TV. If kids are entertained by two letters, imagine the fun they'll have with twenty-six. Open your child's imagination. Open a book.

Author Unknown

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3523 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 23:
ôi vẫn nghĩ rằng trong chuyện này có điểm gì chưa đúng, nhưng khổ nỗi nghĩ mãi mà không ra mấu chốt trong đó, liền từ bên hồ chậm rãi trở về.
Bệnh tình hoàng đế nguy kịch, Hán vương mưu phản, bàn đồ bảo tàng, chức vị trang chủ…Các chuyện này toàn bộ đến cùng lúc, nhanh như vậy, cấp bách như thế, như là có kế hoạch sẵn rồi không để cho người khác có cơ hội tỉ mỉ đánh giá lại.
Lâm Vãn Từ tất nhiên là nói dối, mà cũng không cần thiết phải như vậy. Cô ta tự biết không đấu lại Đào Hoa Thiếu, liền chủ động lấy lui làm tiến. Nhưng cô ta còn đánh cuộc một ván cờ với tôi. Dựa theo những lời cô ta nói, cô ta nhận ra tình cảm của Đào Hoa Thiếu đối với tôi, cho nên mới đi nước cờ đó. Nhưng nếu cô ta thua thì có gì mất chứ? Cô ta thất bại thì sao? Tôi có thể làm cho cô ta thua được không?
Rồi đột nhiên, một ý niệm trong đầu chợt lóe lên.
Cho đến tận lúc này, tôi mới nhận ra Lâm Vãn Từ vô cùng lợi hại. Cô ta hiểu sâu nhân tính, lại càng hiểu được tâm lý của nữ nhân. Tình yêu trên thế gian này, cho dù có hoàn mỹ hay không, thì trong nội tâm của một cô gái luôn có một cảm giác bất an, cái không đẹp đẽ thì đương nhiên là không có cảm giác an toàn, nhưng cái càng đẹp đẽ thì đó là một cảm giác bất an, nói đúng hơn là sự hoài nghi điều đó có thực hay không. Như là trong chuyện này, mặc dù tôi biết rõ Đào Hoa Thiếu yêu tôi, nhưng tôi vẫn luôn hiếu kỳ cuối cùng anh sẽ lựa chọn như nào.
Tôi nghĩ thông điểm này, bỗng nhiên trong lúc đó nội tâm như được gột rửa. Trong đầu vụt sáng, mọi chuyện ngầm sáng tỏ.
Nếu tôi muốn biết sự lựa chọn của Đào Hoa Thiếu, thì có thể trực tiếp đi hỏi thẳng anh, cần gì phải đi làm chức vị trang chủ này chứ? Trận này đối với tôi mà nói, một điểm tốt cũng không hề có. A, bao nhiêu tâm tư đeo nặng trên lưng cả một buổi chiều ngày hôm nay cuối cùng đã được ném xuống.
Tôi nghĩ xong cả người đều thấy nhẹ nhõm, bước đi càng nhanh chóng. Lúc đi ngang qua biệt viện Ngự trì sơn trang, ngay trước cổng lớn vừa đúng lúc có một chiếc xe ngựa sang trọng đỗ ở đó, bên cạnh là hai thiếu nữ tú lệ.
Tôi vô thức đi tới chỗ cây cối rậm rạp thuận tiện rình xem.
Không còn cách nào khác, người sống trong giang hồ thân bất do kỷ, tôi cũng bị ràng buộc như vậy thôi.
Chờ một lát, từ trong cổng lớn đi ra bốn năm người, đi trước là hai người chính là Lâm Vãn Từ và Nam Cung Tuấn Khanh, theo sau còn có Lạc Phi và Liễu Ám. Xem như vậy, chắc là Nam Cung Tuấn Khanh sắp chào tạm biệt rồi.
Quả nhiên, Nam Cung Tuấn Khanh dừng bước ở thềm đá, nhìn Lâm Vãn Từ nói: “Thân thể muội không khỏe, mau vào đi.”
Lâm Vãn Từ yếu đuối đứng ở bậc trên, cười mà không nói, dáng vẻ tươi cười của cô ta rất đẹp, đoán chừng qua con mắt của Nam Cung Tuấn Khanh nhìn cô ta, cũng đủ để làm lu mờ ánh trăng.
Cô ta đứng bất động, Nam Cung Tuấn Khanh cũng không đi, hai người cứ nhìn nhau, dường như người xung quanh đều là không khí.
Cuối cùng, dáng cười của Lâm Vãn Từ thu lại, nói: “Lâm Vãn Từ ta cả đời này nếu như nói thiếu ân tình của người nào đó, thì chính là Nam Cung Tuấn Khanh huynh.”
Cô ta nói xong một câu, không nhìn anh ta nữa mà vội vàng xoay người đi vào trong viện.
Nam Cung Tuấn Khanh vẫn còn si ngốc đứng ở bậc thềm đá, nét mặt luôn tỏ vẻ thờ ơ liền lộ ra sự vui sướng hớn hở, mơ màng.
Lạc Phi đứng sau anh ta nhìn chăm chú vào anh ta, nhưng anh ta không hề quay đầu lại.
Trên đời này luôn luôn có sự rõ ràng như vậy, một người cứ yên lặng đứng sau một người, có thể là anh ta không phải là không nhìn thấy, hoặc là lựa chọn không nhìn thấy, giống như Lâm Chí Dĩnh có một câu hát như này: “Anh luôn để lại cho em những giọt nước mắt của sự thất vọng trong tình yêu, những cảm xúc trao cho anh đã bị tan vỡ bởi người khác.”
Thông thường thông qua bất hạnh của người khác sẽ nhận ra hạnh phúc của riêng mình.
Tôi nhớ Đào Hoa Thiếu, liền không thèm để ý tới bọn họ nhanh chân chạy về, vừa mới bước vào cửa, ngẩng lên thấy Phượng Minh liền vội hỏi: “Đào Hoa Thiếu về chưa?”
Anh ta lắc đầu: “Chủ nhân đang ở Hán Vương phủ.”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Chủ nhân không nói. Hắn nói mời phu nhân hãy thu dọn những đồ đạc yêu thích hàng ngày lại, hai ngày nữa sẽ đi xa.
Tôi thốt lên: “Có đúng là Hán Vương đang chuẩn bị…?”
Phượng Minh cắt ngang lời tôi: “Thuộc hạ không biết.”
Tôi hạ giọng nói: “Tôi muốn đi gặp huynh ấy.”
“Giờ không tiện.”
“Vì sao?”
“Chủ nhận đang cùng Hán Vương nghị sự, hơn nữa phu nhân căn bản không vào được Hán vương phủ.”
“Chẳng lẽ Hán vương phủ là tường đồng vách sắt à?” Tôi bỏ qua anh ta, đi thẳng ra chuẩn bị ngựa.
Phượng Minh cản tôi lại, bất đắc dĩ nói: “Chủ nhân nói đêm nay nhất định trở về, ngươi nghe lời đi.”
Tôi dừng lại: “Huynh ấy nói đêm nay nhất định trở về?”
“Vâng.”
Tôi suy nghĩ một chút, đành phải tiếp tục chờ anh.
Tôi ngồi như vậy trước ánh đèn trong đêm chờ một người, lúc này mới cảm nhận được tâm tỉnh trách móc oán hận của bài thơ ca cổ xưa: “Tịch mịch xuân đình khoảng không dục hiểu, lê hoa đầy đất không ra môn.
Tôi chờ được một lúc thì không còn kiên nhẫn nữa, nếu mỗi ngày đều chờ đợi như này thì chắc phát điên lên mất.
Lúc Đào Hoa Thiếu trở về, tôi đã thay ba cây nến đỏ, bầu trời bên ngoài đã nhờ nhờ sắp sáng.
Anh không vào phòng ngay mà đứng ở cửa hơi nghiêng đầu nhìn tôi, trong dáng vẻ tươi cười phong trần ẩn chứa một sự mệt mỏi.
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký