I have learned not to worry about love;

But to honor its coming with all my heart.

Alice Walker

 
 
 
 
 
Tác giả: Y Hinh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 66 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 543 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 06:23:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 070 - 071
hương 70. Ban hiệu Ngất phi
----------Hôm sau----------
Miên Miên mí mắt giật giật, người hơi nhúc nhích nhưng là khi vừa khẽ động đã cảm thấy một trân đau nhức ập tới khiến nàng nhíu mày cố mở mắt, đôi mắt đẹp có chút hoảng hốt nhìn xung quanh, đây là nơi nào? Nhìn trần nhà lạ lẫm khiến nàng sửng sốt hồi lâu, đưa mắt nhìn xuống người mình Miên Miên vội vã kéo chăn lên che người, một màn tối qua hiện lên trong đầu khiến nàng bất giác nổi gai ốc khắp người.
“Aaaaa…” Miên Miên nhịn không được hét lên, ô ô, nàng bị cường bạo rồi, bị một con rắn cường bạo rồi…cái này bảo nàng làm sao làm ngươi được nữa?
“Nương nương, người tỉnh rồi!” Trong khi Miên Miên vẫn còn trong sợ hãi thì bên ngoài truyền tới tiếng nói.
“Nương nương?” Miên Miên sửng sốt một chút, kéo chăn mền trùm kín người nhấc màn bước xuống đi ra, nguyên nàng tưởng chỉ có một người không ngờ quì dưới đất là hơn hai mươi cung nữ.
“Nương nương, để nô tỳ hầu người tắm rửa thay quần áo!” Một cung nữ ngước lên nhìn nàng tôn kính nói.
Miên Miên nghe vậy càng nắm chặt chăn mền trên ngươi nhìn nàng ta nói: “Cái kia… các ngươi ra ngoài trước, ta tự mình sửa sang lại là được!”, nghĩ đến khắp người mình toàn là dấu vết đại mãng xà để lại, nàng thẹn đến đỏ bừng người.
“Không được đâu ạ, đây là bổn phận của chúng nô tỳ!” Các cung nữ quì trên mặt đất đồng thanh nói.
“Thế nhưng…ta không phải nương nương nào cả!” Miên Miên chu môi nói, còn nữa, nàng căn bản cũng không cần làm nương nương a.
“Nương nương, bệ hạ đã hạ chỉ phong người là Ngất phi rồi ạ!” Cung nữ kia lần nữa nói.
Miên Miên nghe mà không khỏi nhíu mày hỏi: “Ngươi vừa mới nói cái gì? Ngất…Ngất phi?!”
“Vâng, bệ hạ nói tối qua người quá mệt nên nhiều lần ngất xỉu bởi vậy ban hiệu cho người là Ngất phi!”
“Ngất xỉu? Ngất phi?” Miên Miên nghe nàng ta giải thích không khỏi xấu hổ, cái tên đại mãng xà này đúng là không biết tốt xấu mà, cường bạo nàng thì thôi đi lại còn ban cho nàng tên hiệu như vậy, quá đáng, thật sự quá đáng mà!
“Thỉnh nương nương tắm rửa thay quần áo!” Các cung nữa lần nữa đồng thanh nói.
Miên Miên thấy các nàng không chịu bỏ qua đành phải đem chăn mềm buông lỏng, những cung nữ thấy vậy nhất loạt tiến lên đưa nàng đến phòng tắm rồi toàn bộ lui xuống chỉ để lại hai cung nữ. Hai người này rất nhanh tiến đến kéo chăn mền người nàng xuống khiến Miên Miên xấu hổ đỏ bừng mặt. Dấu vết trên người nàng quá rõ rệt nên nàng nhanh chóng ngồi vào trong bồn tắm, bất quá làm cho nàng mừng rỡ chính là hai cung nữ này giống như chưa từng thấy qua điều gì, chỉ qui củ tắm rửa cho nàng.
Một canh giờ sau, Miên Miên được cung nữ mặc cho bộ y phục hoa lệ, tóc cũng búi cao theo kiểu của cung phi làm cho nàng cảm thấy thật không thoải mái, nàng muốn tìm đại mãng xà nói chuyện thì lại hay hắn đang thượng triều nghị sự.
“Ngất phi nương nương chuẩn bị xong chưa?” Vừa lúc Miên Miên được các cung nữ trang điểm cho hoàn tất thì Đức công công tới.
“Đức công công, ta không muốn ăn mặc như vậy, ta không muốn thành phi tử, ta muốn làm cung nữ a!” Miên Miên thoát cái đi tới cạnh Đức công công kêu lên.
Đức công công thấy thế chỉ cười cười, nha đầu này cuối cùng cũng bị bệ hạ thu thập rồi, “Ai nha! Ngươi bây giờ đã là nương nương, há có thể nói muốn thành cung nữ được. Ngươi phái biết rằng có rất nhiều cung nữ muốn thành phi tử như ngươi mà không được nha!” Nói xong lườm nàng tỏ ra bộ dáng không hiểu nổi.
"Thế nhưng ta rất không quen, ta..."
“Được rồi! Chúng ta mau đi xem Tử Vân các của ngươi đi.” Nói xong cưới rất vui vẻ.
“Tử Vân các?” Miên Miên lẩm nhẩm ba tiếng kia có chút khó hiểu, là nơi nào a? Bất quá tên cũng dễ nghe đi!
“Thụy Tuyết quốc chỉ có một xà Hậu, hai phi tử nhất phẩm, bốn phi tử nhị phẩm cũng với những phi tử các cấp khác nên tự nhiên cao nhất là cung điện thuộc về Hậu, hiên là danh tự ban cho nơi ở của các nhất phẩm tần phi, nhị phẩm là các. Ngươi thoáng cái đã lên tới nhị phẩm đủ thấy ngươi may mắn hơn người nha!” Đức công công chậm rãi giải thích cho nàng.
"Thế nhưng ta..."
“Không có thế nhưng nữa, từ nay về sau ngươi phải nói là Bổn cung, bây giờ chúng ta đưa người đi xem Tử Vân các…” nói xong cười hả hả thỉnh nàng đi, Miên Miên xấu hổ đi lên phía trước.
“Nhị phẩm tần phi sẽ có tám cung nữ, sáu thái giám hầu hạ. Những cung nữ thái giám này đều đã được tuyển lựa kỹ đưa tới Tử Vân các rồi!” Đức công công vừa đi vừa giải thích cho nàng hiểu.
"Ta không cần nhiều người như vậy hầu hạ!" Miên Miên dừng cước bộ nói, nàng thật sự không thích được nhiều người như vậy hầu hạ.
“Chuyện này đâu thể khác, ngươi là nhị phẩm tần phi, không có người hầu hạ còn ra thể thống gì nữa?” Đức công công không vui nói.
Miên Miên nghe vậy bĩu môi, bộ dáng rất miễn cưỡng.
Chỉ một lát sau đoàn người đã đi đến trước Tử Vân các, vừa vào đã thấy trong sân có một gốc đào trăm tuổi hoa nở rực rỡ, những cánh hoa theo gió bay bay hết sức mê người. Đi một lúc nữa là một hồ cá tuy không lớn nhưng có nhiều chim chóc hoa cỏ. Không khí trong lành khiến Miên Miên phi thường thoải mái.
“Nô tỳ (nô tài) tham khiến Ngất phi nương nương!” Những cung nữ thái giám xếp thành hàng cúi người hành lễ với nàng.
“Ha ha, các ngươi tranh thủ thời gian làm việc đi!” Miên Miên xấu hổ nói, nàng thật không biết phải làm sao mà.
"Tạ nương nương!” Các cung nữ, thái kia vội đứng lên.
“Các ngươi hầu hạ Ngất phi cho tốt, nếu có sai sót thì đầu các ngươi khó giữ được!” Đức công công nghiêm khắc nói.
"Vâng!” Chúng cung nữ thái giám sợ hãi trả lời.
“Ngất phi, nô tài tiễn người tới đây thôi, có chuyện gì người cứ việc phân phó bọn chúng, nô tài cáo lui!” Nói rồi cúi người rời đi!
"Ai, Đức Công công… Đức Công công..." Thấy hắn đi càng lúc càng xa Miên Miên xẩu hổ xoa hai tay không biết làm sao bây giờ. Chương 71. Cự tuyệt mang thai
Đức công công rời đi để lại Miên Miên đứng đó không biết làm sao… đám cung nữ, thái giám thì nhất mực cúi đầu đợi lệnh.
Được một lát, Miên Miên hít sâu một hơi rồi đi đến cạnh cung nữ hàng đầu, không được tự nhiên nói: “Các ngươi ở bên ngoài này làm gì thì làm a, ta vào nghỉ ngơi trước, ta không thích bị người khác quấy rầy!” Nói rồi nhanh chóng chạy vào phòng trong để mặc bọn thái giám cung nữ đứng nhìn nhau rồi bắt đầu dọn dẹp chung quanh.
Vào phòng trong rồi, Miên Miên ngây ngẩn cả người, nàng rốt cuộc đã hiểu cái gì gọi là Tử Vân các, nguyên lai nơi này đại bộ phận đều được trang trí bằng màu tím từ màn trướng, chăn gối, bàn trà,… bất quá thì cũng rất dễ nhìn chỉ tiếc là không khiến nàng có thể vui sướng được.
“Ai…” Miên Miên thở dài thườn thượt bực bội ngồi xuống cái ghế gần đấy… cái này phải làm sao bây giờ, nàng bị một con rắn cường bạo rồi.
“Đúng rồi!”, Miên Miên đứng phắt dậy, tròng mắt mở lớn so với bất kỳ ai cũng lớn hơn gấp bội, không xong rồi, nàng không có uống thuốc tránh thai, cái này… liệu có khi nào nàng sẽ mang thai không? “Mang thai…” Miên Miên lẩm bẩm một mình, cả người mền nhũn ngã ra sàn. “Không được, ta không thể mang thai, ta không thể mang thai được…”, nàng là người a, nếu mang thai thì chẳng phải sẽ sinh ra một tiểu mãng xà sao?
"Ô ô... Ô ô..." Miên Miên ngồi dưới đất thương tâm khóc rống lên, nàng không muốn sinh ra tiểu mãng xà, không muốn…
Trên đại điện, Dạ Mị đang nghị sự cùng bá quan văn võ.
Hôm nay cũng không biết có chuyện gì mà hắn không tài nào tập trung được, trong đầu luôn hiện lên hình bóng nữ nhân ngốc nghếch kia, việc này quả là ngoài sức tưởng tượng của hắn mà.
Nghị sự vừa chấm dứt, Dạ Mị vội vã cùng Đức công công tiến tới Tử Vân các, hắn phải mau đi xem cái tiểu nữ nhân kia mới được.
Bọn cung nữ, thái giám quét dọn vệ sinh trong nội điện thấy Dạ Mị đi vào thì toàn bộ quỳ trên mặt đất cao giọng hô lên: “Nô tài (nô tỳ) tham kiến bệ hạ, bệ hạ vạn phúc!”
"Ngất phi đâu?” Dạ Mị lạnh nhạt hỏi.
“Hồi bệ hạ, nương nương nói mệt mỏi muốn nghỉ nên dặn chúng nô tài ở ngoài này!” Một thái giám đứng ra thưa.
Dạ Mị nghe thế chỉ ừ một tiếng rồi đi vào phòng trong, Đức công công thì lưu lại ngoài nội viện dặn dò bọn cung nữ thái giám.
“Có vẻ đủ rồi!” Miên Miên quải tay nải nên ước lượng thấy mọi thứ tương đối đủ rồi thì vui vẻ cười, rất nhiều thứ đại mãng xà ban thưởng cho nàng đều ở trong tay nải này, hắn cường bạo nàng thì nàng lấy đi mấy thứ này coi như đề bù tổn thất a!”, nàng thỏa mãn gật gật đầu, xem ra, đêm nay có thể tìm cơ hội trốn rồi.
“Ngươi đây mang tay nải là có ý định rời cung trốn đi sao?” Dạ Mị thanh âm lười biếng nói.
“A…” Dạ Mị đột ngột xuất hiện khiến Miên Miên giật mình la lên.
Dạ Mị giương lên đôi mắt đẹp đi đến trước mặt nàng, nhìn thấy hắn Miên Miên liền nhớ tới một màn đêm qua, bất giác lùi lại phía sau run rẩy nói: “Ngươi…Ngươi đừng tới đây a… Ngươi tới nữa là ta la lên đó…”
“Ngươi tối hôm qua kêu lên không nhỏ nha!” Hắn cười nói.
“Ngươi… ngươi vô sỉ!” Miên miên đỏ bừng mặt kêu lên!
“Vô sỉ? Trẫm nhớ tối qua ai đó rất là hưởng thụ nha… chẳng lẽ cần trẫm làm thêm vài lần nữa ngươi mới nhớ sao?” Dạ Mị nhướn mi giọng đùa giỡn nói.
"Ngươi... Ngươi..." Miên Miên nghĩ cả buổi mà không biết nói gì, mặt càng lúc càng đỏ hơn.
Dạ Mị trong lúc này đã đi đến trước mặt nàng đưa tay khều khều bọc đồ cười lạnh lùng nói: “Như thế nào? Đeo cái này là chuẩn bị đi đâu?”
Miên Miên thấy mắt hạnh ánh lên tia lạnh lùng thì có chút sợ hãi, “Cái kia… những thứ này là của ngươi ban thưởng cho ta, ta… ta muốn cất kỹ chúng, cho nên… gom lại cất trong bao là thỏa đáng mà!” Nàng cười xấu hổ nói.
"Ờ? Nguyên lai là như vậy a… Ân, ngươi thích là tốt rồi!"
“Cái này, ta muốn nói, chuyện tối hôm qua chỉ là ngoài ý muốn, hơn nữa… ta cảm thấy mình không thích hợp làm phi tử, cho nên ngươi vẫn là nên thả ta đi a…” Miên Miên khẩn cầu nói.
“Ngươi muốn rời trẫm đi?” thanh âm hắn dần lạnh như băng, hắn chán ghét đến vậy sao?
“Cái kia… người cùng xà không thể ở cùng một chỗ, nếu không sẽ thành nhân thú luyến ái rồi, cái này…nếu sinh hài tử sẽ là nửa người nửa xà sao?” Miên Miên kích động đến nỗi quên mất mình giờ đây cũng là một con rắn.
"Nói như vậy ngươi là người rồi?” Nói rồi bàn tay to lớn trực tiếp đặt trên đùi nàng.
“Sắc xà…” Miên Miên mãnh liệt đẩy tay hắn ra, thân thể lùi về phía sau.
"Sắc xà?" hai chữ này khiến Dạ Mị không tự giác nhíu mày, hắn trong lòng của nàng lại là sắc xà?
“Ngươi đừng tới đây a, ta…ta sẽ nổi giận a!” Miên Miên không đường thối lui lo lắng nhìn hắn.
“Xem ra trẫm nhất định phải tặng ngươi thêm lễ vật để buộc lòng của ngươi ở bên trẫm rồi!” Nói rồi cười qủi dị nhìn nàng.
Miên Miên có chút nhíu mày, hắn vì sao lại bày ra cái bộ dáng tươi cười này làm nàng sợ hãi đây? Nàng không tự giác nuốt nước miếng, cười cười cẩn thận hỏi: “Ngươi…ngươi muốn tặng lễ vật gì?”
"Tiểu mãng xà nha!"
"Cái gì?!"
“Ngươi tuy có hơi ngốc, nhưng trẫm rất tin tưởng tiểu hài tử nhất định sẽ di truyền gien của trẫm nha!”
"Không muốn... Không muốn... Ta mới không muốn sinh ra một ổ trứng rắn, ta không muốn…
Trán Dạ Mị nổi gân xanh cuồn cuộn, nữ nhân chết tiệt này nói cái gì? Không muốn sinh tiểu hài tử cho hắn? Nàng có biết hắn rất kén chọn người sinh hoàng tử kế nghiệp? Nữ nhân này đã không thích thì thôi lại còn bày ra cái bộ dáng chán ghét kia? Hắn có gì không tốt sao?
"Một hai ba bốn, hai hai ba bốn, ba hai ba bốn…" Miên Miên khoa trương nhảy nhót trong phòng.
"Ngươi làm cái gì vậy?" Dạ Mị khó hiểu nhìn nàng nhảy lên đáp xuống trước mặt mình.
Miên Miên vẫn nhảy loạn lên không ngừng, “Ta không muốn sinh tiểu mãng xà, ta muốn đem hạt giống của ngươi nhảy cho rớt xuống…” nàng thở không ra hơi nói.
“Nhảy mất? Hử?” Dạ Mị nộ khí bắt lấy tay nàng, ánh mắt lạnh băng trừng nàng.
Miên Miên thấy thế yếu ớt nói: “Bệ hạ, ngài hậu cung hơn 3000, không, hậu cung một vạn mỹ nữ, ngài tìm người khác sinh tiểu mãng xà đi…” Nàng bĩu môi ủy khuất nói.
“Ngươi nói cái gì?” Hắn lần nữa nộ khí rống lên, nữ nhân này do kẻ nào sinh ra, tới đây là cố tình chọc tức hắn sao?
"Ô ô... Ngươi đừng hung hăng như vậy nha, người ta rất sợ hãi..." Miên Miên thấy hắn bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống người thì nhanh chóng lùi về phía sau, ngồi xổm trên mặt đất khóc òa lên.
“Ô ô, ngươi thật đáng sợ, không phân biệt tốt xấu, ngươi đã cường bạo ta lại còn bắt ta lấy cái tên thật kinh khủng… các nàng nói vì ta té xỉu nên gọi là Ngất phi, vậy còn ngươi…” Miên Miên ôm đầu gối ngồi dưới đất vạn phần ủy khuất kể tội hắn.
“Trẫm có vậy sao?” Hắn không nghĩ đến nữ nhân ngốc này lại bất mãn với danh tự hắn ban như vậy.
"Đúng! Ta là không có chí khí, ta sợ rắn, ta là sẽ xỉu khi gần rắn đấy nhưng hôm qua ta không có té xỉu, cho dù ta có té xỉu cũng là do bị ngươi dày vò…” nàng một hơi nói n cái té xỉu tất nhiên là muốn chứng minh đêm qua nàng không có té xỉu mà…
Dạ Mị nghe nàng nói vậy cũng ngồi xuống cạnh, nâng khuôn mặt nhỏ của nàng đang thương tâm khóc lên, nhíu máy nói: “Lau nước mắt đi!”
“Làm gì? Người nào khóc chẳng có nước mắt nha…” Nàng xung tay áo xoạt một cái đem nước mắt lau sạch.
"Ngươi có thể xuất cung!” Hắn đột nhiên nói.
"Ách… Thật sự?” Miên Miên ngước mặt lên nhìn hắn hỏi.
"Đúng!” Hắn như trước chậm rãi trả lời.
Miên Miên nghe vậy kích động ôm cánh tay hắn, cảm kích nói: “Ta biết ngươi là con rắn tốt mà, ta đại diện Đảng, đại biểu quốc gia, đại biểu tổ chức cảm tạ ngài a!”
“Ngươi có thể đi nhưng là hoán tẩy phòng toàn bộ chém đầu, đương nhiên, cả bọn họ cũng vậy!” Nói rồi chỉ ra ngoái cửa, hàm ý nói tới đám cung nữ thái giám ngoài kia.
"Ngươi... Ngươi... Ngươi đùa giỡn ta?” Miên Miên khuôn mặt nhỏ nhắn vừa mới cười xong thoáng chốc nổi giận đùng đùng.
"Đùa giỡn ngươi thì như thế nào, trẫm cao hứng!” Trước nay nàng luôn chọc giận hắn, lần này hắn cho nàng nếm thử tư vị bị người khác chọc giận!
"Ô ô... Lừa gạt, đại lừa gạt..." Miên Miên khóc rống lên.
"Câm miệng!” Dạ Mị nhíu mày quát lớn.
"Ô ô, ngươi quá đáng, ngươi lừa đảo..."
Thấy nàng nước mắt không ngừng, Dạ Mị vươn tay chế trụ gáy nàng hôn xuống ngăn lại những tiếp thút thít nỉ non của nàng. Miên Miên ngạc nhiên sững người quên cả khóc khiến Dạ Mị rất hài lòng cười khẽ, tiếp tục hôn nàng, nhẹ ôm lấy nàng đặt trên giường, trong lúc nàng còn chưa kịp bình tĩnh lại thì thanh âm nhẹ nhàng của hắn vang lên bên tai: “Ngất phi, chúng ta sinh tiểu mãng xà đi!” Nói rồi trực tiếp nhào tới.
Đại xà vương thỉnh bò đi Đại xà vương thỉnh bò đi - Y Hinh