Books are lighthouses erected in the great sea of time.

E.P. Whipple

 
 
 
 
 
Tác giả: Y Hinh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 66 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 543 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 06:23:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 150 Phần 1
hương 150. Đại kết cục – Bí ẩn thứ nhất
----------Hôm sau----------
"Ta không thích ngươi, ta chán ghét ngươi!” Thanh âm này không phải của ai khác mà chính là Tư nhi, nàng giận dữ nhìn Ngải Vân đang nịnh nọt trước mặt lớn tiếng nói.
"Con…con chán ghét ta?” Ngải Vân vì câu nói này của Tư nhi mà suy sụp ngã ngồi trên đất, vì cái gì chứ, nàng làm sai chuyện gì sao? Vì sao Tư nhi lại chán ghét nàng đến vậy?
“Đúng vậy, ta chán ghét ngươi, ngươi tối qua làm gì mà cứ ôm lấy ta ngủ, ta thật vất vả mới có thể gặp lại mẫu thân, ngươi theo chúng ta ngủ thì lo mà ngủ đi, ôm lấy ta làm gì chứ, thật đáng ghét!” Đối với việc ba người tối qua ngủ chung một giường, Ngải Vân cứ ôm chặt lấy mình ngủ khiến nàng không gần được Miên Miên hiển nhiên là có chút bất mãn.
"Ta... Ta là mẹ ruột của ngươi a!” Ngải Vân vội vàng nói.
“Ngươi mới không phải mẹ ta, ta nhìn sơ cũng thấy ngươi là người xấu rồi, bất quá ta cũng không muốn so đo với ngươi, mẫu thân ta nói làm người thì phải độ lượng, hơn nữa ta cũng biết con gái ngươi đã đi Thiên quốc nên chuyện tối ta bỏ qua, thỉnh ngươi về sau đừng coi ta như con gái ngươi, được không?” Tư nhi vẻ hiểu chuyện nói, tuy còn nhỏ nhưng suy nghĩ lại không hề ngây thơ chút nào.
"Tư nhi...” Ngải Vân nhìn nữ nhi của mình đã trở thành người xa lạ mà không khỏi đau đớn.
“Tư nhi không được vô lễ!” Miên Miên vừa đi tản bộ về đã chứng kiến Ngải Vân ngồi trên đất, ánh mắt mờ mịt hiển nhiên là do bị đả kích quá lớn.
“Mẫu thân, người đã đi đâu vậy?” Tư nhi nhìn thấy Miên Miên liền cười vui vẻ, thân hình nhỏ xinh vội chạy tới cạnh nàng.
Miên Miên ôm lấy nàng có chút không vui hỏi: “Tư nhi vừa nãy đang nói gì?”
"Không có... Không có gì!” Tư nhi le lưỡi bộ dáng hài hước nói.
“Yêu nữ này, ngươi rốt cuộc là muốn giở trò gì hả? Ngươi đã làm gì tiểu công chúa?” Linh Chi rốt cuộc cũng nhịn không được lên tiếng xen vào. Từ hôm qua nhìn thấy tiểu hài tử giống tiểu công chúa như hệt này, Nương nương liền thay đổi, một chút quyết đoán cũng không còn nữa rồi.
“Ta không làm gì cả, nàng ta là tự làm tự chịu thôi!” Miên Miên ôm Tư nhi đi tới chiếc bàn gần đó đặt nàng ngồi xuống rồi quay lại nhìn Ngải Vân nói: “Ngươi nhìn rõ rồi chứ, nàng gọi ta là mẫu thân chứ không phải gọi ngươi!”
Ngải Vân vội ngước nhìn nàng, đáy mắt hiện lên tia đau đớn cùng bất đắc dĩ.
“Linh Chi, ngươi mang Tư nhi ra ngoài chơi một chút đi, ta có chuyện muốn nói với Nương nương của ngươi, chắc hẳn Xà hậu cũng muốn biết chuyện gì đã xảy ra rồi!” Miên Miên không quay đầu nói.
“Ngươi đang ra lệnh cho ta?” Linh Chi lầm bầm nói.
“Đưa Tư nhi ra ngoài đi!” Ngải Vân đưa mắt về phía Linh Chi kiên định nói, các nàng đợi ngày này đã lâu lắm rồi, sự việc của Tư nhi thật sự khiến nàng ta suy nghĩ đến nhức não, đau đến không thở nổi rồi.
Linh Chi nghe vậy có chút sửng sốt nhưng vẫn tuân lệnh mang theo Tư nhi đi ra ngoài, tuy rất không tình nguyện nhưng là Nương nương đã muốn vậy thì nàng ta cũng không thể nào làm khác được.
“Như thế nào, nữ nhi của ta khiến cho ngươi hoài niệm sao?” Miên Miên nhìn trong phòng chỉ còn lại hai người liền nhìn về phía Ngải Vân hỏi.
“Nàng thật sự là Tư nhi, đúng không? Nàng là nữ nhi của ta có đúng không?” Ngải Vân mong chờ nhìn Miên Miên, nàng ta thật sự muốn biết đáp án, nàng ta sắp bị bức điên rồi.
“Lúc trước chính là ngươi tự tay giết chết nàng, ngươi chẳng lẽ lại mau quên như vậy? Hơn nữa, chẳng phải chính ngươi đã tự tay ôm nàng hạ táng sao? Hiện tại ngươi nói nữ nhi ta là con gái của ngươi không phải là buồn cười lắm sao?” Miên Miên nhìn bộ dáng khẩn trương của Ngải Vân không khỏi trào phúng nói.
“Nhưng mà… ta khẳng định đứa bé đó chính là Tư nhi của ta, ta khó nhọc sinh ra nàng, chăm sóc nàng đâu phải ngày một ngày hai, ta sao có thể không nhận ra nàng chứ?” Ngải Vân có chút khó chịu nói, đúng vậy, đây chắc chắn chính là Tư nhi của nàng, nhưng mà… chuyện lúc trước nên giải thích thế nào đây? Nàng ta đích xác đã cố tình giết chết Tư nhi, còn tự tay mình hạ táng nàng, hôm nay mọi chuyện như thế nào lại thành như vậy được?
"Làm sao vậy? Đang nghĩ tới ngày ngươi giết chết nàng sao?” Miên Miên nhìn Ngải Vân khổ sở mà không khỏi mỉa mai, Ngải Vân nha Ngải Vân, không thể tưởng được kẻ máu lạnh như ngươi cũng có ngày vì một người nào đó mà lung lay, xem ra vương bài này của nàng thật sự có hiệu quả rồi!
“Van cầu ngươi nói cho ta biết được không, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với nàng?” Ngải Vân bò vội đến ôm lấy chân Miên Miên sốt ruột hỏi, dựa vào trực giác của một người mẹ, nàng ta tin chắc Tư nhi là con ruột của mình, thế nhưng mà ai có thể cho nàng ta một lời giải thích về chuyện Tư nhi còn sống và không nhận ra nàng ta đâu này?
Miên Miên đưa mắt nhìn xuống nàng ta hỏi: “Nếu như cho ngươi một cơ hội, ngươi có chọn giết nàng lần nữa?”
“Sẽ không!” Ngải Vân không cần suy nghĩ đã dứt khoát trả lời, đúng vậy, nếu ông trời cho nàng một cơ hội lần nữa, nàng nhất định sẽ không mù quáng như vậy, mất đi Tư nhi rồi nàng mới nhận Tư nhi quan trọng biết bao, dù sao cũng là máu thịt nàng mang nặng đẻ đau sinh ra!
Miên Miên nghe vậy hạ người ngồi xuống nhìn Ngải Vân cười cười rồi ghé sát tai nàng ta nói nhỏ: “Ngươi nói đúng, nàng đúng là con gái ruột của ngươi, Tư nhi!”
“Cái gì?” tuy đã đoán được đáp án nhưng chính tai nghe được vẫn khiến cho Ngải Vân kinh hãi, đôi mắt mở lớn nhìn Miên Miên vẻ không thể tin được.
“Sau khi ta bắt gặp ngươi cùng Vạn Toàn có gian tình, Vô Tình nói với ta rằng ngươi nhất định sẽ giết người diệt khẩu nhưng là ta không tin, dù sao nàng cũng là cốt nhục của ngươi, ngươi dù căm ghét ta đến mấy cũng không thể hại tới con gái của mình được. Thế nhưng ta đã sai, ngươi quả nhiên vì danh lợi của bản thân mà bất chấp cả việc hi sinh con gái mình, nếu không phải ta cùng với Vô Tình kịp thời cứu thoát đứa bé kia thì nàng thật sự đã xuống địa ngục rồi!” Miên Miên nhìn Ngải Vân lạnh giọng nói, Ngải Vân thật sự là quá độc ác rồi.
"Làm sao có thể, làm sao có thể... Lúc trước nàng rõ ràng đã chết rồi mà?" Ngải Vân nhảy dựng lên, nàng ta muốn biết tất cả mọi chuyện.
“Đúng vậy, lúc Vô Tình tới thì nàng thực sự đã tắt thở rồi nhưng chẳng qua là tình trạng chết lâm sàng mà thôi, Vô Tình đã hô hấp nhân tạo cứu sống nàng. Đứa bé ngươi ôm đi hạ táng chẳng qua là thế thân chúng ta tìm được thôi, tuy Tư nhi không chết nhưng hiện tại nàng đã không còn nhận ra ngươi nữa rồi!” Miên Miên nhấn mạnh nói.
"Vì cái gì? Ngươi đã làm gì Tư nhi? Tại sao nàng lại không nhận ra ta?” Ngải Vân nắm lấy tay Miên Miên kích động hét lên.
“Mặc kệ ta làm gì thì cũng không thể độc ác bằng ngươi được, không đúng sao?” Miên Miên cười lạnh nói.
Ngải Vân kinh hãi nhìn nàng rồi cay đắng cười nói: “Ngươi từ khi nào lại trở nên có tâm cơ như vậy? Từ khi nào đã biết uy hiếp người khác rồi?”
“Ở chung với ngươi lâu như vậy không học được bảy tám phần thủ đoạn của ngươi thì ta thật khiến ngươi thất vọng rồi!” Miên Miên châm chọc nói, phải biết rằng so với sự ngoan độc của Ngải Vân thì nàng vẫn còn rất nhân từ!
“Ngươi muốn như thế nào? Ngươi muốn dùng Tư nhi ép ta làm gì?” Ngải Vân nhìn Miên Miên lạnh giọng hỏi.
"Làm cái gì? Ngươi rất nhanh sẽ hiểu thôi!” Khóe miệng Miên Miên giương lên nụ cười lạnh rồi rất nhanh ngồi xuống đất, lớn tiếng kêu lên: “A…đau…”
Trong lúc Ngải Vân còn chưa hiểu dụng ý của Miên Miên thì Tư nhi ở bên ngoài đã nhanh chóng chạy vào, nhìn thấy Miên Miên ngồi dưới đất, vẻ mặt đầy thống khổ thì khóc lớn: “Mẫu thân, người làm sao vậy? Làm sao vậy? Ô ô…”
"Không có... Không có việc gì!” Miên Miên nhíu mày trấn an Tư nhi.
Tư nhi đột nhiên quay đầu nhìn Ngải Vân rồi lớn tiếng kêu lên: “Ngươi xấu nữ nhân này đã làm gì mẫu thân ta? Ngươi đại phôi đản, đại phôi đản…” bàn tay nhỏ bé không ngừng đánh lên người Ngải Vân, mà Ngải Vân lúc này không tự chủ được rơi nước mắt nhìn nữ nhi của mình, tại sao có thể như vậy được, tại sao?
“Tư nhi… không được như vậy, Xà hậu không phải cố ý đẩy ngã mẫu thân đâu…” Miên Miên vội kéo Tư nhi ra nói, mà tay kia của nàng ôm lấy chân, bộ dáng đau đớn không thôi. Tư nhi nhìn nàng mà không khỏi đau lòng, điều duy nhất nàng có thể làm là lớn tiếng mắng Ngải Vân rồi thân ảnh nhỏ nhắn vội dìu Miên Miên đi tới giường.
Ngải Vân ngây ngốc nhìn theo không biết nên nói gì hay làm gì lúc này mới đúng. Miên Miên nhìn bộ dáng bi thương của Ngải Vân không khỏi nghĩ thầm: Ngải Vân, ngươi đừng trách ta nhẫn tâm, những điều này đều là ta học từ ngươi đấy, ta biết rõ Dạ Mị đã không còn đợi được nữa rồi mà thời gian của ta cũng không còn nữa. Nếu ngươi còn sống thì ta không thể nào yên tâm rời đi được, cho nên ta nhất định phải tiễn ngươi đi trước.
"Tư nhi... Tư nhi..." Khi Tư nhi dìu Miên Miên tới được giường, Ngải Vân giống như là người điên lao đến nắm chặt cánh tay nhỏ của nàng kêu lên: “Tư nhi, ta mới là mẹ ruột của con, nữ nhân này không phải, nàng ta lừa con đó, có phải con bị nàng ta hạ độc nên mới không nhận ra mẹ?” Ngải Vân khóc rống lên như thể muốn dùng tiếng khóc để thức tỉnh Tư nhi.
Tư nhi ngây ngốc nhìn Ngải Vân như người xa lạ, im lặng không nói gì.
"Nương nương... Nương nương..." Linh Chi từ bên ngoài chạy lại lớn tiếng nói: “Nương nương, không tốt rồi, Dạ Mị đem người xông vào cung, đã vào đến Tôn Loan điện rồi!”
Miên Miên giật mình kinh hãi, làm sao có thể chứ, Dạ Mị sao có thể nhanh như vậy đã vào cung rồi? Miên Miên vội vàng xuống giường chạy đi. Ngải Vân thấy nàng bỏ đi thì không khỏi cười lớn, “Tư nhi, con nhìn xem, nữ nhân kia căn bản không bị thương, nàng gạt con đó!” Nàng ta nói gấp, cuối cùng thì nàng ta cũng có cơ hội để Tư nhi nhìn rõ sự thật rồi.
"Mẫu thân..." Tư nhi căn bản không nghe được lời Ngải Vân, nàng sốt ruột chạy theo Miên Miên kêu lớn. Ngải Vân thấy vậy vội vàng đứng dậy lớn tiếng gọi theo: “Tư nhi, con đi đâu vậy?”
"Nương nương... Nương nương..." Linh Chi thấy Ngải Vân chạy đi cũng vội vàng đuổi theo.
Như thế nào có thể như vậy được, chẳng phải đã dặn bọn họ không được nóng vội rồi sao? Dạ Mị sao có thể tùy hứng như vậy được? Miên Miên trên đường chạy tới Tôn Loan điện không ngừng lo lắng, nàng căn bản chỉ chạy đi mà không hề nghĩ tới kết quả mọi chuyện.
-----------Tôn Loan điện-----------
Miên Miên từ đằng xa đã trông thấy tầng tầng lớp lớp thị vệ bao vây bên ngoài Tôn Loan điện, xem ra Dạ Mị nhất định là ở bên trong rồi, Dạ Phong nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, bọn họ sao có thể manh động như vậy này?
“Mẫu thân…” Tư nhi từ xa cũng chạy tới.
Miên Miên thấy nàng thì có chút sửng sốt nhưng cũng rất nhanh chóng ôm nàng vào lòng, thị vệ bên ngoài thấy Miên Miên cũng không dám ngăn trở nên hai người thuận lợi tiến vào đại điện, nhưng thân ảnh quen thuộc xuất hiện trước mắt nàng.
“Mẹ…” Tử Tử mắt sáng rỡ kêu lên, ánh mắt dừng lại trên người Tư nhi đang có chút ngây ngẩn, chẳng lẽ lại đúng như lời A Tình cô cô nói, nàng còn sống sao?
“Tử Tử!” Miên Miên vội đi tới cạnh hắn rồi buông Tư nhi xuống, sủng nịch vuốt tóc hắn.
“Tỷ tỷ…” Vô Tình nhìn Miên Miên muốn nói rất nhiều điều nhưng lại không biết nên bắt đầu nói từ đâu, tiểu công chúa trong lòng nàng bật cười khanh khách giống như cũng cảm nhận được Miên Miên đang ở gần. Miên Miên nhìn tiểu công chúa trong lòng thập phần vui mừng cùng hạnh phúc.
Miên Miên hôn nhẹ lên má tiểu công chúa, chia cách đã rất lâu rồi, Miên Miên thật sự rất nhớ mọi người. Nàng đưa mắt nhìn Dạ Mị cùng Thương gần đó, trách cứ nói: “Hai người các ngươi tại sao lại hồ đồ như vậy, không phải đã nói với hai người chờ rồi sao?”
Đại xà vương thỉnh bò đi Đại xà vương thỉnh bò đi - Y Hinh