If you have love in your life it can make up for a great many things you lack. If you don’t have it, no matter what else there is, it’s not enough.

Ann Landers

 
 
 
 
 
Tác giả: Y Hinh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 66 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 543 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 06:23:08 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 101 - 102
hương 101: Rắn ăn thịt người
Ánh trăng theo rừng cây lên cao chiếu lên mặt đất âm u lạnh lẽo, xuyên qua đám lá cây như muôn ngàn viên dạ minh châu đang chiếu sáng, lập lòe ánh vàng.
Mà tại giờ khắc này, từ dãy nhà nhỏ trong bóng tối lập lòe quỉ dị truyền ra những âm thanh băng lãnh, điều khiến người ta sợ hãi nhất ở đây chính là trong không khí ngập tràn mùi máu tanh tưởi.
“Ăn đi!” giọng nói lạnh lùng vang lên, một hắc y nhân lấy từ trong thùng ra một khối thịt lớn máu me đầm đìa ném vào trong phòng giam, miếng thịt này vừa rơi xuống đất đã bị một cái đuôi rắn cực lớn quấn lấy rồi bỏ vào miệng nhai rau ráu.
Vừa nghe tới chữ ‘ăn’, toàn bộ xà nhân trong nhà giam đều trườn tới cạnh cửa kêu lên: “Chúng ta muốn ăn, ăn…”, đám xà nhân một bên la hét một bên đập mạnh cái đuôi rắn xuống đất kháng nghị.
Hắc y nhân thấy vậy nhíu mày quát lớn: “Kêu la cái gì hả, chúng bay đến đây!” Nói rồi phất tay áo, hai hắc y nhân mang theo thùng gỗ chứa đầy thịt người rồi ném vào từng nhà giam một, đám xà nhân được ăn lộ vẻ vui mừng hớn hở cuốn lấy từng miếng thịt người nhai lấy nhai để.
“Thụy Tuyết quốc này không cho phép ăn thịt người, các ngươi ở đây đều là do chủ nhân cho các ngươi được ăn uống đàng hoàng, các ngươi cũng nên biết làm thế nào để báo ơn chủ nhân chứ?” hắc y nhân dẫn đầu nói với đám xà nhân.
Đám xà nhân đang ăn nghe vậy có chút sửng sốt nhìn về phía hắc y nhân.
“Các ngươi nói xem nếu các ngươi không có võ công thì sẽ như thế nào? Triều đình không những không trọng dụng mà còn đuổi bắt các ngươi, đám các ngươi có khác gì chuột cống trốn chui trốn nhủi, hiện tại thì sao? Chủ nhân cho các ngươi nơi ở, cho các ngươi thịt người, các ngươi định như vậy cả đời sao? Cả đời giống như chuột trong cống?” hắc y nhân lạnh lùng chất vấn.
“Không muốn, ta muốn giết tên cẩu hoàng đế kia!”, từ trong phòng giam một xà nhân lớn tiếng kêu lên.
“Đúng vậy, dù chúng ta có cướp bóc, cưỡng gian nhưng là chúng ta không bao giờ sát hại đồng loại của mình, chúng ta giết con người thì có gì sai chứ? Loài người đó chẳng phải đã từng đuổi cùng giết tận chúng ta hay sao? Chúng ta giết bọn họ thì có gì sai, mãng xà ăn thịt người là chuyện tất yếu, hôn qua kia dám ngăn trở chúng ta, lại còn truy bắt chúng ta, chúng ta dù sao cũng là võ lâm cao thủ, dựa vào cái gì mà bắt chúng ta trốn chui trốn nhủi như vậy? Ta muốn giết tên Dạ Mị, ta muốn ăn tươi tất cả nhân loại…”
Đám xà nhân nghe vậy cũng nhao nhao lên, “Chúng ta muốn giết Dạ Mị, ăn tươi nhân loại!”
Hắc y nhân đám xà nhân gào thét không khỏi nở nụ cười đắc ý nói: “Được rồi, các ngươi đã muốn xưng bá nhân loại chủ nhân sẽ cho các ngươi một cơ hội. Ba tháng sau chính là sinh nhật của tên đại mãng xà kia, vào ngày đó chủ nhân sẽ đảo ngược tất thảy, thay đổi lịch sử Thụy Tuyết quốc. Ngày đó các ngươi có hai lựa chọn, một là trợ giúp chủ nhân giành lấy bảo tọa hoàng đế rồi sau đó các ngươi tự do tiến nhập nhân loại, muốn ăn bao nhiêu là tùy các ngươi. Hai là, nếu không muốn trợ giúp chủ nhân thì chỉ còn con đường chết!” Hắc y nhân lạnh lùng nói.
Đám đông xà nhân sửng sốt nhìn hắc y nhân, bọn chúng như thế nào cũng không muốn chết đấy.
“Nguyện ý trợ giúp chủ nhân, ban thưởng rượu ngon một vò, đầu người một cái, đương nhiên các ngươi sẽ phải ký kết linh xà khế ước, một khi làm trái với khế ước các ngươi cũng biết hậu quả rồi đấy!” Hắc y nhân như trước lạnh lùng nói.
“Chủ nhân là ai mà lại muốn có linh xà khế ước?” Một tên xà nhân đột ngột lên tiếng hỏi.
Hắc y nhân trừng mắt nhìn hắn rồi nói: “Đây là chuyện các ngươi nên hỏi sao? Ta nói cho các ngươi biết, nếu các ngươi trợ giúp chủ nhân thì sẽ được sống những ngày tốt lành, ngược lại thì các ngươi chỉ có con đường chết! Dù sao các ngươi cũng đã tới đường cùng, sao không vì mình mà cố gắng một lần? Các ngươi nên biết, nếu lần này chiến thắng thì các ngươi sẽ được ngủ trên đống thịt của nhân loại, các nguoi không muốn sao? Còn về linh xà khế ước, chỉ cần các ngươi trợ giúp chủ nhân thành công người nhất định sẽ trả tự do lại cho các ngươi.
“Được, canh bạc này ta đánh!” Đúng lúc này thì một xà nhân nhịn không được lên tiếng, dù sao cũng chỉ còn con đường chết, vì sao không thử một lần chứ? Nói không chừng sẽ đến được nhân giới thì sao?
"Ta nguyện ý, ta nguyện ý, ta cũng thế..." đám đông xà nhân lớn tiếng kêu lên.
Hắc y nhân thấy thế liền lấy từ trong ngực ra một mảnh vải màu vàng đưa cho đám thủ hạ: “Để cho bọn hắn viết danh tự bản thân lên đi, phàm là kẻ nào ghi lên đều được thưởng một vì rượu, một đầu người!”
Thấy thế, Hắc y nhân cười cười liền từ trong lòng ngực móc ra một cái màu vàng vải vóc, đón lấy đưa cho hai người thủ hạ "Lại để cho bọn hắn ở phía trên trên thẻ tre danh tự, phàm là trên thẻ tre danh tự đều ột vò rượu ngon một cái đầu người "
-------
Hắc y nhân đi thẳng tới phần mộ nơi ngoại ô hoang vu mới dừng lại cước bộ, hắc y nhân vượt qua phần mộ để đi đến thạch mộ có khắc hình đầu một con rắn cực lớn trông rất uy vũ rồi quì xuống nói: “Tham kiến chủ nhân!”
“Sự tình xử lý thế nào rồi?” Một âm thanh quái dị từ phía trong thạch mộ truyền ra.
“Hồi bẩm chủ nhân, hết thẩy đều theo kế hoạch của người mà tiến hành, đám xà nhân cũng đã ký linh xà khế ước, hiện tại chỉ còn chờ ba tháng sau là chúng ta có thể triệt để tiêu diệt Dạ Mị rồi!”
Từ bên trong thạch mộ truyền ra một tràng cười đắc ý, “Tốt, rất tốt, chúng ta chờ lâu lắm rồi cũng chờ được ngày này!”
“Chủ nhân, hiện tại chúng ta nên bắt đầu kế hoạch luôn hay là đợi ba tháng sau ạ?” hắc y nhân vẫn như trước cúi đầu hỏi.
“Không có gì vội, ta đợi lâu như vậy thì thêm vài ngày nữa cũng không sao, để cho hắn sống thêm một chút nữa đi, ba tháng sau ta sẽ đích thân giết chết hắn! ha ha ha…” Chương 102. Linh xà khế ước
Tử Tinh cung bởi vì bản án tru di cửu tộc của Lcụ đại nhân mà xôn xao, bất quá sự náo động này không quá vài ngày đã bị Dạ Mị dẹp yên, đám đại thần thấy Lục đại nhân thâm sâu đến vậy mà còn phải chết thì bọn hắn có đáng là gì a, cả đám tự nhiên không ai dám nói gì thêm sợ Dạ Mị mất hứng mà mang họa sát thân đến cửu tộc.
--------Tĩnh tâm uyển-------
“Nương nương, mùa hoa anh đào đã sớm qua rồi, người đang nhìn cái gì a?” Vô Tình đi tới phía sau Miên Miên nhẹ giọng hỏi.
“Đêm nay hắn sẽ đến đây sao?” Miên Miên nhìn về phía cây anh đào đã sớm chỉ còn là những cành khô không lá nửa hỏi nửa không.
“Ân, Đức công công vừa mới cho người qua báo là đêm nay bệ hạ sẽ đến đây, có điều sẽ trễ hơn một chút!” Vô Tình khoác áo choàng lên người Miên Miên nói.
Miên Miên thở dài một tiếng rồi lại nhìn về phía cây hoa anh đào trụi lủi, “A Tình, ngươi biết không? Đây chính là nơi đầu tiên ta ở sau khi tiến cung, ở đây ta có gặp qua một phi tử, nàng rất đáng yêu cũng rất thiện lương. Trong thâm tâm nàng lúc nào cũng có một niềm tin, niềm tin ấy khiến nàng tình nguyện sống nơi lãnh cung chứ không muốn được bệ hạ sủng ái, nàng ta khiến ta cảm thấy rất xúc động!” Miên Miên nói rồi tâm cũng không hiểu vì sao mà có chút khó chịu.
“Nương nương, ý người là muốn giống như nàng ta sai? Thế nhưng A Tình muốn hỏi người một điều, người thật sự không yêu bệ hạ sao? Chẳng lẽ bệ hạ chưa bao giờ ở trong lòng của người?” Vô Tình nhíu mày hỏi.
"A tình..."
“Nương nương, A Tình đã từng nói qua, mặc kệ ngươi quyết định như thế nào A Tình cũng sẽ đi theo người. A Tình không biết người quyết định như vậy là đúng hay sai nhưng A Tình biết nếu để bệ hạ biết được người chỉ là lợi dụng hắn chắc chắn sẽ rất khó chịu!” Nói rồi lo lắng nhìn nàng.
Miên Miên nghe vậy chỉ bất đắc dĩ nói: “Đúng, lúc này là ta đang lợi dụng hắn để đối phó với Ngải Vân, lợi dụng hắn để có được vật mà ta muốn, ta càng muốn lợi dụng hắn để có thể trở về nhà…”, Miên Miên nhìn Vô Tình bên cạnh nói tiếp, “A Tình, người có nhớ mùa đông ba năm trước không?”
“Nương nương, ý người là cái ngày rất lạnh đó sao? A Tình chỉ nhớ là ba năm trước có một đợt bão tuyết rất lớn, tuyết đóng cao hơn cả đầu gối khiến dân chúng chết cóng khắp nơi!”
“Vào một ngày mùa đông của ba năm trước, Tử Tử khóc lớn đòi ăn bánh gạo nếp, ta liền để cho ngươi ở lại trông hắn mà đi ra ngoài mua ít vật dụng, dù ngươi không đồng ý nhưng ta vẫn nhất quyết đi…chỉ là không nghĩ tới trên đường lại gặp một lão nhân bị vùi trong tuyết, có lẽ là do nghĩ tới gia gia cũng nãi nãi của mình mà ta bất chấp thời tiết mang hắn đến khách điếm trong thành, lại cho hắn ăn uống, để lại cho hắn một ít bạc phòng thân, tuy ta không nói gì cũng không hỏi nhiều chuyện, nhưng là ta không ngờ lão nhân ấy lại có thể thay đổi suy nghĩ của ta.”
Miên Miên trầm tư rồi nói tiếp: “Lão nhân đó sau khi tỉnh lại, ta cười cười dặn dò hắn vài câu liền muốn rời đi, thật không nghĩ đến hắn đột nhiên lại hỏi ta ‘Khách từ trên trời đến, còn muốn trở về ư?’. Ngươi biết không? Lúc ấy ta ngây người nhìn lão, ngươi không biết những lời hắn nói có ý nghĩa gì với ta đâu, hắn nói cho ta biết rằng ta vẫn có cơ hội trở về, chỉ cần ta có được linh châu của Dạ Mị, thứ linh châu chí cao vô thượng của Thụy Tuyết xà vương. Linh châu này là vật theo hắn cả đời, ta muốn lấy được là chuyện không dễ dàng, ta chỉ muốn mượn năng lực của hắn để trở về thôi!”
“Cho nên, một khắc khi người biết mình có thể trở về liến muốn cho ta ly khai sao?” Vô Tình nhìn nàng thương cảm nói.
“Đúng vậy, sau khi ta biết mình có thể trở về ta rất muốn ngươi rời đi, bởi vì ta biết rõ ngươi đối với ta và Tử Tử rất tốt, nhưng là sớm muộn chúng ta cũng sẽ phải rời xa nhau không phải sao? Lão nhân đó còn nói, trên thế giới này đích xác có hai Nguyễn Miên Miên, một chính là ta ở đây, hai chính là ta ở hiện đại. Sau khi ta trở về, Tử Tử cũng sẽ không biến mất, Tử Tử đã nhận tổ qui tông rồi thì ta cũng không còn gì vướng bận nữa!” Miên Miên nói.
“Nương nương, A Tình đã từng nói bất kể người làm gì thì A Tình cũng sẽ ở cạnh người, dù cho người trở về thì ta vẫn sẽ ở đây chiếu cố Tử Tử!” Vô Tình nghẹn ngào nói.
“Cảm ơn ngươi, Vô Tình!” Miên Miên ôm lấy nàng ta nói, “Ngươi yên tâm, một ngày chưa diệt trừ được Ngải Vân thì ta sẽ không rời đi!” Miên Miên nói với Vô Tình cũng giống như đang nhắc nhở bản thân mình, nàng chắc chắn phải diệt trừ Ngải Vân trước khi trở về.
Nàng biết rõ mình không thuộc về nơi đây, nàng muốn trở lại là chính mình của thế kỷ 21, nơi đó còn có người thân của nàng!
------------------
“Đêm nay không có chuyện gì cần giải quyết sao?” Tử Tử ngồi trên giường lớn phi thường bất mãn nhìn Dạ Mị đột nhiên xuất hiện chiếm chỗ của hắn.
“Công việc của phụ hoàng đã xong tự nhiên là muốn đến chơi với ngươi và mẫu thân ngươi rồi!” Nói rồi nhìn về phía Miên Miên, đương nhiên, tầm mắt của hắn lại bị Tử Tử dùng cả người chắn mất.
“Ta cho ngươi biết, những năm nay đều là ta ngủ cùng mẫu thân, lần trước là ta nhường ngươi nhưng hôm nay thì không có cửa đâu!” Nói rồi trực tiếp nằm xuống ôm lấy Miên Miên không buông.
“Ai nói là ta muốn dẫn mẹ ngươi đi đâu, chúng ta là người một nhà thì tự nhiên phải cùng ngủ một chỗ a!” Dạ Mị nói rồi cười cười đem chăn mền kéo trùm lên cả ba người.
Tử Tử thấy vậy không khỏi quay đầu nhìn sang Dạ Mị cười cười: “Ngươi rất yêu thích mẫu thân ta sao?”
“Đúng vậy nha!” Dạ Mị không hề do dự đáp.
Miên Miên nghe hắn nói mà trong lòng có chút khó chịu, nàng biết rõ lời nói của vua là không thể tin được, nhưng lòng của nàng vẫn không nhịn được đau đớn.
“Ta biết rõ là ai cũng yêu thích mẫu thân ta!” Tử Tử rồi thở dài nằm thẳng người nhìn lên trần nhà nói, “Cho tới bây giờ đều là ta cùng mẫu thân ngủ chung, hôm nay có nhiều hơn một người thật là chật chội a, rất bức bối!” Tử Tử có chút bất mãn phàn nàn.
“Hắn là phụ hoàng của ngươi a!” Miên Miên vuốt tóc hắn sủng nịch cười, nàng phải nhanh chóng diệt trừ Ngải Vân rồi ly khai nơi này. Nàng tất nhiên muốn thời gian này hảo hảo bồi hắn rồi, hắn là cốt nhục của nàng, nàng thật không nỡ rời xa hắn, thế nhưng…Nàng thật sự không thuộc về nơi này, nếu như có thể trở về thay đổi quá khứ nàng tin rằng Nghi phi đối với Miên Miên này rất tốt, Tử Tử cũng nhất định sẽ được hạnh phúc.
“Đúng rồi, ta hỏi ngươi một chuyện!” Tử Tử hướng qua Dạ Mị nói, hắn dĩ nhiên không có để ý tới sự khác thường của Miên Miên lúc này.
“Rửa tai lắng nghe a!” Dạ Mị thấy hắn có vấn đề muốn hỏi, thân làm phụ thân liền tỏ ra bộ dáng bác đại tinh thâm nhìn hắn.
“Hôm nay ta cùng với Tư nhi muội muội chơi đùa, có một tiểu cung nữa đặc biệt yêu thích ta hỏi ta tên gọi là gì, ta liền ghi trên mặt đất cho nàng xem. Tư nhi muội muội lại nói cho ta biết là ở đây không nên tùy tiện đem danh tự của mình cho người khác biết, đặc biệt là trên giấy, ta hỏi nàng tại sao thì nàng nói là linh xà khế ước gì đó, còn nói nếu ghi danh tự trên linh xà khế ước thì có thể sẽ mất mạng như chơi, mà chết còn không có linh hồn cơ!” Tử Tử nhíu mày cả kinh nói.
“Tư nhi nói cho ngươi hay sao?” Dạ Mị không khỏi sửng sốt, nha đầu kia sao lại có thể biết chuyện này?
Miên Miên thấy hắn sững người cũng không khỏi tò mò hỏi: “Cái gì là linh xà khế ước a? Tên gì mà nghe có vẻ khác lạ quá?”
Nhìn tử mẫu hai người hiếu kỳ không thôi, Dạ Mị thở nhẹ một hơi rồi nói, “Tiểu Linh xà khế ước là một loại yêu thuật bị cấm ở Thụy Tuyết quốc, có thể thực hiện được pháp thuật này nhất định không phải là người tầm thường, bởi vì muốn làm được phải có được một bộ da người còn nguyên vẹn, nhất định phải là da người chứ không phải xà nhân!”
“Da người?” Tử Tử không khỏi run rẩy, Miên Miên cũng có chút sửng sốt, linh xà kế ước này cùng da người có quan hệ gì?
“Cũng không phải da ai cũng được, mà nhất định phải là da của xử nữ, hơn nữa lúc lột da nhất định không thể bị quấy rầy, nhất định phải là một bộ da nguyên vẹn rồi sau đó lấy mảng da lưng luyện bằng yêu thuật mới có thể làm thành!” Dạ Mị bình tĩnh nói.
“Yêu thuật? Ngươi không phải đã nói xà quốc không có pháp thuật sao?” Miên Miên khó hiểu hỏi.
“Đúng là trẫm có nói thế, nhưng đó là với người bình thường. Xà tộc bẩm sinh sẽ có một vài người có linh thuật cùng yêu thuật, đương nhiên, những người có linh thuật sẽ có nhiều rằng buộc, muốn giải trừ phong ấn thì Tử Tử phải đử mười tuổi, nói cách khác trước khi Tử Tử đủ mười tuổi thì hắn cũng không khác gì người bình thường cả!” Dạ Mị nhìn về phía Tử Tử khẽ vuốt đầu hắn nói: “Phụ hoàng không hy vọng ngươi sử dụng linh thuật tùy tiện, bởi hậu quả của việc sử dụng linh thuật bừa bãi sẽ rất nghiêm trọng!” Dạ Mị nhắc nhở.
“Thần kỳ như vậy ư?” Tử Tử hoàn toàn bị mê hoặc không nhịn được giơ bàn tay mình lên nhìn, hắn cũng có linh thuật sao?
“Cái này cùng linh xà khế ước có quan hệ gì?” Miên Miên vẫn không quên chủ đề chính hỏi.
“Chỉ có người có linh thuật cùng với yêu thuật mới có thể tạo nên linh xà khế ước. Da người sau khi lột xong được ký kết hiệp ước với tử thần thì phàm là những danh tự ghi ở trên đó nhất định phải tuân theo chủ nhân của khế ước, nếu như bị gạch tên rồi thì bọn họ sẽ lập tức biến mất!”
“Vậy nếu người kia đem danh tự trả lại cho bọn hắn thì bọn hắn sẽ không phải biến mất?” Tử Tử vội vàng hỏi, chuyện linh xà khế ước này đặc sắc hơn nhiều chuyện hắn từng nghe trước đây a.
“Đúng vậy, nhưng là người đó nhất định phải dùng máu của mình để xóa bỏ danh tự trên khế ước, nếu như làm sai khiến khế ước bị hủy thì bọn hắn chết là chuyện không có gì ngạc nhiên, hơn nữa, nhất định chết không có linh hồn.”
Miên Miên nghe chuyện mà có chút ngây người, nàng không ngờ nơi này lại có chuyện quỉ dị như vậy a.
“Đặc sắc, thật sự có thật trên đời sao?” Tử Tử hiếu kỳ cầm tay Dạ Mị hưng phấn hỏi, không có linh hồn, thật quá sức quỉ dịddiž!
Nghe vậy, liên tục ngây ngẩn cả người, nàng theo không nghĩ tới qua tại đây đã còn có quỷ dị như vậy sự tình.
Dạ Mị thấy thế khẽ vuốt đầu hắn cười nói: “Tử Tử, loại chuyện này tốt nhất không nên đụng vào, chúng ta không thể bắt người khác ký kết những điều bất bình đẳng như vậy, ai cũng có quyền tự do của mình cả, hiểu không?”
“Ân, biết rõ!” Tử Tử đáp ứng, lần đầu tiên hắn thật tâm trả lời Dạ Mị.
“Vậy ngươi đáp ứng phụ hoàng sẽ làm Thái tử tốt a, chờ ngươi trưởng thành rồi phụ hoàng sẽ giao linh châu cho ngươi được không?” Dạ Mị cười cười nhìn hắn nói.
"Linh châu?" Tử Tử nhíu mày khó hiểu, linh châu là ci gì a?
Miên Miên nghe tới linh châu thì không khỏi quay người nhìn Dạ Mị, hắn vừa nói linh châu sao?
“Đúng vậy a, linh châu là biểu tượng của quân vương nha, chờ ngươi trở thành Xà vương rồi, linh châu của phụ hoàng dĩ nhiên muốn giao cho ngươi rồi!”
“Thôi đi ba ơi, ta mới không có thèm đâu!” Tử Tử bĩu môi nói.
Miên Miên có chút bất an sau khi nghe hết câu chuyện, linh xà khế ước? Linh châu? Chẳng phải là nàng muốn có được linh châu sao, vì sao khi nghe tới hắn sẽ giao linh châu cho Tử Tử mà nàng lại cảm thấy bất an đâu này?
“Miên Miên, làm sao vậy?” thấy nàng có chút mất tập trung, Dạ Mị không khỏi lo lắng hỏi.
"Không có... Không có việc gì, chỉ là nghe chuyện ngươi kể có chút không tưởng tượng được thôi!” Miên Miên miễn cưỡng cười, không biết vì điều gì mà lòng nàng vẫn bất an không thôi, có chuyện gì sắp xảy ra sao?
“Được rồi, chúng ta mau ngủ đi!” Dạ Mị cười cười ôm lấy Tử Tử đi ngủ, Tử Tử cũng không hề phản kháng mà ngược lại còn ôm lấy hắn. Thời gian dần qua, bên tai Miên Miên truyền đến tiếng hít thở đều đều của hai cha con Dạ Mị, lòng nàng lúc này đang rất rối, Dạ Mị, ngươi sẽ đối xử tốt với Tử Tử đúng không? Nàng tin tưởng hắn nhất định sẽ vì Tử Tử mà làm mọi chuyện đấy!
Đại xà vương thỉnh bò đi Đại xà vương thỉnh bò đi - Y Hinh