The art of reading is in great part that of acquiring a better understanding of life from one's encounter with it in a book.

André Maurois

Download ebooks
Ebook "Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Ngôn Tình
Nguyên tác: With You
Biên tập: Bò Tồ
Upload bìa: Bò Tồ
Số chương: 75 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4815 / 111
Cập nhật: 2017-04-04 23:32:54 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 56
o. 304
Lễ tốt nghiệp của khóa chúng tôi là một ngày cuối tháng năm, trước kì thi đại học.
Dư Hoài cảm thấy hành động này rất kì cục, nhưng tôi lại rất hiểu. Tôi còn nhớ mình cùng Giản Đơn và β cùng quan sát lễ tốt nghiệp của khóa trước, những tâm hồn treo ngược cành cây cùng bầu không khí âm u, nặng trĩu đó thật khiến người ta nản lòng.
Vẫn là lễ tốt nghiệp khóa chúng tôi bố trí tạm được.
Đây là một quyết định lãng mạn biết bao.
No. 305
Kĩ thuật kéo cờ của Lâm Dương và Sở Thiên Khoát tốt hơn chị Lạc Chỉ nhiều. Lá cờ Tổ quốc kéo lên vô cùng ổn định, quảng trường bay tới những ngọn gió hiểu lòng người, khiến lá cờ đỏ tung bay phấp phới.
Tôi không đứng trong hàng, dưới sự ngầm cho phép của Trương Bình, tôi cầm máy ảnh chạy qua chạy lại quanh quảng trường, chộp lại những khoảnh khắc của những người bạn quen hoặc không quen.
Tối hôm trước, tôi có chỉnh lý lại ổ cứng di động, phát hiện ra bên trong đã có hơn sáu nghìn bức ảnh, đều được chụp trong ba năm cấp ba này. Tôi đặt nhẹ tay lên trên, cảm nhận độ rung của ổ cứng di động lúc làm việc, dường như hơn sáu nghìn bức ảnh bên trong đó có hơn sáu ngàn câu chuyện đang khua môi mua mép tường thuật lại câu chuyện của mình một cách náo nhiệt.
Khi buổi lễ gần kết thúc, Bí thư Đoàn đột nhiên hạ lệnh, một bên quảng trường truyền đến tiếng cánh chim vỗ cánh.
Chim bồ câu vỗ cánh bay lên trời giống như một bức màn màu trắng bạc bay lên từ một bên quảng trường, cứ thế kéo dài, bay về phương xa; tất cả chúng tôi đều choáng ngợp trong không gian đó, tiếng vỗ tay hoan hô vang lên không ngừng.
1517 học sinh tốt nghiệp, 1517 con chim bồ câu.
Tôi ngẩn người tại chỗ, quên luôn cả việc chụp ảnh. Có một sự cảm động khó có thể nói thành lời trào dâng trong lòng, những năm tháng cấp ba hệt như những chú chim bồ câu kia, bay về phương xa và sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.
β, Giản Đơn, Từ Diên Lượng, tốt nghiệp vui vẻ.
Dư Hoài, tốt nghiệp vui vẻ.
Cảnh Cảnh, tốt nghiệp vui vẻ.
No. 306
Tiết học cuối cùng, Trương Bình đứng trên bục giảng căn dặn những điều cần chú ý khi đi thi đại học.
“Mã vạch thi, tôi nhắc lại một lần nữa, mã vạch của mã số thi là quan trọng nhất, bút chì 2B quên mang thì có thể mượn, mã vạch thi mà mất thì không thể dự thi nữa. Cái này được dán lên trên tờ giấy thi, không dán thì ai cũng không biết được em là ai! Đi thi coi như công cốc! Đều cầm hết rồi chứ?”
“Cầm rồi ạ.” Cả lớp đáp.
“Đi vào cửa hàng đồ dùng học tập mua một túi đựng trong suốt và có móc khóa, mang đi thi đại học rất có ích. Mã vạch thi, chứng minh thư đều để bên trong, chỉ nhìn cái là thấy liền, mỗi lần trước khi đi không cần kiểm tra phiền phức nữa.”
“Các em nữ sợ hạ đường huyết thì hôm đó có thể mang theo hai bình nước. Một bình là nước đường, nước ngọt, nước mật ong đều được, lúc căng thẳng uống chút đồ ngọt rất có ích. Chai nước để lạnh dễ chảy nước, tốt nhất chuẩn bị trước khăn tay hoặc khăn gì đó bọc nó lại.”
“Đừng chê thầy phiền phức, thầy nhắc lại một lần nữa, làm xong các câu trắc nghiệm nhớ phải tô vào tờ đáp án, đừng tô chệch dòng, kiểm tra xong rồi tiếp tục đi làm câu điền vào chỗ trống là các câu lớn. Những em ngốc nghếch năm nào không tô vào tờ đáp án đều nhớ kĩ cho tôi…”
“Thi Ngữ văn xong có thể ngủ một giấc, Toán thi lúc ba giờ chiều, đặc biệt dễ buồn ngủ, nhắc bố mẹ các em đến điểm thi, đặt một phòng theo giờ gần đấy, buổi trưa không ngủ được có thể nằm nghỉ chút, thư giãn tinh thần…”
Tôi chưa từng nhìn thấy Trương Bình càm ràm nhiều đến thế.
Cuối cùng thầy nói xong rồi lại lấy tờ giấy trên bàn giáo viên nhìn một lượt, cũng cảm thấy không có sót điều gì liền mỉm cười hài lòng.
“Còn có vấn đề gì nữa không?”
Không có ai giơ tay.
Không biết là ai khóc trước, cảm xúc như dòng chảy mãnh liệt, tiếng khóc thút thít vang lên khắp lớp. Tôi cúi đầu, không muốn rơi nước mắt. Tôi nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh. Dư Hoài cũng đang cúi đầu, cắn chặt môi.
Trương Bình không khóc, thầy vẫn cười như thế, hàm răng trắng nhờ có làn da đen làm nền lại càng chói chang hơn nữa.
“Khóc gì chứ, khóc gì nào, cố thi cho tốt. Thi xong thầy đưa các em đi chơi. Các em biết không, lần đầu tôi làm giáo viên chủ nhiệm, các em có lúc làm tôi tức đến nỗi muốn đốt cả lớp học, nhưng nói đi cũng phải nói lại, lúc dễ thương thì cũng dễ thương. Thầy cảm ơn các em!”
Trương Bình vừa cười và khom lưng trước chúng tôi, mọi người càng khóc to hơn.
Thầy chợt nghĩ ra điều gì đó, nói: “Đúng rồi, Cảnh Cảnh, có phải hôm nhập học em từng chụp cho cả lớp một tấm không?”
Tôi gật đầu.
Lúc đó tôi cũng ngồi ở góc cuối lớp này, nghe thấy thầy gọi, cũng ngượng ngùng đứng dậy, đứng từ đó chụp cho cả lớp một tấm ảnh chung.
“Nào nào nào, có bắt đầu cũng phải có kết thúc, mọi người đứng lên chụp chung một tấm cuối!”
Tôi cầm máy ảnh đứng dậy, tất cả mọi người đều quay đầu lại, mắt ai cũng đỏ như con thỏ nhỏ nhìn tôi. Chỉ có Trương Bình giơ tay chữ V, ba năm qua rồi, thầy vẫn là chàng thanh niên thôn quê vui vẻ năm nào.
“Tách”, lớp năm đã được ghi lại trong máy ảnh của tôi.
Tạm biệt, năm tháng cấp ba.
No. 307
Tôi và Dư Hoài đi mua những đồ cần thiết cho kì thi ở cửa hàng văn phòng phẩm đối diện trường. Lúc đi ra đã là xế chiều.
“Cậu căng thẳng không?” Tôi hỏi cậu ấy.
Dư Hoài lắc đầu, lại gật đầu.
“Vẫn có một chút, chỉ mong nó qua nhanh.” Cậu ấy cười.
Tôi cùng cậu ấy kề vai nhau, ngắm buổi chiều tà nơi cuối con đường, cho đến khi trời chập choạng tối, đèn đường cũng sáng lên.
“Đi thôi, tớ đưa cậu về nhà.” Dư Hoài nói.
Đầu hè có hương Đinh Hương mê hồn người, tôi ngẩng đầu nhìn chàng thiếu niên trước mặt mình, thời gian dường như quay trở lại ba năm trước, cậu ấy mặc chiếc áo T-shirt màu đen, xách hai túi sách bài tập của tôi, vừa phàn nàn vừa lách qua vô số những con đường, cậu ấy đưa tôi về nhà.
Đây là lần thứ ba chúng tôi đứng dưới tầng nhà tôi nói lời tạm biệt.
“Khoan đã!” Cậu ấy đi được hai bước lại quay lại, lấy một chiếc bút than màu đen từ trong túi nilon ra và nói: “Xắn tay áo lên.”
Tôi ngớ người, rất nhanh hiểu ý cậu ấy.
Cậu ấy vẽ một dấu tích √ rất to lên cánh tay tôi.
“Năm ngày nữa mới thi đại học, tớ muốn đi tắm thì phải làm sao?”
“Dùng băng dính dán lại, chống nước.”
Ý kiến hay, tôi gật đầu, cầm lấy bút của cậu ấy và nói: “Nào, của cậu!”
Cậu ấy cũng xắn tay áo lên, tôi lại giống như mọi khi, giả vờ chuẩn bị tiêm, sau đó vẽ một tích √ thật to.
“Cố lên.”
Cậu ấy gật đầu, mỉm cười nhìn tôi.
“Tớ muốn thi vào trường ở cùng một thành phố với cậu.” Tôi buột miệng nói.
Cậu ấy chỉ hơi kinh ngạc một lát, dường như không bất ngờ khi tôi nói như vậy, chỉ là bất ngờ vì tôi lại nói ra miệng.
“Tớ biết.” Cậu ấy nói.
Cậu biết, cậu biết cái gì chứ?
“Cảnh Cảnh, tớ…” Dư Hoài nhìn tôi rất nghiêm túc, ánh đèn đường màu cam chiếu sáng phía sau lưng cậu ấy.
Giọng nói mất hút trong đêm.
“Thôi, thi tốt nhé!” Biểu cảm nghiêm túc của cậu ấy trong phút chốc giãn ra, cười ha ha rồi gãi tóc gáy: “Thi xong rồi thì nói vậy, sau này có cơ hội sẽ nói.”
Dường như tôi có dự cảm gì đó, trong lòng rất dịu dàng.
Tôi vừa cười vừa gật đầu.
Được, mình đợi cậu.
Sau này còn nhiều cơ hội để nghe những lời mà cậu chưa nói ra.
Hết chương 56.
Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta - Bát Nguyệt Trường An Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta