Always read something that will make you look good if you die in the middle of it.

P.J. O'Rourke

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3523 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 18:
húng tôi đi được khoảng chừng hai tuần hương thì mũi ngửi thấy một mùi hương thơm ngát, lại đi qua một rừng cây, đi qua một ngọn núi nhỏ, trước mặt trở nên sáng ngời.
Dưới ánh trăng sáng tỏ, mấy nghìn cây hoa đào nở rực rỡ, những cánh hoa màu phấn hồng đan xen nhau, bốn phía cây cối xanh biếc, những giọt sương đêm còn đọng trên kẽ lá, một cơn gió nhẹ thổi tới, làn hương trong veo tràn vào lồng ngực, một sự thoải mái dễ chịu không nói nên lời.
Tôi nắm tay Đào Hoa Thiếu đi trên con đường rải đầy cánh hoa, dường như đang đi ngang qua một cảnh sắc thiên nhiên tuyệt đẹp. Chỉ trong chốc lát thấy phía trước có một trang viện có hàng rào chắn, bên trong hé ra ánh đèn dầu, dần dần có tiếng người..
Tần Hổ nói: “Đó là trang viện hoa đào của ái thiếp Mạnh trang chủ. Bởi vì…vị phu nhân này đam mê hoa đào, vì vậy Mạnh trang chủ mới cố ý trồng rất nhiều hoa đào nên được gọi là Đào Hoa Lâm.”
Tôi nói: “Vị Mạnh trang chủ này thật sự là phong lưu, chẳng hay vị phu nhân này là ái thiếp thứ mấy vậy?”
“Thứ chín. Mạnh trang chủ tiền tài rất mạnh, đối nhân xử thế hào hiệp rộng rãi, tìm vui mua cười thường vung tiền như rác…” Thái độ của hắn lộ vẻ vô cùng hâm mộ.
Đang nói chuyện thì đã ra khỏi Đào Hoa Lâm, trước tiền viện có hai gã vừa thấy chúng tôi lên hô lên một tiếng ngắn ngủi. Trong viện liền xuất hiện một ông già vóc dáng to mập, ôm quyền kêu lên: “Tần lão đệ, đệ khỏe chứ?”
Huynh đệ Tần Hổ cùng hô Mạnh trang chủ, rồi cùng vào trong hàn huyên. Tôi ngẩng lên nhìn, thấy trong phòng bày đại yến tiệc, ở đó đã có tám người đang ngồi. Chúng tôi được sắp xếp ngồi ở một góc. Mạnh trang chủ vội vàng giới thiệu mọi người, cái gì mà Trung Châu song hiệp, Huyền Đô đạo trưởng, Kim đao vô địch môn các loại, tôi thì chưa từng nghe bao giờ, hỏi nhỏ Đào Hoa Thiếu. Anh lắc đầu biểu thị chưa từng nghe qua.
Mọi người khách sáo với nhau vài câu rồi ngồi về vị trí.
Huyền Đô đạo trưởng thần sắc ngạo mạn nhất, mở miệng hỏi luôn: “Mạnh trang chủ, người đối đầu với ngươi rốt cuộc là ai?”
Mạnh trang chủ buông chén rượu, oán hận nói: “Chính là tiện nhân có chút địa vị, ả ta là người của Ngự trì sơn trang.”
Nghe vậy mọi người đều chấn động. Tôi thì càng thất kinh, không biết chuyện này thế nào mà lại liên quan đến Ngự trì sơn trang.
Đào Hoa Thiếu cũng kinh ngạc nhìn tôi, tôi nhìn anh, một đôi mắt trong suốt chiếu lên gương mặt tôi, tôi nhất thời cả kinh suýt bật kêu lên thành tiếng. May mà mọi người ồn ào hỏi Mạnh trang chủ tình hình cụ thể và tỉ mỉ nên không để ý tới tôi.
Đào Hoa Thiếu nói: ‘Sao vậy?”
Tôi lấy tay sờ vào da mặt mình, nói khẽ: “Muội chỉ cải nam trang thôi mà, ngày trước Dung Sơ Cuồng là trang chủ Ngự trì sơn trang, những người này sao lại không nhận ra muội chứ?”
Đào Hoa Thiếu ra hiệu ý bảo cũng không biết.
Lúc này, Mạnh trang chủ đang đầy căm phẫn thuật lại sự việc với mọi người: “Chuyện xảy ra vào buổi tối mấy ngày trước lúc lão phu nạp thiếp. Lão phu muốn kết hôn với Ngọc Nhi cô nương ở Minh Ngọc phường, lúc vào động phòng thì phát hiện Ngọc Nhi cô nương đã biến thành ả tiện nhân kia…”
Huyền Đô đạo trưởng phá lên cười ha hả, nói: “Giai nhân chủ động yêu thương nhung nhớ, Mạnh huynh phải vui vẻ mới đúng chứ, chẳng lẽ ả ta rất xấu ư?”
Mạnh trang chủ hừ nói: ‘Nói về tướng mạo, ả ta cũng có vài phần mỹ sắc, nhưng làm sao so được với Ngọc Nhi kiều mị trong lòng ta…Lúc đó lão phu thấy tướng mạo ả ta khả ái, nếu chịu nghe lời thì cứ lấy về. Ai ngờ ả ta lại chửi lão phu ầm lên, cực kỳ khó nghe…” Nói đến đây, chiếc cằm phì nộn rung lên không ngừng.
“Lão phu cả đời tự nhận hiểu nữ nhân, lúc đó thực sự cực kỳ tức giận, đã muốn tát ả một cái. Không ngờ ả tiện nhân này đúng là lại nhân cơ hội ra tay với lão phu, thân thủ lại cao. May mà lúc đó có mấy bằng hữu giang hồ ở đó, vốn đã có thể bắt được ả tiện nhân rồi, nhưng không biết từ đâu lại nhảy ra một tên tiểu tử dùng mê dược làm chân tay tất cả mọi người đều nhũn ra, để ả tiện nhân đó chạy thoát.”
Tôi thầm gật đầu, rất khớp với những lời Đỗ Đỗ Điểu nói.
Bỗng nhiên, lão ta mặt biến sắc, nghiến răng nói: “Đáng trách nhất chính là, ả tiện nhân đó còn quay lại, đã giết đi hai nhi tử của lão phu thì không nói, còn phóng hỏa đốt phòng ở, hủy đi tám rương cổ mà lão phu cực khổ cất giấu mấy chục năm nay. Quả thực là làm lão phu tức chết mà!”
Tôi nghe mà suýt cắn đứt lưỡi mình, đồ cổ so với cái chết của nhi tử còn quan trọng hơn! Đúng là cực phẩm hiếm có, chẳng lẽ con của lão ta không bằng so với tám chiếc rương cổ, lại còn chẳng để bụng hai cái chết của con mình…
Lúc này, Tần Hổ hỏi: “Mạnh trang chủ làm sao biết được ả tiện nhân đó là người của Ngự trì sơn trang vậy?”
Mạng trang chủ nhấp một ngụm trà, nói: ‘Lão phu ra ngoài Ngọc Minh phường hỏi thăm. Tú bà nói ngày ấy Ngọc Nhi cô nương có chết cũng không chịu lên kiệu, sau đó có một cô nương tới đòi chuộc thân cho nàng. Tú bà sợ lão phu truy cứu không dám thả người, vị cô nương đó tự xưng là người của Ngự trì sơn trang, tất cả hậu quả sẽ do nàng ta gánh chịu, tú bà liền thả người đi, rồi ả ta tự mình thì lên kiệu…”
Lão ta chưa nói xong, bỗng mắng chửi: “Ả tiện nhân Ngọc nhi kia cũng thật là khong biết điều, lão phu coi trọng ả, là tám đời tổ tông ả có phúc…”
Tôi cảm thấy đầu óc phiền não.
Huyền Đô đạo trưởng cười lạnh nói: “Ngự trì sơn trang thì có gì đặc biệt hơn người chứ? Trước đó vài ngày tại Thái Nguyên cũng đánh một trận hoa rơi nước chảy. Mạnh trang chủ, ả tiện nhân đó hiện đang ở đâu? Mọi người chúng ta cùng đi giáo huấn ả.”
Tôi cười nhạt, Ngự trì sơn trang mặc dù đang tổn hại nặng nề, nhưng đối phó với mấy người thì dư sức.
Mạnh trang chủ đứng lên ôm quyền một vòng, nói: “Đa tạ các huynh đệ đã lấy lại mặt mũi cho lão phu, đến đây tương trợ! Lão phu hẹn ả giờ tý tối nay gặp tại gò núi bên ngoài Đào Hoa Lâm.”
Huyền Đô đạo trưởng vỗ mạnh bàn, lớn tiếng nói: “Được, giờ tý đêm nay chúng ta sẽ đi giáo huấn ả tiện nhân đó.”
Mạnh trang chủ phát biểu vài lời cảm tạ, sau đó mọi người tận tình ăn uống, chờ đến khi ăn uống no say xong sẽ đi đại khai sát giới, xem tình hình này cứ như đối phương nằm trong lòng bàn tay bọn hắn.
Tôi và Đào Hoa Thiếu nhìn nhau, cùng cúi xuống nhấp rượu. Không biết tiện nhân mà bọn họ nói rốt cuộc là ai?
Một lúc sau, mặt trăng đã lên đỉnh, mọi người đều cầm binh khí, Mạnh trang chủ đi đầu đi qua Đào Hoa Lâm đi đến điểm hẹn trước. Chính là ngọn núi nhỏ mà chúng tôi vừa đi qua.
Tôi cùng với Đào Hoa Thiếu theo đuôi đoàn người đi lên núi, chỉ thấy ánh trăng nhô cao, bóng đêm mênh mông, dưới chân núi Đào Hoa Lâm chìm đắm dưới ánh trăng, vô cùng rõ ràng đẹp đẽ.
Mọi người đợi một lúc mà không có ai đến.
Huyền Đô đạo chưởng không kiên nhẫn, cười lạnh: “Chẳng lẽ ả tiện nhân biết tin tức, biết chúng ta ở đây, sợ không dám tới?”
Mạnh trang chủ nói: “Ta hẹn các vị tới đây, tin tức không hề tiết lộ…”
Đào Hoa Thiếu bỗng cười với tôi, nói nhỏ: “Tới rồi.”
Tôi tập trung lắng nghe, cách đó không xa có tiếng y phục vút qua. Lập tức thấy một bóng xanh bay người xuyên qua Đào Hoa Lâm mà tới, cánh hoa bị kình lực rơi rụng lả tả.
Mọi người đứng trên gò núi đồng loạt nhìn xuống.
Cô ta giống như hoa thần sống lại bay vút lên, người chưa tới mà một luồng kiếm quang nhanh như chớp bổ tới mọi người đang đứng trên gò núi, mọi người giật mình lùi lại. Cô ta cười khanh khách, nhanh nhẹn bay xuống đất.
Tôi đứng sau mọi người nên không nhìn rõ diện mạo cô ta, chỉ thấy y phục màu xanh, giọng nói và tiếng cười dễ nghe: “Lão sắc quỷ, ngươi hẹn những cao thủ này tới phải không? Đọc từng tên ra cho ta nghe một chút.”
Tôi vừa nghe được giọng nói đó liền sửng sốt, vội vã bước tới nhìn kỹ, quả nhiên là cô ta – Liễu Ám. Ngày đó tại Tô Châu là nha hoàn hầu hạ tôi, sau đó tại thành vô tích, Lâm Thiếu Từ vì chuyện ở Ngọc bích phong mà đi trước, cô ta cũng không biết ra sao, không ngờ lại xuất hiện ở đây.
Lúc này, Mạnh trang chủ lần lượt đọc tên mọi người ra.
Liễu Ám nghe xong, cười nhạt: “Ta còn tưởng là những đại nhân vật khó đối phó nào, đáng tiếc, những người này một tên ta cũng chưa từng nghe qua.”
Tôi thầm gật đầu, bọn tôi chưa từng nghe qua, xem ra toàn là những hạng người vô danh.
Cô ta vừa nói xong, Huyền Đô đạo chưởng liền rút kiếm ra đâm tới, mắng: “Ả tiện nhân cuồng vọng.”
Mọi người đều vẻ mặt giận giữ, cùng mắng chửi.
Liễu ám nhẹ nhàng xoay người tránh được chiêu kiêm, cười nói: “Cơn tức lớn như vậy, ngươi tu đạo gì vậy hả?”
Huyền Đô giận giữ mặt trắng bệch, đâm liên tiếp tám chiêu kiếm, Liễu Ám giơ kiếm lên chống đỡ, thân thủ nhanh nhẹn.
Đào Hoa Thiếu bỗng nói: “Những người này không phải là đối thủ của cô ta.”
Tôi kéo tay anh, nói: “Chúng ta về trước đi.”
Anh khẽ gật đầu, chúng tôi lặng lẽ xuống núi rồi đi vào Đào Hoa Lâm. Nhìn lại trên núi, lão đạo sĩ bộ pháp đã rối loạn không chống đỡ nổi, biểu hiện chật vật. Một lát sau nghe Liễu Ám cười to, kêu lên: “Các người cùng lên đi, ta đỡ phải lãng phí thời gian.”
Lại nghe có người quát mắng, tiếng binh khí giao nhau.
Đào Hoa Thiếu bỗng nói: “Chuyện này có điểm kỳ lạ.”
Tôi nói: “Sao vậy?”
Anh nhíu mày: “Dựa theo lời nói của Đỗ Đỗ Điểu thì Mạnh trang chủ muốn cướp gói đồ của Liễu Ám. Nhưng Mạnh trang chủ vì sao lại không nhắc tới vấn đề này chứ?”
“Lẽ nào họ Mạnh kia muốn giấu diếm chân tướng với bọn họ? Chẳng lẽ hộp sắt mà Liễu Ám lén trộm chính là hộp đồ cổ?”
Đào Hoa Thiếu không có ý kiến, hỏi ngược lại tôi: “Ví dụ nếu như trộm gì đó từ Mạnh gia trang, vậy thì có liên quan gì đến Thất hải liên hoàn đảo?”
Tôi sửng sốt: “Được rồi. Đêm đó tại Thanh Liên tự, các nàng lục soát trên người Đỗ Đỗ Điểu chỉ toàn là son phấn, hình như Tương Linh nói ‘Lạc phi tỷ tỷ’ gì đó…Chuyện này rất kỳ lạ.”
Đào Hoa Thiếu trầm ngâm nói: “Điều kiện trước tiên của sự việc là: xác định có một gói đồ…”
Tôi chợt lóe lên, nói: “Nói đúng hơn là, lời nói của Đỗ Đỗ Điểu đáng tin hơn, Mạnh trang chủ khả năng không biết hộp sắt này tồn tại.”
“Túi đồ đó Liễu Ám đưa cho Đỗ Đỗ Điểu, nhưng trong đó có gì đó lại là của Thất hải liên hoàn đảo. Chẳng lẽ Liễu Ám trộm đồ của Thất hải liên hoàn đảo? Vì sao cô ta lại đưa nó cho người khác?”
Anh không nói, khóe miệng bỗng nhiên nở nụ cười cân nhắc.
“Đồ vật này ngay cả Bạch liên giáo chủ Đường Thi Nhi cũng cảm thấy hứng thú, rốt cuộc đó là gì nhỉ?”
Tôi phì cười, người kia rốt cuộc là lộ tính tò mò rồi.
Bỗng nhiên, trên gò núi vang đến một tiếng chửi rất to của mạnh trang chủ, ngay sau đó là tiếng kêu thảm thiết, rồi mọi vật lại trở nên yên lặng, theo mùi gió thổi tới là mùi máu tanh tràn ngập nhưng bị mùi hương thơm ngát của Đào Hoa Lâm che át đi dường như không hề xảy ra điều gì.
Liễu Ám từ gò núi bay xuống rồi huýt lên tiếng huýt sáo, lập tức có một con ngựa trắng chạy tới. Cô ta phi thân lên ngựa chạy đi.
Tôi vội vàng đến bên đường tháo dây cương ngựa ra, nếu như đúng là túi đồ đó của cô ta, chúng theo theo cô ta cũng không sai. Huống hồ chuyện Dung Sơ Cuồng trúng độc tôi nghi ngờ có liên quan đến cô ta, vừa lúc có cơ hội để tìm hiểu.
Liễu Ám phóng ngựa đi một mạch đến nội thành Hà Bắc vào lúc sáng sớm rồi vào một khách điếm bình dân cũ nát nghỉ chân.
Chúng tôi xuống ngựa tại quán bên cạnh sớm hơn một chút.
Tôi nhìn chằm chằm vào cổng lớn của khách điếm bình dân, hỏi Đào Hoa Thiếu: “Huynh giỏi thuật dịch dung phải không?”
Đào Hoa Thiếu biết tôi không muốn chính diện tiếp xúc với Liễu Ám, liền bĩu môi hướng về nồi chảo của ông chủ, cười nói: “Ra đằng kia quệt hai đường là được.”
Tôi trừng mắt với anh, bất đắc dĩ thở dài: “Nói đến cũng rất kỳ lạ, huynh là người đỉnh đỉnh đại danh như vậy sao hết lần này đến lần khác không mấy ai nhận ra huynh.”
Anh hài hước cười nói: “Ha ha, kẻ địch quá nhiều, không thể không giỏi được.”
Tôi không thèm đếm xỉa tới anh, nói: “Không hiểu Phượng Minh giờ thế nào rồi?”
Đào Hoa Thiếu nói: “Đêm nay cần phải chạy tới thành Liêu.”
Tôi gật đầu.
Lúc này ở ở khách điếm đi ra một thiếu niên đội mũ che mặt đi về hướng bên phải, rồi rẽ vào một hẻm nhỏ.
Đào Hoa Thiếu bỗng nói: “Cô ta đi ra rồi.”
Tôi sửng sốt.
Anh nói: “Là người kia vừa ra, chính là Liễu Ám.”
Tôi vội ném nửa chiếc bánh nướng đang ăn dở bước vội theo.
Cô ta đi rất nhanh, rẽ bảy tám ngõ ngoằn nghoèo rất lâu rồi tới một bức tường màu xanh đen phi thân lên bay vào trong. Tôi đang định leo tường vào bỗng nhiên nghe Đào Hoa Thiếu gọi tôi.
Tôi quay đầu lại, lập tức giật mình hoảng sợ. Chỉ thấy anh mang một mặt nạ đen chỉ lộ ra đôi mắt trong trẻo, nếu không có y phục trên người thì tôi đã không nhận ra anh rồi. Anh cầm một chiếc mặt nạ màu trắng đưa cho tôi, cười nói: “Ta vừa mua đấy, như vậy mới xứng với danh hiệu Hắc bạch song sát.”
Tôi phì cười, nhận lấy đeo vào, cười nói: “Cô ta đi vào rồi.”
Đào Hoa Thiếu nắm lấy tay tôi nhẹ nhàng nhảy vào trong viện. Đứng ở bên trong có hai người vệ sĩ cao to vạm vỡ, nhìn thấy chúng tôi chưa kịp làm gì thì đã bị Đào Hoa Thiếu trong nháy mắt bắn ra kình lực diểm huyệt nói.
Khinh công của anh cao tuyệt, anh ôm tôi vút lên bức tường thành như quỷ mị không một tiếng động.
Tiếng một người đàn ông nói: “Chuyện Liễu cô nương làm đã xong chưa?”
Liễu Ám cười nói: “Đối phó với đám vô tích sự ở Mạnh gia trang thật dễ như trở bàn tay. Gần đây ngươi có tin gì không?”
Người đàn ông nói: “Đường Thi Nhi sẽ nhanh tới thành Liêu thôi, người của Thất hải liên hoàn đảo cũng đã đi rồi, về phía Quỷ cốc minh tạm thời không có động tĩnh gì.”
Liễu Ám hừ một tiếng: “Trầm Túy Thiên thật đúng là kiên nhẫn.”
Người đàn ông nói: “Sao không để nhóm Thiên Ảnh xuất động?”
Liễu Ám lạnh lùng nói: “Ta tự có sắp xếp.”
Tôi nghe vậy vô cùng giật mình. Theo tôi được biết nhóm Thiên Ảnh ở Ngự trì sơn trang trực tiếp nghe lệnh hai vị Các chủ, ngay cả Tứ đại đàn chủ cũng không có quyền ra lệnh cho bọn họ, lẽ nào nói Liễu Ám tại sơn trang có địa vị ngang với hai đại Các chủ, có lẽ còn cao hơn chăng?
Tôi lại nghe cô ta nói: “Thất hải liên hoàn đảo đã hạ lệnh truy sát vị thiếu niên kia, Trầm Túy Thiên không có lý do gì mà không tin. Có thể đang âm thầm hoạt động, ngươi phái thêm người hành động đi.”
Tiếng người đàn ông nói: “Kế hoạch của cô nương phải nói là không chê vào đâu được. Tất cả đều nằm trong dự liệu.”
Liễu Ám cười lạnh, nói: “Trò hay vừa mới bắt đầu thôi, ngươi cứ chờ mà coi.”
Người đàn ông cười nói: “Nhóm huynh đệ chúng ta quanh năm ở bên ngoài, không thể so với Liễu cô nương ở trong tổng đàn, kiến thức rộng rãi.”
Liễu Ám bỗng thở dài, nói: “Trận đánh ở Ngọc bích phong, Mai đàn chủ chết trong tay Trầm Túy Thiên, vị trí đó để trống lâu như vậy, có lẽ cũng nên bổ sung…”
‘Thật vậy sao?” Giọng nói của người đàn ông không giấu nổi niềm vui sướng.
Liễu Ám cười nói: “Lý Hương chủ vì sơn trang đã tận sức nhiều năm, nếu lần này làm tốt, ta sẽ…” Cô ta không nói hết câu, nhưng ý tứ thì đã rõ.
Người đàn ông vội đáp: “Thuộc hạ sẽ dốc toàn lực ứng phó, muôn chết cũng không chối từ.’
Bên trong lại yên ắng.
Đào Hoa Thiếu nhìn tôi, lộ vẻ không giải thích được. Tôi càng thêm kinh ngạc, nghe cách nói của cô ta như tự coi mình là trang chủ.
Một lúc sau, cô ta lại nói: “Ta tạm thời không thích hợp lộ diện. Phía thành Liêu ngươi tự mình phái hai huynh đệ đến đó theo dõi chặt vào. Có tình huống gì lập tức hồi báo.”
Người đàn ông vội vâng lệnh.
Liễu Ám cười nói: “Ta cũng nên đi thôi.”
Cô ta vừa nói xong, Đào Hoa Thiếu đã kéo tôi bay ra khỏi tường thành.
Tôi vừa rơi xuống đất, hỏi luôn: “Vậy nhỡ hai người hộ vệ tiết lộ tung tích chúng ta…”
‘Ta đã dùng thủ pháp điểm huyệt không ai có thể giải được. Bọn họ mặc dù biết nhưng cũng đã là chuyện sau mười canh giờ rồi.”
“Vậy hai người hộ vệ đó sẽ cho rằng Quỷ vô thường làm.”
Tôi tháo mặt nạ ra, cười nói: “Nhưng, nào có hắc bạch vô thường lại đi lại vào ban ngày đâu chứ, cẩn thận làm các cậu bé sợ đó, mau tháo xuống đi.”
Anh nghe lời tháo mặt nạ xuống, chúng tôi vừa mới trở về chỗ cũ liền dắt ngựa đến thẳng thành Liêu.
Tôi suy nghĩ tỉ mỉ lại mọi chuyện, nói: “Liễu Ám làm như vậy, chẳng lẽ là ý của Lâm Thiên Dịch?”
Đào Hoa Thiếu hỏi ngược lại: “Vì sao không phải là Lâm Thiếu Từ?”
Tôi sửng sốt: “Vì sao Lâm Thiếu Từ lại muốn làm như vậy?”
“Ngược lại Lâm Thiên Dịch không có lý do làm vậy.”
“Hả?”
“Chuyện này liên lụy đến Thất hải liên hoàn đảo, bạch liên giáo, quỷ cốc minh. Hiện giờ không nhận ra ai mới là mục tiêu cuối cùng. Nhưng, rõ ràng nhóm người Mạnh gia trang chỉ là quân cờ, Đỗ Đỗ Điểu cũng là quân cờ, chỉ e Thất hải liên hoàn đảo cũng là tướng cờ mà thôi.”
Anh nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt trong trẻo dồn ép: “Lâm Thiên Dịch là người của Bạch liên giáo. Vì sao hắn lại muốn làm vậy? Huống chi trận đánh ở Thái Nguyên võ công của hắn đã bị phế, chỉ e là không bì kịp với Quỷ cốc minh nữa, không có lý do chủ động gây chiến với bọn họ.”
Tôi yên lặng.
Đào Hoa Thiếu cười cười, nói: “Hiện giờ, Ngự trì sơn trang chủ động xuất kích, ngược lại rất giống tác phong của Lâm Thiếu từ, hắn tự biết Trầm Túy Thiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này, nhất định sẽ quay trở lại, cho nên mới giành đi trước một bước.”
Tôi có cái hiểu có cái không, nghi hoặc nói: “Vậy chiếc hộp sắt kia là mồi nhử ư?”
Đào Hoa Thiếu nheo mắt, thái độ kín như bưng.
“Tất cả mới chỉ là suy đoán thôi.”
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký