Người ta không đánh giá tôi bởi số lần tôi vấp ngã mà là những lần tôi thành công. Bởi thành công đó chính là những lần tôi thất bại nhưng không bỏ cuộc.

Tom Hopkins

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3526 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 29:
ai người im lặng không nói gì nữa, một lát sau, tôi thở dài nói: “Lâm lão phu nhân thật sự là người lợi hại, người thì đã chết rồi mà vẫn còn mưu tính hại người khác, ngay cả hạnh phúc của con trai mình cũng…”
Nói đến đây, bỗng nhiên tôi nhớ tới buổi nói chuyện hôm chia tay với Lâm Thiếu Từ, bất giác dừng lại. Lúc đầu chưa hiểu gì, giờ thì như sấm sét cuộn cuộn nảy lên trong đầu. Theo như lời của Đào Hoa Thiếu nói, Lâm Thiên Dịch và Lâm Vãn Từ hợp nhau mưu hại Dung Sơ Cuồng là người yêu nhất của anh ta. Hai người kia, một người là cha anh ta, một người là em gái anh ta, chuyện này còn liên lụy tới chuyện xấu của Lâm gia là cướp đoạt bản đồ bảo tàng. Anh ta không thể giết họ để báo thù cho Dung Sơ Cuồng, chỉ có thể đem sự bi ai này giấu kín trong lòng, một mình chịu đựng.
Đào Hoa Thiếu hiếm khi thấy tôi trầm ngâm như vậy, hơi nhíu mày: “Sao vậy?”
Tôi thành thật nói: “Muội đang nghĩ đến Lâm Thiếu từ. Muội vẫn không hiểu rốt cuộc anh ta là loại người gì. Thường thường anh ta ngụy trang là một người lạnh lùng, lúc anh ta dỡ mặt nạ xuống lại trở thành một người khác.”
Đào Hoa Thiếu không nói gì, một lát khẽ thở dài: “Lâm Thiếu Từ là một người rất thông minh, nếu hắn không phải là Thiếu trang chủ của ngự trì sơn trang thì sẽ là một du hiệp phong trần giang hồ, hoặc là một ẩn sĩ cao sơn. Tính tình của hắn không cầu mong danh lợi. Trái lại thân phận này của hắn là một sự ràng buộc, trong Truy phong kiếm pháp của hắn có một phần của niêm công, là muốn áp sát đối phương. Đó là sự dây dưa mà đáng nhẽ phải một kiếm dứt khoát. Cho nên hắn mới có những chuyện tình cảm rắc rối, tình thân tình yêu đều không thể dứt bỏ, rồi lại không thể tránh được, không thể làm gì khác hơn là sống mơ mơ màng màng…”
Tôi ngạc nhiên: “Nghe vậy, có vẻ huynh rất hiểu anh ta?”
Đào Hoa Thiếu cười: “Bởi vì ta cũng là một nam nhân.”
Tôi bật cười: “Câu trả lời cao thâm quá.”
Anh không nói gì, theo thói quen lấy tay xoa đầu tôi, tay đang giơ lên liền rụt trở lại, cắn răng nói: “Vậy rốt cuộc là tên khốn kiếp nào làm như vậy? Lát nữa ta nhất định phải xử lý tên đó mới được.”
Tôi lần đầu nghe anh mắng chửi, trong lòng thầm buồn cười, nhưng lại không dám cười: ‘Muội làm sao mà biết? Lúc đó đánh nhau kịch liệt, thanh kiếm sát gần ngay mặt của muội. Nếu muội không thông minh nhanh nhẹn tránh được, đầu đã không còn rồi, giờ chỉ là có ít tóc mà thôi…Thật ra tóc quá dài cũng không đẹp lắm, ngày nào cũng mất nhiều thời gian chải vuốt, gội đầu cũng rất phiền phức, cắt tóc đi rồi cảm giác cả người thấy nhẹ nhõm…”
Còn chưa nói xong trên đầu đã bị gõ một cái, tôi không thể làm gì khác hơn là câm miệng lại.
Lúc này đã là ba giờ chiều, thời tiết rất đẹp, ánh nắng tươi sáng, bầu trời mây trắng nhẹ bay, mầu xanh da trời làm bầu trời càng thêm trong xanh, thanh khiết, không chút tạp chất. Đỗ Đỗ Điểu đứng trong đám cây rau cải dầu vàng rực rỡ bắt sâu, thái độ hăng hái bừng bừng, rốt cuộc cậu ta chỉ là một cậu bé. Tối hôm qua sợ đến xanh cả mặt, xém chút nước tiểu chảy cả ra quần, vậy mà giờ đã quên hết tất cả.
Tôi lấy trong hành lý ra túi nước đưa cho Đào Hoa Thiếu, anh khẽ lắc đầu ý bảo không khát.
Cuối cùng, ở phía đầu bụi bay mù mịt, có tiếng vó ngựa vang đến, khoảnh khắc, một con tuấn mã đang tung vó chạy đến. Trên lưng là một bạch y thiếu niên, mặc dù trong bụi cuốn mù mịt nhưng vẫn dáng người vẫn hiên ngang thẳng tắp không hề nhiễm một hạt bụi.
Tôi hoảng hốt nhớ lại vào ngày đó lần đầu tiên nhìn thấy Phong Đình Tạ. Cũng là một bạch y thiếu niên tuấn tú, phong trần tuấn lãng, ánh mắt đen sâu toát lên tia ôn hòa, thỉnh thoảng lại cười ngượng ngùng…Nhưng, một Tiểu Tạ như vậy, vĩnh viễn đã không trở về, lúc này đứng trước mặt chúng tôi, là muội muội của anh ta, Phong Tịnh Ly.
Thái độ biểu hiện trên mặt cô ta dường như không coi chúng tôi vào mắt, nói thẳng luôn: “Sở tiên sinh, ta mạo hiểm khi quân buông tha cho Dung Sơ Cuồng, giờ đến lượt ngươi thực hiện lời hứa, vậy bảo tàng rốt cuộc là ở đâu?”
Đào Hoa Thiếu đứng thẳng người, mỉm cười nói: “E rằng còn phải chờ thêm vài ngày nữa.”
Phong Tịnh Ly biến sắc: “Có ý gì?”
Đào Hoa Thiếu nói: “Phong cô nương mang theo đoàn xe của cô nương đi theo, đến lúc đó, chúng ta gặp nhau ở TếNam, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, bảo tàng chắc đã đến TếNamrồi.’
Hai mắt Phong Tịnh Ly lóe sáng, cất cao giọng: “Sở tiên sinh lại đùa giỡn ta phải không? Các ngươi tiến vào Nam Kinh vẫn chưa quá ba ngày, sao bảo tàng bỗng nhiên ở TếNamđược chứ?”
Đào Hoa Thiếu mỉm cười: “Phong cô nương không nên vội vàng tức giận, người đũa giỡn với ngươi chính là Lâm Vãn Từ. Cô ta giả bộ hiến tặng bảo tàng cho thái tử, khiêu khích ngươi phái người tới giết Sơ Cuồng. Trên thực tế, cô ta đã bảo Lam Giả Hối lén đem bảo tàng đi…”
Ngữ khí Phong Tịnh Ly nửa tin nửa ngờ: “Thật không?”
Đào Hoa Thiếu nói: “Phong cô nương, chúng ta đặt ra giả thiết. Nếu ngươi và ta có ước định, lúc này, hẳn ngươi đang tham gia vận chuyển bảo tàng trên đường đi đến kinh thành, còn ta đang ở Nam Kinh, sẽ phát hiện bảo tàng không cánh mà bay, Lâm Vãn Từ tất nhiên sẽ thoái thác hoàn toàn, cô ta đã dám làm như thế, tất nhiên cũng có kế hoạch phá hỏng toàn bộ…Còn Phong cô nương thì sao? Ngươi đem hơn mười rương đá hiến cho thái tử, ngươi đoán xem hắn sẽ có thái độ gì…”
Phong Tịnh Ly nét mặt không lộ thái độ gì nhưng trong ánh mắt lại toát lên sự kinh hãi.
Đào Hoa Thiếu cười cười, rồi nói tiếp: “Thật ra, tối hôm qua Phong cô nương ngăn cản thuộc hạ mở chiếc rương ra, đã biểu hiện cô nương tin tưởng chúng ta, hiện giờ Phong cô nương chỉ cần tiếp tục tin tưởng ta, yên tâm tới TếNam, tất sẽ không phải thất vọng…”
‘Tối qua là tối qua.” Phong Tịnh Ly rốt cuộc mở miệng nói: “Tối hôm qua Sở tiên sinh cần sự giúp đỡ của ta để che mắt Lâm Vãn Từ, giờ Sở tiên sinh cần ta làm gì? Ta dựa vào đâu để có thể tin tưởng ngươi?”
“Phong cô nương nói như thế!” Đào Hoa Thiếu thay đổi: “Ngươi lúc này đã không còn lựa chọn, giờ bảo tàng đã không còn nằm trong tay ta nữa, ngươi chỉ phải đến TếNamđể chờ. Ta đã lệnh cho Phượng Minh đi xử lý rồi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bọn họ chắc đã đến TếNamrồi…”
“Hả?” Tôi khẽ kêu lên một tiếng, nghĩ thầm:Không phải Phượng Minh mang thư tới cho Lôi Du Nhạc hay sao?
Đào Hoa Thiếu biết trong lòng tôi đang nghĩ gì, nghiêng đầu cười với tôi, giải thích: “Vì bảo tàng đó, Ngự trì sơn trang đã phái ra nhiều cao thủ. Chỉ dựa vào Phượng Minh và Hoằng Ngọc không thể đối phó được họ, cũng không thể mang đồ vật đi được, cho nên, cần phải có sự hỗ trợ của Lôi Du Nhạc…Hai mươi năm rồi, võ công của nàng ta cũng đã có nhiều tiến bộ, không đến mức làm ta thất vọng, huống chi nàng ta lớn lên trong tiêu cục, vậy bảo tàng đó giao cho nàng ta là quá hợp lý…”
Tôi hiểu ra: “Huynh thực sự là hồ ly ngàn năm, không đúng, hồ ly ngàn năm cũng không lợi hại bằng huynh, lúc đó huynh đã biết rồi nhưng vẫn giấu muội…”
Đào Hoa Thiếu ngắt lời tôi: “Sai, khi đó ta cũng không rõ lắm. Ta chỉ có một loại dự cảm mơ hồ, tiếc nuối nhất là, dự cảm của ta lại trở thành sự thật.”
Anh khẽ bật cười khổ.
Phong Tịnh Ly im lặng một lúc, cuối cùng gật đầu nói: “Được, chúng ta gặp nhau tại TếNam.”
Cô ta nói xong xoay người lên ngựa, phóng đi.
Một cơn gió mạnh thổi qua mang theo một làn hương trong veo. Đào Hoa Thiếu nhìn hoa cải dầu vàng rực rỡ trên cánh đồng ruộng xa xa, bỗng nhiên nảy sinh cảm thán: “Sơ Cuồng, ta già rồi.”
Tôi giật mình nhìn anh: “Làm sao vậy?”
Anh không trả lời, mắt vẫn nhìn cánh đồng ruộng, một lát sau mới nói: “Kiêu ngạo cùng với tự ti là hai mặt tương đồng. Ta già rồi, Sơ Cuồng. Già làm ta tự ti, muội có hiểu không?”
Tôi kinh hãi không nói được lời nào, kinh ngạc ngó anh, trong lòng đầy chua xót lẫn yêu thương.
“Mỗi một người đều sẽ già đi, thời gian ngay trước mặt, tất cả mọi người đều bình đẳng.”
“Ta sinh quân vị lão, quân sinh ta dĩ lão.”
Đào Hoa Thiếu chậm rãi ngâm, cúi đầu thấp xuống đưa tay vuốt ve mặt tôi, tôi không khống chế được nước mắt tuôn trào ra như mưa.
“Các ngươi làm sao vậy?” Đỗ Đỗ Điểu chẳng biết trở về từ bao giờ, tay ôm một bó hoa cải dầu, nhìn tôi, rồi lại ngó sang Đào Hoa Thiếu, vẻ mặt hiếu kỳ hỏi: “Sở tiên sinh, Dung cô nương sao lại khóc vậy?”
“Người lớn nói chuyện, trẻ con đừng xen vào.” Cả hai chúng tôi không hẹn mà cùng quát lên.
o O o
Lúc đến TếNamthì đã là đêm khuya, Phượng Minh vẻ mặt phơi phới tới đón chúng tôi, nửa tháng không gặp, anh ta càng lúc càng cởi mở dễ hòa nhập, bây giờ và trước đó khác biệt nhau hoàn toàn.
Thì ra ngày ấy Phượng Minh và Hoằng Ngọc rời khỏi chúng tôi là anh ta đi thăm dò hành tung đoàn xe ngựa và đám người của Lam Giả Hối. Hoằng Ngọc thì mang thư của Đào Hoa Thiếu lên núi Nga mi gặp Lôi Du Nhạc. Lôi Du Nhạc xem thư xong thì hạ sơn, đến tiêu cục chọn hơn mười vị tiêu sư đến tụ họp với Phượng Minh. Đôi bên nhân mã cùng nhau giao đấu một trận ác chiến, Lôi Du Nhạc cướp được bảo tàng, giao cho Phượng Minh đi đường thủy lén vận chuyển tới Tế Nam, còn cô ấy lại cùng với mấy vị tiêu sư tự mình áp mấy xe đá đi đường bộ lên Nga Mi, lôi kéo tầm mắt của đối phương.
Đỗ Đỗ Điểu nghe nói Hoằng Ngọc và Lôi Du Nhạc cùng nhau lên núi Nga Mi thì mừng rỡ khôn xiết, cuối cùng đã không còn ai quản thúc cậu ta nữa.
Ban đêm, tôi hỏi Đào Hoa Thiếu: “Huynh đã quyết định đem bảo tàng giao cho Phong Tịnh Ly à?”
Đào Hoa Thiếu không đáp, hỏi ngược lại tôi: “Muội có cách gì hay hơn không?”
Hai tay tôi xỏe ra, bĩu môi nói: “Huynh biết là muội là đầu gỗ mà, làm gì có cách gì chứ.”
Đào Hoa Thiếu tỏ vẻ khổ não, nhíu chặt mày: “Vậy làm sao bây giờ? Nếu không thì lại thất tín với Hán Vương, hoặc không thì lại thất tín với Phong Tịnh Ly…”
Tôi vỗ tay vào nhau, la lên: “Vậy thì chia bảo tàng ra làm hai phần, một phần giao cho Hán Vương, phần còn lại giao cho Phong Tịnh Ly, như vậy sẽ không thất tín với cả hai.”
Đào Hoa Thiếu trầm tư một lúc, vẻ mặt giãn ra, cười nói: ‘Vậy cứ theo ý của muội mà làm.”
Tôi lập tức có cảm giác bị lừa, tức giận nói: “Tự huynh không nghĩ đi, còn hỏi muội làm gì?”
Anh cười rất lâu, trên chọc nói: “Loại biện pháp nông cạn dễ dàng này chính là sở trường đặc biệt của muội, không hỏi muội thì hỏi ai?”
Tôi nhấc chân đá anh dưới bàn: “Huynh cứ nói thẳng ra là muội ngốc đi, cần gì cứ phải vòng vo.”
Chân của anh linh hoạt lạ thường, tôi không những đá trúng mục tiêu, ngược lại còn bị mục tiêu chặn lại. Một đường vuốt ve bò dần lên trên, đang trong thời khắc quan trọng thì Phong Tịnh Ly tới, thật sự là làm hỏng cảnh đẹp mà.
Phượng Minh từ lúc được Đào Hoa Thiếu phân phó, đem bảo tàng chia làm hai phần, một phần mang đến phủ Hán Vương, một phần khác chờ cô ta đến lấy. Cũng may số lượng bảo tàng đó cũng khá lớn, Phong Tịnh Ly không hề nghi ngờ gì, đợi đến khi đuổi được cô ta đi rồi thì trời cũng đã sáng.
Đại khái là vì đang mùa hè, buổi tối quá ngắn, ngày quá dài mà tôi luôn thấy buồn ngủ, vừa lên xe ngựa đã ngủ, đến lúc nghỉ trọ vào buổi trưa mới biết xe ngựa chạy theo hướng lên núi Nga Mi ở Tứ Xuyên.
Đỗ Đỗ Điểu dọc đường mặt buồn thiu thỉu không muốn quay về, Phượng Minh thì lại rất hoan hỉ vui sướng, hai người hình thành hai thái cực khác nhau. Tôi không khỏi thấy kỳ lạ, liền hỏi: ‘Phượng Minh, huynh vui gì vậy?”
“Đẹp mà.” Anh ta khí khái đáp.
“Cái gì đẹp?” Chẳng lẽ anh ta đã nhìn trúng Hoằng Ngọc rồi.
“Núi Nga Mi đó, nghe nói đẹp lắm.”
Tôi cứng họng, Đào Hoa Thiếu phá lên cười.
Tôi nói: “Huynh thật không biết xấu hổ còn cười à, nhìn huynh là biết đã ngược đãi anh ta thành bộ dạng gì rồi. Thật sự là một anh chàng đáng thương.”
Tôi quay sang Phượng Minh, dịu dàng an ủi: “Đừng lo lắng, chúng ta sẽ ở lại Nga Mi mấy ngày để huynh tha hồ thưởng ngoạn, tội nghiệp huynh quá.”
Phượng Minh không để ý tới tôi chỉ cúi đầu ăn.
Đào Hoa Thiếu cười nửa miệng nhìn tôi, cầm chén trà lên thưởng thức.
Tôi không chịu được, gõ gõ bàn nói: ‘Huynh nói gì đi chứ.”
Phượng Minh đang cắm đầu vào bát ngẩng lên, nhưng mắt lại buông xuống ngay, nói một hơi: “Phu nhân, ta không nói chuyện với ngươi là vì giữ sức khỏe của ngươi, bằng không chỉ sợ đêm nay muốn nói mà không nói được nhiều.”
Đào Hoa Thiếu nghe vậy suýt chút nữa thì phun trà ra, cười to không ngừng.
Tôi nhất thời không có phản ứng, sau đó hiểu được, xấu hổ đến mức hận không tìm được lỗ nẻ nào mà chui vào. Trong nháy mắt, tôi vô cùng nhớ đến bộ dạng ít nói ngày trước của anh ta.
Lần này xuất hành thật sự là không còn lo lắng gì nữa, toàn thân tinh thần được thả lỏng, nguyên nhân vì thời tiết quá nóng, vì vậy mà dọc đường đi có chút chậm chập, đi được hơn mười ngày, ngay cả hoàng thái tử cũng đã đăng cơ, Ngự trì sơn trang tuyển chọn được tân trang chủ, chúng tôi cũng không tiến vào khu vực Tứ Xuyên.
Có người nói tân trang chủ của Ngự trì sơn trang là Yến Phù Phong, tôi đối với ấn tượng về anh ta không sai chút nào, toàn bộ Ngự trì sơn trang chỉ có anh ta gần như là người quang minh lỗi lạc nhất. Tôi vốn lo lắng Lâm Vãn Từ bị mất bảo tàng sẽ không từ bỏ ý đồ, nhưng Đào Hoa Thiếu tự tin tràn đầy nói rằng sẽ không có phiền phức gì, bởi vì Lâm Vãn Từ là một người thông minh.
Haizz, những người thông minh mà nói chuyện thì tôi chẳng hiểu gì hết, cũng lười để hiểu, tôi chỉ quan tâm đến việc mình nằm trong thùng xe rộng rãi dễ chịu, ăn hoa quả.
Như vậy lại qua một ngày, buổi tối tôi có chút khó chịu, buồn nôn. Đào Hoa Thiếu cười nửa miệng nói không phải là đau dạ dày chứ? Tôi còn đang ngơ ngác thì đã bị anh đưa ra y quán để bắt bệnh. Cuối cùng xác định đúng là mang thai, anh vui sướng như một đứa trẻ, hận không thể khiến cho bảo bối của tôi lớn thật nhanh. Cả đêm chỉ vuốt ve bụng tôi, tôi bị anh làm cho không ngủ được, lại còn đem chuyện ngày đó trên khoang thuyền nhắc lại một lần nữa. Còn nói rất nhiều lời buồn nôn khác, ở đây không tiện nói ra cho các vị biết.
Buổi tối hôm nào đó, tôi bị bắt ép lên giường nằm từ rất sớm, nhưng đợi nửa ngày cũng không thấy anh có động tĩnh gì, tôi đứng lên ra xem, thấy anh đang cầm một quyển sách lật dưới đèn xem.
Tôi ngạc nhiên nói: “Xem sách gì mà say mê thế?”
Đào Hoa Thiếu cũng không ngẩng đầu lên, nói: ‘Sách y.”
Tôi cười: “Sách y có gì hay chứ, muội còn tưởng huynh đang xem bí kíp võ công gì?”
“Đây là cuốn ‘Kim quỹ yếu lược’”
“Nói về cái gì?”
“Về nữ nhân mang thai…”
“Trời ơi…” Tôi than thở.
(Kết thúc)
* Lời người dịch:
Truyện đã hoàn rồi nhé. HE cho tất cả mọi người. Tóm lại là mình cảm thấy: Thẩm Thương My viết truyện rất độc đáo, nhiều lần tưởng đã kết thúc truyện nhưng vẫn chưa kết thúc, kết cấu truyện chặt chẽ, diễn giải tình huống hợp lý, tình yêu của nhân vật chính khiến mình cảm động không ngớt, bị day dứt theo, may mà là HE, nếu là SE thì toi cho mình. Tính cách hai nhân vật chính quá tuyệt, cả nam lẫn nữ. Nội dung truyện không bị nhàm chán. Các nhân vật phụ cũng rất hay, mình chỉ tiếc anh Phong Đình Tạ chết quá sớm. Tiếc cho Lâm Thiếu Từ không có được hạnh phúc. Tiếc cho Trầm Túy Thiên chẳng dám nói yêu Dung Sơ Cuồng. Nhân vật Lâm Vãn Từ cũng quá xuất sắc.
Còn một chương ngoại truyện nữa, mình sẽ sớm post lên luôn sau khi dịch xong. Chương ngoại truyện này nói về Lôi Du Nhạc.
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký