Tính cách không thể được hình thành trong yên bình. Chỉ có trải nghiệm mới hun đúc tâm hồn, làm rõ tầm nhìn, sản sinh ra tham vọng, và giúp đạt được thành tựu.

Helen Keller

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3523 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 22:
hấy hai người họ sắp bước tới hành lang, Lâm Thiếu Từ một tay kéo tôi vào trong phòng, quan sát tôi từ đầu đến cuối, nói: “Muội mặc trang phục này, quả thật là không giống vị khách chút nào.”
“Ở đây có cổng sau không?”
“Cổng sau không có, sau cửa sổ thì có một.”
“Hẹn gặp lại.”
“Hoan nghênh thường xuyên đến.”
Tôi đẩy cửa sổ ra, thi triển khinh công lướt qua nước, đạp lên ánh trăng mà đi, ra đến sân, tới hàng liễu ngồi xuống bờ đê, đợi Đào Hoa Thiếu. Hừ! Để tôi xem chừng nào thì anh mới về?
Đúng lúc, đằng sau bỗng có tiếng người lạnh lùng nói một câu: “Thì ra là ngươi.”
Tôi giật mình hoảng hốt, quay lại nhìn, thì ra Nam Cung Tuấn Khanh mặc áo trường bào, dung nhan thuần khiết.
Tôi nhìn anh ta, ngạc nhiên nói: ‘Huynh trốn ở đây làm gì?”
Anh ta chỉ liếc mắt nhìn tôi rồi quay đầu chăm chú nhìn cây liễu rủ xuống hồ nước, nói: “Ta vẫn ở đây suốt.”
Tôi nhìn bốn phía toàn là liễu, cười gượng hỏi: ‘Mất ngủ hả?”
Nam Cung Tuấn Khanh không đáp, yên lặng một lúc rồi xoay người bỏ đi, mắt không thèm ngó đến tôi, ngữ khí thờ ơ: “Ta rất hiếu kỳ khách của Lâm Thiếu Từ rốt cuộc là ai, giờ thì đã biết.”
Tôi nhìn theo bóng lưng của anh ta, lẩm bẩm: “Chẳng hiểu ra sao cả.”
Lúc này, bóng tối tràn ngập, trên mặt hồ vấn vít sương mờ, bầu trời trong veo vắng lặng, ánh trăng huyền ảo lung linh chỉ còn một cái bóng mờ ảo phản chiếu trên mặt hồ.
Tôi đợi rất lâu cũng không thấy Đào Hoa Thiếu đi ra, tâm trạng từ không kiên nhẫn được trở nên không thể kiên nhẫn được nữa, dẫn đến nản lòng thoái chí. Vì vậy, tôi đi thẳng về nhà ngủ. Hừ, tùy anh chừng nào về thì về, hay là đừng bao giờ về nữa.
Lúc tôi trở về phòng, Phượng Minh vẫn chưa ngủ, không chỉ có anh ta chưa ngủ, Hoằng Ngọc cùng với Đỗ Đỗ Điểu cũng chưa ngủ, ba người đang luyện kiếm dưới ánh trăng, Phượng Minh tay cầm kiếm của Hoằng Ngọc, biểu diễn chiêu thức, nhìn thấy tôi cũng không ngạc nhiên, chỉ gật đầu chào, dường như biết tôi không ở trong phòng.
Tâm trạng tôi phiền muộn vẫn mặc y phục dạ hành ngã lăn ra giường, càng nghĩ càng giận, tai nghe tiếng múa kiếm ở hậu viện càng thấy phiền. Lật qua lật lại nửa ngày, rốt cuộc cũng nghe thấy tiếng mở cửa.
Đào Hoa Thiếu bước đến gần, hỏi nhỏ: “Đang ngủ à?”
Tôi nhắm mắt xoay lưng về phía anh, tức giận nói:”Đang ngủ.”
Anh phì cười một tiếng, nói: “Buổi tối đi đâu vậy?”
“Ngoại trừ ngủ thì còn làm gì nữa.”
“Mặc y phục dạ hành để ngủ à?”
“Không được sao?”
Anh phá lên cười: “Đương nhiên là được…nhưng…những nút buộc của y phục này rất phiền phức với ta.”
Anh nói xong rồi lên giường ôm tôi, tôi mơ hồ ngửi thấy mùi thơm nhè nhẹ từ ống tay áo của anh, cơn giận lại bộc phát, liền hất tay anh ra.
Đào Hoa Thiếu yên lặng một hồi, giả vờ oan ức, nói: “Ta đến Tây sương phòng ngủ đây.”
Tôi không thèm để ý tới anh.
“Ta đi đây.” Anh lại nói tiếp, nhưng chân thì không hề nhúc nhích.
Tôi định bỏ mặc anh, nhưng lại đổi ý xoay người ngồi dậy, bình tĩnh nhìn thẳng vào anh, mỉm cười nói: “Được, huynh đi tây sương phòng nếu như không ngủ được, thì có thể đọc thơ, viết một bài thơ về…”
Đào Hoa Thiếu lập tức ngồi xuống, cười hì hì hỏi: “Là thơ gì?”
Tôi chăm chú nhìn anh, thì thầm từng câu: “Hữu mỹ một người, uyển như thanh dương, nghiên tư xảo tiếu, hòa mị…”
Tôi còn chưa ngâm xong, anh đã bật cười to.
Tôi cười lạnh, nói: ‘Cười vui lắm hả?”
Anh vui vẻ, liên tục gật đầu.
Tôi lạnh lùng nói: “Vậy giờ thì huynh đi Tây sương phòng một mình đi.”
Anh ngồi im, mắt nhìn tôi, đôi đồng tử trong suốt, ý cười dịu dàng tràn ngập. Tôi thở dài, đưa tay vuốt ve mặt anh, vuốt lên khóe mắt có những nếp nhăn nhỏ khi cười…đời người ngắn ngủi, dùng giận dỗi thật sự là không nên.
Đào Hoa Thiếu bắt lấy tay tôi khẽ hôn, cúi đầu xuống gọi tôi ngốc nghếch, rồi hôn môi tôi.
Một lát sau, anh buông ra, giận giữ nói: ‘Những….nút buộc này quả thật là rất phiền phức.”
Tôi nhịn cười, cố ý nói: ‘Võ công huynh giỏi như vậy, những nút buộc này làm khó được huynh sao?”
Đào Hoa Thiếu hừ một tiếng rồi lại tiếp tục hôn mãnh liệt, mười ngón tay linh hoạt tà ác, chỉ trong chốc lát tôi vội liên tục xin tha, nhanh chóng cởi chiếc y phục hạ hành chết tiệt kia xuống.
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký