"It is possible to live happily in the here and the now. So many conditions of happiness are available - more than enough for you to be happy right now. You don't have to run into the future in order to get more.",

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3523 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 28:
nh tà dương tắt dần, ánh nắng lướt qua sông Hoài, đem nhà ở cây cối và người đi trên đường những bóng dáng mờ nhạt cùng chiếu xuống làn nước, nước sông lững lờ chảy xuôi dòng về phía trước.
Đào Hoa Thiếu trầm mặc không nói gì, chỉ có khuôn mặt được giấu trong bóng râm, hàng lông mày rậm khẽ nhíu lại, đôi mắt khẽ khép hờ, ánh mắt đen sâu thẳm, trong con mắt như có một màn sương mờ nhòa đi khiến người khác nhìn như không thực. Trong tay nắm chặt chén trà tinh xảo bằng men xứ màu xanh biếc, ngón giữa thon dài khẽ vuốt ve hoa văn ở giữa chén, dường như rất vô thức.
Nước trà trong chén đã nguội từ lâu, màu xanh nguyên bản đã chuyển màu, dần dần lộ ra vẻ thô ráp sần sùi của nền đất.
Trong yên lặng, Lâm Vãn Từ đột nhiên cười, cười xong lại thở dài một tiếng: ‘Xem ra lời đồn đại không thể tin được.”
Đào Hoa Thiếu khẽ nhíu mày nhìn cô ta.
Cô ta dùng giọng điệu châm biếm nói: “Lời đồn nói Sở tiên sinh hỉ nộ không hiện ra mặt. Vì sao lúc này ta lại thấy trong mắt tiên sinh có hai chữ sợ hãi, những lời đồn đãi thật quá khác xa, là bởi vì quá quan tâm sẽ bị loạn hay sao? Ha hả.”
Đào Hoa Thiếu không nói gì, nhưng khóe miệng nhếch lên nụ cười gượng gạo.
Lâm Vãn Từ lại bật cười to lên, gần như là trào phúng: “Ta thật không hiểu, Dung Sơ Cuồng này rốt cuộc có điểm gì đặc biệt mà đáng để Sở tiên sinh..”
Ánh mắt Đào Hoa Thiếu chợt chuyển sang sắc bén lạnh băng.
Lâm Vãn Từ lập tức ho nhẹ một tiếng, không dám nói gì thêm nữa, bầu không khí trở nên ngượng ngùng.
Đào Hoa Thiếu cũng không từ chối, anh lặng im một lúc mới nói: “Không sai, Sơ Cuồng có rất nhiều thiếu sót. So với ngươi, nàng không thông minh sắc sảo bằng ngươi. Cho nên ngươi khinh thường nàng…nhưng, giả dụ ngươi cho là bản thân mình mỹ lệ thông tuệ thì sẽ càng đạt được nhiều niềm hạnh phúc, vậy thì ngươi sai rồi.”
Anh ngừng lại một chút, nhìn thẳng vào Lâm Vãn Từ: “Hạnh phúc cho tới bây giờ đều thuộc về những nữ tử bình thường, ngươi quá mức xuất sắc, số phận của ngươi sẽ không được như họ.”
Lâm Vãn Từ không nói gì, gương mặt mỹ lệ trắng bệch, hai tay nắm chặt lại trong ống tay áo.
Đào Hoa Thiếu tiếp tục nói: “Người như Lâm tiểu thư đây, thế gian rất khó tìm được nam tử xứng đôi, do vậy có sự oán hận cũng là điều có thể hiểu được. Chỉ là, ta không thích nghe người khác chê trách thê tử của mình ngay trước mặt ta.”
Lâm Vãn Từ rất nhanh khôi phục lại sắc mặt bình thường, hai bàn tay trắng nõn khẽ hất ống tay áo, đứng lên, mỉm cười nói: “Xin lỗi. Vừa rồi ta mới làm càn, những lời tiên sinh nói ta nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng.”
Đào Hoa Thiếu cười nhạt, nói: ‘Làm phiền Lâm tiểu thư.”
Lâm Vãn Từ cười tươi như hoa, hơi cúi người cáo từ.
Đào Hoa Thiếu nhìn bóng dáng đỏ thắm của cô ta đi xuống cầu thang, mày kiếm như hai chiếc lá khẽ giãn ra.
Trong quán trà lâu tiếng người thưa thớt dần, ánh tà dương đã tắt hẳn. Trên lầu người đến người đi chỉ còn lại Đào Hoa Thiếu thủy chung vẫn ngồi trong nhã các, không hề cử động, chén trà vẫn nắm trong tay, nước trà đã lạnh ngắt từ lâu bỗng tỏa ra hơi nóng.
Anh dường như ngay cả Đỗ Đỗ Điểu đến gần cũng không phát hiện ra. Anh vẫn còn đang chìm đắm trong tâm trạng tư lự.
Đỗ Đỗ Điểu cũng không dám quấy rối Đào Hoa Thiếu, tự rót cho mình một tách trà, đưa lên miệng lạnh ngắt liền giật mình, ngẩng lên nhìn chén trà của Đào Hoa Thiếu, nhìn thật kỹ, bỗng nhiên hiểu ra liền nghẹn họng mồm há hốc. Cậu ta biết người trước mắt võ công rất lợi hại, nhưng lại không biết là lại có thể lợi hại đến mức như này.
Lúc này, Đào Hoa Thiếu mới lạnh nhạt hỏi: “Sự tình thế nào rồi?”
Đỗ Đỗ Điểu hồi phục lại tinh thần, lại ba hoa thổi phồng bản lĩnh của mình lên: “A, cái việc nhỏ nhoi kia, ta tự mình xuất thủ đương nhiên là thành công rồi…”
Bỗng thoáng thấy sắc mặt nghiêm trang của Đào Hoa Thiếu, cậu ta liền câm miệng, lấy từ trong người ra một vật đưa qua.
Vật này được một tấm vải màu xanh biếc lóng lánh bao lấy bên ngoài, thêm một dải lụa mỏng màu trắng quấn quanh tạo thành một chiếc nơ con bướm. Đào Hoa Thiếu nhận lấy, cũng không mở ra xem, chỉ dùng tay sờ qua, khẽ nhíu mày, rồi lại mân mê tiếp, thần sắc biến đổi, đôi môi khẽ nhếch lên nụ cười nửa miệng.
Đỗ Đỗ Điểu từ lúc biết Đào Hoa Thiếu đến giờ cũng chưa từng thấy biểu hiện phong phú trên nét mặt Đào Hoa Thiếu như vậy. Cậu ta cũng chưa phát hiện ra có điểm gì kỳ lạ, cũng không biết rốt cuộc đó là vật gì, lúc cậu ta mò mẫm trong tay cũng chỉ thấy toàn vải vóc mà thôi.
“Tiên sinh, đó là vật gì vậy?”
“Từ lúc ngươi nhận được thứ này, đã mất mấy canh giờ rồi?” Đào Hoa Thiếu không trả lời mà hỏi lại.
“Khoảng chừng bốn năm canh giờ.”
“Cụ thể hơn đi.’
“Gần năm canh giờ, không thể cụ thể hơn được nữa, ta…trong thời gian đó ta lỡ đánh một giấc ngủ, hắc hắc…” Cậu ta cười gượng vài tiếng, nhìn Đào Hoa Thiếu thấy không có phản ứng gì, sợ hãi nói tiếp: “Được rồi, ta thừa nhận ta có đến Túy Hồng Lâu uống rượu, nhưng ta cũng không làm bậy gì, chỉ là uống một chút rượu thôi, sau đó ta cầm đồ vật này trở về ngủ một giấc…”
Đào Hoa Thiếu càng nhíu chặt mày, xen vào: “Vậy hiện giờ ngươi có biết bước tiếp theo nên làm gì không?”
Đỗ Đỗ Điểu vội gật đầu, nói: “Biết biết…”
Đào Hoa Thiếu hừ một tiếng, bỗng nhiên buông tay ra, đứng dậy đi xuống lầu.
Chiếc chén men sứ màu xanh rơi xuống bàn, không hề vang lên một tiếng động nào. Bên trong một giọt nước cũng không hề sánh ra ngoài. Đỗ Đỗ Điểu tò mò cúi người nhìn, chỉ chốc lát đã thở ra một hơi: “Oa! Tuyệt…”
Nói còn chưa xong, chiếc chén men sé bỗng nhiên tách một tiếng. Từng mảnh bột vụn bị hơi thở của cậu ta làm cho bắn tung ra xung quanh – chiếc chén men sứ màu xanh đã nát tan từ lúc nào nhưng lại bị một đạo lực mạnh mẽ giữ lại vẫn hoàn hảo như ban đầu, chỉ là do chưa bị một ngoại lực nhỏ nào phạm vào thôi.
Lần này thì Đỗ Đỗ Điểu thật sự kinh hãi mồm há hốc mắt trợn trừng. Từ trong nội tâm vô cùng bội phục Đào Hoa Thiếu. Từ nay về sau hơn mười năm, cậu ta tu tâm dưỡng tính, hết sức chuyên chú một mực theo Đào Hoa Thiếu học nghệ, sẽ trở thành võ học tông sư để đời.
Còn vào giờ khắc này, cậu ta tỉnh táo lại, hai ba bước nhảy xuống lầu thì bóng dáng Đào Hoa Thiếu đã mất tăm. Bóng đêm hạ xuống, hai bên bờ sông Hoài đèn đuốc sáng trưng, ánh sáng lung linh càng toát lên sự náo nhiệt.
Đỗ Đỗ Điểu từ trà lâu đi theo hướng Tây, đi theo ven bờ sông Hoài cứ dọc nhắm theo hướng đông mà đi, qua một đình nghỉ chân thấy cô nương đẹp thì đùa giỡn hai câu, như vậy đi ước chừng khoảng một canh giờ, tiếng hoan ca từ Miếu phu tử đã xa dần rồi không nghe thấy gì nữa. Trong không trung môt vầng trăng sáng tỏ, tỏa xuống ánh sáng như tấm gương pha lê mờ ảo nghiêng xuống cùng với ánh nước xanh biếc dập dờn. Làn gió đêm mang đến cảm giác man mát, tiếng ếch kêu cùng tiếng côn trùng kêu vang lên trong làn nước.
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký