy ảnh lại: “Đều nói phim độc lập, rốt cuộc là ý gì vậy? Nghe nói qua mấy năm nay rồi nhưng vẫn chưa hiểu lắm.”
“Không phải cậu nói cậu từng thi Học viện điện ảnh à? Đến cái này cũng không biết.”
“Cho nên thi không đỗ đó!”
Lão Phạm cười, con người cậu ta là vậy, trước mặt tôi không sợ mất hình tượng. Sau khi tôi vào công ty đều là cậu ta che chở cho tôi, kể cho tôi tất cả các bài học trong ngành, tính cách rất tốt.
“Trước đây là chỉ những phim sản xuất độc lập với các công ty sản xuất phim điện ảnh lớn ở Hollywood. Một mình kêu gọi đầu tư, một mình quay phim, không cần nghe các nhà đầu tư lải nhải, tự do. Ở nước mình chỉ những bộ phim đề tài hơi hiếm hoi, không mang tính kinh doanh.”
“Đó là phim nghệ thuật?”
Lão Phạm tức đến cười không ra nước mắt: “Mình biết ngay là cô dạy Văn của cậu chết sớm mà.”
Tôi lườm cho cháy mặt: “Đừng nói vớ vẩn, cô giáo dạy Văn của tớ vừa mất năm ngoái thật đó.’
Cô Trương qua đời năm ngoái, tin này là Giản Đơn gọi điện báo cho tôi biết.
Tuy sau khi tốt nghiệp cấp ba tôi chưa từng về trường, các thầy cô không thân thiết với tôi lắm như cô Trương, đời này vốn dĩ đã khó có cơ hội gặp lại rồi.
Nhưng chuyện không gặp được là một chuyện, qua đời lại là một chuyện khác.
Ví dụ như Dư Hoài – tôi không gặp được.
Tôi từng rất hận, nói với chính mình người này đã chết rồi. Nhưng chết thật lại khác, tin cô Trương qua đời khiến tôi vô cùng buồn bã.
Giản Đơn nhắc đến một cách vô thức: “Haiz, cậu còn nhớ không, ngày trước Dư Hoài từng bị cô phạt đứng.”
Vừa dứt lời cậu ấy liền hối hận.
Tôi bật cười, nhắm mắt lại để trấn tĩnh, giả vờ như không để ý gì mà nói tiếp: “Đúng thế, cậu ấy suốt ngày đối đầu với cô Trương. Nhưng nếu cậu ấy nghe tin cô mất rồi thì cậu ấy nhất định buồn lắm.”
No. 310
Tôi và lão Phạm đi đến quán Starbucks ở trung tâm thương mại quốc gia, tìm một bàn rồi ngồi xuống.
“Sao không đến chỗ nào tốt hơn để chụp?” Tôi nói câu phủ đầu những người xung quanh và lão Phạm.
“Là người ta yêu cầu như thế, chỗ này có ý nghĩa đặc biệt với cô ấy. Nghe nói gia cảnh nhà biên kịch này rất khó khăn, một mình phấn đấu mãi mới đi lên đợc. Lúc đại học, đi làm thêm lúc nào cũng đi qua quán Starbucks này, lúc đó cảm thấy có thể chạy vào trong và ôm cuốn sổ mà uống một tách cà phê thì rất hạnh phúc.”
“Trí nhớ của nhà văn đúng là tốt thật!” Tôi cười: “Câu chuyện này đúng là có sức cổ vũ, chỉnh sửa một chút thì có thể lên đài truyền hình Hồ Nam rồi đấy.”
Lão Phạm cười: “Câu chuyện này có thể làm điểm xuất phát, từ đó viết bản thảo.”
“Được rồi, môi trường không quan trọng, chỉ là ánh sáng hơi kém, phải chỉnh nhiều đấy. Nhưng quan trọng nhất vẫn là con người.” Tôi cúi đầu nhìn qua mấy tấm ảnh.
“Đúng thế!” Lão Phạm vươn vai: “Cho nên, cậu thấy người này thế nào?”
“Chuyển đề gượng gạo quá rồi đó.” Tôi cười.
“Đó là do cậu không muốn tiếp chuyện mà thôi.” Lão Phạm nhìn tôi, không cười: “Nếu như cậu muốn thì không cần cả mở đầu, có thể nói chuyện luôn.”
Tôi nhìn cậu ta, bộ não đang quay với tốc độ ánh sáng nhưng đến cả một chữ cũng không nói ra được.
Cậu ta cười ha ha, lắc lắc đầu, ý là đề tài này có thể bỏ qua rồi.
Tôi không nhớ nổi đây là lần thứ mấy lão Phạm nói ý về chuyện có tình cảm với tôi. Cậu ta chưa từng tỏ tình một cách đàng hoàng, tỏ tình một cách đàng hoàng rất ngốc, tất cả chúng tôi đều cảm thấy như thế. Nếu cả hai người đều có ý với nhau thì chỉ cần mấy lần ám thị là chuyện đâu đã vào đấy rồi; nếu một bên không có ý gì thì cũng không ngại gì, lại có thể tiếp tục làm bạn bè.
Ví dụ như tôi và lão Phạm. Tôi là bên không có ý gì, tôi rất cảm tạ cậu ấy biết điểm dừng, càng cảm kích cậu ấy hiểu cho tôi.
Lời tỏ tình của Duệ Lợi chỉ phù hợp với thanh niên thiếu nữ, vội vã mang bản thân mổ xẻ cho đối phương xem, không cho phép mập mờ, không cho phép điều đình, cứu vãn. Chỉ có họ mới quan tâm đến sức mạnh của một câu nói, đặt vào trong ánh mắt, hành động cũng không được, nhất định phải nói ra, nhất định.
Cho nên, những lời không nói ra thì coi như không có.
Ví dụ như tôi và Dư Hoài của bảy năm trước.
Lão Phạm nhìn tôi đến ngây người, cuốn tạp chỉ trên bàn lại và khua khua trước mặt tôi.
“Ừm.” Tôi đáp: “Nãy nói nhiều vậy tớ cũng quên hỏi, người này tên gì.”
Câu chuyển đề tài này lại càng gượng gạo hơn. Lão Phạm cười, song không hề tiếp tục chế nhạo tôi.
“Tên là Trình Xảo Trân.”
“Cái gì?”
Tôi kinh ngạc, thì lúc này nhìn thấy một cô gái mặc áo T-shirt màu trắng, quần màu đen, khoác túi Balenciaga màu xanh da trời bước vào.
Khuôn mặt bầu bĩnh có gầy hơn ngày trước chút, để lộ cái cằm nhọn, nhìn chúng tôi cười, vẫn là dáng vẻ năm đó.
[1] Phản ứng cao nguyên: những cơn nhức đầu khủng khiếp, thở dốc, huyết áp tăng, chóng mặt, chảy máu cam do độ cao và không khí loãng. Thường xảy ra khi du lịch ở cao nguyên Tây Tạng.
Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta - Bát Nguyệt Trường An Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta