Love is always within. When you try to dramatize your love, you lose the depth of the love.

Charan Singh

 
 
 
 
 
Tác giả: Y Hinh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 66 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 543 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 06:23:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 084 - 085
hương 84. Ta muốn giết ngươi!
Miên Miên không hiểu vì sao mình lại đi tới bờ hồ, tiềm thức nàng không cho phép nàng dừng lại, vì vội vã mà bụng nàng đã có chút đau đớn, nhưng là nàng vẫn không có dừng lại.
Đợi đến khi nàng tới gần Yên hồ thì cảm giác bất an càng lớn hơn. Bây giờ nàng mới hiểu tại sao hồ này lại có tên là Yên hồ, không khí ở đây tĩnh lặng đến u ám, Miên Miên mang theo nghi hoặc cũng đau đớn tiến sâu vào, thấy chung quanh không một bóng người Miên Miên đang định quay lại thì một thanh âm rất nhỏ truyền tới, tuy nhỏ thôi nhưng khiến Miên Miên không khỏi run lên, cước bộ tăng nhanh tiến lại gần.
"Van cầu ngươi... Van cầu ngươi cứu nương nương a, cầu van ngươi..."
“Không cần cầu, hai ngươi đều phải chết!”, giọng nói âm lãnh vang lên khiến giọng nói của người kia bị lấn át hắn, Miên Miên trong vô thức vội chạy lại.
"Dừng tay!” Miên Miên không hiểu vì sao mình lại hét lên như vậy, nàng cơ bản chưa kịp nghĩ gì đã lao cả người tới.
Miên Miên đột nhiên xuất hiện khiến cho cả Ngải Vân lẫn Nhu phi sững sờ. Miên Miên thấy các nàng kinh ngạc nhìn mình cũng không mấy ngạc nhiên, theo ánh mắt Nhu phi nhìn xuống đất khiến nàng vô thức đưa tay bịt miệng để tránh la lên. Trên mặt đất là một mảng máu lớn. Tiểu Lam nằm bất động trên vũng máu, mà bên cạnh đó thân ảnh đang thở gấp kia khiến cho nàng không tài nào kìm được nước mắt.
“Ngốc…nha đầu ngốc!” Ngực Nghi phi đã nhuộm đỏ hồng nhưng nàng vẫn nở nụ cười ngọt ngào khó nhọc nói.
Miên Miên thoáng cái nhào tới nâng nàng ôm vào lòng khóc nóc không ngừng: “Tỷ tỷ, ngươi đây là…” nhìn Nghi phi kiểu tóc, quần áo đều mặc giống mình khiến Miên Miên không kìm được nước mắt, nàng đây là chết thay sao?
“Không phải đã nói muội đừng tới rồi hay sao? Nhanh… đi đi… đi mau…”
"Muốn đi? Đã đến đây rồi thì cũng bỏ mạng lại đi!” Ngải Vân lạnh lùng nói.
“Tỷ đã biết trước rồi đúng không? Vì sao đã biết mà không nói cho bệ hạ?” Miên Miên căn bản không nghe lọt lời Đỏng nói, gương mặt ngập nước mắt nhìn Nghi phi đau khổ hỏi.
“Bệ hạ sẽ tin tưởng sao? Thêm nữa, không có chứng cứ cũng không có cách nào xử lý các nàng, chỉ cần tỷ chết thì các nàng có muốn trốn cũng trốn không thoát, như vậy muội và tiểu bảo bối có thể bình an rồi, chỉ là…tội cho Tiểu Lam rồi!” Nói rồi ưu thương nhìn Tiểu Lam trong vũng máu, nha đầu này tìm không thấy nàng mới chạy tới đây, liên lụy nàng rồi…
Miên Miên nhìn qua Tiểu Lam không kìm nổi kêu lên: “Ai bảo tỷ tỷ làm vậy, muội không cho phép…tỷ tỷ, người nói ta ngốc nhưng người mới là người ngốc nhất, ta mang tỷ đi tìm ngự, tỷ sẽ không sao đâu…” Miên Miên cố gắng đỡ Nghi phi, đây là tỷ tỷ tốt nhất của nàng ở thế giới này, nàng không thể để Nghi phi chết được. không thể!
"Không... Tỷ không được rồi, đáp ứng tỷ tỷ…không được quá thiện lương, muội nhất định phải dũng cảm mà sống tiếp…nhất định phải hoàn trả gấp trăm lần những kẻ dám khi dễ ngươi!” Nói rồi vô lực ngã xuống, đôi mắt chậm rãi nhắm lại. Miên Miên khóc nức nở, lời cuối cùng vẫn là lo lắng cho nàng sẽ bị người ta ức hiếp.
“Tỷ tỷ… tỷ tỷ…” Miên Miên cứ vậy ôm Nghi phi trong lòng lớn tiếng khóc, nàng không muốn, không muốn Nghi phi phải chết…
“Ngươi không cần quá thương tâm bởi vì ngươi sẽ nhanh chóng gặp lại nàng ta thôi!” Ngải Vân lạnh lùng nói.
Miên Miên oán hận nhìn nàng ta hét lớn: “Là ngươi giết tỷ ấy?”
“Sai, chính là ngươi giết nàng ta, bởi vì mục tiêu của chúng ta chính là ngươi! Nàng là chết thay cho ngươi!” Ngải Vân lạnh lùng nói.
“Vì cái gì? Vì cái gì muốn giết ta?” Miên Miên sắc mặt nhìn nàng ta chất vấn.
Ngải Vân liếc Nhu phi nói: “Ngươi tránh mặt một chút, ta có chuyện muốn nói với nàng ta!”
Nhu phi gật đầu rồi lui người đi ra xa, nàng ta vốn cũng đang định tìm cớ rút lui cơ hội này làm sao mà lại để mất được, nhất định lát nữa thôi nàng ta sẽ khiến cả hai người đó đi cùng Nghi phi.
Ngải Vân chờ Nhu phi đi khuất rồi mới lạnh lùng nhìn Miên Miên, “Nguyễn Miên Miên, ngươi thật không nhận ra ta?”
Miên Miên ngây người không ngờ nàng lại hỏi vấn đề này, đôi mắt ngập nước khó hiểu nhìn Ngải Vân.
“Ta không nghĩ mạng của ngươi lại lớn như vậy, rớt xuống vách núi vẫn có thể xuyên việt tới nơi này lại còn gã cho loài rắn ngươi ghét nhất, như thế nào, bây giờ không còn thấy rắn là muốn ói rồi sao?” Nói rồi cười trào phúng nhìn nàng.
“Ngải Vân? Là ngươi?’ Miên Miên kinh hô, thật là nàng ta sao?
“Như thế nào? Không tin nổi? Chẳng phải lần trước quả quyết lắm hay sao, sao lại phủ nhận? Là ta diễn kịch giỏi hay là ngươi quá ngu ngốc đi?” Ngải Vân cười cười đưa tay phủi bụi trên áo.
"Ngươi..."
“Ngươi biết ta ghét nhất điều gì ở ngươi không? Chính là ngươi lúc nào cũng do dự, nếu ngươi một mực kiên định ta chính là Ngải Vân thì Nghi phi sẽ không phải chết oan. Là ngươi ngu xuẩn hại chết nàng!” Nói rồi khinh thường cũng châm chọc nhìn Miên Miên.
“Ta khiến ngươi chán ghét đến độ muốn đẩy ta vào chỗ chết sao? Ta đối với ngươi luôn là thật tâm!” Miên Miên nhìn Ngải Vân gương mặt lạnh tanh không có chút tình cảm có chút đau xót.
“Ngươi tốt với ta là tự ngươi ngu xuẩn, ta có bao giờ coi ngươi là bạn bè, cùng lắm chỉ là một bảo mẫu miễn phí thôi, biết không? Ngươi nhìn dáng vẻ của ngươi xem, xuyên qua cũng không khá hơn chút nào sao? Ta thật không hiểu vì cái gì ngươi xấu như vậy cũng có thể có được hạnh phúc, ta so với ngươi diễm lệ hơn người vì sao bệ hạ lại không để ý tới ta? Ngươi đúng là khắc tinh của ta mà, cho nên để có được hạnh phúc thì ngươi nhất định phải chết!” Ngải Vân hung dữ nhìn nàng nói.
“Ngươi đúng là ma quỉ!” Miên Miên nghiến răng nghiến lợi nhìn nàng ta uất hận.
"Ma quỷ cũng tốt, mà nữ thần cũng thế, chỉ cần có thể có được hạnh phúc ta sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào. Ông trời đã cho ta thoát khỏi cái chết mà cuyên đến đây, cho ta gặp được một nam nhân tuấn mỹ chứng tỏ rằng ta xứng đáng được hưởng hạnh phúc này. Cho dù hắn là xà thì ta cũng không ngại, chỉ cần Ngải Vân ta vừa ý thì đừng hòng ai có thể chiếm đoạt được, bất luận kẻ nào dám đối đầu với ta thì đều phải chết!” Ngải Vân lạnh lùng nhấn mạnh những từ cuối cùng.
Miên Miên nghe nàng ta nói vậy thì cười cay đắng: “Nguyên lai là ngươi chán ghét ta như vậy, ngươi ghen ghét vì ta luôn có được hạnh phúc còn ngươi thì không. Vẻ ngoài ngươi đẹp đẽ thì sao? Tâm địa rắn rết như vậy mà cũng muốn có được hạnh phúc sao? Hôm nay cho dù ngươi giết ta thì Dạ Mị cũng nhất định không yêu một người độc ác như ngươi!” Lần đầu tiên Miên Miên lạnh lùng với nàng ta như vậy, kể từ giờ trở đi tình bạn dối trá kia đã chết rồi!”
“Vấn đề này thì ngươi có thể yên tâm, chỉ cần ngươi chết rồi thì hắn nhất định sẽ yêu thương ta!” Ngải Vân tự tin nói.
Đúng lúc này thì Tiểu Linh chạy tới bên cạnh nàng ta nói nhỏ: “Đổng phi nương nương, bệ hạ và Thái hậu đang đến, rất nhanh sẽ đến đây!”
Ngải Vân gật gật đầu, Tiểu Linh thấy nàng ta gật đầu thì lần nữa chạy đi. Ngải Vân nhìn Miên Miên vẫn nức nở dưới đất lạnh lùng nói: “Ta quên không nói cho ngươi biết là ta thông hiểu ngũ hành bát quái nên mới có thể từ thể kỷ 21 mà đi tới đây, không nghĩ cái thân thể này lại có giá trị lớn như vậy. Còn nữa, ta vẫn luôn nghi hoặc về thái độ của Nghi phi đối với ngươi nên đã bói một quẻ, quả nhiên là người quen nha. Ngươi còn nhớ người chị chết đuối khi ngươi còn học tiểu học không?” Ngải Vân lạnh lùng cười cười, bộ dáng giống như đang chờ xem hài kịch.
Miên Miên không khỏi kinh ngạc, ‘Ngươi…ý ngươi nói nàng chính là chị gái ta sao?”
“Đúng vậy, nàng chính là chị gái chết đuối ở thế kỷ 21 của ngươi a! Nàng cũng xuyên qua nha, nhưng là do tuổi còn nhỏ nên không có nhiều ký ức về thế kỷ 21. Nàng ta với người ngu ngốc giống nhau, lần trước vì cứu ngươi mà chết đuối, lần này lại vì ngươi mà chết, ngươi nói xem nàng ta kiếp trước có nợ gì ngươi không mà kiếp này liên tục chết vì ngươi vậy?” Ngải Vân cười mỉa mai nói.
“Ngươi… Ta muốn giết ngươi!” Miên Miên rốt cuộc cũng không thể chịu đựng được kích động cầm dao đứng lên.
“Đến a, ngươi có bản lĩnh thì tới giết ta a, ta chờ ngươi a!” Ngải Vân trào phúng cười nói.
Miên Miên không thể chịu được nụ cười ma quỉ kia, tay cầm dao nắm chặt lao tới Ngải Vân.
“A…Giết người…” mắt thấy Dạ Mị cùng Thái hậu đến gần rồi Ngải Vân đột nhiên kêu lớn, thanh âm phút chốc trở nên mềm yếu hư nhược nhưng ánh mắt lại lóe lên tia đắc ý. Miên Miên lúc này chỉ nghĩ tới Nghi phi vì mình chết oan, lại nghĩ tới người chị lúc bé, nguyên lại các nàng chính là chị em ruột thịt a, nguyên lai nàng ta đã hai lần chết vì nàng, tình nghĩa này bảo nàng phải làm sao đây?
Đúng lúc này, Nhu phi nhíu mày liếc qua Tiểu Linh, Tiểu Linh thấy vậy vội nhặt một viên đá nhỏ ném tới Ngải Vân khiến nàng ta ngã nhào ra đất, lại thêm một viên nữa được ném ra nhằm ngay Miên Miên khiến nàng loạng choạng muốn té, mũi dao nhằm thẳng tới ngực Ngải Vân. Chỉ cần nàng ngã xuống là Ngải Vân cũng không thể tránh được cái chết.
Ngải Vân bị hù đến hoa dung thất sắc la lớn, lẽ nào nàng hôm nay là ngày chết của nàng?
Một viên đá khác bay tới nhằm ngay tay Miên Miên, con dao trên tay trực tiếp đâm vào cánh tay Ngải Vân khiến nàng ta kêu lên thảm thiết.
"Nương nương..." Vô Tình nhào tới ôm Miên Miên lại, bên ngoài tiếng bước chân ngày càng gần, một giây sau tiếng Thái hậu vang vọng trong không gian: “Vân nhi!” Chương 85. Thề độc
"Nương nương..." Vô Tình ôm lấy Miên Miên không khỏi lo lắng, tại sao xảy ra chuyện lớn như vậy mà nàng lại không phát giác ra chút bất thường nào? Đáng chết, nàng quá sơ ý rồi!
“Mau truyền ngự y, truyền ngự y!” Thái hậu la lớn, âm thanh vang vọng khắp Yên hồ.
"Bệ hạ..." thanh âm Nhu phi suy yếu gần đó, Vô Tình đưa mắt nhìn cũng thấy nàng ta đầy vết máu, “Bệ hạ, Ngất phi giết Nghi phi lại còn muốn giết Đổng phi cùng thần thiếp…” nói rồi hôn mê bất tỉnh.
“Người đâu, đem tiện nhân này nhốt vào đại lao!” Thái hậu không nhịn được kêu lên.
Miên Miên hốt hoảng không biết làm sao, người nàng bây giờ đầy máu, gương mặt đờ đẫn nhìn xa xăm.
“Các nàng đều là do ngươi hại?” Dạ Mị không tin hỏi, thanh âm có chút rung động, một màn kia hắn trông thấy tất thảy, biểu hiện hung dữ cùng sát khí của Miên Miên khi nãy khiến hắn không thể không hoài nghi, chẳng lẽ trước đây nàng là ngụy trang qua mắt hắn sao?
Miên Miên nghe hắn hỏi chỉ lẩm bẩm nói: “Ngươi tin sao?”
“Hoàng nhi, ngươi còn đứng đó làm gì? Ngươi không phải cũng đã thấy tận mắt rồi sao? Ngươi xem Nghi phi mà ngươi yêu mến nhất cũng đã bị yêu nữ này giết rồi, còn có Vân nhi đơn thuần thiện lương của ai gia cũng thiếu chút bị nàng ta hại, ngươi có thấy hay không?” Thái hậu lớn tiếng nói, bà ta không thể để yêu nữ này sống mà hại người được.
“Ngươi lúc nãy không cố ý muốn giết Đổng phi đúng không?” Dạ Mị không để ý tới Thái hậu mà trực tiếp bước đến ngồi bên cạnh Miên Miên hỏi, giờ phút này hắn rốt cuộc cũng hiểu được chờ đợi chính là một sự giày vò sâu sắc, hắn thực lòng mong nàng sẽ phủ nhận, như vậy hắn nhất định sẽ tin tưởng nàng.
Miên Miên nhìn Dạ Mị cay đắng cười rồi phút chốc lạnh lùng nói: “Ta hận không thể đem nàng ta băm thành trăm mảnh. Ta thật hận không thể ngũ mã phanh thây nàng ta. Nếu lần nữa cho ta cơ hội, ta nhất định sẽ tự tay giết chết nàng ta!” Miên Miên nói một hồi, nụ cười vẫn không hề tắt.
“Vậy Nghi phi thì sao?” Dạ Mị nhịn không được hét lớn, hình ảnh ngây thơ trong sáng của nàng trong lòng hắn sụp đổ rồi, thanh âm vì giận dữ và thất vọng không khỏi có chút run rẩy.
“Ngươi không phải đã thấy rồi sao?” Miên Miên cay đắng nói, nàng có thể nói gì nữa đây?
“Ngươi nghe rõ chưa, nàng ta đã thừa nhận thì ngươi còn phân vân gì nữa? Người đâu, đem nàng ta nhốt vào đại lao!” Thái hậu lần nữa hạ lệnh, một đám thị vệ vội vàng tiến tới lôi kéo Miên Miên cùng Vô Tình giải tới đại lao.
Thời điểm bị thị vệ lôi kéo khỏi Dạ Mị, lòng của nàng đau đớn không thôi, nàng còn có thể giải thích sao? Đã không có cách nào giải thích được rồi, làm gì có ai ở đây tin tưởng nàng không phải sao?
“Mau truyền ngự y!”, Dạ Mị liếc nhìn Nhu phi cùng Nghi phi trong vũng máu lên tiếng ra lệnh.
-----------Đại lao--------
"Nương nương, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?" Vô Tình lo lắng hỏi, hòn đá cuối cùng chính là do nàng ném ra để ngăn cản Miên Miên, nếu nàng không cản lại thì chắc giờ đây nhát dao kia đã tiễn Đổng phi đi gặp Diêm vương rồi mà mạng các nàng cũng chẳng thể giữ được.
“Nàng giết chết chị ruột của ta!” Miên Miên đau đớn nói.
“Đây toàn bộ là do Đổng phi cùng Nhu phi sắp đặt phải không?” Vô Tình lần nữa hỏi.
Miên Miên co người lại không muốn nói, mọi chuyện phát sinh quá đột ngột khiến cho nàng thật sự không biết nên nói gì với Vô Tình đây.
Đúng lúc này thì bên ngoài truyền đến một trận bước chân, hai viên cai ngục đem thức ăn để trên mặt đất nói với các nàng: “Tranh thủ thời gian mà ăn cho no đi rồi lên đường!” Rồi quay người bỏ đi.
Vô Tình liếc qua chén cơm đầy rồi lại nhìn về phía Miên Miên: “Nương nương, ngươi chẳng lẽ muốn chết sao?”
"..."
Thấy nàng vẫn im lặng không nói lời nào, Vô Tình thở dài nói: “Ta biết rõ cái chết của Nghi phi với người là một đả kích lớn, cũng biết rằng chuyện đêm nay không thể khác được, nhưng là người phải biết rằng nếu người chết thì Nghi phi chẳng phải là đã chết oan rồi sao? Nàng không tiếc thân mình bảo vệ người, người nên quí trọng mạng sống của mình chứ?”
Miên Miên nghe vậy đưa đôi mắt vô hồn nhìn Vô Tình, lông mày không chủ ý nhíu chặt,… mà bụng của nàng lúc này cũng bắt đầu đau đớn…
"Nương nương, người làm sao vậy?" Vô Tình thấy nàng cuộn người đau đớn thì không khỏi lo lắng.
“Ta… ta sắp sinh rồi…” Miên Miên lau mồ hôi trên trán, bụng nàng đau đớn không thôi.
"Có ai không, có ai không..." Vô Tình lớn tiếng gọi, thế nhưng mặc kệ nàng la hét thế nào cũng không có người đến, nơi đây là tử lao, trừ những lao động bị cưỡng bức thì không ai có thể đến.
“Đừng gọi… ta không muốn có người đến!” Miên Miên xé toang một bên váy cho vào miệng chặn lại tiếng kêu đau đớn nói: “A Tình, ngươi giúp ta!”
Vô Tình nghe vậy không khỏi ngây người nhưng là rất nhanh chóng đi đến baanh cạnh Miên Miên giúp nàng vén cao váy: “Nương nương, A Tình sẽ không để người có chuyện gì đâu!” Nói rồi bắt đầu chuẩn bị đỡ đẻ.
"Nương nương dùng sức…"
"A... A..." Miên Miên mồ hôi ngắn dài chảy xuống, lòng của nàng cũng dần tê tái, chẳng phải còn một tháng nữa mới sinh sao, hiện tại như thế nào mà lại muốn sinh rồi?
"Nương nương dùng sức, lập tức sẽ sinh thôi, ta nhìn thấy đầu hài tử rồi..." Vô Tình đưa tay gạt mồ hôi trên trán, giờ phút này nàng cũng khẩn trương không kém Miên Miên.
Miên Miên nghe vậy dùng hết sức lực toàn thân rặn ra, nàng không nhịn được hét lớn, một giây sau, toàn thân nàng vô lực rũ xuống không chút cảm giác
“Nương nương, sinh rồi… sinh rồi!” Vô Tình vội kéo mép váy của mình bao bọc lấy một quả trứng to đưa đến trước mặt Miên Miên.
Miên Miên thấy quả trứng rắn không khỏi bất đắc dĩ cười, “Khó trách nó không khóc, nó chỉ là một quả trứng!”
“Nương nương, ta nghĩ hắn cũng muốn giúp người vượt qua kiếp nạn này nên mới đòi ra sớm a. Nương nương, chúng ta ra ngoài thôi!” Nói rồi từ trong ngực móc ra một chiếc chìa khóa vàng.
"Ngươi đây là?” Miên Miên nhíu mày nhìn Vô Tình.
"Là Vương gia… Tuyết vương gia, hắn nghe được chuyện nhưng lại không thể ra tay ngăn cản nên đưa cái này cho ta, hắn còn nói nhất định sẽ giúp đỡ chúng ta!” Nói rồi đứng dậy tra chìa khóa vào ổ khóa bên ngoài.
Miên Miên chỉ nghe rắc một tiếng cánh cửa đã nhẹ nhàng mở ra, nàng không khỏi cay đắng: “Không thể tin được là người cuối cùng tin tưởng ta lại là Tuyết vương gia!”
“Nương nương, đường ở dưới chân người, chỉ cần người muốn báo thù thì nhất định sẽ có thể làm được!”
“Thế nhưng…ta thật vô dụng, ta có thể cầm dao nhắm vào nàng ta nhưng là vẫn không thể giết chết nàng ta, ta còn mặt mũi gì sống trên đời này nữa?”
"Nương nương, mặc kệ người quyết định thế nào, A Tình nhất định sinh tử cùng người. Chỉ cần người muốn bước trên con đường này thì A Tình sẽ giúp người trở thành nữ nhân lợi hại nhất đến lúc đó chúng ta trở về báo thù cũng chưa muộn. Nhất định phải dùng máu của hai tiện nhân kia tế vong linh của Nghi phi!” Vô Tình nhìn nàng cứng rắn nói.
Miên Miên nhìn gương mặt kiên định của Vô Vô Tình, trong đầu nàng hiện lên hình ảnh cuối cùng của Nghi phi cùng những lời nàng dặn dò muốn nàng phải sống mạnh mẽ hơn, phải bồi lại kẻ khi dễ nàng gấp trăm vạn lần… những lời nói của Ngải Vân vang lên bên tai Miên Miên…Tỷ tỷ của nàng… người chị chết khi còn nhỏ của nàng… Miên Miên giống như trông thấy Ngải Vân đang đứng trước mặt nàng cười dữ tợn nói: “Làm sao vậy kẻ đáng thương này? Ta chẳng phải đã nói ngươi cả đời không đấu lại ta sao? Đi chết đi, đi chết cùng tỷ tỷ vô dụng của ngươi đi!”
Miên Miên đứng phắt dậy nhìn Vô Tình kiên định nói, “Ngươi nói đúng, ta không thể chết được, thù này ta nhất định phải báo, ta không thể để nàng ta sống sung sướng trên sự đau khổ của ta được!”
Vô Tình không nói gì mà chỉ nhìn nàng bằng ánh mắt kiên định không kém.
“Ta, Nguyễn Miên Miên lúc này đây lập lời thề, kiếp này nhất định sẽ đích thân giết chết Đổng phi cùng Nhu phi, ta muốn dùng máu các nàng tế vong linh tỷ tỷ ta!” Nói rồi đem trứng rắn ôm trong ngực bước chân kiên định hướng tới bên ngoài.
----------------
“Hoàng nhi, ngươi định khi nào thì xử tử yêu nữa kia? Ngươi xem, Vân nhi đến giờ vẫn còn hôn mê bất tỉnh đây!” Thái hậu sốt ruột đi qua đị lại giống như nếu bà ta không sớm giết Miên Miên thì Vân nhi sẽ không tỉnh lại vậy.
Dạ Mị một mực trầm mặc, hắn thật sự không biết nên làm thế nào bây giờ, vì cái gì mà nàng không phủ nhận? Chẳng lẽ nàng thật sự đã giết chết Nghi phi sao? Lúc này đây Dạ Mị mới biết rằng nguyên lai bản thân hắn vẫn rất yêu nàng, yêu đến độ cho dù nàng nói không hắn cũng lựa chọn tin tưởng nàng.
“Hoàng nhi, ngươi không phải từng nói với mẫu hậu ngươi rất yêu Nghi phi sao? Ngươi xem, nàng ta đã giết chết nữ nhân ngươi yêu nhất a!”
Đúng lúc này, thị vệ bên người đầy tro bụi, bộ dáng hốt hoảng, khẩn trương chạy vào lêntiếng nói: “Bệ… bệ hạ…”
“Có chuyện gì?” Dạ Mị không vui hỏi, giờ phút này hắn thật sự bực bội vì bị Thái hậu ép buộc không tha.
"Bệ... Bệ hạ, thiên lao đột nhiên bốc cháy, lúc này đã hoàn toàn chìm trong biển lửa..." Thị vệ run rẩy nói.
"Cái gì?!” Thái hậu cùng Dạ Mị cùng nhau la lớn.
"Thiên lao đột nhiên bốc cháy, đại hỏa đã thiêu rụi toàn bộ tử lao, không ai tranh được..." Bọn thị vệ quỳ trên mặt đất run rẩy không thôi.
"Ha ha ha, ý trời a, ngay cả ông trời cũng muốn thu thập yêu nữ này!” Thái hậu vui sướng cười lớn. Dạ Mị nghe vậy thì lảo đảo lui lại mấy bước rồi rất nhanh chóng lấy lại bình tĩnh lao như bay về phía thiên lao, chỉ tiếc lúc hắn đến nới thì thiên lao đã cháy thành tro bụi, không còn chút vết tích gì…
Đại xà vương thỉnh bò đi Đại xà vương thỉnh bò đi - Y Hinh