I like intellectual reading. It's to my mind what fiber is to my body.

Grey Livingston

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3522 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 22:
ó đúng như vậy thật không?”
“Đương nhiên là thật.”
“Đạo lý gì vậy?”
Tôi ngồi trước gương trang điểm nghiêng người qua nhìn anh, hỏi: “Vì sao cô ta lại đem bản đồ kho tàng tặng cho huynh?”
Đào Hoa Thiếu mỉm cười nhìn tôi, tỏ vẻ không biết: “Hay là cô ta biết, đó là lựa chọn duy nhất cô ta.”
“Điều kiện gì?” Tôi tiếp tục hỏi, “Lẽ nào cô ta hai tay dâng vô điều kiện ư?”
“Cô ta có một yêu cầu.”
“Yêu cầu gì?”
“Cô ta yêu cầu muội tiếp tục làm trang chủ Ngự trì sơn trang.”
Tôi sửng sốt, mái tóc đen từ trong tay tuột hẳn ra, bật cười nói: ‘Thiên hạ có chuyện tốt như vậy sao? Tặng không bàn đồ bảo tàng, cộng thêm chức vị trang chủ nữa.”
Đào Hoa Thiếu bước tới chải tóc cho tôi, nhìn tôi qua gương không nói gì.
Tôi nghi hoặc hỏi: “Chẳng lẽ bản đồ bảo tàng đó là giả?”
Đào Hoa Thiêu gõ gõ đầu tôi, cười nói: “Muội đó… có lúc thì thông minh quá…lúc thì lại quá ngốc nghếch. Nếu bản đồ bảo tàng đó là giả, cô ta hà tất phải đưa ra yêu cầu này?”
Tôi vẫn không hiểu, đưa đôi mắt trong suốt nhìn anh ở trong gương.
Gương mặt của anh đắm chìm trong ánh nắng sáng sớm. tinh thần và dáng vẻ rất tốt, ngữ khí có chút bất đắc dĩ, giải thích: “Lâm Vãn Từ đưa ra yêu cầu này là bởi vì cô ta biết, muội rất quan trọng đối với ta….”
“Chờ chút!: Tôi xoay người lại, ngửa đầu cười khanh khách, hỏi: ‘Muội thật sự quan trọng đối với huynh ư?”
Đào Hoa Thiếu mỉm cười không nói, chỉ cúi xuống hôn vào trán tôi, mới nói: ‘Đúng vậy, muội rất quan trọng đối với ta.”
“Quan trọng đến mức nào?” Tôi không bỏ qua, tiếp tục truy hỏi.
Anh trầm ngâm nói: “Rất quan trọng.”
‘Rất quan trọng là quan trọng nhiều như nào?”
Anh không trả lời, giả vờ giận giữ. Tôi cười hôn nhẹ lên môi anh, nói: ‘Nói tiếp đi.”
Đào Hoa Thiếu ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài, nói: “Cô ta muốn muội một lần nữa làm trang chủ, chẳng khác nào đem bản thân mình vào một đường không có đường lui, song song với đó cũng là để dè chừng ta. Ha hả. Nếu muội làm trang chủ Ngự trì sơn trang, biểu hiện rằng, Ngự trì sơn trang quy thuận Hán Vương, trên thực tế, cũng là một ràng buộc khiến ta lo lắng, đối với chuyện của Hán Vương, ta càng phải cẩn thận hành sự…”
Anh đột nhiên cười phá lên, quay lại nhìn tôi, nói: “Còn nữa, mục đích của cô ta và muội như nhau.”
Tôi không hiểu: “Mục đích của muội?”
Đào Hoa Thiếu mỉm cười: “Không phải muội vẫn mong ta không tương trợ Hán Vương hay sao?”
Tôi đứng lên, cười hì hì nói: ‘Nếu như nói như vậy, vị trí trang chủ này không thể không làm rồi.”
Anh hướng về tôi, cười nửa miệng nói: “Ta rốt cuộc bị cô lập hoàn toàn rồi phải không?”
Lúc này, tại hậu viện truyền đến tiếng của Hoằng Ngọc: ” Chiêu đó chưa đúng, phải như này…Đúng rồi, sau đó như này…” Rồi không có tiếng nữa, đại khái chắc là đang múa chiêu thức.
Tôi nhớ lại nghi vấn tối qua, lúc này đối chiếu với những lời Đào Hoa Thiếu vừa nói, trong lòng chợt hiểu: Anh tham gia chuyện mưu phản, đương nhiên không muốn tỏ mối quan hệ với Hoằng Ngọc, thì ra là anh bên ngoài tỏ ra lãnh đạm, nhưng thật ra bên trong đã sớm để người bên cạnh mình có đường lui.
Lúc này, nếu tôi đi làm chức vị trang chủ này, trái lại anh sẽ kéo theo Ngự trì sơn trang vào chuyện mưu phản này. Không nói đến kết quả thành bại ra sao, trước tiên đạo nghĩa của Ngự trì sơn trang đã không còn chỗ đứng nữa, ai làm trang chủ cũng chỉ có một kết quả, đó là gánh chịu trách nhiệm và bị bêu danh. Như vậy, Lâm Vãn Từ đưa ra yêu cầu như vậy, trên thực tế đang đánh cuộc tình cảm của Đào Hoa Thiếu đối với tôi.
Tuy rằng tôi không muốn Đào Hoa Thiếu tham gia vào chuyện mưu phản, nhưng cũng không thể đánh cuộc với tình cảm của chúng tôi trong tình thế này. Vì vậy, đây là một loại uy hiếp trá hình, tôi không muốn làm như vậy, càng không muốn tạo cho Đào Hoa Thiếu có cảm giác này…Hiện giờ, Lâm Vãn Từ đã bóc tràn tờ giấy này, đem vấn đề đặt lên bàn rồi…
Tôi càng nghĩ càng kinh hãi.
Đào Hoa Thiếu có đồng ý với yêu cầu này không? Nói cách khác, anh có vì tôi mà buông tay chuyện mưu phản không?
Ánh nắng phía song cửa sổ tràn ngập, trời trong nắng ấm, nhưng tôi lại cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo tràn vào người. Đào Hoa Thiếu đang nhìn ra ngoài cửa sổ, thần sắc lãnh đạm xa xôi.
Lúc này, anh bỗng nghiêng đầu lại, giả vờ giận giữ nói: “Sao còn chưa mặc quần áo? Nhanh đi, ta đói bụng rồi.” Nói xong xoay người lấy một bộ y phục màu xanh ngọc đưa cho tôi, tôi nhận lấy mặc vào người.
Hai người cùng đi rửa mặt mũi xong thì đi ăn điểm tâm, anh cùng với Phượng Minh đi vào thư phòng không thấy trở ra, cách một canh giờ Lão Phương lại từ phòng nuôi chim bồ câu chạy tới thư phòng mấy lần, trước giờ trưa, Đào Hoa Thiếu mới đột nhiên bước ra khỏi cửa.
Tôi mơ hồ cảm giác có một bầu không khí căng thẳng, dường như có chuyện gì đó sắp xảy ra, rõ ràng là ngay giữa ban ngày mà đã có một toan tính đang dần hình thành. Có thể là tin tức bệnh tình nguy kịch của Minh Nhân Tông bị tiết lộ ra ngoài cũng chưa biết chừng, trong triều Hán Vương có rất nhiều tai mắt, điều này hoàn toàn có thể.
Sau giờ ngọ, tôi đang trong tâm trang thấp thỏm bất an thì lại nghênh đón một vị khách không mời mà đến – Lâm Vãn Từ.
Cô ta đứng trước sân, mỉm cười nói: “Sơ Cuồng, đã lâu không gặp.”
Đó chính là giọng nói tối qua tôi đã nghe được. Cô ta mặc bộ trang phục cực kỳ đơn giản, tuy vậy vẫn toát lên vẻ tuyệt đại tao nhã.
Tôi ngẩn ra chưa kịp nói gì, bên cạnh bỗng nghe có người lao ra, kêu lên: “Vãn Từ tiểu thư….đúng là Vãn Từ tiểu thư…”
Trên mặt Đỗ Đỗ Điểu lộ rõ hai chữ vui sướng tột độ, dáng vẻ thành kính như giáo đồ gặp phải thánh chủ quá bộ đến.
Lâm Vãn Từ hướng về cậu ta mỉm cười nhưng không đáp lời.
Sắc mặt cậu ta ửng hồng, ngượng ngùng, sự nhanh mồm nhanh miệng thường ngày không biết đi đâu mất, không còn là loại công tử thích làm ra vẻ phong lưu, ngược lại giống như một cậu bé hay xấu hổ mà tôi chưa từng thấy qua.
Tôi ho khẽ một tiếng, nhắc nhở cậu ta: “Đỗ công tử, Hoằng Ngọc cô nương vừa tìm cậu.”
Nét mặt cậu ta lộ vẻ thất vọng, trong miệng lầm bầm không rõ nói gì, hai bàn chân như dính trên mặt đất.
Tôi bỏ mặc cậu ta, đối diện với Lâm Vãn Từ, nói: “Chúng ta vào nhà nói chuyện.”
Cô ta mỉm cười gật đầu.
Chúng tôi vào phòng khách ngồi xuống, tôi định căn dặn hạ nhân mang trà lên.
Cô ta đứng lên cản tôi ại, mỉm cười nói: “Sơ Cuồng, không có việc không đi đến đền thờ, ta có việc muốn nhờ.”
“Chuyện gì?” Sắc mặt tôi thản nhiên.
“Mời trở lại Ngự trì sơn trang.” Giọng nói của cô ta rất nhẹ, nhưng lại vô cùng có trọng lực.
Tôi trầm ngâm nói: “Tôi đã là kẻ phản bội của Ngự trì sơn trang rồi.”
Cô ta nhìn thẳng tôi: “Ta nguyện thay gia phụ sẽ xin lỗi ngươi, tổ chức đại hội võ lâm rồi sẽ giải thích cho bằng hữu giang hồ chuyện này.”
Tôi hiếu kỳ hỏi: ‘Cô định giải thích thế nào với bằng hữu giang hồ?”
Cô ta mỉm cười nói: “Xin lỗi Sơ Cuồng, ta tạm thời không tiện nói ra.”
Những lời này nếu là người khác nói, tôi sẽ chỉ cười nhạt, nhưng là từ miệng cô ta nói ra, có một cảm giác vô cùng thành khẩn chân thành tha thiết, khiến người khác phải tin tưởng vào nổi khổ của cô ta.
Tôi im lặng một lúc, nói: “Cổ nhân nói xuất giá tòng phu, chuyện này tôi phải hỏi trượng phụ tôi một chút.”
Cô ta mỉm cười nhìn tôi, nhẹ nhàng nói: “Sở tiên sinh nói, chuyện này sẽ do ngươi tự quyết định.”
Tôi ngây người ra, kinh ngạc không nói nên lời.
Đào Hoa Thiếu giao vấn đề này cho tôi giải quyết…Ngất xỉu, tôi cũng không muốn anh làm chuyện mưu phản, cũng không muốn làm cho anh khó xử…Choáng, sao anh lại có thể đem vấn đề to lớn này để tôi tự quyết định cơ chứ?
Lâm Vãn Từ vẫn im lặng, mỉm cười nhìn tôi, ôn hòa thân thiết.
“Sơ Cuồng, ta biết ngươi lo lắng điều gì, cũng hiểu trong khoàng thời gian ngắn rất khó đưa ra quyết định, cho nên, ta cũng không nóng lòng biết ngay đáp án. Nhưng ta cần phải thẳng thắn nói cho ngươi biết…”
Giọng nói của cô ta nhẹ nhàng êm tai, tốc độ rất vừa phải.
“Theo ta hiểu, Sở tiên sinh là một người siêu phàm thoát tục. Vì quá siêu phàm thoát tục, hắn mới dám bất chấp thiên hạ tương trợ Hán Vưng tạo phản. Bởi vì, trong mắt hắn đó chỉ là một trò chơi. Thực tế, hắn cũng không phải nhất định tương trợ Hán Vương tạo phản, mưu đoạt thiên hạ. Hắn chỉ muốn thể hiện năng lực xưng bá thiên hạ mà thôi. Có thể sau khi thành công, hắn sẽ giã từ sự nghiệp đang trên đỉnh vinh quang, mà không muốn hưởng thụ kết quả này.”
Tôi cũng chưa từng nghĩ tới điều này, ngượng ngùng không nói gì.
Cô ta tiếp tục nói: “Nhưng, Sơ Cuồng, ngươi đã đánh giá quá thấp trọng lượng suy nghĩ của Sở tiên sinh. Ngươi chỉ luôn muốn so sánh ngươi có quan trọng hơn không. Đó chính là nguyên nhân ta tìm tới ngươi…”
Tôi nhíu mày nói: “Tôi không hiểu, rốt cuộc cô muốn gì?”
“Ha hả, ta cũng không muốn nói vòng vo nữa. Mục đích của ta chỉ có một, đó chính là đảm bảo Ngự trì sơn trang không tham gia vào chuyện mưu phản của Hán Vương. Ngự trì sơn trang là thiên hạ đệ nhất trang, đứng đầu võ lâm Trung Nguyên, danh dự và địa vị mấy trăm năm qua tuyệt đối không thể bị hủy, càng không thể bị hủy trong tay Lâm gia ta.”
Cô ta dường như có chút kích động, chưa nói xong thần thái đã lộ vẻ vô cùng mệt mỏi.
Cô ta hơi nhắm mắt lại, im lặng một chút rồi mới nói tiếp: “Sơ Cuồng, chuyện này ta đã nghĩ rất kỹ rồi. Sở Thiên Dao là một người có thể nói không có kẽ hở, hầu như không thể tìm được nhược điểm gì. Duy nhất chỉ có thể là người bên cạnh hắn, đó chính là ngươi.”
Nói xong những lời cuối cùng, giọng nói cô ta rất nhỏ, hầu như không nghe được gì.
Lúc đó, ánh nắng phía tây chiếu vào gương mặt bên phải của cô ta, hàng mi dày mượt như cánh bướm run rẩy. Trong nháy mắt tôi có cảm thấy dường như cô ta là một người tuyết đang tan chảy, mỹ lệ mà yếu đuối, rung động lòng người mà tuyệt vọng.
Tôi không kìm được, hỏi: “Cô không sao chứ?”
Cô ta lắc lắc đầu, nói: “Bệnh cũ thôi.”
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký