Books are the compasses and telescopes and sextants and charts which other men have prepared to help us navigate the dangerous seas of human life.

Jesse Lee Bennett

Download ebooks
Ebook "Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Ngôn Tình
Nguyên tác: With You
Biên tập: Bò Tồ
Upload bìa: Bò Tồ
Số chương: 75 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4841 / 111
Cập nhật: 2017-04-04 23:32:54 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 36-1
o. 197
Bố tôi và cô Tề ai cũng đều phải tăng ca, bố tôi bảo tôi lấy tiền trong ngăn kéo tối đưa Trương Phàm ra ngoài ăn.
Vừa hay dưới nhà tôi có một quán mới mở, tên đặt rất có khí thế: “Quán xuyên lục địa”, cửa ra vào có các áp phích bay phấp phới. Vị trí khúc rẽ này vô cùng kì diệu, từ lúc tôi chuyển về đây mười năm trước, chỗ đó đổi không biết bao nhiêu lần khuôn mặt rồi, từ quán làm đẹp đến trung tâm spa, cuối cùng thành các loại nhà nghỉ…
Quan trọng là không cần biết là mở quán gì đều không thể nào làm ăn được, chỉ mở được nửa năm là chắc chắn sẽ phải đóng cửa.
Đồ ăn thức uống của thành phố tôi thiếu tính sáng tạo, thứ gì nổi tiếng ở chỗ khác rồi thì tỉnh tôi sẽ lập tức học theo. “Mãn Hán Toàn Tịch” của Trương Quốc Vinh và Viên Vịnh Nghi hot lắm, tỉnh tôi có “Mãn Hán lầu” khắp phố, Tiểu Long Bao du nhập đến phương Bắc, tỉnh tôi đi đâu cũng “Khai Phong Quán Thang Bao”, càng không cần nhắc đến món “cá luộc”nữa. Cho dù không biết trên thị trường đang thịnh hành cái gì, tôi cũng đều đợi một ông chủ không sợ chết đến đây mở quán.
“Theo gió theo đến chết”, hiện tượng này lặp đi lặp lại nhiều lần, làng ẩm thực chịu nhiều vố đau, từ đó không dám tùy tiện tạo món mới nữa, cuối cùng đã trở lại mô hình truyền thống “Quán hải sản phú hào”.
Tôi đội mũ quàng khăn xong, dắt Trương Phàm xuống tầng, hỏi nhóc muốn ăn KFC (Kentucky Fried Chicken – Gà rán Kentucky) hay “Quán xuyên lục địa”, không ngờ thằng bé kiên quyết lắc đầu, nói muốn ra vệ đường ăn “bánh rán của nông dân rơi vãi”.
“Quán xuyên lục địa có tôm ống trúc, em không muốn ăn à?”
Lâm Dương lập tức đấu tranh tinh thần.
“Hay là chúng ta đi ăn bánh rán trước đi, sau đó đi ăn tôm ống trúc, được không chị?”
Thằng bé hai mắt sáng long lanh nhìn tôi.
Tôi biết, bây giờ tôi chính là nữ thần trong lòng thằng bé.
No. 198
Tôi ăn rất ít, đa số đều nhường tôm ống trúc1 cho Trương Phàm ăn, chỉ ăn nửa bát cơm với da hổ ớt2 và xương sườn ớt.
“Cho chị này.”
Trương Phàm phát hiện ra điều khác thường ở tôi, gắp hai xiên tôm lấy từ trong ống trúc vào bát tôi, tuy khuôn mặt đầy vẻ không nỡ.
“Chị không đói!” Tôi lắc đầu: “Vốn chị chỉ định ăn ít một chút thôi.”
“Vì sao ạ?”
“Làm gì có nhiều cái vì sao thế, ăn không nổi nữa thôi.”
“Là muốn giảm béo sao ạ?”
“Không phải!” Tôi lắc đầu: “Thằng nhóc này nghe từ đâu mấy lời linh tinh đó?”
“Là bạn cùng bàn em bảo muốn giảm béo”. Trương Phàm cố ngoạm miếng tôm to, miệng nói lùng bùng: “Cậu ấy béo lắm, bọn em đều không muốn ngồi cùng bàn với cậu ấy, sẽ chật chết mất.”
“Bạn cùng bàn em bao nhiêu mà bảo béo?” Tôi không phục: “Em xem, bọn em một cô bé chưa đến mười tuổi đến mức đó rồi đó.”
“Liên quan gì đến chị em mình chứ?” Trương Phàm ấm ức cao giọng, đây là lần đầu tiên thằng bé kể chuyện ở lớp với tôi: “Hôm nào em cũng bảo bạn ấy nhường ít chỗ cho em, bảo cậu ấy đừng vứt vỏ bánh kẹo ra đất, nhưng cậu ấy không bao giờ chú ý, còn chê em lùn nữa!”
Tôi thích cái dáng vẻ vội vàng giải thích của thằng bé, nó dần dần coi tôi là chị ruột rồi, nói chuyện cũng càng ngày càng tùy tiện, nó không còn là con mèo nhỏ lần đầu gặp mặt chỉ trốn ở một bên rồi cắm đầu ăn tôm nữa.
“Được rồi! Nếu cậu ấy đã không quan tâm bọn em nói gì, thế sao tự dưng lại muốn giảm béo?” Tôi hỏi dồn.
“Bọn em có tổ chức cuộc thi truyền thanh, lúc xếp hàng, lớp phó thể thao nhặt cậu ấy và mấy bạn nam cực kì béo ra, bảo mấy bạn ấy đừng ra sân nữa. Bởi vì cậu ấy thích lớp phó thể thao ha ha ha nên đã khóc tại trận luôn.”
Thằng bé này chưa đến tuổi dậy thì, vẫn còn ngây thơ hồn nhiên cho nên nó mới tùy tiện nói ra câu cuối “bởi vì…nên ha ha ha” không hề nghĩ ngợi gì. Dường như tôi nghe thấy được tiếng trái tim thủy tinh của bé mập kia dần dần vỡ vụn.
“Nữ vi duyệt kỉ giả dung ma3, em biết cậu này không?”
Trương Phàm đang cắm đầu vào túi bánh rán, tôi chỉ nhìn thấy hình con bò in trên túi ni lông lắc lắc đầu với tôi.
Em không hiểu đúng không, chị biết là em không hiểu mà.
Chị hiểu.
Tôi đẩy bát về phía trước, đến cả một miếng cũng không muốn ăn nữa.
Đi từ quán cơm ra, chúng tôi lại tiếp tục ghé sang quán bán quà vặt mua kẹo hồ lô đông lạnh ăn. Vốn định trên đường về nhà sẽ ăn nhưng gió đêm đông quả thật quá lạnh, tôi đã dùng khăn quấn quanh đầu rồi, thật sự không còn cách nào để thò miệng ra ăn. Hơn nữa, lại còn hảo tâm quấn cho Trương Phàm thật kín, thật chắc, chỉ còn để lộ hai con mắt chớp chớp, chẳng khác nào một xác ướp nhỏ.
Cuối cùng cũng chạy được về hành lang lên lầu, tôi vội vàng gỡ khăn quàng cổ ra, bề mặt sớm đã bị hơi nước trong quá trình tôi hô hấp đóng một lớp băng, càng quấn càng lạnh.
“được rồi, được rồi, có thể ăn kẹo hồ lô ướp lạnh rồi” Tôi tháo khăn cho Trương Phàm.
“Chị ơi, em thấy chị tốt thật đấy.”
Trước lúc ngoác miệng ngoạm một miếng kẹo hồ lô, Lâm Dương còn đặc biệt chớp chớp mắt lấy lòng tôi.
“Vì bánh rán, tôm ống trúc và kẹo hồ lô à? Hay là do em lại thi không tốt?”
Trương Phàm cười xấu hổ, vừa chạy lên cầu thang, cứ hai bước hai bước một, vừa ăn kẹo nhồm nhoàm, làm kẹo lan đầy ra khăn.
“Không, em nói thật mà.” Thằng bé nghĩ một lát, sau đó dùng một từ mà đối với học sinh lớp ba là khá cao cấp: “Thấy sao nói vậy ạ.”
Tôi cười: “Em thấy chị tốt chỗ nào chứ?”
Trương Phàm trầm tư hồi lâu, tôi đành phải mở miệng “dẫn lối”: “Thấy chị xinh không nào?”
Tôi cũng chỉ dám hỏi thằng bé như vậy thôi, một tên yếu thế như tôi thì có thể bắt nạt được ai chứ.
“Xinh chứ!” Thằng bé cười toe toét.
“Trả lời thật lòng!”
“Thật mà, chị xinh nhất luôn.” Ánh mắt thằng bé lấp la lấp lánh.
“Đẹp chỗ nào chứ?”
Bỗng nhiên tôi rất mong đợi đáp án của thằng bé.
“…Tâm hồn đẹp.”
No. 199
Lúc Trương Phàm ngoan ngoãn ngồi làm bài tập ở nhà, tôi lại ngồi một mình trong phòng, cứ đờ đẫn ra như thế.
Tôi không cảm nhận được tâm hồn mình đẹp bao nhiêu, cũng không biết mình đang nghĩ cái gì, chỉ là làm việc gì cũng như người mất hồn.
Tôi cởi bộ quần áo trên người ra rồi thay bộ quần áo ở nhà vào, sau đó cầm chiếc áo có hình con gấu đỏ lên nghiên cứu và nghiên cứu. Tại sao lại không đẹp chứ, cũng là hàng của hãng khá được đó mà, tại sao lại không đẹp bằng người khác chứ? Quần bò thì ít ra còn có thể hiểu được, vì tôi sợ lạnh nên mặc ở trong hai cái quần giữ ấm, mỗi ngày dồn sức để đóng từng ấy quần áo vào đã là tốt lắm rồi, làm gì có hi vọng có được chiếc quần nhẹ rộng mà có phong cách như Lăng Tường Tây chứ.
Ánh mắt của tôi vô tình đưa về mặt kính tủ quần áo, trên đó phản chiếu hình ảnh rõ nét của tôi.
Không nhìn mặt, không nhìn mặt.
Cuối cùng tôi phát hiện ra nguyên nhân mình mặc chiếc áo hình con gấu đỏ bị xấu là vì: thân trên của tôi không gầy, tuy bắp tay mảnh nhưng lưng vẫn có nhiều mỡ lắm. Chiếc áo len này không phải là dáng rộng, mặc lên vừa không thấy ngực cũng không thấy gầy bớt, bên trong lại còn mặc thêm chiếc áo sơ mi, càng nhìn trông càng béo lăn béo lóc.
Tôi gấp nó lại trong niềm tiếc thương vô hạn… mày hãy chết trong tủ quần áo đi, tạm biệt.
Ngay tức khắc, tôi không kìm lòng được lại nhìn mặt mình: tuy không xinh bằng cậu ấy nhưng mặt mày cũng sáng sủa, mà cũng không nổi mụn mấy, chỉ hơi thô ráp chút chút. Hay là do kem bôi không hợp với tôi? Có lẽ là thế, mỗi lần bôi lên mặt xong đều thấy bóng loáng, sao xinh cho được?
Đây cũng là một vấn đề.
Tôi quá chú tâm nhìn mình, đến cả khi bố tôi về nhà, đẩy cửa vào phòng, nhìn thấy tư thế kì quái của cô con gái yêu: quỳ dưới đất, dán mặt vào tấm kính tủ quần áo.
“Con … con định làm gì đấy?” Ông hỏi.
Tôi không đáp mà lại nhìn bố tôi chằm chằm mà hỏi: “Bố ơi, sao lại có người có thể không mặc quần giữ nhiệt chứ?”
Điểm mà khiến mọi người đều rất yêu quý bố tôi là ở chỗ không bị mắc bệnh hay nghi ngờ như mẹ tôi. Nếu trong hoàn cảnh này, nhất định mẹ tôi sẽ không buông tha mà cau có mắng tôi: “Là mẹ đang hỏi con đang làm gì, người khác không mặc quần giữ nhiệt thì liên quan gì đến con? Con soi gương làm gì?”
Còn bố tôi sẽ thuận theo ý tôi mà chuyển chủ đề: “Không mặc có thể là vì không sợ lạnh thôi! Có nhiều người nước ngoài vì tập luyện lâu năm thường xuyên, lại còn thích ăn thịt cá trứng sữa nên thể chất tốt hơn chúng ta, mùa đông chỉ mặc mỗi quần đùi thôi đấy.”
Không những chuyển đề tài mà còn đưa nó đi rất xa nữa.
Tôi lắc đầu: “Ý con là giống như con, con gái ấy, còn gầy hơn cả con ấy.”
Bố tôi ngẫm hồi lâu rồi nói: “Thích làm dáng cũng nên.”
Đúng rồi, sao lại có thể không sợ lạnh chứ? Tôi khẳng định chắc nịch.
“Nhưng có lẽ nào là do cô ấy ngồi trong xe riêng, trên xe có điều hòa, đến trường cũng có điều hòa còn ấm hơn ở nhà, cho nên không cần mặc thì sao?” Bố tôi đưa ra giả thiết khiến người người tin phục.
Vừa nhìn Lăng Tường Tây đã thấy là người có tiền rồi, chắc là thế chứ gì. Ừm, nhưng mà…
“Tiết thể dục, tập thể dục giữa giờ và chào cờ hôm thứ hai vẫn phải đứng bên ngoài rất lâu mà!” Tôi tranh luận.
“Chịu đựng chút không phải là xong rồi sao.” Bố tôi phản bác với giọng ôn hòa.
Đúng rồi, trên đời này làm gì có chuyện gì không có cái giá của nó?
“Hoặc là bạn con mặc quần áo trong là loại rất mỏng, loại mà ứng dụng tia hồng ngoại để sưởi ấm, chính là loại hay rao bán trên ti vi, cái gì mà người Nam Cực đó, ngược kim đồng hồ đó đó…”
Mắt tôi bỗng sáng lên, đúng rồi, ai quy định là nhất định phải mặc loại quần giữ nhiệt dày cộm đó đâu. Hồi nhỏ, tôi toàn mặc chiếc quần vải bông có hình hoa mà bà nội tôi làm cho nữa đây này, bây giờ không phải cũng đã bỏ đi rồi à? Khoa học ngày càng tiến bộ, con người ngày càng phát triển mà.
“Con cảm ơn bố!” Tôi cười tươi như hoa.
Bố tôi và mẹ tôi đúng là khác nhau một trời một vực. Ông không bao giờ hỏi tôi tại sao tôi có những thắc mắc này, chỉ cười rồi bảo tôi đừng ngồi dưới nền, nền đất lạnh, sau đó đóng cửa đi ra ngoài.
Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta - Bát Nguyệt Trường An Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta