Love appears in moments, how long can I hold a moment, as my moment fades, I yearn to catch sight or sound of you, to feel the surging of my heart erupt into joyous sounds of laughter.

Chris Watson

Download ebooks
Ebook "Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Ngôn Tình
Nguyên tác: With You
Biên tập: Bò Tồ
Upload bìa: Bò Tồ
Số chương: 75 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4888 / 112
Cập nhật: 2017-04-04 23:32:54 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 35
o. 192
Mỗi buổi chiều chúng tôi đều dành thời gian để luyện hát, mỗi ngày hát hai bài giống nhau khiến Dư Hoài hết sức bực mình. Ngày thi sắp đến gần, cậu ấy đang phải cố gắng ôn luyện, tôi còn hơi e ngại nói chuyện với cậu ấy. Mấy lần tập gần đây, cậu ấy đều cầm bút rồi chuồn ra ngoài, hết tiết mới về lớp.
Vốn dĩ tôi nghĩ rằng Dư Hoài trốn tập không có ai để ý, bởi vì lần nào tập cũng không tránh được cảnh lộn xộn, mà chúng tôi lại ngồi bàn cuối, nhưng Tiêu Tiêu đã tìm đến cửa rồi.
“Dư Hoài đâu?”
Tiêu Tiêu không hề hỏi ngay trước mặt cả lớp, mà cậu ấy đợi đến khi tập xong mới xuống chỗ tôi.
Lần này Tiêu Tiêu đã dồn rất nhiều tâm huyết. Tôi đã đi dự thay Dư Hoài mấy buổi họp cán bộ lớp, tất cả những kiến nghị trên trời dưới đất của mọi người và những hành động rảnh rỗi trốn tập đều một tay Tiêu Tiêu xử hết. Chuyện gì cậu ấy cũng ôm làm hết, còn nhờ bố bắt mối với bên xưởng làm quần áo hộ. Bên kia vừa hay có bốn năm mẫu quần áo, do nể mặt bố cậu ấy nên bên đó mới đồng ý dùng chất liệu kém hơn để làm mối làm ăn này.
Vì vậy, khi đối diện với lớp phó văn nghệ này, tôi rất khó xử. Nghĩ riêng cho Dư Hoài thì đúng là loại hoạt động tập thể nhạt nhẽo này thiếu một hai người cũng không có bất cứ ảnh hưởng gì, nhưng cậu ấy cũng đang bận một chuyện lớn có liên quan đến tương lai, xét về tình về lí thì cậu ấy làm thế cũng không hay lắm.
Nếu chúng tôi ngồi trong phòng học này chỉ vì thi Đại học thì tại sao phải bắt Văn Tiêu Tiêu một mình hi sinh thời gian của cô ấy?
Tôi lắp ba lắp bắp không nói lên lời.
“Hình như gần đây cậu ấy rất bận… nhưng cậu ấy hát tốt lắm! Mỗi lần tập đều hết sức nghiêm túc, hai lần này nhất định là có việc, lúc bọn mình chính thức xếp hàng tập hát, cậu ấy nhất định sẽ có mặt.”
Văn Tiêu Tiêu đẩy đẩy gọng kính, gật đầu, nhìn thấy thiện ý của tôi rồi cười, quay người rời đi.
Tôi hơi hổ thẹn khi nhìn bóng lưng của Tiêu Tiêu, thở dài một tiếng. Tiêu Tiêu giống như một cô gái sống trong thời dân quốc, tuy không đến mức là mĩ nữ nhưng mặt mày thanh tú, giọng nói dịu dàng, trước khi nói đều nhẹ nhàng đẩy kính lên; khi dẫn dắt mọi người tập luyện đều cần Từ Diên Lượng đứng bên cạnh, dùng khí thế của sư tử đi khơi dậy tinh thần mọi người. Có lẽ, vì cậu ấy hiền dịu nên tôi mới dám dùng lí lẽ bịa đặt khiến cậu ấy nguôi nguôi.
Tôi thu ánh mắt về, vô tình bắt gặp ánh mắt đầy ý chế giễu của Chu Dao bàn trên.
Bỗng có một ý nghĩ đánh trúng tôi.
Bên ngoài thì không hề giống nhau, nhưng nói về bản chất thì Dư Hoài và Chu Dao chẳng khác gì nhau, chỉ là vấn đề mức độ cao thấp nông sâu mà thôi.
Bọn họ đều không làm những việc vô ích.
Tôi không muốn nghĩ tiếp nên cầm lấy cốc nước rời khỏi lớp học, chính lúc này, tôi nhận được tin nhắn của Dư Hoài.
“Mang hộ tôi hai chiếc bút lên sân thượng khu hành chính.”
No. 193
Giúp học sinh tiện đến phòng làm việc thắc mắc, tất cả những phòng nghiên cứu đều được xếp ở khu giảng đường của lớp 10 đến lớp 12, bởi thế khu hành chính chỉ còn lại phòng làm việc của hiệu trưởng, Ban chấp hành Đoàn và giáo viên và mấy người nữa, từ tầng ba trở lên gần như đều để trống.
Tôi leo lên tầng năm, nhìn thấy Dư Hoài đang ngồi trên sân thượng, để giấy nháp trên đùi, tính toán gì đó rất căng thẳng.
“Bút của cậu này.” Tôi đứng bên dưới đưa lên.
“Ừm, đặt bên cạnh đi.” Cậu ấy không hề ngẩng đầu: “Cái trên tay tôi không ra mực nữa rồi, cảm ơn.”
“Nếu như ban nãy tôi không chịu mang cho cậu thì sao? Cậu dựa vào cái gì mà nghĩ tôi chắc chắn sẽ chạy đến đây?” Tôi không giận, chỉ là tò mò nên hỏi rất bình thường.
Cậu ấy không đáp, tôi cũng không vội, chờ cậu ấy giải nốt. Dư Hoài viết xong đáp án, lấy trong đống giấy để lung tung bên cạnh một so tờ đáp án, cười nhẹ nhàng.
“Tôi chưa từng nghĩ,” Bây giờ cậu ta mới đặt bút xuống, nhìn tôi: “Chưa từng nghĩ cậu sẽ không chịu mang đồ cho tôi… Cậu sẽ như thế sao?”
Tôi không biết trả lời ra sao, nửa đường đến đây tôi mới nghĩ đến vấn đề này.
“Tại sao không về lớp thế?” Tôi chuyển chủ đề.
“Trong lớp ngột ngạt, lâu rồi không mở cửa sổ, cũng nóng lại còn ồn.”
“Là trốn tập phải không?”
Cậu ấy gật đầu: “Tôi thấy tập nhiều lần như thế chẳng có ý nghĩa gì.”
“Nhưng đây là hoạt động tập thể mà!” Tôi nhìn cậu ấy: “Như thế không công bằng với Tiêu Tiêu và Diên Lượng, với lại tôi còn mặt dày đi giải thích giúp cậu.”
“Nếu không phải tôi bây giờ bận lo ôn thi, tôi nhất định sẽ vui vẻ tham gia. Việc có chia ra nặng nhẹ trước sau, cậu không thể ép tôi.” Dư Hoài không hề khiêm tốn nhìn thẳng tôi.
Tôi mấp máy môi, không có lí do và lập trường đi trách cứ cậu ấy, cho nên chỉ đành buồn bã ngồi xuống bên cạnh cậu ấy.
“Lần này thi cậu đừng căng thẳng, Chu Dao chẳng phải từng nói rồi à? Lớp 10 khó mà dành được cơ hội chuyển tiếp, nếu đã như thế thì không bằng thoải mái ứng chiến, mình cũng không có tổn thất gì.”
Dư Hoài chuyển từ trạng thái phòng bị và khó chịu ban nãy sang trạng thái thoải mái thả lỏng.
“Nếu thi không tốt, tôi sẽ không đi con đường này nữa, cho nên kết quả lần này rất quan trọng.”
“Hả?”
“Thi đấu mất rất nhiều công sức, tôi không phải thiên tài, không giống như Lâm Dương hay anh Thịnh Hoài Nam. Tuy họ luôn khích lệ tôi nhưng tôi vẫn luôn biết mình đang ở đâu.”
Dư Hoài nâng cằm, ánh mắt xuyên qua bức tường đối diện, trôi về khoảng không vô định.
Về câu nói này, nếu là hồi mới nhập học thì người hấp tấp như tôi nhất định sẽ phản ứng kịch liệt hơn cả Chu Dao. Cậu suốt ngày xem giáo trình đại học còn dám nói như vậy, chẳng bằng cậu bảo tôi đi chết đi à? Nhưng ngày qua ngày, tôi ở Chấn Hoa chuyện gì, người gì cũng gặp qua, cũng trưởng thành lên rất nhiều và cũng nghiệm ra một điều, tôi sẽ không lấy tiêu chuẩn ăn no mặc ấm là đủ của mình đi đánh giá người khác liệu có nên biết hài lòng với hiện tại hay không.
Cùng dưới một bộ đồng phục nhưng lại đập những con tim khác nhau.
Dư Hoài nói tiếp: “Hồi cấp hai tôi vì thi đấu mà mất thăng bằng, lỡ dỡ mất kì thi, thành tích cũng không ra gì. May mà đó chỉ là thi cấp hai, vẫn còn có thể đỗ Chấn Hoa, tuy chỉ là lớp bình thường nhưng thi đại học thì phải làm sao? Tiếng Anh và Văn của tôi đều không tốt, cũng không có niềm tin có thể cùng lúc học giỏi nhiều môn như Lâm Dương, tôi cảm thấy mình phải sớm đưa ra quyết định một chút.”
Sân thượng mênh mông mây trời, từng lời nói của cậu ấy mang theo chút âm vọng, cứ chờn vờn trong không trung vây quanh tôi.
Tôi đột nhiên ý thức được rằng không biết từ lúc nào chúng tôi trở thành bạn tốt, nếu không nhất định cậu ấy sẽ không tâm sự với tôi những điều này. Trước nay cậu ấy không hề giải thích với tôi bất cứ chuyện gì, chuyện của Trần Tuyết Quân là do tôi ép nói. Cậu ấy ngày nào cũng ngồi làm những đề mà tôi xem không hiểu, bận những chuyện mà tôi không rõ, mông lung những chuyện mà tôi không cách nào có thể chia sẻ cùng. Chỉ có mình cậu ấy giúp tôi, khi cậu ấy có khả năng giúp.
Nhưng bây giờ cậu ấy chịu kể cho tôi rồi. Cùng lúc cậu ấy khó xử, hết sức nuối tiếc thì tôi bắt đầu vì sự tin tưởng và cảm giác thân thiết này mà vui từ tận đáy lòng.
Bất chợt tôi dũng cảm quay sang nói với cậu ấy: “Cậu vẫn không hi vọng bỏ cuộc chứ?”
“Hả?” Cậu ấy khó hiểu.
“Nếu tôi là cậu, không có hứng thú với thi đấu, cũng biết nếu bản thân cứ cắm đầu đi làm đề như một cỗ máy, thi đại học nhất định không có vấn đề gì thì tôi sớm đã từ bỏ rồi. Tôi cảm thấy nếu sâu trong tâm khảm mỗi người chỉ có một tí tẹo suy nghĩ muốn từ bỏ thì nhất định sẽ từ bỏ, nhưng cậu lại không có.”
Dư Hoài không đáp, yên lặng nghe tôi nói, không biết đang nghĩ gì.
“Cho nên mới cố gắng ôn tập như thế, hi vọng có lí do và niềm tin để tiếp tục kiên trì, cậu chắc chắn là rất thích cuộc thi Vật lí đúng không?”
“Tôi thích Vật lí.”Dư Hoài chỉnh lại.
“Cho nên… Cố lên! Tôi tin cậu.”
Cậu ấy cười, nụ cười ấy chính là lời cảm ơn cho những lời động viên ban nãy của tôi.
“Không phải!” Tôi lắc đầu: “Không phải tôi đang tùy tiện nói mấy câu văn hoa chau chuốt đâu, là tôi thật sự tin cậu.”
Dư Hoài không cười nữa.
“Có lẽ cậu thấy tôi đến đây rồi hỏi cậu lí do không tham gia tập hát là lo chuyện bao đồng. Thực ra tôi không phải… không phải thấy cậu ích kỉ, là tôi… là tôi không thể chấp nhận.”
“Không thể chấp nhận gì cơ?” Cậu ấy càng tò mò.
Tôi cũng không biết làm sao có thể nói ra hẳn một tràng trôi chảy đến thế, nhìn cậu ấy nghe rất chăm chú, trong lòng đột nhiên lấy hết can đảm.
“Không thế chấp nhận cậu không phải một người cái gì cũng có thể làm được.”
Tôi dán mắt vào mũi chân mình, cảm thấy một hòn đá trong lòng theo lời nói đó rơi bụp xuống cầu thang.
No. 194
Trong lòng tôi, Dư Hoài từng là một chàng trai như thế này:
Hi hi ha ha, có rất nhiều anh em tốt, học sâu hiểu rộng, không liên quan đến mình thì không quan tâm, nhưng nhiệt thành. Có thể vừa thi đứng đầu lớp vừa tiếp lời thầy cô, tan học thì đi chơi bóng rổ cùng bạn bè, là trung tâm, năng nổ nhất của năng nổ, cứ như không việc gì có thể làm khó cậu ấy.
Dù cho Lâm Dương là siêu nhân cuộc thi châu Á, dù cho Sở Thiên Khoát đứng đầu khối, dù cho Thịnh Hoài Nam đẹp trai đến mức tôi phải mở miệng tùy tiện tỏ tình… trong lòng tôi, Dư Hoài giỏi hơn tất cả bọn họ.
Giỏi đến mức không thể giỏi hơn, miễn là rất giỏi đó.
Tôi kì vọng vào cậu ấy biết bao nhiêu, cảm giác được dựa dẫm khi có cậu ấy ngồi cạnh, cảm giác có gia sư tư nhân, có thể dẫn dắt tôi đỗ một trường Đại học cực sịn.
Chính vì thế mới vì việc Dư Hoài trốn tập để chuẩn bị thi đấu mà cực kì buồn.
Thực ra đây là lỗi của tôi.
Tôi nói ra những kì vọng không thực tế và những lời trách cứ vô lí này với Dư Hoài, không hề quan tâm cậu ấy ở bên cạnh mặt đang đỏ ửng như trái cà chua.
“Không sai mà!” Dư Hoài vươn cổ, nhưng lại không dám nhìn tôi: “Cậu nói đều đúng, tôi đây rất là lợi hại mà.”
Tôi không kìm được mà bật cười, Dư Hoài làm bộ được một lúc cuối cùng cũng phải bật cười.
“À, sau này cậu sẽ không xem thường tôi phải không?” Cậu ấy cười được một lúc thì nhăn mày nhăn mặt nhìn tôi.
“Hả?”
“Cảnh Cảnh, nhớ lấy, bạn cùng bàn Dư Hoài dù không giỏi như cậu tưởng tượng cũng vẫn rất giỏi, giỏi hơn cậu nhiều. Cậu nên tiếp tục sùng bái cậu ta.”
Nhìn bộ dạng như còn có ý khác của cậu ấy, tôi bổng có một niềm vui khó tả.
“Tất nhiên.” Tôi gật đầu lia lịa.
Tôi chỉ sùng bái cậu mà thôi.
No. 195
Hiệu quả học tập của Dư Hoài ở tầng thượng khu hành chính rất cao, tôi cũng không muốn làm phiền cậu ấy cho nên quay về lớp học nốt tiết tự học cuối cùng, tiện thể chuyển giúp cuốn sổ khác của Thịnh Hoài Nam cho Lâm Dương.
Trên đường về, bỗng dưng cảm thấy nhà giảng đường của Chấn Hoa khang khác, mỗi viên gạch, mỗi góc rẽ đều trở nên thật thân thiết, cảm giác như tôi hiểu hơn về mỗi thứ một chút.
Tôi rất vui.
Dư Hoài cũng tốt, trường học này cũng được, đều không còn là một nơi mà tôi mãi không thể với tới, chạm vào. Chúng tôi đứng trên những vị trí riêng, những đoạn đường riêng, cùng nhau phiền não, cùng nhau nỗ lực.
Tôi đi đến tầng hai, nơi lớp 2 học, tiện tay chặn đường một bạn nữ đang định đi ra cửa lớp, định nhìn một chút, không ngờ lại là Lăng Tường Xuyến.
Lúc đôi mắt bồ câu tuyệt đẹp của cô ấy nhìn tôi, tôi rõ ràng là con gái thế mà cũng thấy căng thẳng.
“Bạn gì ơi, có chuyện gì hả?” Cô ấy nhìn tôi cười.
“À, ừ, có thể gọi Lâm Dương hộ tớ không?”
“Ừm, chờ chút nhé.”
Cô ấy quay người vào lớp học gọi: “Lâm Dương, có người tìm này!” Giọng nói mới ngọt ngào làm sao, chẳng hề giống với giọng nói chua ngoa châm chọc hôm tôi đến tìm Thịnh Hoài Nam của chị đứng bên cửa lau kính chút nào.
Gọi xong, cô ấy còn nhoẻn cười với tôi rồi mới đi. Lăng Tường Xuyến cầm một quyển sách, cũng mặc chiếc áo thể dục rộng thùng thình, chiếc mũ liền áo tưng tưng bên ngoài, để lộ màu đỏ rượu bên trong, bên dưới mặc một chiếc quần trượt ván màu xám đậm, nhìn rất chất, còn đi một đôi giầy Nike, rất có phong cách. Song, không biết có chuyện gì, dù cho chỉ là bóng lưng, nhìn cũng xinh hơn tất cả những cô gái khác ở hành lang.
Tôi cúi đầu nhìn lại mình.
Tóc nửa ngắn nửa dài, còn có mấy túm tóc vểnh lên, kiểu tóc mỗi ngày đều phụ thuộc vào tư thế ngủ của tối hôm trước; mặc chiếc áo lông có con gấu hồng trước ngực, quần bò, giày leo núi.
Tôi cảm thấy không chỉ là vấn đề của khuôn mặt.
Tôi ngẩng đầu nhìn bóng lưng của Lăng Tường Xuyến một lần nữa.
Dù cho chặt đầu của tôi và Tường Xuyến, cùng đặt xuống dưới đất, mọi người chắc chắn vẫn có thể phân biệt được đâu mới là người đẹp. Rốt cuộc là tại sao chứ?
“Cháu dâu? Cháu dâu?”
Lâm Dương cười hì hì, đi ra từ lớp học.
Tôi nhanh chóng thu hồi ánh mắt, đưa quyển sổ: “À, quyển sổ này Dư Hoài nhờ tớ đưa cho cậu.”
Lâm Dương đón lấy, cảm kích nói: “Thằng nhóc này thật biết sai người khác! À, ban nãy cậu nhìn gì thế?”
Cậu ta nheo mắt nhìn về hướng ban nãy, tôi cũng nhanh chóng nhìn theo, chỉ sợ cậu ta phát hiện ban nãy tôi đang nhìn chòng chọc gái xinh. Thế nhưng, trời đúng là không biết thế nào, Lăng Tường Xuyến vẫn chưa đi xa, đứng ngay gần cửa lớp bên cạnh, đang giơ hai tay đưa quyển sách cô ấy vừa ôm vào lòng cho Sở Thiên Khoát.
“Không phải là tớ hóng chuyện, chỉ cần là người đẹp, mọi người đều muốn nhìn mà.” Tôi vội vàng giải thích.
“Haiz…” Cậu ta thở dài.
Đúng vậy! Từ đáy lòng tôi cũng thở dài thay cho Lâm Dương.
Cướp mất vị trí số một của cậu, cướp mất nhóm nhạc của lớp cậu, cướp mất hoa khôi của lớp cậu, thật là không còn chút nhân nghĩa gì nữa.
“Tớ có thể hỏi cậu một chuyện không?” Lâm Dương đột nhiên mở lời.
“Hỏi đi!”
“Nếu cậu có một người bạn tốt, thích một người, nhưng cậu biết sẽ chẳng có kết quả gì, lại còn có thể chịu tổn thương, cậu có khuyên người bạn đó hay không?”
“Cậu định nói Sở Thiên Khoát thích Lăng Tường Xuyến nhưng cô ấy không thích cậu ta? Sở Thiên khoát quyết tâm chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, cậu không biết có nên khuyên không? Hay là cậu định nói… tình huống ngược lại?”
“Không không, không phải, cậu… cậu mau trả lời câu hỏi đã đi.”
Tôi không thèm nghĩ nhiều đáp luôn: “Không cần khuyên.”
“Tại sao?” Lâm Dương nghiêng đầu nhìn tôi.
“Tôi khuyên cậu đừng đi theo Dư Châu Châu nữa, cậu sẽ nghe tôi à?”
Lâm Dương lập tức đen mặt lại: “Cậu nói ai đi theo.. chuyện này khác…”
“Mọi người đều cảm thấy chuyện của mình khác.”
Lâm Dương không nói nữa, nghĩ rất lâu mới cười nói: “Cảm ơn cậu nha, Cảnh Cảnh.”
Không cần cảm ơn. Tôi lắc lắc tay tạm biệt cậu ta.
No. 196
Sắp tan học thì Dư Hoài về lớp, tôi dọn xong đồ đạc thì tạm biệt cậu ấy đi về trước, đến cổng trường rồi mới nhớ sáng nay hộp cơm cô Tề mang cho tôi còn để ở trong ngăn bàn. Tôi liền vội quay lại. Lúc lên tầng, ngẩng đầu thấy Dư Hoài đang đi xuống, còn cách tôi có một đoạn.
Tôi đang định vẫy cậu ấy thì có một cô gái từ sau lưng cậu ta chạy tới, chặn cậu ấy lại.
Là Văn Tiêu Tiêu.
Tôi cúi đầu, luồn qua dòng người đang đi xuống để đi lên, bởi vì có quá nhiều người đi xuống nên tôi chỉ có thể đi rất chậm.
Đúng không phải cố ý mà, không phải.
Lúc lướt qua hai người họ, tôi nghe thấy giọng nhẹ nhàng, ẩn ý cười của Tiêu Tiêu, vừa bình tĩnh và cũng vừa căng thẳng.
“Hôm nay tớ đi hỏi bạn cùng bàn của cậu cậu đi đâu, không phải tớ muốn trách cậu đâu, không biết cậu nghe nói những gì rồi, tớ chỉ hi vọng cậu không hiểu lầm.”
Thật ra tớ không hề nói gì với Dư Hoài mà, Tiêu Tiêu.
“Tớ nghe nói cậu lo ôn thi, tập hát cậu không cần tham gia nữa đâu, tớ không nói thì cũng không ai để ý đâu. Tớ cảm thấy cậu lúc nào cũng rất giỏi, cậu… cậu cố gắng nhé, việc ôn thi cần lo trước. Ừm, cố lên nhé!”
Tôi không nghe thấy Dư Hoài đáp gì cả. Dù tôi có đi chậm hơn nữa, bây giờ cũng không thể không nghe rõ được nữa rồi.
Tâm tư thiếu nữ của Tiêu Tiêu bị chìm trong âm thanh tạp nham ở hành lang, tôi cũng không biết Dư Hoài có nghe thấy hay không.
Hết chương 35.
Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta - Bát Nguyệt Trường An Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta