Người ta sẽ học được nhiều hơn từ lỗi lầm của mình, nếu như họ không quá bận rộn chối bỏ lỗi lầm của mình.

J. Harold Smith

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3522 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 29:
âm Vãn Từ từ bên trong đi ra thấy ở cổng lớn đã chuẩn bị sẵn kiệu. Cô ta ngồi vào trong kiệu, nhắm đôi mắt mỹ lệ lại, im lặng một lúc lâu, khóe môi khẽ nở nụ cười.
Kiệu phu đi vào trong hẻm nhỏ, quanh co lòng vòng một lúc rồi đi vào hậu viện của một tòa nhà. Lâm Vãn Từ từ trong kiệu bước ra, lập tức có người ra đón dìu đưa vào trong phòng, đám tỳ nữ mang tới chậu nước nóng, bên trong chậu nước ngâm một loại bột màu trắng, sau đó đặt chiếc chậu gỗ dưới chân cô ta, rồi nhất nhất khom người lui ra ngoài.
Cô ta chậm rãi cởi giầy ra, đặt chân lên rồi tháo miếng vải trắng quấn chân ra, để lộ ra một đôi chân trắng nõn quái dị. Thật không thể tin đây là một đôi chân, càng không thể tin là cô ta có thể bước đi bằng đôi chân đấy.
Cô ta ngâm chân vào chậu nước nóng, đôi chân quái dị không thể diễn tả thành lời, dường như đó là một loài quái vật không có tên gọi trong biển.
Lâm Vãn Từ nhìn chân của mình, rất chậm rãi, khuôn mặt mỹ lệ đột nhiên co quắp, toàn thân trở nên run rẩy. Giọng nói của cô ta không còn ôn nhu như trước mà trở nên the thé chói tai: “Sở tiên sinh mà cũng giở trò xem trộm ư?”
“Xin lỗi Lâm tiểu thư, tại hạ tới mà không đưa thiếp.” Đào Hoa Thiếu quay mặt về phía tấm rèm hướng lưng lại về phía cô ta, anh đứng trước ánh trăng sáng tỏ, mái tóc trắng tỏa sáng rực rỡ, giọng nói vô cùng lạnh lùng.
“Lâm tiểu thư, ta rất thưởng thức tài trí thông minh của ngươi, nhưng ngươi hết lần này đến lần khác lừa dối ta.”
“Sở tiên sinh nói gì vậy?”
“Một lượng lớn bảo tàng hiện đang ở đâu?”
Lâm Vãn Từ cười: “Ta còn tưởng Sở tiên sinh hỏi Dung Sơ Cuồng hiện đang ở đâu chứ?”
Đào Hoa Thiếu cười lạnh nhạt, nói: “Lâm tiểu thư, ta không phải là người thương hoa tiếc ngọc, cũng không còn là thiếu niên đa tình, càng không có tính kiên nhẫn.”
Lâm Vãn Từ cười lạnh nói: “Ta biết Sở tiên sinh võ công cái thế, nhưng nếu ta dám làm như vậy, tự nhiên cũng đã dự liệu có thể phá hỏng toàn bộ.”
Đào Hoa Thiếu quay người lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô ta: “Lâm tiểu thư hao tổn tâm cơ dùng mọi thủ đoạn để giết Sơ Cuồng, ta không thể hiểu, lẽ nào bởi vì Sơ Cuồng có một đôi chân khỏe mạnh phải không?”
Lâm Vãn Từ khẽ bật cười, không đáp, cúi xuống xoa xoa đôi chân, dùng tấm vải khéo léo quấn lại, vô cùng tỉ mỉ chăm chú, giống như đang làm một chuyện cực kỳ thần thánh.
Đào Hoa Thiếu nhìn cô ta, trong lòng nảy sinh cảm giác thương hại.
Hai chân này đối với một người như Lâm Vãn Từ mà nói, thật sự là một điều tiếc nuối.
Cuối cùng, Lâm Vãn Từ đi giày vào, đứng lên rũ xiêm y xuống, dùng một giọng nói hài hước lẫn đắc ý: “Đêm nay ngươi là người thứ hai hỏi ta vấn đề này. Đáp án của vấn đề này là một điều bí mật, bí mật này sẽ làm tổn hại đến danh dự của Lâm gia, cũng tổn hại đến danh dự của Ngự trì sơn trang. Không phải ai cũng có thể biết, nhưng, đối với Sở tiên sinh, ta không hề giữ lại bí mật này.”
Cô ta dừng lại, mỉm cười nhìn Đào Hoa Thiếu, ánh trăng chiếu vào khuôn mặt cô ta, thánh thiện không thể tiếp cận. Đào Hoa Thiếu đứng trong bóng tối, không nhìn rõ thái độ trên mặt, chỉ hơi nghiêng đầu, dường như không dám nhìn thẳng vào ánh mắt cô ta.
Giọng nói của cô ta êm nhẹ như nước: “Sở dĩ ta giết Dung Sơ Cuồng, là bởi vì di mệnh của gia mẫu.”
“Lâm lão phu nhân vì sao muốn làm vậy?”
“Bởi vì bản đồ bảo tàng.”
Đào Hoa Thiếu nhíu chặt mày, ánh mắt sắc bén.
Lâm Vãn Từ đi tới cạnh bàn, cho thêm một chút hương trầm được đặt trong một chiếc đĩa bạc mỏng cho vào lư hương: “Bản đồ bảo tàng vốn thuộc về Dung Sơ Cuồng, năm xưa gia mẫu thu dưỡng cô ta được một thời gian, trên người cô ta có tấm bản đồ bảo tàng đó, vì thế bọn họ cố tình mời Vu sư ở Miêu Cương đến để tẩy náo cô ta…”
Cô ta nói rất qua loa, nhẹ bẫng, dường như đó chỉ là một chuyện vô cùng bình thường, Đào Hoa Thiếu nghe mà không hiểu.
‘Gia mẫu là người của Bạch liên giáo, chuyện này Sở tiên sinh cũng đã biết…Còn Dung Sơ Cuồng, trên người cô ta có giấu bản đồ bảo tàng mà Bạch liên giáo trăm phương ngàn kế muốn có. Khi đó gia mẫu tuy đang mang thai nhưng vẫn không tiếc ngàn dặm xa xôi tới tận Miêu Cương…”
Cô ta không nói tiếp mà dừng lại nhìn Đào Hoa Thiếu, cười nửa miệng nói: “Giờ thì ngươi đã hiểu vì sao ta lại muốn giết cô ta rồi đúng không?”
“Cô ta là một tai họa ngầm cho Lâm gia, trong di ngôn gia mẫu đã nói: một ngày nào đó phát hiện ra Dung Sơ Cuồng có bất cứ biểu hiện gì khác thường, phải lập tức giết cô ta ngay, cũng vì nguyên nhân này, cô ta tuyệt không thể gả cho Thiếu Từ.”
Cô ta cầm lấy đũa hương nhẹ nhàng khảy tàn hương vừa rơi vào lư hương, biểu hiện như là làm cái gì cũng vô cùng quan trọng.
Bỗng nhiên, Đào Hoa Thiếu phát hiện ra Lâm Vãn Từ có một đặc điểm, là bất kể cô ta làm chuyện gì cùng đều hết sức chuyên chú, cực kỳ chăm chú.
Đào Hoa hơi trầm ngâm, hỏi: “Vì sao bản đồ bảo tàng lại ở trên người Sơ Cuồng?”
Lâm Vãn Từ đặt đũa hương xuống, thản nhiên nói: “Cái này trong di ngôn của gia mẫu không đề cập tới, ta cũng không biết được, có thể cô ta có quan hệ gì đó với hoàng thất cũng không biết.”
Đào hoa Thiếu mặt lạnh te, nói: “Đã như vậy, sao còn muốn thu dưỡng nàng?”
“Gia mẫu vì bản đồ bảo tàng mà chết, đương nhiên là để trả thù.” Giọng nói của cô ta cực kỳ trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Cô ta có một tính tình đặc biệt là vô cùng nghe lời, liền lệnh cho cô ta quên đi quá khứ. Một lần nữa giáo dưỡng, đưa cô ta lên làm trang chủ ngự trì sơn trang, lại từng bước dẫn dắt cô ta chính tay lật ngược vấn đề để độc chiếm thiên hạ.”
Cô ta dừng lại, cười cười, lại nhẹ nhàng thở dài một tiếng: “Gia phụ từ đầu đến cuối đều muốn hoàn thành nguyện vọng cho gia mẫu…Chỉ tiếc, hôm nay thời đại đã thay đổi, mọi việc thuận theo dòng chảy, Bạch liên giáo khởi nghĩa thất bại, hầu như đã bị nhổ tận gốc. Trong vòng trăm năm cũng khó mà thành công, danh tiếng ngự trì sơn trang một lần nữa lại bị coi là giao du với kẻ xấu, cũng tuyệt đối không thể giành lại được, chỉ có thể nhanh chóng phân rõ giới hạn với Bach liên giáo.”
Đào Hoa Thiếu nghĩ thầm: thảo nào Nam Cung Tuấn Khanh nói cô ta muốn thoát khỏi sự khống chế của Bạch liên giáo, thì ra là bo bo giữ mình, cô ta quả nhiên là một người lợi hại.
Bóng đêm dần xuống, giọng nói của Lâm Vãn Từ lành lạnh: “Nửa năm nay sự việc xảy ra liên tiếp đã chứng minh được điểm này. Phụ thân không nghe khuyên can, cho đến lúc thất bại thảm hại ở Thái Nguyên mới nản lòng thoái chí. Trầm Túy Thiên mưu đồ thâm sâu, tính thế nào đây? Cũng giống nhau mà đứt cánh quay về. Thế cục ngay từ lúc ban đầu đã khẳng định dường như vô cùng có lợi, Hán vương mưu phản, ngoại tộc xâm lấn, nhưng mà thế cục lại thiên biến vạn hóa, mỗi thời khắc đều có thể thay đổi…Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, mặc dù vạn sự đã sẵn sàng, còn phải chờ ba phần vào vận khí do ông trời ban cho.”
Đào Hoa Thiếu nghe đến đó, trong lòng nảy sinh cảm giác khen ngợi: “Lâm tiểu thư kinh thế tài hoa, nếu là nam tử, là may mắn cho Đại Minh. Sinh tại giang hồ, đó là may mắn của Ngự trì sơn trang.”
Lâm Vãn Từ lãnh đạm cười, không nói gì.
Trong lư hương toát ra làn khó nhẹ, mùi hương tỏa ra hòa với màn sương nhẹ ánh trăng lượn lờ tràn ngập, mùi hương vô cùng dễ chịu, quanh quẩn không ngừng, rất lâu mà chưa tiêu tan.
Đào Hoa Thiếu bỗng chuyển câu chuyện, nói: “Chỉ là, nếu ngươi đã biết đó không phải là Dung Sơ Cuồng ngày trước, vì sao vẫn không buông tha nàng?”
Lâm Vãn Từ mặt không đổi sắc, đôi môi mọng đỏ khẽ mở ra: “Có thể là bởi vì nguyên do từ Sở tiên sinh, ta bỗng nhiên muốn biết, dưới sự bảo vệ của Sở tiên sinh, rốt cuộc ta có khả năng giết cô ta hay không?”
Đào Hoa Thiếu không khỏi mỉm cười: “Nói như vậy, là do ta hại Sơ Cuồng, Lâm tiểu thư thật là người tài giỏi …”
Giọng nói của Lâm Vãn Từ đột nhiên trở nên lạnh băng: “Sở tiên sinh, điểm trí mạng của ngươi chính là tự phụ, ngươi dựa vào đâu mà cho rằng ta không thể giết cô ta?”
Đào Hoa Thiếu chỉ cười không nói.
Lâm Vãn Từ đột nhiên hất tay áo qua bàn, chỉ nghe “lạch cạch” một tiếng, một chiếc hộp rơi xuống đất, bên trong rơi ra một lọn tóc đen nhánh.
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký