Books support us in our solitude and keep us from being a burden to ourselves.

Jeremy Collier

 
 
 
 
 
Tác giả: Y Hinh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 66 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 543 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 06:23:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 001 - 006
book được làm với mục đích phi thương mại, chỉ để Tiểu Yêu Xà lưu lại những bộ truyện mình thích và chia sẻ ọi người cùng đọc.
Chúc các bạn có khoảng thời gian đọc sách vui vẻ!!!
Chương 1. Mượn rắn giết người
Trong khu nhà cao cấp rộng lớn, người phụ nữ đẹp nhàn nhã ngồi trên sa lon, đôi chân nhỏ đung đưa đôi guốc cao gót da màu hồng MiuMiu, trên người là quần áo của Chanel, nước hoa cũng đến từ Chanel, khuôn mặt trái xoan, trên đôi mắt không lớn vẽ màu khói đậm, trang sức quý giá nhờ có làn da trắng làm nền mà càng lấp lánh tỏa sáng, chỉ tiếc, một thân hàng hiệu này rất mất tự nhiên, làm cho người ta cảm thấy không dễ chịu.
“Ngải Vân, cô thật sự muốn làm như vậy sao? Cô bây giờ đổi ý còn kịp.” một người phụ nữ khác nói, cũng một thân hàng hiệu ngồi ở chiếc ghế salon đối diện, người phụ này cũng rất đẹp nhưng so với người được gọi là Ngải Vân thua kém quá nhiều.
“Cô cho rằng tôi sẽ đổi ý sao?” Người phụ nữ được gọi là Ngải Vân cười cười nhìn móng tay mình vừa sơn xong.
“Ngải Vân, cô ấy là bạn tốt của cô, hơn nữa tôi cảm thấy cô ấy đối với cô rất tốt, hơn nữa… Hơn nữa cô cũng biết thứ cô duy nhất ấy sợ là rắn, nghe tới rắn là sợ hãi, nhìn thấy rắn liền khóc, mà thứ cô cho cô ấy không phải trứng rắn bình thường mà là mãng xà Thái Lan, trứng này một khi ấp nở, sẽ hù chết chết người nha.” Người phụ nữ này thần sắc có chút khẩn trương, hiển nhiên cô không hi vọng người gọi là Ngải Vân làm những chuyện này.
“Trịnh Châu có phải đã quên rồi hay không, cô có thể tới xí nghiệp Khang Huy của thành phố A để làm trưởng phòng IT là công lao của ai.” Ngải Vân nhìn chằm chằm vào Trịnh Châu giọng điệu mang theo ý cảnh cáo.
Nghe vậy, người tên Trịnh Châu bất đắc dĩ nhìn cô một cái, vô cùng nhỏ giọng nói: “Tôi biết rõ đều là nhờ cô, không có cô tôi không thể được vào công ty này, càng không có khả năng ngồi vị trí cao như thế, nhưng là tôi muốn nói, cô ấy đối với cô thật sự rất tốt, cô sinh bệnh cô ấy một mực chiếu cố cô, mặc kệ cô đối xử với cô ấy như thế nào, cô ấy vẫn đối với cô tốt như vậy, tôi chỉ sợ cô về sau sẽ hối hận…”
“Hừ? Rất tốt với tôi?” Ngải Vân hừ lạnh một tiếng, châm chọc nói: “Cô có biết cô ta ngu như heo hay không, không sai, tôi quen cô ta từ nhỏ đến lớn, nhưng mà cô cũng biết rõ thành tích của tôi như thế nào, còn cô ta? Tôi luôn đứng nhất toàn trường, cô ta thì sao? Hạng mười từ dưới lên. Hiện tại tôi nổi tiếng trên tiến sĩ, còn cô ta? Vẫn đi làm trong nhà máy, cô cũng biết tiền lương một tháng của tôi bằng cả tiền lương một năm của cô ta cộng lại, chênh lệch như thế mà tôi làm bạn cùng cô ta? Việc này sẽ khiến người khác cười đến rụng răng “
“Vậy cô…”
“Tôi nói thật cho cô biết, tôi cùng cô ta làm bạn lâu như vậy, cũng chỉ là lợi dụng cô ta đơn thuần mà thôi, khi tôi nhàm chán có thể đến tìm cô ta, khi sinh bệnh có cô ta chăm sóc, bảo mẫu miễn phí như vậy sao tôi không muốn chứ?” Ngải Vân mỉa mai cười cười.
“Vậy vì sao phải bỏ qua?”
“Vậy thì phải trách cô ta quá mức đặc biệt rồi, cô có biết hay không, cô ta đần như vậy, ngu xuẩn như vậy, bình thường như vậy, nhát gan như vậy, ngu ngốc như vậy, vì sao đàn ông tôi thích tất cả đều thích cô ta? Vì sao những người bạn trai của tôi sau khi gặp cô ta đều như thế? Cô ta là thứ gì? Một con nha đầu làm trong nhà máy may quần áo, đồ trang điểm đều là hàng tặng rẻ tiền, hơn nữa tiền lương cô ta còn chưa đủ tôi ăn một bữa cơm, một người phụ nữ ngốc như vậy dựa vào cái gì có thể được nhiều người ái mộ như vậy? Tôi so với cô ta tốt hơn một nghìn lần một vạn lần, nhưng mỗi lần đều bị so với cô ta, tôi không cam lòng.” Cô gào thét nói.
Trịnh Châu nghe vậy khẩn trương nhìn về phía cô ta im lặng, cô cũng biết người cô ta nói không thông minh kia vì sao đào hoa như vậy, chỉ vì cô ấy thiện lương, cô ấy đáng yêu, cô ấy đơn thuần, cô ấy xinh đẹp tự nhiên lại khiến người ta nhịn không được mà muốn tới gần.
Vào lúc này, Ngải Vân đột nhiên quay người nhìn về phía Trịnh Châu tà ác cười, âm lãnh nói: “Có lẽ… Chỉ khi cô ta chết đi “ngoài ý muốn”, mùa xuân của ta mới có thể đến!”
Chương 2. Người cũng như tên
Trong căn phòng nhỏ, một bóng dáng mảnh khảnh đang ngồi trước bàn máy tính gõ tách tách tìm kiếm tư liệu, mái tóc đen nhánh phủ trên lưng ghế nhìn hấp dẫn mê người, chỉ là cô vô cùng chăm chú không xoay người lại.
“Đinh đinh đinh.” Đột nhiên tiếng chuông cửa vang lên, cánh tay trắng nõn gõ bàn phím dừng lại một chút, một giây sau, đứng dậy xoay người, chỉ thấy cô có đôi mắt trong veo, lông mày cong cong, lông mi thật dài khẽ rung, làn da trắng nõn không tỳ vết lộ ra nhàn nhạt phấn hồng, đôi môi hơi mỏng mềm mại ướt át như hoa hồng, trên mặt không thoa phấn trang điểm lại đẹp đến làm cho người ta không cách nào tin nổi, đồng thời cũng tăng thêm cảm giác gần gũi, thân thiết.
“Đã trễ thế này, sẽ là ai chứ?” Trên gương mặt xinh đẹp đầy dấu chấm hỏi, rất nhanh chóng đi đến bên cạnh soi gương một chút, một giây sau, cô cười mở cửa.
“Nguyễn Miên Miên cậu vẫn còn học sao?” Đứng ở bên ngoài là người ngày hôm qua nói chuyện Trịnh Châu, lông mày cô đang nhăn tít.
“Châu Châu sao muộn như vậy cậu còn tới nơi này, mai không đi làm sao?” Nguyễn Miên Miên nhìn về phía cô ấy khó hiểu hỏi.
“Tới thăm cậu một chút.” Nói xong, trực tiếp thay dép đi vào, Miên Miên đóng cửa lại rồi rót một ly nước, sau đó ngồi bên cạnh Trịnh Châu.
“Miên Miên cái phòng này nhỏ như vậy cậu không định đổi sao?” Trịnh Châu nhấp một miếng nước nhìn về phía cô hỏi.
Nghe vậy, Miên Miên hít sâu một hơi cười nói: “Hiện tại giá phòng của thành phố A thay đổi so với lật sách còn nhanh hơn, ở đây mặc dù nhỏ nhưng mình thấy đủ rồi, lại có xe đến chỗ làm nữa.” Miên Miên thỏa mãn nói.
“Mình nghĩ nếu cậu đi tìm Ngải Vân… Có lẽ sẽ có công việc tốt hơn cho cậu đấy…” Nói tới chỗ này, giọng Trịnh Châu càng ngày càng thấp, lòng cô cũng có chút loạn, cô là thông qua Ngải Vân mới quen với cô ấy, tuy kết giao chỉ có ba năm, cùng các cô ấy vài chục năm than tình so sánh ít càng thêm ít, nhưng cô biết rõ Miên Miên là cô gái tốt, thật sự vô cùng thiện lương cũng vô cùng đơn thuần.
“Cậu cũng biết thành tích của mình không tốt, công ty Ngải Vân lại là công ty lớn, cũng chỉ có người tài giỏi như cậu mới có thể đi trợ giúp cô ấy, kỳ thật cũng không sao…, mình cảm thấy được làm trong xưởng rất tốt a, mình quen được rất nhiều rất nhiều bạn bè, họ đã dạy cho mình rất nhiều điều, hiện tại mình đang cố gắng học tập, ha ha, tuy là vô cùng phí sức…” Miên Miên xấu hổ cười cười.
Trịnh Châu nghe cô nói như vậy, trong nội tâm có cảm giác rất phức tạp, cô biết rõ chỉ cần một câu của Ngải Vân, đừng nói không tốt nghiệp cấp hai, dù không tốt nghiệp tiểu học vẫn có thể tiến vào công ty lớn kia, vì xã hội rất thực tế, chỗ này muốn không phải văn bằng, mà là quan hệ, mà cô ta trong công ty lớn đó cùng nhiều giám đốc khác có quan hệ, chỉ cần một câu của cô ta, Miên Miên nhất định có thể đến, chỉ là…
“Trịnh Châu cậu đang suy nghĩ gì thế?” Mắt thấy cô không tập trung, Miên Miên cười hỏi.
”Miên Miên, mình nghe Ngải Vân nói có mấy công tử phú gia theo đuổi cậu, cậu có vừa ý người nào không?” Trịnh Châu hỏi thăm, cô kỳ thật rất hi vọng cô ấy tranh thủ thời gian gả đi, bởi vì chỉ có gả đi thì Ngải Vân mới không tiếp tục hại cô ấy, mà cô cũng cũng không cần rối rắm như thế, phải biết rằng, một người là chủ tạo việc làm cho cô, một người đơn thuần thiện lương làm cho cô cảm động, phải lựa chọn thật sự rất khó!
Chương 3. Chuyện cũ của Miên Miên
Nghe được câu hỏi của Trịnh Châu, Miên Miên nhịn không được cười nhẹ.
“Cậu cười cái gì?” Trịnh Châu khó hiểu hỏi.
“Không phải mình vừa ý hay không, mà là chúng tôi căn bản vốn không phải là người của một thế giới, mình biết rõ bọn họ là nhất thời thấy mới mẻ, cho dù là nghiêm túc, mình cũng vô lực trèo cao. Trịnh Châu phải biết rằng cô bé lọ lem gả cho bạch mã vương tử chỉ xuất hiện trong truyện cổ tích, mình biết rõ mình là chim sẻ, không phải phượng hoàng, chỉ là cũng không sao, bởi vì mình nguyện ý vĩnh viễn làm chim sẻ, cũng tin tưởng bản thân sẽ tìm được con chim sẻ ấm áp cho riêng mình.” Miên Miên khát khao nói.
Trịnh Châu nghe vậy, kinh ngạc nhìn về phía cô, cùng cô ấy ở chung đã lâu như vậy, biết rõ cô ấy không phải loại con gái thích hư vinh, cũng không phải loại người thấy trai đẹp liền muốn thét lên. Cô ấy người cũng như tên, Nguyễn Miên Miên, mềm yếu giống như bánh bao dễ nắn, thần kinh không ổn định, trời sinh tính nhát gan khiếp nhược, có chút châm chạp, thành tích rất kém cỏi, quên trước quên sau, tóm lại khuyết điểm con gái nên có cô ấy đều có.
Những khuyết điểm này không che giấu được sức hấp dẫn của cô ấy, cô cũng biết rõ, cô ấy mê người không phải vì cô ấy không đánh phấn trang điểm, mà là tâm cô ấy đơn thuần, tấm lòng thiện lương, còn có giọng nói vô cùng dịu dàng, giọng nói dịu dàng này thậm chí có công hiệu chưa trị, vẻ ngoài của cô ấy tốt, gần gũi, cô ấy tự nhiên, cô ấy đơn thuần, những điều này chính là thứ Ngải Vân không có.
Tuy Ngải Vân vô cùng xinh đẹp nhưng lại cho người ta cảm giác lạnh lẽo, từ khi đi học, phàm là nam sinh Ngải Vân vừa ý đều thích Miên Miên, mà Ngải Vân chỉ có thể đem những ghen ghét này hóa thành động lực cố gắng học tập, cô ta cho rằng là mình thành tích tốt nhất định người khác sẽ nghênh đón khen ngợi, chỉ tiếc, mặc kệ cô ta cố gắng như thế nào, cô ta vẫn không bằng Miên Miên, dù cho Miên Miên mỗi lần đều thất bại nhưng vẫn được các nam sinh yêu thích.
Cô cùng Ngải Vân là bạn học cấp hai, đương nhiên cũng nghe qua truyền thuyết về Miên Miên, chỉ là cô thật không ngờ truyền thuyết của Miên Miên vẫn diễn tới bây giờ. Tuy Miên Miên vô tâm, nhưng lại đã vô tình tổn thương Ngải Vân, cô ta là một cô gái tâm tư đố kị đặc biệt mãnh liệt, hôm nay cô ta có nhà cao cấp, có xe thể thao, có văn phòng, có tiền gởi ngân hàng, có thân phận, thiếu chính là một nhân vật nam chính, chỉ tiếc…
“Châu Châu cậu làm sao vậy?” Miên Miên thấy cô cả buổi cũng không nói lời nào liền hỏi.
“Không có… Không có gì.” Trịnh Châu bối rối nói, vội vàng nhấp một ngụm trà.
“Đúng rồi Châu Châu, cho cậu xem thứ này hay lắm.” Lúc này Miên Miên tựa hồ nghĩ tới điều gì, vừa dứt lời, cô liền rất nhanh đi tới phòng ngủ cẩn thận xách cái hộp đi ra, ngồi xổm trước mặt Trịnh Châu mở hộp lấy ra một cái trứng có hoa văn, một giây sau cô cười hớn hở nói “Châu Châu cậu xem, Ngải Vân nói đây là trứng chim vùng rừng lá thấp, đáng yêu a!” Nói xong lại cười sáng lạn. Chương 4. Thử nhắc nhở
Trịnh Châu thấy thế lại không hề nở nụ cười, lông mày cô nhíu chặt, bởi vì sợ hãi trong cô càng lúc càng lớn, trời ạ, trứng mãng xà Thái Lan này sao lại trở nên sáng như thế, xem ra tiểu mãng xà này hình như có lẽ đã sắp chui ra rồi…
“Châu Châu cậu làm sao vậy? Sao sắc mặt khó coi như vậy?” Miên Miên vội vàng đem trứng bỏ vào trong hộp giữ ấm, nhẹ nhàng vươn tay vuốt trán của người bên cạnh, sợ cô ấy phát sốt không khỏe.
“Miên Miên…” Trịnh Châu bắt được tay cô cười xấu hổ, “Mình không sao.”
“Thật không có chuyện gì sao? Nếu không đêm nay cậu ở lại đây đi, cậu ngủ phòng mình, mình ngủ ghế sô pha, đã trễ như vậy đừng lái xe nữa.” Miên Miên lo lắng nói.
“Miên Miên cái trứng này hay là cậu ném đi a.” Đột ngột một tiếng, Trịnh Châu đột nhiên mở miệng nói, cô tựa hồ đã trải qua nội tâm dày vò rồi đột nhiên nhìn về phía Miên Miên, cô gái này quá thiện lương, cô ấy không thể chết…
“Ách? Vì sao hả? Mình đã nuôi lâu như vậy rồi, mình thấy chim non hình như sắp ra rồi nếu ném đi nó sẽ đáng thương a.” Miên Miên khó hiểu nhìn Trịnh Châu.
“Chim non? Ách… Miên Miên à, khi Ngải Vân đưa cho cậu đã nói là chim non sao?” Ánh mắt Trịnh Châu có chút né tránh nhìn về phía cô.
“Ừm, Ngải Vân tuy nói không biết là trứng chim gì, nhưng cô ấy nói nhất định là trứng chim vô cùng đáng yêu, cậu cũng biết công việc của cô ấy bề bộn làm sao có thời gian chiếu cố cái này, cho nên nhờ mình ấp.” Miên Miên rất tự nhiên cười cười.
“Thế nhưng… Thế nhưng vạn nhất đây là trứng rắn thì sao?” Ánh mắt Trịnh Châu bối rối né tránh không dám nhìn thẳng cô, lại cẩn thận hỏi.
Nghe vậy, thân thể Miên Miên hơi run run một chút, bờ môi run rẩy nói: “Cậu… Cậu đừng… đừng nói giỡn, phải biết rằng mình học không cao nhưng Ngải Vân học rất cao đấy, trứng rắn cùng trứng chim, cô ấy sẽ phân biệt được.” Nói xong, thân thể Miên Miên vẫn ngăn không được có chút run rẩy, hiển nhiên cô nghe tới rắn liền vô cùng sợ hãi.
Trịnh Châu nhìn thấy bộ dáng sợ hãi kia, trong nội tâm rất là áy náy. Trước khi Ngải Vân đưa trứng rắncho Miên Miên đã tìm người ấp qua, chỉ cần thêm mười ngày nữa là trứng nở rồi, mà cô thấy cái trứng rắn này đã sáng như thế liền biết, nó rất nhanh sẽ phá xác chui ra.
Người quen Miên Miên đều biết, cô ấy sợ nhất chính là rắn, cơ hồ nghe thấy rắn là biến sắc, nhìn thấy rắn liền sợ thét lên thút thít nỉ non, mà Ngải Vân cho cô ấy không phải là rắn bình thường, mà là Cự Mãng… Cô không dám nghĩ đến cảnh Miên Miên nhìn thấy trứng rắn nở ra sẽ có tâm trạng như thế nào…
“Miên Miên.” Trịnh Châu đột nhiên nhìn về phía cô lần nữa hỏi: “Miên Miên nếu… Mình nói là nếu bạn tốt nhất của cậu lừa cậu, thậm chí sự lừa gạt này có thể đưa cậu vào chỗ chết, cậu sẽ làm sao?”
“Ách? Châu Châu sao cậu lại hỏi điều kỳ quái như thế?” Đột nhiên cô cười cười nói: “Ai nha, bạn của mình đều là người lương thiện, họ sẽ không đối với mình như vậy đâu, cậu xem phim truyền hình nhiều quá rồi.” Miên Miên vô cùng tự tin nói, đứng dậy “Được rồi…, cậu hôm nay thật kỳ quái, xem ra chắc chắn là rất mệt rồi, qua phòng ngủ của mình ngủ đi.”
“Không được, mình còn có việc, mình đi trước.” Trịnh Châu cầm lấy túi xách mở cửa ra biến mất nhanh như một cơn gió, nhanh chóng như vậy khiến Miên Miên không tự giác nhíu mày, cô ấy đến tột cùng là làm sao vậy?! Chương 5. Chết ngoài ý muốn
Hôm sau, đúng bảy giờ chuông báo thức vang lên, Miên Miên ngáp một cái, duỗi lưng mệt mỏi. Một ngày mới lại đến, vừa vệ sinh cá nhân xong cô liền đem “trứng chim” yêu thích đặt trong lòng bàn tay vô cùng vui vẻ chuẩn bị đi leo núi.
Từ khi nuôi ấp quả trứng này, tâm tình của cô đặc biệt vui sướng, bởi vì cô đã mơ một giấc mộng, thấy quả trứng cô nuôi ấp ra một con chim đủ màu sắc xinh đẹp giống như phượng hoàng. Lúc trước Ngải Vân có nhắc nhở mỗi sáng sớm đều phải lên đây để cho trứng chim hô hấp không khí trong lành nhất, như vậy có giúp chim non sớm ngày phát triển, vì thế, Ngải Vân đã đặc biệt dặn cô phải đến đỉnh núi Phượng Hoàng Sơn.
Trên đỉnh núi có dựng một cái mộc bài, trên đó tì mỉ viết, “trên này nguy hiểm xin đừng tới gần” hơn nữa bên cạnh mộc bài có một hành lang lưới sắt, vì phòng ngừa người khác vượt qua, nhưng người bình thường cho tới bây giờ cũng sẽ không tới gần, ai không sợ chết chứ? Ở chỗ này, phía dưới đỉnh núi là vực thẳm vạn trượng, từ trên có thể nhìn thấy sườn đồi phía dưới là sương mù lượn lờ, khiến người ta chỉ nhìn cũng đủ khiếp đảm.
Nhưng Ngải Vân lại nói, chỉ có không khí tại đây mới có thể giúp chim non sinh trưởng vì dù sao thành phố A cùng Thái Lan kém quá xa. Vì để cho “chim non” sớm ra đời, hấp thụ tinh hoa thiên nhiên nhiều hơn, ngoại trừ mưa to, cô đều làm theo yêu cầu của Ngải Vân mỗi sáng sớm lên nơi này.
“Chim non chim non, mày phải hấp thụ không khí trong lành nhiều hơn, sớm chút nở ra giương cánh bay lượn nha,” Liên tục lẩm bẩm n lần nói chuyện với con chim bên trong tay.
Mang theo “trứng chim” đi tới đỉnh núi, cô rất quen thuộc tránh được những người buổi sáng tới đỉnh núi luyện công, hôm nay khí trời thật sự vô cùng sáng sủa, vạn dặm không mây, trời xanh cũng vô cùng tươi đẹp, cảnh đẹp thiên nhiên luôn khiến con người rung động.
“Chim nhỏ chim nhỏ, mày nên thức rồi, nhìn xem, hôm nay mặt trời thật rực rỡ, không khí trong lành cỡ nào, mày đã ngủ lâu như vậy cũng nên thức rồi.” Nguyễn Miên Miên nhẹ nhàng vuốt ve trứng trong tay nhìn về phía mặt trời trong nội tâm thấy ấm áp.
Tiếng “xoẹt xoẹt~” đột ngột vang lên, cái trứng trong tay cô phát ra tiếng động, Miên Miên vôi vàng nhìn, chỉ thấy quả trứng trong tay cô bắt đầu có chút lay động, lòng cô lập tức thót tới cổ họng, trời ạ, chẳng lẽ chim nhỏ đã sắp nở?!
Nguyễn Miên Miên khẩn trương không thôi, vội vàng đặt quả trứng trong tay trên tảng đá, cô ngồi trước mặt quả trứng, cô đã chuẩn bị tốt để “chim non” nhìn thấy cô, chim nhỏ chim nhỏ, ta đã chờ mày lâu rồi đấy!
“Xoẹt xoẹt~” một tiếng, vỏ trứng rốt cục cũng vỡ, kỳ quái chính là bên trong truyền ra không phải tiếng chíp chíp, mà là tiếng Híz-khà zz Hí-zzz khác lạ, Miên Miên khó hiểu nhíu mày, đúng lúc này, một con rắn nhỏ đầu có vằn phá vỏ mà ra, vươn cái đầu rắn trơn mượt của nó, mắt Nguyễn Miên Miên lập tức trừng lớn như gặp quỷ, một giây sau, một tiếng kêu hoảng sợ vang khắp Phượng Hoàng Sơn.
“Rắn… rắn… rắn rắn” Nguyễn Miên Miên bị hù run cả người, chân không ngừng lui về phía sau, mà con rắn kia vừa thô vừa to lại như vô tội nhìn cô, đại khái là do kết quả của việc cô mỗi ngày cùng nó “trứng giáo”, nó tựa hồ nhận ra tiếng nói của cô, vì vậy bắt đầu bò về phía cô.
Nguyễn Miên Miên sớm đã bị hù đến nhũn ra, lại thấy con rắn này hưng phấn bò tới chỗ cô, cô rốt cuộc chịu không được mãnh liệt thối lui, ai ngờ cô quên đằng sau là vực sâu vạn trượng, ngay sau đó, hai chân cô bước vào không khí, thoáng cái té xuống, trong khi té xuống, trong đầu cô lập tức hiện lên tiếng nói… “nếu bạn tốt nhất của cậu lừa cậu, thậm chí sự lừa gạt này có thể đưa cậu vào chỗ chết, cậu sẽ làm sao?”
Đột nhiên, cô tựa hồ nghĩ tới điều gì, Ngải Vân, đây hết thảy đều là Ngải Vân làm, chỉ tiếc khi cô hiểu ra, cô đã bước sang một thế giới khác… Chương 6. Cô đã xuyên qua
Ưm… Ưm… ồn ào quá…, đáng ghét, ai sờ tới sờ lui trên người cô vậy? Nguyễn Miên Miên không thoải mái phất phất tay muốn thoát khỏi cảm giác không tự nhiên vì có người bên cạnh này, thế nhưng đôi tay này tựa hồ sờ không biết mệt, cô nhắm mắt nghiêng người, ai ngờ đôi tay này hết sức nhỏ mà trơn mềm lại sờ sau lưng nàng, Miên Miên da gà tất cả đứng lên rồi.
“Đáng ghét, đừng sờ nha, tôi muốn ngủ!” Rốt cục, dưới sự sờ mó của người nào đó, cô không kiên nhẫn nghiêng người, trừng người gây ra họa không vui lầm bầm.
“Tiểu thư, người cuối cùng cũng tỉnh rồi?!” Trước mặt cô truyền đến một tiếng reo vạn phần vui sướng, Nguyễn Miên Miên cẩn thận nhìn tiểu nha đầu đại khái chỉ có mười ba mười bốn tuổi này, khó hiểu nhíu mày, cô ấy là ai a, sao cách ăn mặc quái dị như thế? Tiểu thư trong miệng cô ấy là ai?!
“Tiểu thư tỉnh, tiểu thư tỉnh…” Không đợi Nguyễn Miên Miên mở miệng hỏi thăm, cô ấy liền hưng phấn kêu to chạy ra ngoài.
“Ồ? Chuyện gì xảy ra, đây đến tột cùng là đâu?” Nguyễn Miên Miên nhìn mọi vật trong phòng đều làm bằng đá mà vô cùng hiếu kỳ, không đúng, cô nhớ rõ hôm nay trứng chim của cô ấp ra một con rắn, sau đó, cô sợ tới mức té xuống Thâm Uyên, trời ạ, chẳng lẽ cô đã xuyên qua?!
Lập tức, cô đã bị ý nghĩ này làm kinh ngạc không biết nên nói gì, nếu thật sự đúng như vậy, như vậy, cô đến tột cùng xuyên tới nơi nào?! Mà chủ nhân thân thể này tại sao lại chết?
Không đợi cô suy nghĩ cẩn thận, lòng cô lại suy sụp xuống, bởi vì cô đột nhiên nghĩ đến một chuyện khác…
Cô rốt cuộc cũng hiểu rõ lí do Trịnh Châu khác thường, cũng hiểu được cô ấy có ý gì rồi, đại khái Châu Châu cũng không muốn cô chết a, chỉ tiếc, cô ấy lại là cấp dưới của Ngải Vân, có lẽ lương tâm cắn rứt, cho nên cô ấy muộn như vậy còn tới khuyên cô bỏ cái trứng kia, chỉ là cô nằm mơ cũng không nghĩ tới Ngải Vân sẽ muốn cô chết…
Cô cùng Ngải Vân quen nhau từ năm đầu tiểu học, cho tới giờ 23 tuổi, nhiều năm như vậy, cô đã sớm coi cô ấy như chị em ruột, cô bao dung tính tình giống đại tiểu thư của cô ấy, bao dung cô ấy vô lý quậy phá, thật không nghĩ đến, cô thật lòng lại đổi lấy sự đối đãi như thế của cô ấy, cô ấy muốn cô chết… Còn là cái chết “khác loại” như thế!
Chỉ là Ngải Vân nằm mơ cũng sẽ không nghĩ tới, cô không những không chết, lại ngoài ý muốn xuyên không, xuyên đến một thế giới khác sống tiếp, nhưng, trải qua chuyện này, lòng của cô đã chết hơn phân nửa, bị bạn tốt nhất hại chết, loại tâm tình này cho dù ai cũng không thể bình tĩnh.
“Cha, mẹ, con gái thực xin lỗi hai người, con kết bạn không đúng người sau này không thể chăm sóc cha mẹ, con tin anh hai chị dâu sẽ đối đãi tốt với cha mẹ, sớm ngày quên con đi, nhất định phải vui vẻ, nhất định phải hạnh phúc…” Nói xong, Nguyễn Miên Miên cũng nhịn không được hai tay che mặt khóc ồ lên…
Đại xà vương thỉnh bò đi Đại xà vương thỉnh bò đi - Y Hinh