No entertainment is so cheap as reading, nor any pleasure so lasting.

Mary Wortley Montagu

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3526 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 5:
ũi của Phong Đình Tạ còn linh hơn cả mũi chó, hắn lập tức cảm thấy có cái gì đó không bình thường. Hắn có nhịn không hỏi, nhưng cuối cùng đến trưa hắn không nhịn được, hỏi: "Hai người làm sao vậy?'
Tôi cầm đũa khẽ gõ hai cái, cười nhạt nói: "Nhận không ra, huynh đúng là bà tám."
"Bà tám?"
Cậu bé này có vẻ mặt thật thuần khiết, rõ ràng là chưa từng nghe thấy câu này bao giờ.
Tôi bỗng nhiên hiếu kỳ, không biết trên đường đi Phong Đình Tạ có nửa đêm ra ngoài không? Thấy anh ta cũng chừng hơn hai mươi tuổi, đang thời điểm hoocmon tràn trề.
"Tiểu Tạ, tôi hỏi huynh một chuyện, hãy thành thật trả lời tôi."
Phong Đình Tạ rụt đầu lại, ngồi thẳng lên, hỏi: "Muốn hỏi chuyện gì?"
"Chuyện tư."
"Vậy để xem có nên nói hay không nói."
Tôi chán nản, hất tay: "Bỏ đi. Không nói thì thôi."
Phong Đình Tạ suy nghĩ một lúc, cuối cùng nói: "Ngươi hỏi đi, chuyện gì?"
Tôi hé mắt nói: "Huynh phải hứa là sẽ thành thật trả lời."
Phong Đình Tạ gật đầu.
Tôi lập tức ngồi sát vào: "Huynh kết hôn chưa?"
Phong Đình Tạ rõ ràng là không đoán được sẽ bị hỏi câu này, mặt đỏ bừng: "Chưa."
"Huynh có bao nhiêu phụ nữ?"
Sắc mặt Phong Đình Tạ càng đỏ hơn, đôi mắt đen sáng như bàn thạch chiếu thẳng vào tôi.
Tôi nhắc nhở anh ta: 'Thành thật trả lời."
Phong Đình Tạ im lặng một lúc, cuối cùng hừ một tiếng: "Không có."
"Một người cũng không?" Tôi hét lên: "Trời ạ! Nói như vậy huynh vẫn là xử nam?"
Có lẽ âm thanh giọng nói của tôi hơi lớn, không ít ánh mắt xung quanh dồn về.
Phong Đình Tạ dữ tợn nhìn tôi, sắc mặt từ đỏ chuyển thành trắng rồi lát sau chuyển sang màu đen.
Tôi hạ giọng tiếp tục hỏi: "Như vậy..."
Phong Đình Tạ cáu kỉnh đứng lên: "Rốt cuộc ngươi muốn hỏi cái gì?"
Tôi cười làm lành nói: "Còn một vấn đề muốn hỏi. Hỏi xong, tôi sẽ nói cho huynh biết tối qua đã xảy ra chuyện gì."
Phong Đình Tạ lạnh lùng nói: "Ta không muốn biết chuyện của các ngươi."
Tôi bất đắc dĩ: "Nhưng tôi lại muốn nói cho huynh biết."
Phong Đình Tạ đỏ mặt, cúi đầu tĩnh tọa, mắt nhìn mũi mình. Hiếm khi thấy anh ta đỏ mặt, tôi vẫn đang muốn đùa anh ta, bỗng nhiên nhìn thoáng ra cửa thấy một người bước vào, tôi lập tức ngẩn ra.
Thật là một người rất dễ thương, mắt sáng môi đỏ, mặc trang phục màu trắng, tay cầm trường kiếm, tư thế hiên ngang, xem ra đây chính là giang hồ nữ hiệp trong truyền thuyết, tôi cực kỳ hâm mộ.
Cô gái vừa mới bước vào trong, lập tức có người ở một góc đứng lên gọi:"Hinh nhi, cuối cùng ngươi đã đến."
Tôi quay sang, thấy một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, mặt mũi bình thường không có điểm gì đặc biệt, nếu ở trong một đám đông thì rất khó nhận biết được người này, còn cô gái kia thì gọi ông ta là" Lục sư thúc.", vô cùng kính trọng.
"Hinh nhi, sư phụ của ngươi đâu?"
"Sư phụ chờ không được đã về Tế Nam trước rồi, lão nhân gia lệnh cho ta đến phối hợp với sư thúc." Ngữ khí của cô gái có chút lo lắng, liên tục hỏi: "Sư thúc, tình huống ở ngọc bích phong thế nào rồi? Thiếu Từ có bị thương không?"
Thiếu Từ? Tôi chấn động, chẳng lẽ là Lâm Thiếu Từ?
Sắc mặt Phong Đình Tạ cũng biến đổi, hơi nghiêng đầu.
"Trầm Túy Thiên dẫn người đánh vào Ngọc bích phong, Lâm lão tiên sinh cùng Vãn Từ tiểu thư lần lượt mất tích, Lâm thiếu chủ trước mắt vẫn không có tin tức gì."
"Dung trang chủ đâu? Nàng không trở về à?"
"Có người nói nàng đã chết."
Cô gái kia hai mắt trợn lên, bật thốt ra: "Không thể nào?"
"Hiện giờ trên giang hồ đồn đại rất nhiều, tình huống cụ thể thế nào ta cũng không rõ lắm." Người họ Lục kia nói xong đứng lên: "Tính tình sư phụ ngươi thật quá nóng này, hắn không phải là đối thủ của Trầm Túy Thiên, chúng ta phải lập tức đến Tế Nam ."
Trầm Túy Thiên tấn công Ngọc bích phong, Lâm lão tiên sinh và Vãn Từ tiểu thư cùng mất tích?
Nói như vậy Ngọc bích phong chính là tổng đà của Ngự trì sơn trang, đó chính là nguyên nhân mà Lâm Thiếu Từ một mình tới đó?
Tôi trầm tư, Phong Đình tạ vỗ vỗ tay tôi, thân thiết nói: 'Đừng lo lắng."
Tôi lập tức tỉnh táo lại, tôi là Dung Sơ Cuồng, là trang chủ của Ngự trì sơn trang, tuyệt không thể ngồi yên không lo, tôi phải đến Tế Nam .
Tôi cất cao giọng: "Nghe đây, mặc kệ huynh có đồng ý hay không, tôi phải đi Tế Nam trước.'
Tôi nhìn thẳng vào Phong Đình Tạ, dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt, giọng điệu rất cương quyết., sau đó đứng lên đi tìm Đào Hoa Thiếu.
Tôi ra sau viện tìm nửa ngày cũng không thấy bóng dáng đâu, đang định bỏ đi thì bỗng nghe sau bức tường vang lên vài tiếng ho khan.
"Xin thứ cho thuộc hạ nhiều chuyện." Một tiếng nói của đàn ông vang lên, rất cẩn trọng nói: "Sự tình đã không nằm trong lòng bàn tay của chúng ta rồi, ngài tội gì phải làm như vậy."
A? Tiếng nói này nghe quen quen.
Có tiếng ho rũ rượi.
"Ngươi không hiểu, Phượng Minh, ngươi còn không hiểu sao, đợi khi ngươi ở tuổi của ta rồi..." Giọng nói của Đào Hoa Thiếu nghe chua xót, dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Ngươi đi về trước đi."
"Thuộc hạ cáo lui."
Trong không khí mơ hồ có một cơn gió nhẹ, sắc trời bỗng nhiên tối sầm lại, trong viện lại yên tĩnh, ngoài tiếng ồn áo ở đại sảnh xuyên qua thì càng khiến yên tĩnh hơn.
Đào Hoa Thiếu thở dài, nói: "Đi ra đi."
Tôi bước ra, thấy sắc mặt Đào Hoa Thiếu tái nhợt, mỉm cười ôn hòa.
Tôi bình tĩnh nhìn anh: "Chúng ta không đi Thương Châu nữa, như vậy là mỗi người đi một ngả."
Đào Hoa Thiếu mỉm cười, không hỏi gì cả, chỉ gật đầu.
Tôi trừng mắt: "Huynh không hỏi lý do gì à?"
Đào Hoa Thiếu than: "Ta biết rồi."
"Huynh biết rồi?" Tôi la lên: "Làm sao huynh biết?"
"Trên giang hồ còn có chuyện gì mà ta không biết đâu chứ!" Đào Hoa Thiếu thở dài, cười yếu ớt: "Nhưng muội yên tâm, Lâm Thiếu Từ không kém thông minh hơn so muội đâu."
Tôi sửng sốt một lúc lâu mới nói: "Tôi rất ngạc nhiên, huynh nói chúng ta là bạn, nhưng huynh một ý giúp đỡ cũng không có."
Đào Hoa Thiếu mặt không đổi sắc, mỉm cười nói: "Nhưng là muội nói "mỗi người một ngả', ta lại không hề cảm thấy ngạc nhiên."
Đào Hoa Thiếu lẳng lặng nhìn tôi, ánh mắt như nhìn thấu lòng người.
"Bởi vì, muội biết lúc này có chuyện trọng đại, chuyến đi này rất hung hiểm, sinh tử khó liệu, muội không muốn ta đi chết cùng muội."
Tôi vừa cảm động lại vừa sợ, tuy chúng tôi mới quen nhau được hơn mười ngày, Đào Hoa Thiếu lại hiểu tôi như bạn thâm giao lâu năm, thật sự là một vai diễn lợi hại.
Tôi nói: "Đúng vậy. Tuy rằng tôi không biết huynh thực sự là ai. Nhưng ít nhất sức khỏe tôi đã gần hoàn toàn bình phục. Chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau, huynh không thiếu nợ tôi, tôi cũng không có lý do gì để yêu cầu huynh đi mạo hiểm vì tôi."
Đào Hoa Thiếu vẫn mỉm cười: "Sơ Cuồng, nhiều lúc muội ăn nói rất khôn khéo, nhưng thật ra lại rất khờ dại. Giang hồ đáng sợ hơn so với tưởng tượng của muội nhiều. Lúc này ta không thể đi cùng muội, muội phải cẩn thận."
Đào Hoa Thiếu nói xong bỗng nhiên lại ho rất nhiều, rồi vội vàng lấy khăn lụa ra che miệng.
'Huynh làm sao vậy?" Tôi giơ tay ra định dìu anh, lại bị anh né tránh.
"Tối qua bị phong hàn, cơ thể muội vừa khỏi, không nên lây bệnh nữa." Giọng nói của Đào Hoa Thiếu sau chiếc khăn lụa nghe rất nặng nề. "Giờ không còn sớm nữa, muội mau đi đi."
"Vậy..." Tôi không đành lòng: "Khi nào chúng ta gặp nhau?"
Đào Hoa Thiếu mỉm cười: "Yên tâm, ta sẽ không bỏ qua cho muội đâu."
Tôi ra ngoài cửa, Phong Đình Tạ đã chờ ở xe ngựa: "Cáo biệt với lang trung của ngươi à?"
Tôi liếc anh ta: 'Huynh nghe lén chúng tôi nói chuyện?"
Phong Đình Tạ hừ mũi: "Không cần nghe lén cũng biết, nhưng ta vẫn ngạc nhiên."
"Huynh học được bản lĩnh biết trước khi nào vậy?"
Biểu hiện của Phong Đình Tạ cam chịu: "Hắn giúp muội trừ đi hàn độc, nội lực tiêu hao quá độ, hai ngày nay đã không thể chống chọi được nữa nhưng ngươi lại không nhận ra. Ta vốn tưởng rằng hắn tận tâm với ngươi như vậy là đã để ý tới ngươi rồi, không thể tưởng tượng được hắn lại để ngươi một mình đi mạo hiểm."
"Nội lực tiêu hao quá độ?" Tôi sửng sốt.
Phong Đình Tạ lườm tôi: "Ngươi có lúc quá thông mình, có lúc lại quá ngốc nghếch. Nếu không phải hàng đêm hắn dùng nội lực giúp ngươi giải trừ hàn độc, ngươi có thể bình phục nhanh như vậy sao? Ngươi tưởng "Huyền băng hàn ngọc chưởng" của Trầm Túy Thiên là trò đùa à? Ngay cả thần y Lê Tú Nhiên cũng nói ngươi phải tĩnh dưỡng ba tháng mới có thể hồi phục được, còn hắn chỉ dùng thời gian ngắn ngủi bảy ngày đã trị khỏi cho ngươi rồi."
Tôi ngây người. Chẳng trách Đào Hoa Thiếu bỗng nhiên lại già đi rất nhiều. Chẳng lẽ anh không ngừng ho là vì bị lây nhiễm phong hàn?
Phong Đình Tạ nhíu mày, lẩm bẩm: "Kỳ lạ thật, người này võ công sâu không lường được, nhưng ta lại chưa từng nghe trên giang hồi có người tên là "Đào Hoa Thiếu' này."
"Vậy, rốt cuộc hắn là ai? Sao ngươi lại quen hắn?"
Anh chàng này nói chuyện với tôi càng lúc càng không khách sáo.
Tôi thở dài: 'Tôi cũng không biết, là tôi gặp hắn ở kỹ viện."
"Kỹ viện?" Phong Đình Tạ đỏ mặt, "Không ngờ ngươi lại có sở thích này."
Những lời này, Lâm Thiếu Từ cũng từng nói với tôi.
"Không nói nhiều nữa. Chúng ta lập tức đi Tế Nam ." Tôi nói, "Xe ngựa quá chậm, cưỡi ngựa đi."
Phong Đình Tạ do dự: "Ta lo lắng ngươi vừa mới khỏe lại, nhỡ..."
"Không sao. Nhưng không phải tôi cưỡi ngựa cùng huynh đâu."
"Vì sao?" Phong Đình Tạ ngạc nhiên hỏi.
"Bởi vì tôi không biết cưỡi ngựa, huynh đệ à."
Phong Đình Tạ giật mình, nói: "Thì ra mất trí nhớ lại đáng sợ như vậy."
Hình như Phong Đình Tạ còn sốt ruột muốn đến Tế Nam hơn tôi, trên đường đi không dừng lại, ăn cơm uống nước đều ở trên ngựa, một khắc cũng không để chậm trễ. Tôi khen ngợi anh ta: "Không ngờ bề ngoài nhìn huynh lạnh như băng, bên trong vẫn có tinh thần hiệp nghĩa."
Phong Đình Tạ sững người, rồi lập tức lạnh lùng nói: "Thật có lỗi đã khiến ngươi hiểu lầm, ta chỉ phụ trách bảo vệ an toàn của ngươi, chuyện khác không quan tâm đến."
Tôi phá lên cười: "Tôi biết huynh vẫn còn lương tâm, sẽ không thấy chết mà không cứu."
Phong Đình Tạ nghiêm túc nói: "Ta tuyệt không tham dự vào chuyện giang hồ phân tranh."
Tôi hỏi ngược lại: 'Nếu Ngự trì sơn trang bị hủy, tôi còn phải giúp huynh trộm bản danh sách nữa không?"
"Việc này ngươi yên tâm, Lâm thiếu chủ không kém cỏi như vậy đâu. Còn ngươi, cũng nhất định sẽ trộm bản danh sách đó." Phong Đình Tạ ung dung nói: 'Vào lúc này, Ngự trì sơn trang càng không muốn đắc tội với Sở Thiên Dao."
Tôi cứng họng, một lúc sau mới nói: "Tốt xấu gì chúng ta cũng là quan hệ hợp tác, huynh cứ khoanh tay đứng nhìn hay sao?"
Phong Đình Tạ cười: "Ngươi thật sự là lo bò trắng răng. Nhân duyên của Lâm Thiếu chủ vô cùng tốt, tình nhân thì đông, hơn nữa người nào người nấy lai lịch không hề kém, các nàng tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu, ví dụ như Liễu Hinh Nhi cô nương, nàng chẳng những tự mình đến đó, còn mời cả sư phụ mình là Thanh Huyền đạo trưởng đến nữa."
"Lâm Thiếu Từ nhiều tình nhân như vậy sao?" Tôi cảm giác tròng mắt của mình sắp rơi cả ra.
"Cứ chờ coi rồi sẽ thấy." Phong Đình Tạ cười ám muội, "Không đến hai ngày, toàn bộ nữ nhân quyến rũ trên giang hồ sẽ tập trung đến Tế Nam, mà ta lo lắng nhất chính là Dung cô nương...Ha ha, các nàng không phải chỉ dựa vào công phu mồm mép đâu, hiện giờ võ công của ngươi lại bị mất ..."
Tôi bị Phong Đình Tạ làm cho mơ hồ. Tảng băng Lâm Thiếu Từ lại có nhiều tình nhân trên giang hồ như vậy sao?
Phong Đình Tạ thấy tôi không nói gì, cười nói: "Sợ à?"
"Sợ cái đầu huynh." Tôi khinh thường: "Người nên lo lắng là huynh mới phải, nhiệm vụ của huynh là bảo vệ sự an toàn của tôi."
Phong Đình Tạ cười không nói.
Tôi bỗng nhiên nhớ tới một chuyện: "Đúng rồi. Lần trước huynh nhắc tới chuyện Ngọc bích phong. Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Sắc mặt Phong Đình Tạ biến đổi, ngậm chặt miệng lại.
Tôi dẫn dắt anh ta: 'Huynh xem, hiện giờ tôi bị mất trí nhớ, huynh không đem chuyện trước đây nói cho tôi biết, đến Tế Nam nếu xảy ra chuyện gì, hoặc là gặp phải kẻ thù, huynh cũng sẽ gặp phiền phức."
Tôi chờ một lát, vẫn không thấy anh ta phản ứng gì, bất đắc dĩ nói: "Thôi được, huynh không nói chuyện Ngọc bích phong, vậy có thể nói về chuyện của tôi."
Phong Đình Tạ im lặng một chút, nói: "Chuyện gì của ngươi?"
"Những chuyện có liên quan đến tôi trên giang hồ, trước đây võ công của tôi thế nào? Dùng binh khí gì? Binh khí xếp hạng gì? Cứ từ từ mà kể.'
Phong Đình Tạ cười thành tiếng: 'Xếp hạng binh khí? Ngươi tưởng tượng giỏi thật."
Choáng! Là tôi đọc trong "Phong vân đệ nhất đao" của Cổ Long, đương nhiên biết binh phổ Bách Hiểu Sanh.
"Liên quan đến võ công của ngươi, trên giang hồ quả thực đồn đại không ít..." Phong Đình Tạ dừng một chút, hình như lựa chọn từ ngữ: "Nếu thật sự tính võ công có bảy thứ hạng, thì võ công của ngươi đứng thứ hàng thứ năm trở nên.'
"Tôi lợi hại như vậy sao?" Tôi thăm dò, hai mắt nhìn theo khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh ta, mồm há hốc.
Phong Đình Tạ đỏ cả tai, không biết là do xấu hổ hay là nghẹn cười.
"Phải, ngươi rất lợi hại." Phong Đình Tạ tiếp tục nói: "Bình thường ngươi không mang theo binh khí gì, nhưng nghe nói ngươi dùng trường đao.Năm năm trước, ở Ngự trì sơn trạng mở đại hội tuyển chọn trang chủ, ngươi lấy vân đao đánh bại truy phong kiếm của Lâm Thiếu chủ, chiếm được vị trí trang chủ."
'A? Trang chủ đều là do tuyển cử hay sao?"
"Ngự trì sơn trang được thành lập trên một trăm sáu mươi ba năm rồi, mỗi trang chủ đều do tuyển cử chọn ra."
Oa! Dung Sơ Cuồng hoành tráng quá! Chờ chút, có vẻ không đúng.
"Nếu tôi thật sự lợi hại như vậy? Vì sao Trầm Túy Thiên đả thương được?"
Phong Đình Tạ nhăn trán: "Chuyện này cả giang hồ đều khiếp sợ. Không ai biết một đêm ở ở Cô Tô đã xảy ra chuyện gì. Chẳng lẽ ngươi thật sự không nhớ chút gì sao?"
Phong Đình Tạ nói xong nghiêng mặt nhìn tôi, hình như chờ đợi tôi khôi phục trí nhớ, thỏa mãn sự tò mò của anh ta.
Tôi lườm anh ta: "Vô nghĩa, nếu tôi nhớ được thì hỏi huynh làm gì."
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký