However rare true love may be, it is less so than true friendship.

Unknown

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3526 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 22:
ôi quay người vào phòng vấn tóc lên, lấy một miếng vải đen bịt mặt lại, thay bộ y phục dạ hành màu đen rồi bay người qua tường đi một mạch đến biệt viện Ngự trì sơn trang ở gần Đại Minh hồ.
Nơi này tôi vốn rất quen thuộc, tôi phóng qua tường tránh mấy người bảo vệ rồi đi thẳng tới Cảnh trí viên tìm kiếm.
Cảnh trí viên cây cối xum xuê, hoa nở rực rỡ, tôi mới đi vào trong được vào bước liền nghe thấy có tiếng đàn du dương, thánh thót như hạt ngọc rơi, nghe vô cùng êm tai. Cách tán cây thưa thớt, xa xa tôi nhìn thấy một chòi nghỉ mát bốn bề nước bao quanh có một cô gái đang đánh đàn. Đào Hoa Thiếu chắp tay đứng bên cạnh, nhìn không rõ biểu hiện trên nét mặt anh, nhưng nhìn thần thái có vẻ rất say mê.
Tôi hơi do dự, đang nghĩ có nên qua đó hay không, bỗng nhiên ngửi thấy mùi son phấn của phụ nữ, bên trái có tiếng động rất nhỏ đang vang đến, dưới tán cây hoa có một bóng người đang bước tới.
Tôi vội nấp vào trong bụi cây, vừa mới ẩn mình thì nghe tiếng quát khẽ: “Là ai?”
Tôi lại càng hoảng hốt, lại nghe giọng nữ lạnh lùng nói: “Liễu cô nương không nhận ra ta ư?”
Một bóng người đi ra, khẽ cười: “Thì ra là Lạc Phi cô nương, đã muộn thế này rồi, ngươi không đi hầu hạ quân chủ nhà ngươi, chạy tới đây làm gì?” Ngữ khí cực kỳ khinh miệt.
Lạc Phi lạnh lùng nói: “Ta đến tìm Lâm Vãn Từ, mau gọi cô ta ra đây.”
Liễu Ám cười nói: “Tiểu thư nhà ta đang tiếp khách, không rảnh.”
Ngữ khí Lạc Phi trở nên tức giận: “Quân chủ nhà ta vì ả mà bị trọng thương, nhưng ả ta đêm hôm khuya khoắt lại hẹn hò với nam nhân khác….”
Liễu Ám cắt ngang lời cô ta, quát khẽ: “Lạc Phi cô nương, xin chú ý lời nói của ngươi.”
Lạc Phi không nói gì, hai người gườm gườm nhìn nhau, bầu không khí trở nên nặng nề. Lúc này, ở chòi nghỉ mát khúc nhạc đang ở đoạn cao trào, âm thanh cao vut. Như đang phối nhạc đối với tình hình trước mắt.
Liễu Ám phá vỡ bầu không khí yên lặng, nói: “Lạc Phi cô nương. Ta đã nói rồi, cô nương hãy về phòng ngủ đi.”
Lạc Phi không đáp, bỗng nhiên cổ tay khẽ lật, một luồng hàn quang nhằm trước ngực Liễu Ám đâm tới, vô cùng nhanh và tàn nhẫn, hai người cách nhau chưa tới ba bước, Liễu Ám lần này chắc sẽ không thể tránh khỏi.
Trong nháy mắt, một điểm bạch quang từ xa phóng tới chạm vào thanh chủy thủ của Lạc Phi, thanh chủy thủ rơi xuống đất. Cùng lúc đó, khúc nhạc trong đình cũng kết thúc, dư âm vẫn ngân nga không dứt.
Đào Hoa Thiếu vỗ tay, ngâm: “Hữu mỹ một người, giống thanh dương. Nghiên tư xảo tiếu, hòa mị dụng tâm. Tri âm thức khúc, thiện làm vui phương…”
Âm thanh trầm ấm vang lên trong bóng đêm rồi truyền thẳng đến tai tôi làm tôi như muốn bốc hỏa.
Từ chỗ tôi cách chòi nghỉ mát không dưới một trăm bước. Dĩ nhiên với công lực của Đào Hoa Thiếu làm sao không nghe được mọi động tĩnh ở đây chứ, nhưng anh đúng là tỏ ra mắt điếc tai ngơ, tiếng đàn nghe hay như vậy sao? Thực sự là làm tôi tức chết mà.
Lúc này, Lạc Phi cúi đầu kêu lên: “Quân chủ.”
Ngữ khí nghe vô cùng uất ức.
Dưới cây bích đào là một Nam Cung Tuấn Khanh mặt trang phục bạch y, sắc mặt đẹp đẽ tái nhợt, ánh mắt lạnh lùng, giọng nói có chút giận giữ: “Còn không mau xin lỗi Liễu cô nương.”
Sắc mặt Lạc Phi không còn chút máu. Im lặng một lúc, rốt cuộc nói: “Xin lỗi.”
Liễu Ám hừ lạnh một tiếng rồi xoay người bỏ đi.
Sắc mặt Nam Cung Tuấn Khanh bưng kín không nhìn rõ hỉ nộ ái ố.
Lạc Phi khẽ ngước gương mặt thanh lệ nhìn hắn. Ánh mắt ngấn nước: “Quân chủ, người biết rõ cô ta chỉ là…chỉ là lợi dụng…Người đã sớm biết, vì sao lại chịu thiệt thòi như vậy…” Nói xong khóc không thành tiếng.
Nam Cung Tuấn Khanh im lặng.
Mùi hoa bích đào thơm ngát dưới ánh trăng, vô cùng thư thái.
Một lúc lâu sau, khóe môi hắn nhếch lên nụ cười, sự bi ai như ánh thái dương chớp qua khuôn mặt mỹ lệ mê hoặc lòng người của hắn.
“Ta biết, nhưng ta không có cách nào khác.”
Giọng nói của hắn thì thầm rất khẽ trong đêm trăng đầu mùa hạ, như làn gió đêm nhẹ lướt qua rồi mất hẳn.
“Nhưng, ta sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh quân chủ.”
“Ngươi về phòng trước đi.” Giọng nói của Nam Cung Tuấn Khanh lạnh lùng như cũ.
Lạc Phi ngừng khóc, cô ta nhắm mắt lại trầm mặc một chút, lúc mở mắt ra thì đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, lui ra sau hai bước rồi xoay người rời đi, lẻ loi dưới ánh trăng.
‘Đa tình chỉ có xuân đình nguyệt
Do ly vi nhân chiếu hoa rơi’
Nam Cung Tuấn Khanh đứng thẳng dưới ánh trăng, đôi mắt đẹp bình tĩnh nhìn vào chòi nghỉ mát, nét mặt không biểu lộ tình cảm.
Tôi cảm thấy vô cùng tiếc hận, thật là vô cùng đẹp đẽ. Nếu như tôi đúng như nữ đồng nghiệp đã từng nói, thì nhất định sẽ đem anh ta bán phân phối cho Trầm Túy Thiên. Hai người đó thật sự là một đôi tuyệt thế vô song do thiên địa tạo nên.
Nhưng, tiếc hận chỉ là tiếc hận, tôi còn phải đang để ý Đào Hoa THiếu, không thể hồng hạnh vượt tường được.
Tôi lưu luyến rời mắt khỏi Nam Cung Tuấn Khanh, hắn bỗng nhiên mở miệng.
“Các hạ ngồi chồm hỗm ở đó lâu như vậy, không thấy mệt à?”
Hả? Chẳng lẽ là nói tôi? Chắc không phải đâu. Tôi đâu có ngồi chồm hỗm chứ, rõ ràng là tôi đang dựa vào thân cây xem náo nhiệt mà, tuy nhiên, có thể nói người tôi hơi nghiêng vẹo đi chút thôi chứ chưa đến mức ngồi chồm hỗm.
Hắn xoay người lại, ánh mắt sáng như điện bắn tới.
Tôi không nhúc nhích, cũng không nói gì.
Đây không phải là một nơi tốt để giao thủ. Tôi bị Ngự trì sơn trang phỉ nhổ vì làm bọn họ mất mặt, hại Lâm Thiên Dịch trang chủ tiền nhiệm cùng bốn vị đàn chủ bị trọng thương, bọn họ hận tôi đến tận xương tủy chắc chắn không nương tay với tôi đâu…
“Ngươi không nói thì đừng trách ta không khách sao.”
Hắn bước tới gần, ống tay áo lay động trong gió đêm.
Tôi thầm kêu khổ, nghĩ trận chiến này chắc không thể tránh khỏi rồi.
Bỗng nhiên, có một gọng nói vang lên: “Đó là khách của ta.”
Tôi nhất thời ngừng thở, giương mắt nhìn người đó, cảm thấy gương mặt anh tuấn đó quá giống tòa băng sơn như trước nay chưa từng như vậy.
Nam Cung Tuấn Khanh dừng bước, lạnh lùng nói: “Vị khách của Lâm thiếu chủ thật là đặc biệt, che mặt khiến ta không nhận ra là ai.”
Lâm Thiếu Từ mỉm cười, ngữ khí có c hút dí dỏm: “Ai nói là không phải? Đêm nay còn có vị khách đặc biệt hơn, có nhà thủy tạ ngắm trắng giữa đêm khuya, không khỏi bồi hồi…”
Anh ta còn chưa nói õng, Nam Cung Tuấn Khanh đã phẩy tay áo bỏ đi, thân hình mau chóng biến mất không hình bóng.
Lâm Thiếu Từ vẫn còn mỉm cười, giờ lại lắc đầu thở dài, nói: “Tính tình này thực sự là một chút cũng chưa từng thay đổi.”
Anh ta nhìn tôi rất lâu, sắc mặt trở nên lãnh đạm, lạnh lùng nói: “Muội làm như vậy sẽ khiến tất cả rất khó xử đấy.”
Tôi tự biết đuối lý, cố chấp nói: “Xin lỗi, nhưng tôi có việc đến tìm huynh.”
Anh ta liếc mắt về chòi nghỉ mát, nói: “Đi theo ta.”
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký