We have to walk in a way that we only print peace and serenity on the Earth. Walk as if you are kissing the Earth with your feet.

Thich Nhat Hanh

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3526 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 23:
rong chớp mắt nhìn thấy anh, sự tức giận của tôi liền tan thành mây khói, chỉ cảm thấy yêu thương tràn ngập. Trong lúc này, anh chỉ là một kiếm khách bình thường cô đơn, vận mệnh và danh vọng mỏng manh trên đời hòa trộn trong dòng nước lũ. Tôi chỉ là một cô gái ở bên kia mặt trời lặn, hướng về trần thế mờ mịt không để ý đến năm tháng xa xăm, tuổi tác giống như một làn gió mát được giấu trong tay áo, chỉ nhẹ trở tay môt cái, hồng nhan liền bạc đầu.
Nhưng nghĩ lại trong lúc này, tôi lại càng có nhiều cảm xúc sâu sắc.
Tôi ôm lấy anh, áp mặt lên bờ vai anh, dụi vào đó không nói gì.
Đào Hoa Thiếu cũng không nói, cúi xuống hôn vào tóc tôi, giọng nói khàn khàn nói xin lỗi.
Tôi ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt trong suốt của anh ngay trên mặt mình, tôi nghe giong nói rõ ràng của chính mình nói rằng: “Đào Hoa Thiếu, chúng ta mặc kệ chuyện này, được không?”
Anh mỉm cười nhìn tôi, đuôi mắt lộ những nếp nhăn nhỏ mỗi khi cười, có vẻ như ẩn giấu vô số bí mật, cúi đầu hỏi: “Lâm Vãn Từ tới rồi phải không?”
Tôi khẽ gật đầu, thành khẩn nói: ‘Muội không làm trang chủ, huynh cũng không tương trợ Hán vương. Chúng ta đi Mạc Da Sơn, không bao giờ…quay về Trung Nguyên nữa.”
Đào Hoa Thiếu thu nụ cười lại, nói: “Được, chuyện này ta sẽ cân nhắc.”
Lòng tôi cũng theo nụ cười của anh mà vụt tắt.
Anh đưa tay vuốt ve mặt tôi, dịu dàng nói: ‘Trời sắp sáng rồi, đi nghỉ ngơi đi. Lần sau không cho muội thức đêm như vậy nữa.”
Tôi bị anh ôm đi vào trong buồng, cơ thể dường như không còn là của tôi nữa, trong đầu có vô số âm thanh ầm ầm nổ tung, trào lên như muốn nhắc nhở tôi cái gì đó, bởi vì quá ầm ĩ khiến con người ta cảm thấy tuyệt vọng.
Đào Hoa Thiếu cởi trường bào, quay đầu lại xem tôi, mắt nheo lại, mái tóc trắng phất phơ trên chiếc áo mỏng, tựa như thần tiên.
Anh nhìn tôi trong chốc lát, bỗng nhiên thở dài, nói: “Sơ Cuồng, ta nhất định là bị ma ám rồi.”
Tôi kinh ngạc ngẩng lên nhìn anh.
Đào Hoa Thiếu nhìn thẳng vào tôi, tự châm biếm nói: “Cả ngày hôm nay ta không có một chút yên lòng nào, Hán vương lải nhải nói rất nhiều, giờ một chút ấn tượng ta cũng không có.”
Tôi càng thêm không hiểu: “Hả?”
Anh nói: “Đầu óc của ta chỉ nghĩ đến muội, Lâm Vãn Từ yêu cầu gì khiến muội bất an, đúng không?”
Tôi há mồm định nói.
Đào Hoa Thiếu mỉm cười nói: “Sáng sớm ngày hôm nay thấy tâm trạng muội bất an. Tuy rằng muội không ngốc, nhưng có một số việc lại rất hay để tâm vào việc vụn vặt.”
Tôi phản kháng: “Làm gì có chứ?”
Anh phá lên cười: “Không có? Hiện giờ trong lòng muội đang nghĩ gì?”
Tội bị anh làm cho mơ hồ, nói: “Nghĩ cái gì cơ?”
Đào Hoa Thiếu xoa xoa đầu tôi, dịu dàng nói:”Ngốc ạ, vốn định ngày mai mới nói cho muội biết, nhưng…” Anh nghiêng đầu, bộ dạng rất khổ não: “Ta thật sự không đành lòng thấy muội khổ sở, cho nên…ta quyết định quay về Mạc Da Sơn, mặc kệ mọi chuyện.”
Tôi há hốc mồm, nhìn anh không nói thành lời.
Đào Hoa Thiếu trừng mắt nhìn tôi, dùng giọng nói vô cùng oan ức nói: “Thành công rồi, tốt xấu gì cũng cười một cái, ta đã hy sinh lớn như thế.”
Tôi hồi phục lại tinh thần, nhưng vẫn còn chút hoài nghi, truy hỏi anh đến cùng đó có phải là sự thật hay không? Sự việc quá thuận lợi, quả thực là không thể tin được.
Đào Hoa Thiếu tái mặt, giả vờ giận giữ nói: “Còn nghi ngờ lời ta nói, muội đúng là người đầu tiên đấy.”
Tôi hét lên một tiếng, mãnh liệt ôm anh nhào trên giường hôn tới tấp một phen. Một lát sau mới buông anh ra rồi đứng lên.
Ạnh kéo tay tôi, cười dài nói: “làm gì vậy?”
Tôi nói: “Thu dọn đồ đạc, không phải ngày mai đi sao…”
“Ông trời ơi.” Đào Hoa Thiếu thất bại nhắm mắt lại, kêu lên: “Muội nhất định là do ông trời phái tới hành hạ ta mà.”
Anh thuyết phục tôi quay lại giường, hôn nồng nhiệt. Đại não tôi lập tức trống rỗng, tình hình cụ thể và tỉ mỉ thế nào không thể tường thuật được, có hứng thú thì các vị không ngại cứ tưởng tượng trong khả năng, hoặc miêu tả sống hoặc từ thêm vào ngàn từ vạn chữ, an ủi xuân tình cũng không phải là một ý tưởng tồi.
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký