Sự khác biệt giữa người thành công và những người khác không nằm ở chỗ thiếu sức mạnh, thiếu kiến thức, mà là ở chỗ thiếu ý chí.

Vince Lambardi

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3522 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 23:
ình viện rất yên tĩnh, làn gió mát thổi qua, trong viện lập tức tràn ngập mùi hương hoa theo gió bay tới. Lâm Vãn Từ im lặng đứng bên cửa sổ, bỗng nhiên nói một câu không liên quan tới câu chuyện.
Cô ta nói: “Sơ Cuồng, ta thật ao ước được như ngươi.”
Tôi không hiểu.
Cô ta lại nói thêm: ‘Lúc còn nhỏ, ta rất đố kỵ với ngươi.”
“Đố kỵ tôi về cái gì?”
“Tất cả về ngươi, kể cả lúc ngươi bị nghiêm phạt. Ngươi có một thân thể khỏe mạnh, có thể làm bất cứ chuyện gì.”
“Cô thanh khiết thông minh, sao lại có thể đố kỵ…”
“Ta tình nguyện ngốc đi một chút, mọi việc phiền muộn tự khác có người thông minh gánh cho…” Cô ta bật cười lên, dáng vẻ tươi cười tràn ngập hàm xúc châm biếm, “Ngươi hãy nhìn hoa ở trước cửa sổ xem…”
Tôi bước tới đứng sóng vai cùng cô ta. Dưới hành lang hoa nở đầy sắc đỏ, màu sắc và cánh hoa diễm lệ, rũ xuống mặt đât tựa như sắp héo úa.
Cô ta nhẹ nhàng nói: “Tuổi xuân của nữ nhân tựa như những bông hoa trong viện này, cây hoa tường vi cũng rất dẹp, hoa mẫu đơn càng đẹp, theo ngươi thì loại nào hơn, nhưng cũng đều không thể tươi tắn mãi, ngươi hái cũng được mà ngươi không hái thì chúng cũng cảm tạ ngươi. Cho nên, cổ nhân nói: “Hoa khai kham chiết thẳng thu chiết”, thật sự là có lý.”
Trong giọng nói của cô ta mơ hồ có hàm xúc tiếc hận.
Tôi im lặng không nói gì, sự cảnh giác vừa rồi đối với cô ta đã không còn sót lại chút gì. Toàn bộ hình ảnh của cô ta bỗng nhiên trong lúc này bị phá vỡ hoàn toàn, trước mắt chỉ là một cô gái nhỏ bé yếu đuối cần được giúp đỡ.
“Cô vì cái gì mà cho rằng tôi sẽ đi tiếp nhận chức vị trang chủ này?”
“Ta không biết. Sơ Cuồng, ta chỉ có một sự lựa chọn.” Cô ta nhìn tôi cười khổ, “Hiện giờ, địa vị và số phận của Ngự trì sơn trang nằm trong tay ngươi.”
Lần thứ hai tôi im lặng.
Cô ta không hy vọng Ngự trì sơn trang tham gia vào chuyện mưu phản, tôi không mong muốn Đào Hoa Thiếu mưu phản, sự việc trăm sông đổ về một biển này lại làm tôi do dự.
“Chuyện này tôi cần phải suy nghĩ thật kỹ.”
“Ta đợi tin tức của ngươi.”
Lâm Vãn Từ đi khá lâu rồi, trong không gian vẫn còn vương vấn mùi hương của cô ta, một mùi hương đặc biệt, nhạt nhưng bền lâu. Một sự thanh tuyệt thoát tục không diễn tả thành lời. Dưới hành lang có một loài hoa không rõ tên, vậy mà màu sắc mà cánh hoa trong ánh hoàng hôn chiều tà lại có một loại mùi rất cổ xưa, là màu sắc xuân kỳ đẹp nhất đã trôi qua, có nét rất giống ánh mắt của Lâm Vãn Từ lúc rời đi.
Hoàng hôn tràn ngập trong đình viện, Đào Hoa Thiếu vẫn chưa về.
Tiểu nha hoàn châm ngọn đèn lưu ly, tôi đờ người ra nhìn ngọn đèn. Phòng nuôi chim bồ câu sau hậu viện thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng “phốc..”, đó là tiếng cánh chim bồ câu. Tôi thầm khâm phục lão Phương, ông ta chẳng khác nào tai và mắt của Đào Hoa Thiếu, ông ta huấn luyện những con chim bồ câu này bay đến tận Nam Hải, bốn phương tám hướng, đem tin tức đi hoặc đem tin về. Thật sự là một tài năng đặc biệt, không hiểu Đào Hoa Thiếu trả tiền lương cho ông ta nhiều hay ít?
Tôi mải suy nghĩ, vô tình lại bước đến đó.
Ông ta thấy tôi, khàn khàn kêu: ‘Phu nhân.”
Tôi giật mình, thì ra ông ta không phải bị câm điếc.
Tôi nhìn đàn bồ câu, nói: “Tôi muốn mượn bồ câu giúp tôi một việc…”
Tôi còn chưa nói xong, ông ta lắc đầu nói: “Không được, phu nhân, không được.”
Tôi chau mày. Nhìn ông ta.
Nét mặt ông ta bình thản, nói: “Chúng chỉ nghe lời chủ nhân thôi.”
Lúc ông ta nói mắt vẫn nhìn chăm chú vào đàn bồ câu mà không hề nhìn tôi.
Bỗng nhiên trong lúc này tôi cảm thấy rất nản lòng, tôi không rõ Lâm Vãn Từ dựa vào đâu mà đến đây? Có thể thấy trong mắt họ chỉ có Đào Hoa Thiếu, không hề có tôi. Tôi chỉ là một phu nhân trên danh nghĩa mà thôi.
Tôi trở về phòng nghiêm túc suy nghĩ lại mọi chuyện rồi quyết định đi tìm Lâm Thiếu Từ. Tôi đi từ sau viện vào, anh ta nhìn thấy tôi thì không hề ngạc nhiên, dường như trên đời này không còn chuyện gì có thể khiến cho anh ta ngạc nhiên nữa.
Tôi nói: “Nói chuyện một chút nhé.”
Lâm Thiếu Từ không đáp, chỉ chăm chú nhìn ánh trăng non chiếu xuống nước hồ trong xanh, thần sắc vô cùng lãnh đạm.
“Lúc đầu tại Vô Tích, huynh nghe tin Ngọc Bích phong gặp nạn, liền lập tức nhanh chóng chạy về, rõ ràng là huynh rất quan tâm…”
“Đó là chuyện quá khứ rồi.” Lâm Thiếu Từ cắt ngang lời tôi.
“Hiện giờ thì có gì khác đâu?” Tôi càng không hiểu, “Tình cảnh hiện tại của Ngự trì sơn trang càng thêm khó khăn, lẽ nào huynh buông tay bỏ mặc ư?”
Lâm Thiếu Từ mím chặt môi lại, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt bình tĩnh lãnh đạm.
Tôi tiếp tục nói: “Sao huynh có thể đem chuyện này hoàn toàn quăng bỏ cho muội muội của huynh, đây là trách nhiệm của huynh, huynh nhẫn tâm…”
Anh ta bỗng nhiên nở nụ cười: “Vậy muội đi làm trang chủ đi, tìm đến ta làm gì chứ?”
Tôi cười lạnh nói: “Tôi tới tìm huynh, là bởi vì tôi nghĩ chuyện này có điểm kỳ lạ.”
Anh ta thản nhiên nói: “Hả? Có gì kỳ lạ?”
Tôi tức giận nói: “Nếu như tôi biết thì tới tìm huynh làm gì? Tôi chỉ cảm thấy chuyện này rất kỳ quái.”
Sắc mặt Lâm Thiếu Từ vẫn như cũ, “Thật xin lỗi, ta không thể giúp gì muội được.”
Tôi cười cười. Sau đó là sự yên lặng.
Tôi thở dài, nói: “Không biết gần đây Phong cô nương thế nào rồi?”
Lâm Thiếu Từ nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt sắc bén như dao: “Sao bỗng nhiên lại nhắc tới cô ta?”
Tôi nhún nhún vai, cười nói: “Thuận tiện hỏi thôi, không biết vì sao thấy huynh thì tôi lại không tự chủ được nhớ tới cô ấy.”
Ngữ khí cố tỏ ra thoải mái, trong lòng lần thứ hai cảm thán, Lâm Thiếu Từ thật sự là một người rất nhạy cảm.
Anh ta trầm ngâm không nói gì, một lát sau mới nói: “Nếu muội không còn việc gì nữa thì ta trở về đây.”
Tôi gật đầu: ‘Được.”
Anh ta xoay người trở về, đi được hai bước bỗng nhiên dừng lại, vẫn hướng lưng về tôi: “Sơ Cuồng, ta nhắc nhở muội. Sống trong giang hồ, có đôi khi ngay cả người thân cận mình nhất cũng không thể tin tưởng, bởi vì muội không biết sẽ trở thành vật hy sinh từ lúc nào.”
Tôi sửng sốt, chưa hiểu được ý tứ thì anh ta đã đi xa rồi, vạt áo xanh phất phơ bé dần, cứ đi thẳng về phía trước cho đến khi mờ dần mờ dần rồi không còn bóng dáng.
Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy Lâm Thiếu Từ.
Từ nay về sau, anh ta biến mất trong chốn giang hồ, không còn ai gặp được anh ta nữa.
Sau này, tôi ở trong thành Lưu Vân ở Mạc Da Sơn, nghe một vị bằng hữu qua đường nói đến một sự kiện oanh động võ lâm, Thất hải liên hoàn đảo bị hải tặc Nam Hải trả thù, Nam Cung Tuấn Khanh bị thất thủ, may mà có một vị hòa thượng Thừa Chu đến xuất thủ tương trợ, mới đẩy lui được cường kịch, vị hòa thượng này chính là Lâm thiếu chủ của Ngự trì sơn trang. Còn có người nói, Nam Cung Tuấn Khanh cuối cùng cưới vị hải tặc kia, nhất thống Nam Hải.
Đấy là chuyện sau này.
Còn vào lúc này, tôi bị những lời của anh ta nói mà không hiểu gì hết, lầm bẩm mắng anh ta mắc bệnh thần kinh. Đến không lâu sau, tới mới cảm nhận sâu sắc tình cảnh bi thương trong những lời anh ta nói. Đó là một loại thống khổ tột cùng của một người đã bị người thân nhất của mình phản bội, không thể nói ra, không có ai để trút ra, chỉ có thể giữ ở trong lòng cho đến khi chết.
*Vài lời của mình với Lâm Thiếu Từ: Trong truyện này mình rất thích Lâm Thiếu Từ (không tính Đào Hoa Thiếu đâu đấy nhé). Mình cảm thấy anh ấy rất đáng thương, đáng thương từ đầu đến cuối. Anh ấy đáng ra phải được hưởng hạnh phúc, nhưng cuối cùng lại chỉ là hư vô, có lẽ đối với anh ấy, con đường đó là sự lựa chọn đúng đắn nhất. Dịch phần chương này mình cũng đã yêu anh ấy mất rồi. Tội nghiệp anh ấy quá.
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký