If you truly get in touch with a piece of carrot, you get in touch with the soil, the rain, the sunshine. You get in touch with Mother Earth and eating in such a way, you feel in touch with true life, your roots, and that is meditation. If we chew every morsel of our food in that way we become grateful and when you are grateful, you are happy.

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3522 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 16:
ám người Lâm Thiên Dịch tới vào canh ba giờ ngọ.
Ông ta mặc áo bào xám đứng ở giữa, hiên ngang giữ một khoảng cách, hai bên trái bên phải mỗi bên tám người, tầm vóc người nào cũng tráng kiện dũng mãnh, mắt lộ tinh quang, nhìn ra là biết toàn là cao thủ.
Lúc bọn họ tới, tôi và Trầm Túy Thiên đang uống rượu.
Một loại rượu mạnh được sản xuất ở quan ngoại, rượu vào miệng nóng rát như lửa, đi qua yết hầu nóng rực như đốt cháy lồng ngực. Loại cảm giác này khiến huyết mạch trong người chảy mạnh mẽ, vô số nhiệt huyết phun trào như muốn bùng phát ra khỏi cơ thể.
Rượu do Trầm Túy Thiên mang đến, anh ta nói, uống rượu thì phải chú trọng đến thiên thời địa lợi, hiện giờ vào giờ này ngày này thì nên uống loại rượu này. Tôi nâng chén rượu lên biểu thị sự tán thành.
Mùa xuân cuối tháng tư, ánh nắng tươi sáng êm dịu, ấm áp đến bình yên.
Trầm Túy Thiên đột nhiên hỏi tôi: “Dung cô nương, cô nghĩ Lâm Thiên Dịch là loại người như nào?”
Tôi uống cạn một chung rượu, mỉm cười nói: “Tiểu nhân đê tiện!”
Hắn nghiêm trang gật đầu: “Vậy ta yên tâm.”
Tôi cười nói: “Lúc trước huynh còn lo lắng gì?”
Hắn uống một hơi cạn sạch, nói: “Lão ta thân là nghĩa phụ của ngươi, đối với ngươi ân thâm tình trọng, ta lo lắng ngươi không toàn lực chống lại?”
Tôi giả vờ kinh ngạc giận giữ: “Huynh đã gặp qua loại bại hoại giang hồ nào lại giảng đạo nghĩa ân tình chưa?”
Trầm Túy Thiên phá lên cười.
“Cổ nhân từng nói, xuất giá tòng phu. Nếu tôi đã gả rồi thì đương nhiên là tôi nghe lời trượng phu.”
Tôi nói xong rồi quay đầu nhìn thẳng vào Lâm Thiên Dịch, lạnh lùng nói: “Nếu ai dám đụng đến một sợi tóc của trượng phu tôi, tôi tuyệt sẽ không bỏ qua cho người đó.”
Tiếng cười của Trầm Túy Thiên to hơn.
Sắc mặt Lâm Thiên Dịch sầm xuống, ánh mắt âm trầm chăm chú nhin tôi. Tôi chẳng sợ cũng nhìn thẳng vào ông ta. Nếu đã lộ mặt, bà đây cũng không phải là Dung Sơ Cuồng, lão cũng không cần phải giả bộ với mọi người làm gì nữa chứ?
Rốt cuộc, Lâm Thiên Dịch chuyển hướng nhìn về phía Trầm Túy Thiên, cười nói: “Từ lúc nào mà Trầm công tử gia nhập với Sở Thiên Dao vậy?”
Tôi hận! Con cáo già này muốn giở trò ly gián!
Trầm Túy Thiên cười ha hả, nói: “Trầm mỗ bất tài, trong lòng có chút thương hoa tiếc ngọc. Hôm nay giai nhân gặp nạn, làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn được chứ.”
Lâm Thiên Dịch mặt biến sắc, im lặng không nói.
Hai người cùng nhìn đối phương, trong ánh mắt đều toát lên sự kinh ngạc khó hiểu.
Rốt cuộc, Lâm Thiên Dịch nhíu mày nói: “Việc làm của Trầm công tử thật sự là ngoài dự đoán của mọi người.”
Trầm Túy Thiên mặt không đổi sắc, mỉm cười nói: “Cũng vậy thôi!”
Sắc mặt Lâm Thiên Dịch chuyển sang màu đỏ, con ngươi đột nhiên tràn đầy sát khí.
Tôi khó hiểu nhìn họ, không biết giữa hai người đó đang giở trò gì.
Lâm Thiên Dịch bỗng nhiên cất cao giọng, nói: “Hôm nay Ngự trì sơn trang thanh lý môn hộ, có người dám gây khó dễ sẽ trở thành kẻ địch của Ngự trì sơn trang, giết chết không tha.”
Ông ta vừa dứt lời, phía sau lập tức có hai bóng người bay ra nhanh như chớp, hai thanh kiếm mang hai luồng hàn khí đâm tới trước mặt. Tôi cười lạnh, nhanh chóng hất tay áo cuốn lấy thân kiếm, dùng khửu tay đánh trúng ngực một tên.Tayphải phát lực bắn chén rượu ra trúng vào giữa trán tên kia. Xương ngực một người vỡ nát, thổ huyết mà chết. Tên còn lại máu tóe ngay giữa trán, chết không nhắm mắt.
Những hành động này trong chớp mắt liên tiếp cùng kết thúc. Hai tên cùng ngã xuống đất, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng chưa kịp phát ra.
Tôi bình thản xoay người lại, phủi phủi góc áo, ánh mắt đảo qua những khuôn mặt đang khiếp sợ, cuối cùng đến là nét mặt của Lâm Thiên Dịch, cố ý ai oán nói: “Nghĩa phụ, từ nhỏ đến lớn tôi cái gì cũng nghe lời ông. Chỉ cần ông nói một tiếng, tôi lập tức đem chức vị trang chủ trả lại cho ông, ông cần gì phải…”
“Câm miệng!” Lâm Thiên Dịch phẫn nộ quát lên, khuôn mặt có biểu hiện như bị xương cá mắc kẹt trong cổ họng.
‘Thiên Vũ, Vô Cực, hãy bắt tiện nhân vong ân phụ nghĩa này cho ta!”
Tiêu Thiên Vũ cùng với Hải Vô Cực nghe vậy bối rối liếc mắt nhìn nhau, do dự cất bước.
Bống nhiên có người kêu lên: “Chậm đã!”
Tôi nghiêng đầu nhìn, thì ra là Yến Phù Phong.
Hắn đi tới, vẻ mặt khẩn thiết nhìn tôi.
“Sơ Cuồng, lão trang chủ luôn yêu thương muội. Tất cả đều do Sở Thiên Dao, chỉ cần muội giết chết hắn, tỏ rõ thái độ, ta tin tưởng lão trang chủ nhất định sẽ tha thứ cho muội.”
Hắn nói xong quay sang nhìn Lâm Thiên Dịch.
Lâm Thiên Dịch nét mặt vô cảm, con ngươi sâu thẳm lóe sáng, một lát mới nói: “Được, chỉ cần ngươi giết Sở Thiên Dao, ta sẽ bỏ qua mọi chuyện cũ.”
Tôi cầm lấy Vân đao rút đao ra khỏi vỏ, trả lời ông ta từng câu từng chữ: ” Mơ mộng hão huyền.”
Lời vừa dứt, mặt Yến Phù Phong xám như tro tàn.
Lâm Thiên Dịch ngửa đầu cười to một tràng dài. Bỗng nhiên ông ta dừng tiếng cười, nhìn sang hai bên trái phái, lạnh lùng nói: “Các ngươi đều đã nghe rồi đó, còn lo lắng gì nữa?”
Vừa nói xong từ hai bên trái phải mỗi bên lao ra ba người, sáu bóng người phi tới, chiêu thức ngắn gọn mà độc ác.
Tôi vung đao tiến tới, quét một đường vòng cung đẹp mắt, một cái đầu quay tròn giữa không trung, máu bắn ra như mưa.
Năm người khác ngửi thấy mùi máu tanh liền như mãnh thú phát cuồng, cùng gầm lên lao tới.
Tôi sử dụng vân đao điêu luyện, sát khí khốc liệt mà dứt khoát, tung hoành ngang học. Những cánh hoa lá cây trong đình bị sát khí sắc bén rơi xuống lả tả như mưa. Trầm Túy Thiên vẫn đứng yên bất động.
Tôi mạnh mẽ chém ra một đao bức bọn họ lui xuống, rồi nghiêng đầu liếc mắt về phía Tây sương phòng, Yến Tống Tiêu Hải bốn người đang động thủ với Phượng Minh, Phi Phi vẫn chưa xuất hiện.
Trong khoảnh khắc, năm người cùng vung kiếm sắc bén mang theo mấy đạo kình phong quét tới. Tôi không dám phân tâm vội múa đao lên đỡ, trong không gian yên ắng tiêu điều xơ xác liên tiếp có ba tiếng kêu thảm thiết ngắn ngủi vang lên, sát khí quanh người vừa yếu đi lập tức lại có thêm ba bóng trắng lao vào.
Trên cánh tay tôi bị trúng một kiếm, tôi dần dần cảm thấy khó khăn…
Bỗng nhiên, trong lúc đó có một luồng hàn khí lạnh lẽo xuất hiện, như băng tuyết mùa đông giá rét tràn vào giữa mùa hè khốc liệt, sát khí bốn phía lập tức giảm bớt đi ba phần.
Cuối cùng Trầm Túy Thiên cũng đã xuất thủ.
Tôi cùng với anh ta bị bao vây trong luồng kiếm ảnh, phi thân như bay, lúc bên trái lúc bên phải, lúc đông lúc tây, hai bóng người đen trắng trong đám người đang bao vây tấn công ngã xuống.
Lâm Thiên Dịch bỗng quát to: “Tất cả lui ra!”
Mọi người đều vâng lời lui hết ra.
Ngực tôi đau buốt, hai cánh tay rã rời nhưng tôi vẫn cố gắng chống đỡ.
Mười bảy người giờ chỉ còn chín người.
Yến Tống Tiêu Hải bốn người đều đã bị thương, nét mặt lộ vẻ đau đớn, hai người còn lại cũng đều thụ thương.
Uy hiếp lớn nhất chính là Lâm Thiên Dịch, cùng với ông ta còn có hai bạch y nhân bịt mặt, nói vậy đây chính là hai cao thủ thần bí rồi.
Trên mặt Trầm Túy Thiên vẫn nở nụ cười, quần áo bạch y nhiễm máu như hoa, không biết là máu của anh ta hay là máu của người khác.
Tôi quay sang nhìn Phượng Minh, lập tức thất kinh, anh ta đang dựa lưng vào hành lang, nửa người đều đang nhiễm máu đầm đìa, trường kiếm đã bị gãy, trên gương mặt tái nhợt còn bị một vết máu quét qua trán, nhìn thấy mà giật mình.
Tôi vội nhảy tới hành lang Tây sương phòng đỡ lấy anh ta: “Huynh sao rồi?”
Phượng Minh trau mày, lắc đầu.
Lâm Thiên Dịch vung tay lên, bạch y nhân bên trái di chuyển, từ bàn tay bắn ra một luồng sáng màu u lam bẳn thẳng tới Trầm Túy Thiên.
Ông ta quay sang nhìn tôi, cười lạnh nói: “Dung Sơ Cuồng, ta dưỡng dục và đào tạo ngươi hơn hai mươi năm, hôm nay…”
“Đừng có diễn trò giả mù sa mưa nữa, ông không thấy phiền à?” Tôi chẳng lưu tình mà cắt ngang lời ông ta.
Lâm Thiên Dịch bỗng nhiên nổi giận, tay áo bào không cử động mà cả người bỗng nhiên đã lao tới trước mặt, chưởng phong hùng mạnh áp tới.
Ngực tôi cứng lại không thể hô hấp, tôi vội vàng bay vút né tránh, ai ngờ chường phong như hình với bóng mạnh mẽ bám theo tôi, thì ra ngày đó tại huyện Khúc Dương người bịt mặt là ông ta, thảo nào vừa nhìn thấy Lâm Thiếu Từ liền bỏ đi.
Tôi chưa bao giờ thấy hoảng sợ như vậy, bay lên không trung rồi lấy hết sức chém mạnh một đao xuống, ngay tức khắc luồng chưởng phong yếu đi, tôi thừa cơ đáp xuống đất.
Ống tay áo của ông ta đột nhiên múa lên như phong ba sóng biển. luồng chưởng phong mạnh mẽ làm tôi lảo đảo, mắt không thể nhìn thấy gì, trong miệng có vị ngòn ngọt.
Cùng lúc đó có một âm thanh bén nhọn bắn thẳng đến sau gáy của tôi, có hai tiếng kêu sợ hãi thê lương bật lên.
Ngay sau đó liền nghe được tiếng nổ vang như sấm sét, đất đá bốn phía tung bay, khắp nơi dao động.
Trong bụi bặm hỗn loạn, một đôi bàn tay ấm áp đỡ lấy tấm lưng tôi đang sắp ngã xuống.
Tôi mở to mắt nhìn, nhất thời sợ đến hồn phi phách tán, há hốc mồm.
Anh giành nói: “Đừng nói gì cả!”
Tôi lập tức cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa toàn thân, tôi không nói lời nào, chỉ ngơ ngác nhìn anh…
Đào Hoa Thiếu mỉm cười, ánh mắt ấm áp mà thản nhiên, mái tóc trắng rũ xuống lộ ra khuôn mặt tuấn lãng tái nhợt của anh.
Anh dìu tôi đến hành lang rồi ngẩng đầu lên nhìn những người ở trong viện, ánh mắt bỗng trở nên thâm trầm sắc bén, như một luồng điện quét qua.
Tôi nhìn theo ánh mắt của anh, thấy Lâm Thiên Dịch đang dựa vào một đống phế tích thở dốc, mặt xám như tro tàn.
Trầm Túy Thiên nằm trên mặt đất, khóe môi có vết máu nhạt, trên mặt nở nụ cười yếu ớt, mấy người còn lại đều bất tỉnh.
Chỉ còn hai bạch y nhân đứng yên bất động, gương mặt đã bị khăn che lại nên không nhìn rõ biểu hiện, ánh mắt thì hung hãn dị thường. Trong yên lặng ngắn ngủi, Đào Hoa Thiếu nhìn Lâm Thiên Dịch, thản nhiên nói: “Thì ra ngươi là người của Bạch liên giáo, cũng hơi có chút bất ngờ đấy.”
Nghe vậy tất cả mọi người đều ngẩn ra.
Lâm Thiên Dịch là người của bạch liên giáo?
Trong lúc đó ánh mắt của hai người Yến Tống đều tập trung trên người Lâm Thiên Dịch, chỉ có Trầm Túy Thiên là thản nhiên, hình như đã biết từ lâu.
Trước ánh mắt kinh hãi của mọi người, Lâm Thiên Dịch đứng lên, chậm rãi sửa sang lại quần áo, im lặng nhìn hai bạch y nhân, bỗng nhiên nở nụ cười.
“Sở Thiên Dao, ngươi đã trúng độc của bản giáo là kịch độc “Hồng liên chi tâm”, ngươi còn có khí lực để mà chiến đấu sao?’
Lời này nói ra chẳng khác nào thừa nhận thân phận?
Trong đầu tôi như có luồng điện lóe lên, mọi manh mối từ trước đều hiện lên. Lâm Thiên Dịch là người của bạch liên giáo, đương nhiên biết rõ như lòng bàn tay việc tôi trúng độc, tôi lại bình yên vô sự, khó trách lão ta lại nghi ngờ tôi! Khó trách lão ta dám can đảm đem người tới đây!
Nói như vậy lão ta đột nhiên triệu tập đám người Tống Thanh Ca tới Thái Nguyên là vì Đường Thi Nhi? Truy sát Thiên trì tam thánh cũng là vì Đường Thi Nhi?”
Tôi tức giận nói: “Ông đúng là tên đê tiện, giậu đổ bìm leo…”
Lâm Thiên Dịch cười lạnh nói: “Nha đầu thối, ngươi cho rằng hôm nay hắn có năng lực bảo vệ người sao?’
Đào Hoa Thiếu kéo tôi, cười nói: “Sao ngươi không thử nhìn xem?”
Lâm Thiên Dịch biến sắc, chưa kịp ra hiệu gì thì hai gã bạch y nhân đột nhiên cùng nhau lao đến, sát khí mạnh mẽ như Trường Giang và Hoàng hà vỡ đê, cuồn cuộn tràn tới ngoài tầm kiểm soát.
Tôi cảm thấy xung quanh mình như bị vô số kim châm đâm trúng, lồng ngực bị tắc nghẹn không thể thở được.
Mái tóc trắng của Đào Hoa Thiếu bay bay trong gió, lòng bàn tay anh phát lực, cả người tôi bỗng nhiên bay lên rồi bình yên rơi vào trong phòng, cùng với đó là Phượng Minh.
Hai gã bạch y nhân đến cách Đào Hoa Thiếu ba thước, bỗng nhiên bị dừng lại trước không trung. Giống như bị một lực vô hình có luồng sát khí mãnh liệt cản lại.
Đúng vào lúc này có một thanh kiếm giống như hai lưỡi câu đi kèm theo đó là một luồng bạch quang hướng vào ngực anh.
Tôi sợ hãi tiếng kêu chưa kịp thốt ra, liền nghe thấy có tiếng vang nhỏ…
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký