Tôi luôn cố gắng làm những gì tôi chưa biết và nhờ đó, tôi có thể làm được những điều tưởng như ngoài khả năng của mình.

Pablo Picasso

 
 
 
 
 
Tác giả: Y Hinh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 66 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 543 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 06:23:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 133 - 135
hương 133. Dần dần lớn lên
----------Nửa tháng sau----------
“Thương, ăn chút đi!” Cả đoạn đường rời đi Thương bởi vì cái chết của Tiểu Tịch mà áy náy không thôi, hắn luôn tự hỏi vì cái gì mà lúc trước hắn lại vô tâm như vậy, vì cái gì hắn không phát hiện nàng quan trọng với hắn như vậy, vì cái gì?
Nhìn hắn tự trách mà nội tâm Miên Miên không khỏi đau buồn, nàng biết rõ nếu không phải vì nàng thì Tiểu Tịch sẽ không chết, dị tộc cũng sẽ không vì thế mà diệt vong.
“Ta không đói!” Thương nhìn Miên Miên mỉm cười nói rồi cầm kiếm đi ra, Miên Miên cũng không có đuổi theo, nàng biết hắn chính là đang cần được yên tĩnh.
“Dạ Mị, chúng ta nói chuyện a!” Miên Miên nhìn về phía Dạ Mị đã có chút cao lớn hơn trước nói, nàng là muốn cùng hắn lập ra một kế hoạch tốt cho đoạn đường sắp tới này.
Dạ Mị gật gật đầu rồi cùng nàng đi ra, nơi này là một thôn trang khá vắng vẻ, đoàn người bọn họ đã ở đây cũng được ít lâu, đương nhiên là dưới sự hỗ trợ của Thương, không biết hắn dùng biện pháp gì mà có được mấy bộ mặt nạ da người không những có thể thay đổi gương mặt của mọi người mà còn có thể che đi tử nhãn của Dạ Mị cùng Tử Tử. Dạ Mị kinh ngạc thì Thương lại nói đây là bí mật gia truyền nên không tiện nói nên mọi người cũng không hỏi nhiều.
Miên Miên đi tới dưới gốc liễu ngồi xuống, nàng đưa tay khẽ vuốt ve trứng rắn trong ngực, Dạ Mị trong hình dáng mỹ nam mười sáu tuổi ngồi xuống cạnh nàng.
“Còn nửa tháng nữa là hắn sẽ ra đời rồi, thật không biết hắn sẽ có bộ dáng như thế nào nữa?” Dạ Mị nhìn lên trời cười cười nói, bộ dáng hắn lúc này so với ngày trước không những không thua kém mà còn có phần khí phách hơn hẳn.
“Đúng vậy, không biết hắn sẽ có bộ dáng gì nữa đây? Còn nửa tháng nữa lận, ta hiện tại thật sự không chờ nổi nữa nha!” Miên Miên nói rồi lần nữa đưa tay vuốt ve trứng rắn.
“Chuẩn bị sẵn sàng để trở về rồi sao?” Dạ Mị nhìn nàng hỏi.
“Ân, chúng ta vẫn là nên trở về thôi, ta không thể tiếp tục ngồi yên để dân chúng Thụy Tuyết quốc chịu khổ được, ngươi không phải cũng vậy sao?” Miên Miên từ ngày tới đây gặp nhiều trắc trở đã trưởng thành hơn rất nhiều, nàng như vậy lại khiến cho Dạ Mị thương cảm, hắn đã lâu lắm rồi không có nhìn thấy bộ dáng tươi cười của nàng rồi.
"Thực xin lỗi, vì ta mà mọi việc mới kéo dài như vậy!” vì bộ dáng còn chưa khôi phục của hắn khiến bọn họ phải lưu lại nơi này đã mấy ngày, hắn biết rõ nàng rất lo lắng cho dân chúng, bên ngoài không ngừng truyền tới tin đồn một ngày nếu bọn hắn không xuất hiện thì Dạ Phong sẽ giết một người thay thế. Miên Miên cùng hắn thật sự cảm thấy áy náy, thủ đoạn này thật sự cao tay rồi!
“Không quan hệ tới ngươi, chúng ta không ai muốn mọi chuyện lại diễn tiến như vậy cả!” Miên Miên nhìn hắn chân thành nói, nàng biết rõ những chuyện này không liên quan gì tới hắn chỉ là vận mệnh đang trêu đùa bọn họ mà thôi.
Dạ Mị nghe vậy cười khổ rồi đưa mắt nhìn về phương xa tựa như đang suy nghĩ chuyện gì.
Miên Miên lúc này nhẹ giọng nói: “Nếu ngươi đoạt lại được Thụy Tuyết quốc thì ngươi sẽ xử lý hắn như thế nào đây?”
“Nàng nói đi?” Dạ Mị quay qua nhìn nàng hỏi.
Miên Miên bị hắn hỏi ngược lại cúi đầu khó xử nói: “Kỳ thật ta biết rõ hắn là con người thiện lương, hắn cực đoan như vậy cũng là có nguyên nhân…”
Dạ Mị nghe Miên Miên nói vậy liền nắm chặt tay nàng trực tiếp nói nốt điều nàng phân vân: “Ta biết nàng đang suy nghĩ chuyện gì, cũng biết nàng muốn nói cái gì. Mặc kệ hắn có làm bao nhiêu chuyện xấu, cho dù hắn thật sự muốn giết ta thì ta cũng sẽ tha thứ cho hắn, bởi vì hắn chính là đệ đệ của ta, đệ đệ duy nhất!”
Nghe được những lời này của Dạ Mị, Miên Miên cảm động vô cùng, nàng thật sự không hy vọng hai huynh đệ bọn họ tương tàn như vậy.
“Những chuyện hắn làm hôm nay tất thảy đều do lỗi của ta, nàng yên tâm, ta nhất định sẽ giúp hắn trở lại như ngày xưa, phải biết rằng hắn chính là Dạ Phong thiện lương a!” Dạ Mị nói rồi nở nụ cười nhìn về phía xa tự nhủ, Dạ Phong, mặc kệ đệ hận ta đến đâu ta như trước không có cách nào hận đệ, điều duy nhất ta có thể làm cho đệ là giúp đệ thoát khỏi tâm ma, khôi phục lại sự thiện lương của đệ mà thôi!
Miên Miên tươi cười nhìn Dạ Mị, nàng biết rõ hắn sẽ không thương tổn tới Dạ Phong, đây hết thảy đều là vận mệnh, nàng tin hai người bọn hắn nhất định sẽ vượt qua được!
“Mẹ, mẹ…” Tử Tử không biết từ nơi nào đột ngột chạy tới ôm lấy cổ Miên Miên cười nói: “Mẹ, ta lại học xong một món công phu rất lợi hại đây này!”
“Thương thúc thúc dạy ngươi sao?”
“Đúng vậy a, Thương thúc thúc rất là yêu thích ta nha, bất quá ta biết rõ hắn chính là yêu ai yêu cả đường đi lối về nha!” Tử Tử thản nhiên nói.
Dạ Mị ở bên cạnh đen mặt nhìn hắn nói: “Ngươi là muốn tay ngoài dài hơn tay trong đi?”
“Hắc hắc hắc… ta là ai a? Miễn ở đâu có mẹ là ở đó ta vui!” Tử Tử không e ngại cười cười nói.
“Ngươi, cái tên tiểu tử thúi này!” Dạ Mị nộ khí dứng dậy, cái thằng ranh con này nói chuyện sao dễ chọc người vậy, hôm nay không hảo hảo giáo huấn hắn một phen là không được mà!
“Nhanh…mau rời khỏi đây!” Đúng lúc này thì Vô Tình chạy không kịp thở tới hét lớn, Thương cũng rất nhanh chóng đi tới.
Miên Miên thấy vậy lập tức đứng dậy hỏi: “Làm sao vậy?”
“Vương gia thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt chúng ta, thị vệ đã tra ra nơi này rồi!” Vô Tình thở dốc nói, nếu không phải vữa này vô tình ra chợ mua đồ thì chỉ sợ thị vệ đến rồi bọn họ cũng không biết mất.
“Cái gì? Nơi này vắng vẻ như vậy hắn cũng có thể tìm được ư?” Miên Miên kinh ngạc hỏi.
“Chúng ta vẫn là nên tranh thủ thời gian đi thôi, hôm nay hắn còn chưa có khôi phục hoàn toàn, chúng ta không nắm chắc phần thắng nên không thể trạm chán bọn họ được!” Thương nói gấp.
Dạ Mị gật đầu, “Nghe hắn, chúng ta tranh thủ đi thôi, chỉ cần chúng ta né được bọn hắn mười ngày nữa là đủ rồi!”
Miên Miên vội vàng gật đầu tán thành, nàng tự nhiên biết rõ mười ngày mà Dạ Mị nói tới có ý gì, mười ngày nữa chắc chắn Dạ Mị sẽ khôi phục hoàn toàn nên trong lúc này bọn họ không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn được.
“Được, chúng ta mau đi thôi!” Miên Miên vội vàng cũng với Vô Tình trở về lấy tay nải đi theo mọi người hướng tới sau núi, chỉ là bọn họ lúc này cũng không biết truy đuổi bọn họ lúc này không phải là thị vệ bình thường mà là thị vệ lợi hại nhất – Lôi Ảnh. Trong tay hắn là thần khuyển mua từ nước ngoài, không ai có thể trốn thoát khỏi khả năng của nó, trận truy đuổi sinh tử chính thức bắt đầu… Chương 134. Tránh né truy đuổi
----------Hai ngày sau----------
Sự mệt mỏi cả về thể xác lần tinh thần khiến cho Miên Miên cùng mọi người chạy trốn ngày càng khó khăn, mà Dạ Mị vì bôn ba mấy ngày lại ngừng lớn lên khiến cho đám người Miên Miên thật sự lo lắng bởi vì theo Thương tìm hiểu thì lúc này thị vệ truy đuổi bọn họ đã có tới hơn một ngàn người, con số lớn như vậy bọn họ căn bản vô lực chống cự. Dù cho thương có là cao thủ thì cũng không có biện pháp nào khác ngoài tiếp tục né tránh.
“Vì cái gì mà bọn hắn luôn đuổi kịp chúng ta?” Vô Tình thở dốc hỏi, hai ngày nay mấy người bọn họ căn bản không có thời gian ngừng lại nghỉ ngơi cũng như ăn uống, bất kỳ ai trong tình trạng này đều khó có thể chịu đựng được.
“Xem ra trong tay bọn nhất định là có thần khuyển!” Dạ Mị dừng bước nói.
"Thần khuyển?” Những người còn lại gnhe tới tên này đều có chút ngây người.
“Thần khuyển là một giống quí của Thú quốc, người Thú quốc thường dùng thần khuyển để dò mùi của dã thú!” Dạ Mị nói rồi thở dài, “Hắn đến tột cùng là hận ta đễn mức độ nào mà đến cả thần khuyển cũng có thể mua về?”
Miên Miên nghe vậy cũng hiểu được đôi phần, thần khuyển này cùng với cảnh khuyển ở thế kỷ 21 có vẻ không khác nhau lắm có điều thần khuyển có vẻ lợi hại hơn hẳn, nếu không thì sao bọn họ đi xa đến vậy rồi mà loài vật này còn có thể đánh hơi được? Thật sự không tầm thường chút nào!
“Chúng ta bay giờ phải làm sao? Mấy ngày rồi chúng ta chưa có nghỉ ngơi, chỉ sợ kiên trì không được bao lâu nữa!” Vô Tình hổn hển nói, Tử Tử lúc này sớm đã mệt mỏi nằm trên lưng Dạ Mị, người lớn như Miên Miên, Vô Tình còn chịu không nổi huống chi hài tử như hắn.
Dạ Mị lau mồ hôi trên trán nhìn lên trời nói, “Chúng ta có cơ hội nghỉ ngơi rồi!”
“Làm sao vậy?” Miên Miên nhìn hắn hỏi.
“Nàng có thấy bầu trời đen kịt không? Xem hẳn là trời sắp mưa to tới nơi rồi, thần khuyển tuy lợi hại nhưng cũng không thể ngửi mùi trong mưa được, thần khuyển ghét nhất chính là mưa!” Dạ Mị nói gấp.
“Thế nhưng mà lúc nào trời mới mưa đây?” Miên Miên nhìn Dạ Mị hỏi.
“Đi, chúng ta hướng tới bờ sông đi!” Dạ Mị nói rồi cõng Tử Tử tiếp tục hướng phía trước đi tới, ba người Miên Miên, Vô Tình, Dạ Phong trực tiếp đi phía sau Dạ Mị.
“Lão cha, ta nặng lắm không? Nếu không thì thả ta xuống để ta tự đi một lúc đi!” Tử Tử nhìn Dạ Mị có chút không nỡ nói, phải biết rằng đường núi lúc này thập phần khó đi mà hắn ngay từ đầu một mực cõng Tử Tử leo lên, lưng áo sớm đã thấm đẫm mồ hôi nhưng hắn một lần cũng không than thở.
“Tiểu tử ngốc, ngươi là con trai ta, lão tử ta cõng nhi tử như thế nào lại mệt được?” Dạ Mị tươi cười trấn an Tử Tử mà trán hắn mồ hôi vẫn không ngừng chảy xuống lại khiến cho Tử Tử trầm mặc ôm chặt cổ hắn, có cha thật tốt!
Theo đường núi một đường đi tới không bao lâu liền thấy có một hồ nước, lúc này Dạ Mị mới để Tử Tử xuống rồi căn dặn Miên Miên cùng mọi người tìm chỗ tránh đi rồi một mình đi tới bờ sông, chỉ thấy hắn đột ngột ngồi xếp bằng bên bờ sông vận khí.
Miên Miên cùng Vô Tình, Thương, Tử Tử đứng trong rừng cây gần đó im lặng không lên tiếng, bọn họ cũng không biết Dạ Mị là đang tình là gì nhưng là mọi người đều hiểu rõ chắc chắn việc này không dễ dàng gì cho nên không thể quấy nhiễu hắn được.
Dạ Mị xếp bằng ở bờ sông bắt đầu tập trung tinh thần vận khí hấp thụ linh lực của linh châu, tuy nhiên do năng lực của hắn lúc này còn chưa có khôi phục hoàn toàn nên quá trình vận khí có thể sẽ gặp nguy hiểm nhưng hắn căn bản không có cách nào khác cả, mọi người đã quá mệt mỏi rồi mà mưa không biết bao giờ mới bắt đầu, hắn muốn dùng linh khí của linh châu phá tan tầng mây ưa xuống.
Mọi người nhìn nhau trong nội tâm đều rất lo lắng, một mặt là lo lắng cho Dạ Mị, một mặt là lo lắng bọn họ tập trung lại như vậy nếu để bọn truy binh đuổi tới thì nhất định không tránh khỏi trận chiến sinh tử rồi.
“Phá!” Chỉ nghe thấy Dạ Mị hét lớn một tiếng rồi một luồng hào quang từ người hắn bay thẳng lên tầng mây, ngay tại thời điểm mọi người còn chưa kịp phản ứng thì một cơn mưa như thác đổ liền trút xuống.
"Trời mưa rồi… trời mưa rồi!" Vô Tình kích động la lớn/
“Dạ Mị…” tại lúc mọi người còn chưa kịp vui mừng thì Dạ Mị đột ngột ngã xuống, nội tâm Miên Miên theo bóng dáng hắn cũng muốn sụp đổ, nàng điên cuồng xuyên qua màn mưa chạy tới. Thương giao lại Tử Tử cho Vô Tình rồi cũng chạy vội đi.
"Dạ Mị… Dạ Mị…" Miên Miên lớn tiếng gọi, theo động tác lay lắc của nàng khóe miệng Dạ Mị chậm rãi chảy xuống một tia máu tươi, Miên Miên sợ hãi khóc lớn, nàng biết là lúc này ko nên khóc nhưng mà nàng nhịn không được, thấy hắn bị thương lòng của nàng thật sự rất đau.
“Đừng lo, hắn không chết được đâu, chắc là bị nội thương do vận khí quá độ, mau dìu hắn đến trong rừng nghỉ ngơi đi!” Thương nói rồi trực tiếp cõng Dạ Mị quay về phía Vô Vô Tình. Miên Miên vội vàng đi tới phía sau nâng Dạ Mị, mà Vô Tình lúc này cũng đã dựng xong một cái lều che mưa nhỏ.
“Dạ Mị…” Miên Miên liên tục gọi tên hắn.
“Lão cha… lão cha… ô ô…” thấy Dạ Mị đột nhiên hôn mê bất tỉnh, Tử Tử rốt cuộc nhịn không được khóc toáng lên.
Thương thấy thế thở dài nói: “Được rồi, mọi người đừng khóc nữa, ta khẳng định là hắn không có việc gì đâu, các ngươi khóc như vậy ngược lại nếu để người ngoài nghe được thì chúng ta thật sự không thoát nổi đâu. Vô Tình, ngươi tìm gần đây xem có thứ gì ăn được không?” Thương phân phó.
“Được!” Vô Tình đáp vội rồi lập tức rời đi.
“Sư phó, lão cha ta thật sự không có chuyện gì sao?’ Tử Tử nén khóc đưa mắt nhìn Thương hỏi.
“Yên tâm đi, ta vừa bắt mạch cho hắn rồi, chỉ là nội thương do dùng quá sức cộng thêm mệt mỏi nhiều ngày nên mới vậy. Được rồi, chúng ta nên tranh thủ làm chút gì đó ăn đi, hắn cũng cần phải ăn rồi. Trận mưa này chắc sẽ còn lâu mới tạnh, vừa vặn cho chúng ta một chút thời gian để nghỉ ngơi.
Miên Miên nghe vậy lập tức lau nước mắt nói: “Được, chúng ta đều không khóc nữa!”
"Nương nương, nương nương..." Vô Tình đang đi kiếm thức ăn thì vội vàng trở về, “Nương nương, bên kia có một cái động rất lớn, hay là chúng ta tới đó tránh mưa đi, chỗ đó cũng dễ làm đồ ăn hơn!” Vô Tình nói vội, trong tay nàng lúc này còn cầm theo hai con gà rừng, nhanh như vậy đã bắt được gà rừng, nàng quả nhiên rất lợi hại.
“Tốt!” Miên Miên gật đầu tán thành, Thương để Vô Tình thu thập mọi thứ còn mình cõng Dạ Mị đi trước. Miên Miên một bên ôm trứng rắn một bên nắm lấy tay Tử Tử theo sau. Chương 135. Sợ hãi cực độ
“Tướng quân, chúng ta nên làm gì bây giờ?” bọn thị vệ khó hiểu nhìn về phía Lôi Ảnh, cái hốc cây này không lớn nên chỉ có thể chứa được ba bốn người là cùng mà chỉ một mình con thần khuyển đã chiếm mất hai chỗ, tự nhiên chỗ còn lại là dành cho tướng quân rồi, bất quá Lôi Ảnh cũng không có ở trong đó.
Lôi Ảnh nhìn ra ngoài trời đang mưa to gió lớn rồi lại nhìn đám thị vệ nấp dưới các gốc cây gần đó có chút nhíu mày nói: “Ta cảm thấy trận mưa có gì đó không đúng lắm nhưng mà mặc kệ là nguyên nhân gì, ngày hôm nay với chúng ta khá bất lợi, thần khuyển ghét mưa vì trong mưa nó không thể đánh hơi được, việc truy đuổi của chúng ta cũng bị trì hoãn theo, ta nghĩ lần trì hoãn này không phải thời gian mà chính là tính mạng.”
“Tính mạng?” hai tên tướng quân có chút không hiểu hỏi lại.
“Ta khẳng định hai ngày nay bọn hắn nhất định mệt không chịu nổi rồi, vốn là chúng ta có thể thừa cơ này bắt được bọn chúng nhưng đột nhiên lại có trận mưa này, cho bọn chúng không những có thời gian nghỉ ngơi mà còn có thể tranh thủ chạy trốn, cái này có khác nào trận mưa cứu mạng đâu?” Lôi Ảnh bình tĩnh nói.
Hai tên tướng quân nghe vậy vội nói: “Vậy tướng quân, chúng ta mau tranh thủ thời gian phía người đi nghe ngóng gần đây xem có chút tin tức gì không?”
Lôi Ảnh khẽ gật đầu tán thành, hai thị vệ nghe lệnh lập tức rời đi.
Lôi Ảnh lúc này chậm rãi lấy ra một túi thịt sống đưa tới cho thần khuyển, từ sau khi Xà hậu tỉnh lại nói bọn người Dạ Mị chưa có chết khiến cho Dạ Phong vô cùng tức giận không tiếc tiền tài mua thần khuyển quí hiếm về truy đuổi. Hắn tuyệt đối sẽ không làm cho chủ nhân thất vọng!
------------
Đám người Miên Miên ở trong hốc cây thở phào nhẹ nhõm, Vô Tình nhóm lên một đống lửa để nướng gà rừng. Cái động cây này thật thần kỳ, bọn họ là lần đầu tiên thấy một hốc cây lớn như vậy, thật là một chỗ tốt để nghỉ ngơi.
Thương để cho Miên Miên chiếu cố Dạ Mị còn mình thì đi đến bờ sông bắt cá. Tử Tử lúc này vừa ôm trứng rắn vừa lo lắng nhìn lão cha của hắn, Miên Miên bận rộn chăm sóc Dạ Mị, A Tình cô cô cùng Thương sư phó lo chuẩn bị thức ăn cho nên chỉ còn mình hắn chiếu cố cho đệ đệ (hoặc có khi là muội muội cũng nên).
Miên Miên bề bộn để đầu Dạ Mị gác lên đùi mình để hắn có thể thoải mái ngủ. Thương đi một lát rồi cũng quay trở lại, toàn thân hắn ướt đẫm nhưng cũng bắt được khá nhiều cá. Vô Tình vội vàng tiếp nhận cá từ hắn mang đi rửa sạch rồi bắt đầu nướng.
“Làm một ít canh cá nóng cho hắn uống đi!” Thương nhìn về phía Dạ Mị đang hôn mê nói.
Vô Tình gật đầu, “Ngươi yên tâm, ta biết phải làm gì!” Nói rồi lấy từ trong bao ra một cái nồi hứng ít nước mưa rồi đem cá đã làm sạch thả vào, không bao lâu sau một mùi thơm lừng tỏa ra bốn phía.
“Tử Tử, đến ăn một chút đi!” Vô Tình đem gà rừng chia ỗi người một khối lớn, mặc dù lo lắng cho Dạ Mị nhưng Miên Miên vẫn nghe lời khuyên của Vô Tình mà bắt đầu chậm rãi ăn, ngày mai còn phải tiếp tục chạy trốn, nếu không ăn thì nhất định sẽ không chạy nổi rồi.
“Nương nương, canh đã được rồi!” Vô Tình cẩn thận đem canh cá đến trước Miên Miên còn tiện tay đưa cho nàng một cái thìa nhỏ. Cái thìa này chính là lúc Vô Tình đi chợ thấy xinh xắn nên đã mua chuẩn bị cho tiểu bảo bối sau này, hiện tại xem ra cũng bắt đầu có công dụng rồi!
Miên Miên dùng chén nhỏ bắt đầu múc từng muỗng canh cá đút cho Dạ Mị, Tử Tử một mực muốn ngồi bên cạnh, bàn tay nhỏ nhắn chốc chốc lại khẽ vuốt trứng rắn mong chờ.
“Tử Tử, y phục đã khô rồi này!” Từ lúc nướng xong đồ ăn tới giờ Vô Tình bắt đầu giúp mọi người hong khô quần áo.
Tử Tử mặc quần áo, hơi ấm từ quần áo khô khiến hắn thỏa mãn ôm lấy trứng rắn tới nằm cạnh đống lửa ngủ ngon lành.
Miên Miên không ngừng chiếu cố Dạ Mị, Vô Tình giúp hai người thu dọn đồ đạc mà Thương cũng đã đi ra ngoài tìm hiểu thông tin, giờ phút này tâm tình của mọi người đều có chút lo lắng bởi vì bọn họ không biết địch nhân đến tột cùng là đang ở đâu, cách bọn họ có xa lắm không?
Nhìn thấy hắn đã có thể uống hết chén canh cá, nội tâm Miên Miên cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. “Dạ Mị…” Miên Miên nhẹ giọng gọi, Dạ Mị rốt cuộc cũng tỉnh lại.
“Dạ Mị, ngươi cảm thấy thế nào rồi? Có chỗ nào không thoải mái không?” Miên Miên lo lắng hỏi.
Dạ Mị khẽ vuốt trán có chút đau đầu khó chịu nhưng cũng rất nhanh chóng đứng, Vô Tình thấy vậy lập tức mang đồ ăn còn lại đưa tới cho hai người.
“Ăn thêm một chút a!” Miên Miên nhìn Dạ Mị nói.
Dạ Mị nhìn chung quanh một lượt rồi quay qua nhìn Miên Miên hỏi: “Thương đâu rồi?”
“Hắn đi xem xét tình hình bên ngoài rồi, ngươi ăn chút gì đi!” Miên Miên lo lắng nói.
Dạ Mị nghe nàng nói vậy cũng chậm rãi ngồi xuống bắt đầu ăn gà nướng. Được nghỉ ngơi cùng với ăn uống đầy đủ khí lực của hắn hồi phục rất nhanh. Dạ Mị nhìn Tử Tử đang ngủ say bên đống lửa mỉm cười đưa tay khẽ vuốt đầu hắn, “Những ngày này cực khổ cho hắn rồi!”
Miên Miên nghe hắn nói mà có chút đau xót, “Tất cả mọi người đều giống nhau mà, ta tin tưởng chỉ cần vượt qua giai đoạn khó khăn này chúng ta sẽ tốt cả thôi!”
“Không tốt rồi!” Thương toàn thân hắn ướt đẫm nước mưa từ bên ngoài chạy vào lớn tiếng nói.
“Có chuyện gì vậy?” Dạ Mị tâm tình vừa mới thả lỏng nhíu mày hỏi, mà lúc này Tử Tử bởi vì giọng nói của Thương mà cũng giật mình mở to mắt, trứng rắn ở trong tay suýt chút nữa thì rơi xuống.
“Đám thị vệ lần theo dấu vết sắp đuổi tới đây rồi!” Thương nhíu mày lo lắng nói.
Đám người Miên Miên, Dạ Mị cùng Vô Tình bắt đầu lo lắng, chẳng lẽ ông trời thật sự không cho bọn hắn nghỉ ngơi một chút được sao?
Thương thấy biểu hiện lo lắng của mọi người như vậy thì quay người đi ra định tìm hiểu thêm xem đám thị vệ kia bao giờ thì đuổi tới đây nhưng là vừa đi ra không bao lâu hắn lại lập tức quay vào, nét mặt vô cùng khó coi.
“Làm sao vậy?”
“Không xong rồi, có lẽ lần này chúng ta thật sự chạy không thoát rồi!” Thương khó chịu nói.
“Có chuyện gì xảy ra sao?” Vô Tình vừa thu thập đồ đạc vừa hỏi.
“Mưa sắp tạnh rồi!” Thương lo lắng nhìn ra ngoài trời nói.
Vô Tình giật mình làm rớt đống hành lý trên đất quay qua nhìn Thương kinh hãi, “Cái gì? Mưa tạnh?”
Đại xà vương thỉnh bò đi Đại xà vương thỉnh bò đi - Y Hinh