A truly good book teaches me better than to read it. I must soon lay it down, and commence living on its hint.... What I began by reading, I must finish by acting.

Henry David Thoreau

 
 
 
 
 
Tác giả: Y Hinh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 66 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 543 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 06:23:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 047 - 053
hương 47. Nội tâm buồn khổ
Mùi hoa thơm theo gió nhẹ bay qua, chỉ là Miên Miên lúc này không có tâm trạng mà thưởng, nàng kinh ngạc nhìn đại mãng xà vô sỉ sắc lang mà không biết nên làm thế nào bây giơ.
“Như thế nào? Trẫm nói ngươi nghe không hiểu?” thấy vẻ mặt nàng lộ rõ vẻ buồn bực, Dạ Mị trong lòng rất là tức giận, thất bại, quá là thất bại rồi, đây quả thực là một đả kích với hắn mà, hắn đã gặp phải một con rắn ngu ngốc!
“Bệ hạ…không nên…không nên đùa như vậy đâu a…” Miên Miên yếu ớt cầu xin.
“Ngươi cho rằng trẫm có thời gian đi chơi đùa ngươi sao?” Dạ Mị lạnh lùng nhìn nàng.
“Không phải, bệ hạ… nô tỳ thật sự là sợ rắn…” Nàng vội vàng giải thích như là sợ ý mình không đủ rõ ràng, nàng phi thường sợ rắn tất nhiên là không thể cùng đại mãng xà hắn hôn môi rồi, nếu để cho nàng hôn một con rắn nàng nhất định sẽ buồn nôn tới chết a.
“Như thế nào? Cùng trẫm hôn môi mà khó như vậy sao?” Thấy Miên Miên do dự, Dạ Mị mất hết kiên nhẫn dùng lực nâng nàng lên cao, nữ nhân chết tiệt này quả thực là khiêu chiến sự nhẫn nại của hắn mà!
“Bệ hạ… không phải, ô ô, van cầu người thả nô tỳ được không, nô tỳ không muốn biến thành xà, cũng không muốn… không muốn…”
“Bệ hạ…” Miên Miên còn chưa nói hết lời đã thấy Nhu phi thanh âm như nước vang lên, Miên Miên thấy Nhu phi đang đến thì bỗng sợ hãi run rẩy cả người, nữ nhân này tâm địa rắn rết muốn hại chết nàng, nàng gắt gao ôm cứng lấy Dạ Mị.
“Ngươi đang run?” Dạ Mị thấy rõ nàng vì sự xuất hiện của Nhu phi mà vô cùng sợ hãi.
“Thần thiếp tham kiến bệ hạ!” Nhu phi cúi người nũng nịu nói.
"Bệ hạ vạn tuế!” Nha hoàn Tiểu Linh đi theo cũng cúi người thỉnh an.
"Đứng lên đi." Dạ Mị nhìn về phía các nàng lạnh nhạt nói.
"Tạ bệ hạ.” Nhu phi dịu dàng đứng dậy, nhìn Miên Miên ở trong hồ kinh ngạc nói: “Ồ, đây không phải Nguyễn Miên Miên sao? Nguyên lai nữ tử khiến cho bệ hạ tổn hao tâm sức lại là ngươi a!” Nói xong trong mắt lộ rõ vẻ ngưỡng mộ.
“Ngươi biết nàng?” Dạ Mị nhíu mày nói.
“Là thiếp nghe nói nàng ở đây, cảm thấy vô cùng thân thiết nên gọi nàng ấy đến nói chuyện phiếm ạ!” Nhu phi vẻ mặt ôn nhu hiền lành nói, “Miên Miên, tỷ tỷ nói không có sai đúng không, bệ hạ là người tuấn mỹ nhất trong triệu người Thụy Tuyết quốc nha!”
“Nô tỳ tham kiến Nhu phi nương nương!”, Miên Miên vội vã thỉnh an, chỉ là tại lúc nàng buông tay thì cũng đồng dạng chuẩn bị ngã vào trong nước lần thứ tư đi, Dạ Mị thấy thế liền nhẹ nhàng đem người nàng kéo sát vào hắn hướng cạnh bờ hồ bơi tới thoáng cái đưa nàng lên trên bờ.
Dạ Mị nhanh chóng theo lên, ôm lấy Nhu phi hướng tẩm cung mà đi, nhìn cũng không nhìn Miên Miên một cái, Miên Miên hơi sửng sốt một chút nhưng là toàn thân ướt sũng khiến nàng rất khó chịu, không khỏi nức nở chạy đi, vì cái gì, vì cái gì mà nàng lại xuyên tới đây a? Vì cái gì mà lúc nào cũng bị người ta đùa bỡn khi dễ a? Vì lẽ gì chứ? Chương 48. Làm bằng hữu
Miên Miên chạy không ngừng trên đường lớn, nước mắt chảy xuống không ngừng, vì cái gì, tại sao phải đối xử với nàng như vậy? Nàng muốn về nhà…
“A..” do chạy vội nên Miên Miên vô tình vấp phải hòn đá ngã xuống đất, đầu gối do bị cọ sát mạnh lập tức chảy máu, Miên Miên ôm đầu gối khóc nức nở.
“Ô ô… ta phải rời khỏi nơi đây, ta không muốn bị các người đùa bỡn, khi dễ… ô ô…” Miên Miên ôm gầu gối lớn tiếng khóc, bộ dáng vạn phần đáng thương.
“Muốn không bị người khác khi dễ thì chính mình phải trở nên mạnh mẽ.” phía trên đỉnh đầu Miên Miên truyền đến một giọng nữ lạnh lùng, Miên Miên nhanh chóng đưa mắt lên nhìn, vừa vặn ánh mặt trời chiếu lên gương mặt nàng kia hiện rõ hai chữ “nô dịch”!
"Vô Tình?” Miên Miên lau lau nước mắt nhẹ giọng nói.
Vô tình đứng ở trước mặt nàng mặt không biểu tình mà nói: "Hoán tẩy phòng ở phía Bắc, đi thẳng ra cửa này rồi rẽ trái là tới."
Miên Miên nghe vậy chậm rãi đứng lên, nàng thu lại vẻ buồn khổ xúc động nhìn Vô Tình nói: “Vô Tình, cám ơn ngươi!”, nàng không biết mình đã chạy bao lâu, vì cái gì mà vẫn chưa ra khỏi nơi này, nơi này cũng không có hạ nhân, chẳng lẽ là cung của Nghi phi?
Vô tình nghe vậy quay người đi căn bản là không có để ý tới nàng, Miên Miên thấy vậy liền chạy tới trước mặt nàng ta, “Vô Tình, ta là Miên Miên, Nguyễn Miên Miên!” Nói xong liền hướng nàng ta trưng ra bộ dáng tươi cười.
Vô tình thấy thế có chút nhíu mày, cái này nữ nhân ngốc vừa mới đây còn khóc thương tâm như vậy, giờ lại cười sáng lạn như thế, nàng là thiếu dây thần kinh nào đi?
"Vô tình, chúng ta làm bằng hữu được không? Ở nơi này không có ai làm bạn với ta hết a." Miên Miên cắn cắn môi nhìn về phía nàng ta vẻ chờ mong.
“Ngươi đần như vậy, ta mới không thích làm bạn với ngươi!” Vô Tình lạnh lùng nói, tiếp tục đi về phía trước.
“Không muốn a…” Miên Miên đi đến bắt lấy cánh tay nàng ta cười nói: “Ta biết ngươi là người tốt mà, ngươi đã cho ta biết đường về Hoán tẩy phòng, còn có a, ngươi nói ta đần, nhưng là… ta đôi khi cũng rất thông minh đấy!”
Nghe được lời Miên Miên nói, Vô Tình trầm mặc một hồi rồi hỏi, “Ngươi vì sao muốn làm bạn với ta? Là vì trên mặt ta có vết xăm nên ngươi thương hại ta? Hay là chứng kiến ta bị người khác khi dễ nên thương cảm ta?”
Miên Miên nghe vậy vội vàng giải thích: “Không phải, mới không phải như thế, ta chưa bao giờ thương hại ngươi, mà ta đồng cảm với ngươi, ta có cảm giác chúng ta đều không thuộc về nơi này, hơn nữa… ở đây chỉ có mình ngươi đối xử tốt với ta…” Miên Miên cúi đầu buồn bã.
Vô Tình nghe nàng nói vậy, hít sâu một hơi rồi nói: “Nhớ kỹ, ra cửa rẽ trái, còn có, sau này đừng nên xen vào chuyện của người khác nữa, hiểu không?”, nói xong, không để ý tới Miên Miên kinh ngạc nhanh chóng rời đi.
"Vô Tình… Vô Tình..." Miên Miên gọi lớn nhiều lần nhưng Vô Tình thủy chung không quay đầu lại, than nhẹ một tiếng, nàng quay người hướng cửa đi tới. Chỉ là lúc này nàng không biết mình đã cảm động được Vô Tình, bề ngoài nàng ta lạnh lùng nhưng thật ra lại là một người thâm tàng bất lộ. Chương 49. Hoa viên bí ẩn
Hoàng hôn dần buông xuống, Miên Miên cuối cùng cũng làm xong công việc, lúc nàng trở lại đã bị ma ma mới đến giáo huấn một phen, cũng may mà công việc ma ma giao cho không phải nặng nề lắm nên nàng mới có thể về trước khi trời tối.
Dùng bữa tối xong Miên Miên theo thói quen hướng bên hồ đi tới, đương lúc băng qua con đường nhỏ thì nàng đột nhiên dừng lại, bởi vì nàng chợt nhớ tới những gì cung nữ kia nói, các nàng nói không nên tới chỗ đó vì Tuyết vương gia thường xuyên đến đó. Tuyết vương gia yêu thích yên tĩnh không thích bị người khác quấy rầy, nhớ lại lần đầu tiên bị Tuyết vương gia quát lớn, Miên Miên không khỏi rùng mình, nàng rẽ sang hướng khác đi tới.
Tuy nàng rất muốn gặp Tuyết vương gia nhưng là nàng không muốn khiến hắn mất vui. Chiều nay lúc giặt quần áo nàng đã phát hiện phía bên kia bờ có một bụi cỏ lau, nàng rất bất ngờ vì không ngờ nơi thâm cung âm u này lại có một mảnh cỏ lau như vậy, nó khiến nàng nhớ nhà da diết. Miên Miên nghĩ đến đây liền hướng phía ban chiều đi tới.
Bụi cỏ lau không tính là cao, Miên Miên thoáng cái đã đến trước vùng cỏ lau, cước bộ của nàng không tự giác hướng tới bên trong mà đi, đi một lúc nàng phát hiện phía sau bụi cỏ lau là một đồng cỏ thấp rộng lớn, Miên Miên choáng ngợp không thôi, trời ạ, đom đóm, rất nhiều đom đóm a!
"Đom đóm, đom đóm..." Miên Miên trên đồng cỏ sung sướng chạy quanh, mọi buồn khổ ban ngày đều bị quét sạch, không thể tưởng tượng trong thâm cung này lại có chỗ đẹp đến như vậy.
Mấy trăm con đom đóm bay trong bụi cỏ lau khiến ột vùng bí ẩn trở nên hết sức mê người, Miên Miên hít sau một hơi, ngã lăn ra đất thành một chữ Đại thật lớn, Miên Miên chậm rãi mở mắt, chỗ này thật tuyệt a, không có đèn đuốc chiếu rọi nên những vì sao trên kia phi thường sáng chói.
Miên Miên vui vẻ không thôi, nơi đây thật sự khiến nàng cảm nhận được khí tức của con người, theo tâm tình đang dâng lên cao, nàng nhẹ nhắm mắt không khỏi cất lên tiếng hát nhỏ: “Rừng trúc phảng phất trong gió đêm, bóng trăng kéo dài nhân ảnh, đom đóm bay lên, nhảy múa khắp triền đồi, như dài ngân hà rực rỡ sắc màu, gió khắp nơi nơi hòa nhịp xướng ca, thần thoại về vì sao Chức nữ phía trời xa, nước chảy về nơi xa như bốn mùa phải biến hóa, hạnh phúc lại ngập tràn, con người vĩnh viễn không đơn độc, hóa mình trong bóng cây anh đào, mùa xuân chậm rãi đến gần, gieo xuống thanh xuân một đời, tình yêu như đóa anh đào, nghe thấy tiếng lòng mình run rẩy, vụng trộm luyến tiếc, đó chính là yêu…”
Thanh âm nàng tự nhiên động lòng người từ bụi cỏ lau vang lên, thanh âm ngọt ngào đẹp đẽ khiến người nghe phi thường thoải mái, những con đom đóm trong tiếng ca của nàng không tự giác thắp lên ngọn đèn tựa hồ cũng rất muốn nhảy theo, đom đóm ngày càng nhiều… chỉ là lúc này đây Miên Miên quá mức nhập tâm hát nên không phát hiện từ phía xa đang có người đến gần. Chương 50. Theo bồi ta được không?
“Tiếng chuông từ xa vang lên, ếch cất tiếng hát ru, cát trắng uốn ánh trăng cong, yêu người vì hương vị ngọt ngào như mộng, tình nguyện yêu say đắm, đó chính là hương vị của tình yêu…”
Âm cuối vừa rơi xuống, Miên Miên mơ màng nhắm mắt nghĩ xa xăm, ở xà giới này đây là nơi duy nhất khiến nàng cảm thấy yên bình, Miên Miên thỏa sức hít thở tận hưởng bầu không khí trong lành này, “Oa, thơm quá…”, nàng không khỏi thốt lên cảm thán, cảm giác tươi mát khiến cho nàng tham lam muốn nhiều hơn nữa, mặc kệ đã ngửi bao nhiêu nàng vẫn cảm thấy chưa đủ.
"Khúc hát của ngươi rất êm tai… "
"Ah..." Đột nhiên nghe thấy tiếng nói, Miên Miên bật dậy như lò xo la lên.
“Thật sự rất êm tai…” nói xong trưng ra nụ cười ôn nhu khiến cho ánh trăng hôm nay vốn sáng cũng phải lu mờ.
Miên Miên nghe vậy xấu hổ cười: “Tuyết… Tuyết vương gia…” hai tay nàng không khỏi vân vê mép áo, nàng thật sự không biết nên nói gì lúc này, từ lần trước gặp mặt nàng ở trong mộng cũng luôn nghĩ về hắn, loại cảm giác này khiến cho nàng luống cuống tay chân.
“Ách… chẳng lẽ ta quấy rầy ngươi rồi sao?”, nói xong liền nhìn sang bụi cở lau bên cạnh, những lời này của hắn khiến cho lòng nàng có chút khổ sở, nàng nên đoán ra nơi như thế này chắc chắn phải thuộc về một vị quan thần nào đi? Nàng hít sâu một hơi nhìn về phía hắn nở nụ cười khổ, “Nô tỳ… nô tỳ không quấy rầy vương gia!” Nói rồi nhanh chóng quay người đi ra.
“Ngươi chán ghét bổn vương như vậy sao?” Ngay khi nàng quay người, Dạ Phong nhíu mày hỏi.
Miên Miên nghe vậy vội vàng nhìn về phía hắn, lắc đầu nói: “Không ghét, một chút cũng không…”
“Ha ha, đã không ghét vì sao phải rời đi?” Dạ Phong nói rồi vịn tay đẩy xe lăn đưa mắt nhìn ánh trăng trên cao.
Miên Miên bị hắn nói như vậy không biết nói gì, cũng không biết nên làm sao mới phải.
“Theo bồi ta một lúc!” Hắn vẫn không quay đầu nói.
Miên Miên có chút sững sờ, vội vã gật đầu đi tới bên cạnh hắn, theo ánh mắt hắn nàng tươi cười ngồi xuống dưới thảm cỏ, Dạ Phong thấy thế cười hỏi, “Ngươi vừa hát khúc gì, nghe rất hay…”
“A, đó là khúc hát ở quê nhà ta…” Miên Miên cười ngây ngốc nói, đột nhiên được hắn khen khiến cho nàng có chút xấu hổ cùng ngượng ngùng.
Thấy bộ dáng khả ái của nàng, hắn không nhịn được cười cười: “Lần đầu tiên ta phát hiện ra nụ cười của ngươi cùng những vì sao trên kia có chút giống nhau, rất sáng, rất mê người…”
Miên Miên được hắn khen mặt càng thêm đỏ, đưa mắt lên nhìn lên trời, nàng muốn xem vì sao mà hắn đã ví với mình, nhưng là ngay tại lúc nàng ngẩng đầu lên thì trên bầu trời xuất hiện vô số dải ánh sáng đang xẹt qua, bầu trời đêm lúc này đẹp không thể tả, Miên Miên trừng lớn hai mắt nhanh chóng kéo lấy tay Dạ Phong hưng phấn reo lên: “Sao băng, sao băng a…” Chương 51. Luôn luôn chào đón
“Mưa sao băng a, mau mau nhắm mắt cầu nguyện a!” Miên Miên hưng phấn nắm lấy tay Dạ Phong nói trong nỗi kinh ngạc cùng vui sướng, mà Dạ Phong lúc này chỉ mỉm cười nhìn nàng. Miên Miên thấy hắn không nói gì thì đưa mắt nhìn, rất bất ngờ vì giờ phút này đây tay nàng đang nắm chặt lấy tay Dạ Phong.
Miên Miên vội vàng thu tay lại, mặt đỏ như trái cà chua.
“Cầu nguyện? Làm vậy dưới ngôi sao đang rơi là cầu nguyện sao?” Thấy nàng xấu hổ Dạ Phong liền đổi đề tài nói chuyện.
Miên Miên nghe hắn hỏi không giấu nổi mừng rỡ nhìn lên bầu trời cười nói: “Đúng vậy, ở quê hương ta gọi cái này là mưa sao băng a, ngươi xem…”, nói rồi hai tay chắp lại nhắm mắt nhìn lên bầu trời trầm mặc.
Phải mất mấy giây Miên Miên mới mở mắt vui vẻ cười nói: “Tuyết vương gia, ngươi cũng mau tranh thủ thời gian nhắm mắt cầu nguyện a, rất linh đó nha!” Nàng vội vã thúc giục hắn.
Dạ Phong nghe vậy chỉ cười nhàn nhạt nhưng vẫn học theo bộ dáng nhắm mắt chắp tay nhìn lên trời của nàng mà trầm mặc mấy giây. Miên Miên thấy thế không khỏi tranh thủ nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, nội tâm không khỏi rung động, cái cảm giác này là gì a? Vì sao nàng lại có cảm giác này a? Miên Miên có chút khó hiểu nhíu mày, vì sao nàng hễ thấy đại mãng xà là kinh hãi té xỉu mà vì sao nắm lấy tay hắn nàng lại không có chút sợ hãi nào?
“Ngươi đang suy nghĩ chuyện gì?” Dạ Phong cầu nguyện xong hơi nghiêng đầu thấy nàng nhíu mày nhìn hắn liền thuận miệng hỏi.
“Ách… ta… ta chỉ đang đoán xem ngươi đã cầu điều gì thôi!” Nói xong, mặt nàng bởi vì bị hắn bắt gặp cộng thêm nói dối mà càng hồng lên đến lỗ tai. Để tránh hắn hỏi thêm, nàng liền đưa mắt lên nhìn trời.
“Ngươi cũng thích nhìn trời đêm?” Dạ Phong nhìn lên bầu trời hỏi.
“Ân… là rất thích nha…” Miên Miên ngồi ôm gối vươn tay chỉ một ngôi sao trên trời nói: “Ngươi xem, đó là sao Chức Nữ, mà ở phía kia, giữa dải ngân hà đó chính là sao Ngưu Lang!”
“Chức Nữ? Ngưu Lang?” Dạ Phong mỉm cười, nhíu mày trưng ra bộ dáng khó hiểu, Miên Miên thấy thế không khỏi cười vang, bắt đầu kể cho hắn nghe truyền thuyết Ngưu Lang Chức Nữ.
Một lúc sau…
“Ngươi kể chuyện rất hay nha, ta thấy tình yêu của bọn họ thật vĩ đại!” Dạ Phong không nén nổi hâm mộ nói.
“Đúng vậy a, ta cũng nghĩ bọn họ thật vĩ đại a!” Miên Miên mỉm cười hùa theo.
“Quê hương ngươi có rất nhiều câu chuyện sao?” Dạ Phong lúc này hiếu kỳ hỏi, kỳ thực, do tàn tật từ bé mà hắn được Dạ Mị bảo hộ thái quá không để cho hắn có bất cứ cơ hội nào xuất cung, hắn biết Dạ Mị muốn tốt cho hắn, thế nhưng càng vậy lại càng khiến hắn cô đơn, khát vọng tự do đi ra ngoài.
“Trên bầu trời có rất nhiều vì sao, gắn với mỗi vì sao là một câu chuyện riêng, nhìn xem, đó là sao Nhân Mã, kia là sao Bọ Cạp, chùm sao Bạch Dương, còn có rất nhiều những chòm sao khác…, đúng rồi, ngươi nhìn bên kia xem, đó chính là sao Chu Tước, Huyền Vũ, Thanh Long và Bạch Hổ,…” Miên Miên cùng hắn ở trên đồng cỏ kể rất nhiều truyền thuyết về bầu trời.
Những điều mới lạ này khiến Dạ Phong dễ dàng bị cuốn theo những câu chuyện của nàng, một đêm dài nhưng cũng ngắn ngủi trôi qua, gần tờ mờ sáng, Dạ Phong mới nói với nàng rằng hoa viên này luôn luôn hoan nghênh nàng đến chơi. Chương 52. Chỉ mặt gọi tên
Hôm sau…
Miên Miên trở lại hoán tẩy phòng không lâu thì trời sáng hẳn, nhưng là nàng một chút mệt cũng không thấy ngược lại còn thấy tinh thần phấn chấn gấp trăm lần, hơn nữa, lòng của nàng lúc này giống hệt như vừa ăn hết một hũ mật ong vậy, tuy không rõ rốt cuộc là vì điều gì nhưng nàng lại biết rõ đây chính là cảm xúc do nàng gặp gỡ Tuyết vương gia đêm qua mang tới.
Đêm qua được Tuyết vương gia khen ngợi làm cho nàng quên đi hết thảy những phiền não, cho nên sáng nay nàng bắt đầu công việc hết sức thuận lợi, thong thả giặt quần áo, nhưng là không khí trong hoán tẩy phòng này bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên…
“Làm sao vậy?” Miên Miên không tự giác lẩm bẩm, có chuyện gì xảy ra sao?
“Miên Miên… Miên Miên…” ngay lúc Miên Miên đang khó hiểu thì rất nhiều cung nữ chạy tới bên cạnh nàng.
"Các ngươi làm sao..."
“Nhanh nhanh đi theo chúng ta!” Miên Miên còn chưa kịp hỏi “chuyện gì xảy ra” thì đã bị đám cung nữ kéo chạy ra ngoài hướng tới nơi dán thông báo trong cung.
“Nguyễn Miên Miên, ngươi thực may mắn a, thật hâm mộ ngươi quá à!” Đám người tranh nhau la hét, bảng thông báo nhỏ trong phút chốc đã bị đám cung nữ vây chặt như nêm, Miên Miên tuy không biết các nàng đang nói về chuyện gì nhưng chứng kiến nét mặt của các nàng ta, nàng khẳng định chắc chắn đó không phải là chuyện tốt lành gì.
Quả nhiên, khi Miên Miên lách được vào bên trong, khẽ đọc bảng thông báo: “Sinh thần Nghi phi nương nương, yến hội được tổ chức vào tối mai, danh sách người tham gia được lựa chọn… ” Miên Miên nhún nhún mũi chân bắt đầu nhìn xuống danh sách, một giây sau nàng trừng lớn hai mắt, cả người muốn co lại ngất đi, đám cung nữ bên cạnh vội vàng đỡ nàng.
“Thật vui a, ngươi thật tốt số mà…, nhìn xem, cả hoán tẩy phòng chỉ có mình ngươi được chỉ định tham gia này!” Đám người xung quanh không khỏi trầm trồ hâm mộ.
Miên Miên khóe miệng co giật không thôi, “Ta… không phải tham gia, mà biểu diễn ca múa a…”, nói xong liền trưng ra bộ mặt giống như sắp bị ai giết tới nơi.
“Cái này có là gì, không phải ca múa thôi sao, cung nữ tụi ta còn biết huống chi ngươi lại là tú nữ bị biếm xuống, đã là tú nữ thì ca vũ ắt phải giỏi rồi, ngươi nha, thật khiến chúng ta đau lòng mà!” Chúng cung nữ bĩu môi nói.
Miên Miên nghe vậy không khỏi trách than, trời ạ, ai nói là tú nữ nhất định phải ca vũ giỏi? thời điểm nàng tuyển tú nữ không có nhảy múa a, nếu là ca hát còn được đi…nàng từ bé tứ chi cứng nhắc không biết nhảy múa, lần này thì hay rồi, không nhảy không được mà nhảy cũng không xong, đại mãng xà này muốn đùa chết nàng sao?! Chương 53. Nhất định đặc sắc
Từ khi Nguyễn Miên Miên được chỉ định tham gia vào tiệc sinh thần Nghi phi, Nguyên ma ma lập tức cho nàng nghỉ ngơi, hơn nữa còn đem nàng coi như vật báu quốc gia mà bảo hộ, mà nàng chỉ cần làm một việc duy nhất đó là ở trong phòng luyện vũ để đem vinh quang về cho hoán tẩy phòng!
Miên Miên nhìn ánh mắt hâm mộ của mọi người mà có cảm giác muốn chết, múa? Nàng có biết nhảy múa cái gì đâu này? Nàng có thể cự tuyệt sao? Ô ô, nàng không muốn phải biểu diễn a, ô ô….
“Bệ hạ, thiếp là muốn mời Miên Miên tham gia tiệc, ngài lại muốn nàng ấy biểu diễn ca múa, chỉ sợ nàng ấy sẽ khẩn trương a?” Nghi phi lo lắng nói.
Dạ Mị nghe thấy vậy cười cười nói: “Muốn nàng được dự yến hội tự nhiên chỉ có cách mời nàng biểu diễn như lễ vật dâng tặng, cái này đâu thể gọi là làm khó nàng ta?”
“Thế nhưng mà thiếp cảm thấy…”
“Nàng không phải rất thích nàng ta sao? Nàng không tin nàng ta có thể hoàn thành việc này?” Dạ Mị cười cười.
Nghe hắn nói vậy, Nghi phi nghĩ nghĩ rồi gật đầu: “Bệ hạ có lý, thiếp cảm thấy nàng ấy nhất định sẽ kinh diễm toàn trường!”
“Hử? Thi Hàm, ngươi cảm thấy nàng vũ đạo so với ngươi có thể tốt hơn?” Dạ Mị cười cười trêu nàng, ở trong cung này nàng chính là người có vũ đạo tốt nhất, chẳng qua là sinh bệnh nhiều năm mới không thể ca múa nữa.
“Thiếp cảm thấy nhất định nàng ta sẽ làm được!” Lần đầu tiên nhìn thấy Miên Miên nàng đã rất có hảo cảm, nàng tin tưởng, một người như vậy nhất định sẽ khiến bệ hạ quan tâm, lần này bệ hạ đã chỉ định muốn nàng biểu diễn, nếu nàng ấy muốn thì nhất định sẽ có cách kinh diễm mọi người, như vậy bệ hạ sẽ càng yêu thíc nàng ta a? nghĩ đến đây lòng nàng không khỏi có chút buồn khổ.
“Thi Hàm, đang nghĩ gì?” Thấy nàng không nói gì, Dạ Mị nắm lấy tay nàng hỏi.
Nghi phi lắc đầu cười cười hỏi: “Bệ hạ, thiếp nghe nói bên ngoài vừa vặn có sứ thần muốn đến Thủy Tinh thành thật không ạ?”
“Ân, bọn họ cứ ba năm lại đến ký khế ước hòa bình một lần, chỉ có điều dạo gần đây có chút chuyện nên lần này quốc vương bên đó tự mình tới, trẫm có ý định gả quận chúa cho hắn.”
“Nàng sẽ đồng ý sao?” Nghi phi không khỏi hỏi.
“Nha đầu kia hai năm trước theo Ngụy tướng quân đi phiên bang ký kết hiệp ước nghe nói vướng bệnh tương tư rồi, mấy ngày trước nghe ta hàm ý nói hắn tới, nàng rất vui vẻ, nàng đã có tình mà trẫm thấy hắn cũng không tệ nên chuẩn bị ban hôn, trẫm cũng yên tâm hơn về quận chúa!” Dạ Mị cười cười nói.
“Thật vậy chăng? Vậy thì thật tốt quá, nha đầu kia cũng không còn nhỏ, trước kia thiếp cũng từng tranh thủ khuyên nhủ nàng, ai ngờ vừa nói ra nàng đã đỏ mặt, hóa ra trong lòng đã có ý trung nhân nha!” Nghi phi che miệng cười.
“Ân, ngày mai sinh thần của nàng nhất định sẽ đặc sắc hơn mọi năm!” Dạ Mị ôm nàng sủng nịnh nói.
“Thiếp cũng rất chờ mong đây!” Nói rồi tựa đầu trong lồng ngực hắn, nàng đối với ngày mai rất là chờ mong.
Đại xà vương thỉnh bò đi Đại xà vương thỉnh bò đi - Y Hinh