We have to continue to learn. We have to be open. And we have to be ready to release our knowledge in order to come to a higher understanding of reality.

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Cưng Chìu Tình Nhân Trẻ Con"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Hạ Vũ
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 12 - chưa đầy đủ
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 599 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 07:20:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 02
hương 2:
“Tôi tên là Niên Nhược Nhược, năm nay mười ba tuổi, Niên trong ‘Bái kim tảo, niên niên hảo’, Nhược trong ‘Cật nhược ngưu, tố nhược quy’…”. Đây là lần đầu tiên Niên Nhược Nhược xuất hiện tại Quan gia, cô đã chuẩn bị tốt bài tự giới thiệu một cách trôi chảy. Hồi nhỏ ở nông thôn, mỗi lần cậu thấy cô, đều sẽ cười và trêu ghẹo tên của cô, khuôn mặt tươi cười kia sẽ làm cô cảm thấy thật ấm áp.
Niên Nhược Nhược nằm mơ cũng chưa từng nghĩ tới có thể cùng người có quyền có thế (hào môn) có quan hệ, có thể đi vào Quan gia, chủ yếu là nhờ phúc của cậu.
Quan gia là địa phương vọng tộc, tài sản giàu có, hơn nữa có thế lực hắc đạo mà thịnh vượng phát đạt cũng luôn luôn chiếm được vị trí quan trọng cả 2 thế lực hắc bạch, một giây trước có thể chi một số tiền lớn để hỗ trợ các cuộc bầu cử quốc hội (hoa tuyệt bút tiền tài duy trì nghị viên tham chọn), thì giây tiếp theo lại vào thế giới ngầm gây nên cuộc chiến lớn giữa các bang phái, vừa chính vừa tà làm cho người ta khó có thể nắm bắt.
Cậu Phạm Thuyền là thủ hạ của nhị lão gia Quan Thiên Dưỡng, bệnh lâu thành tật, nửa năm trước nhận được kết quả khám sức khỏe của bệnh viện, phát hiện bị ung thư gan giai đoạn cuối, đại khái không sống được bao lâu nữa.
Phạm Thuyền theo nhị lão gia hơn nửa đời người, không vợ không con cái, là bang chủ tốt, thủ hạ hiếm có của nhị lão gia. Quan Thiên Dưỡng niệm tình hắn trung thành và tận tâm, hỏi hắn còn có nguyện vọng gì chưa hoàn thành, hắn liền nhớ tới đứa cháu bên ngoại của mình, chỉ còn nó sống lẻ loi hiu quạnh ở mảnh đất xa lạ này, bà con thân thích trong gia đình thì ở vùng quê xa xôi, lập tức thỉnh cầu nhị lão gia đem nàng nhận vào Quan gia.
Nhị lão gia hào khí, vỗ bộ ngực, nói: “A Thuyền ngươi yên tâm, có ta ở đây, Quan gia còn có thể cho nó ăn cơm!” Tâm nguyện lớn nhất đã đạt được, Phạm Thuyền chết cũng nhắm mắt.
Sau khi cậu qua đời, Niên Nhược Nhược rất nhanh được lão gia nhận vào Quan gia, ngày bước vào Quan gia cũng vừa vặn là ngày họp mặt gia đình một tháng một lần, nhờ đó nàng mới biết được cái gì gọi là đại gia đình.
Lão thái gia, các lão gia, phu nhân, thiếu gia, thiếu phu nhân, tiểu thư, cô phu nhân, biểu thiếu gia...... Tính tổng cộng có đến mấy chục người, cả đại gia đình tụ tập trong phòng ăn, đầy đủ xiêm áo ngũ bàn, tiếng người ồn ào như Tết.
Quan gia nhiều người, chi thứ càng nhiều, trong thời gian dài, Niên Nhược Nhược vẫn bị cái mối quan hệ cùng cách xưng hô rối rắm này làm cho đầu óc choáng váng.
Điều này cũng chưa tính gì, so với điều này thì càng đáng sợ hơn là Quan gia thật sự là quá lớn, diện tích hàng chục hecta, làm Niên Nhược Nhược thực sự kinh ngạc.
Cổng vào khu nhà Quan gia được bảo vệ nghiêm ngặt, bốn phía cực kỳ yên tĩnh, cây cối xanh tươi, chim hót hoa thơm, không có một chút ồn ào cùng tiếng la hét ầm ĩ của chốn thành thị, bên trong chia làm hai tòa trái phải, đều là biệt thự độc lập cao năm tầng, tòa nhà bên trái là nơi ở của gia đình đại lão gia, tòa nhà còn lại bên phải nơi ở của gia đình nhị lão gia, lão thái gia cùng gia đình tam lão gia ở trong tòa nhà có kiến trúc theo phong cách nhà Minh Trung Quốc, sâu nhất trong khu nhà.
Trong hoa viên có đình đài lầu các, có núi giả, có thác nước hơn nữa có sân tennis, bể bơi cùng một sân golf nhỏ, kiểu kiến trúc kết hợp cả phương Đông lẫn phương Tây này, mặc dù chẳng ra cái gì, nhưng có một sự hòa hợp kỳ lạ.
Ngày đó đi vào Quan gia, đúng vào mùa xuân, trời lúc nào cũng có những cơn mưa nhỏ, ở nông thôn trên vách tường của gia đình họ hàng treo hoàng lịch viết, cấm di chuyển, vào nhà mới, thoạt nhìn có vẻ sẽ rất không thuận lợi.
Lái xe Lí đem nàng tới chi thứ hai, má Quế từ trong tòa nhà bên phải đi ra, đó là nơi ở của gia đình nhị lão gia.
“Cháu vừa đến Quan gia, nhất định mọi chuyện phải dè dặt cẩn thận, cháu đã đến chi thứ hai, về sau chính là người của chi thứ hai, ngàn vạn lần chớ gây nên phiền toái, làm lão gia và phu nhân mất mặt, biết không?”
Má Quế sớm nghe quản gia nơi đó nói về thân thể của nàng, lại thấy nàng tuổi nhỏ như vậy, ngày thường cũng khéo léo thông minh, một gương mặt trái xoan cùng đôi mắt trong veo, đang có nét khẩn trương và bất an, trong lòng liền nảy sinh thương tiếc.
Người của Quan gia không phải là người dễ bắt nạt, mỗi người đều có thế lực, mỗi người đều có tâm tư, rắc rối, vạn nhất tiểu nha đầu này cái gì cũng không biết lại không cẩn thận chọc giận người trong Quan gia, sợ rằng sẽ bị phạt đến tan xương nát thịt.
“Nhược Nhược đã biết.”
Từ ngày vào Quan gia, vào ban ngày, trừ bỏ gặp qua nhị phu nhân cao cao tại thượng, còn có một chú bảo vệ có khuôn mặt hung hãn canh giữ ở ngoài khu nhà, ngoài ra chẳng có ai trong nhà để ý nhìn đến nàng, khó có cơ hội gặp được một người hòa ái dễ gần như vậy, Niên Nhược Nhược gắt gao túm góc áo má Quế, không nỡ buông tay.
“Việc cháu đến Quan gia, nhị lão gia đã nói qua với lão thái gia, lão thái gia cũng đã đồng ý, về sau cháu được cùng nhóm thiếu gia và tiểu thư đi thư viện đọc sách, tương lai có tiền đồ đừng quên ân đức của Quan gia, hiểu chưa?”
“Dạ!” Niên Nhược Nhược hiểu biết gật đầu.
“Ngoan lắm, chúng ta đi gặp lão thái gia.” Má Quế cười sờ sờ đầu nàng, đưa nàng đến tòa nhà lão thái gia đang ở.
Vừa vào phòng ăn của khu nhà, đưa mắt nhìn, Niên Nhược Nhược liền trợn tròn mắt.
Này cũng...... Rất xa xỉ nha! Niên Nhược Nhược thấy mình giống như đến thăm cố cung nhà Minh, sàn, nội thất tất cả đều là gỗ lim thượng đẳng, phát ra mùi hương cổ xưa, bốn phía vật trang trí đều là sứ men xanh, ngọc bích, ngà voi, sừng thú, làm nổi bật lên vẻ phú quý xa hoa.
Người cũng rất nhiều, cả trai lẫn gái, già trẻ lớn bé, đều ngồi vây quanh bàn ăn lớn cổ điển làm bằng gỗ lim, vô cùng náo nhiệt, trên bàn bày đầy đồ ăn mang nhiều màu sắc, hương vị phong phú, lại không có người nào động đũa.
Rõ ràng bọn họ đang đợi gì đó, Niên Nhược Nhược theo má Quế đứng ở vị trí cạnh tường, liếc mắt nhìn một đĩa tôm xốp giòn, vàng óng, mùi hương nức mũi trên bàn. Một tiếng “ực”, đem nước miếng như lũ lụt nuốt vào bụng.
Má Quế ở bên cạnh lén lút nói với nàng, cái người có thân hình cao lớn đang ngồi ngay ngắn kia, mái tóc hoa râm, mặc áo màu trắng chính là lão thái gia của Quan gia. Niên Nhược Nhược nhìn nhìn người có gương mặt kiên cường cứng nhắc, ánh mắt sáng ngời hữu thần, toàn thân đều tự nhiên mà phát ra hơi thở uy nghiêm, liền tự nhiên gật gật đầu.
Ôi! Gia đình có tiền rất là nhiều chuyện, quy củ nhiều nhứ vậy, lão gia gia uy nghiêm kia mà không kêu nói chữ “ăn cơm”, sẽ không có người dám ăn, ngồi bên kia là nhị phu nhân, lúc trước gặp mình có đến mười phần uy phong, lúc này lại rất lo âu, [như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than], khẳng định là đói bụng lắm, lại không có gan ăn trước.
Niên Nhược Nhược nhìn xa xa thấy canh gà nóng hổi, không nhịn được lại thay bọn họ tiếc nuối.
Lúc này, Lô quản gia ngoài cửa tiến vào, đi đến bên người lão thái gia, cung kính đưa tin: “Lão thái gia, các thiếu gia đã trở lại.”
Vừa dứt lời, lại có đoàn người tiến vào, đi ở phía trước là người đàn ông tuổi trẻ anh tuấn, dáng vẻ bất phàm, trán người này và lão thái gia cũng có vài phần giống nhau, phát ra tiềm lực lãnh đạo, cứng rắn nhưng ổn định.
“Tất cả đã trở lại?” Lão thái gia không giận tự uy đặt câu hỏi.
“Dạ, gia gia.” Người được xưng là Đường thiếu gia ngắn gọn đáp lời, sau đó đứng lại, lộ ra ba người phía sau.
Lão thái gia quét mắt kia mấy người, cất cao giọng nói: “Nghe nói ba anh em chúng bay rất vinh quang, lần trước bến tàu bị cướp, đấu thầu lần này bỏ lỡ, Gia Tượng lần trước giao cho chúng bay xí nghiệp mạnh nhất Quan gia, hiện tại đâu? Lúc trước thì cha làm suy sụp, con lại tiếp tục thất bại, ở bên ngoài đánh mất mặt mũi không nói làm gì, bây giờ đến công ty còn làm nội bộ đấu đá lẫn nhau, chúng bay muốn tạo phản hả?”
Người có vẻ nhiều tuổi nhất trong ba người trung niên, vừa nghe gia gia nói lời này, liền sợ tới mức chân mềm nhũn, phù phù một tiếng quỳ xuống: “Gia gia, việc này không liên quan gì đến con, lần này chuyện đấu giá đều do người bên A Khẩu làm lộ thông tin, nên mới hỏng việc......”
A Khẩu kia vừa nghe lập tức không cam lòng, thét gào phẫn nộ nói: “Đại ca nói thế là có ý gì? Định chối đẩy trách nhiệm sao? Anh là tổng giám đốc'Gia Tượng', phương án đầu tư Anh cũng có phần, hiện tại lại nói như vậy, anh có lương tâm không hả?”
“Chuyện này liên quan gì tới tôi? Đấu giá là do cậu toàn quyền phụ trách, hiện tại làm hỏng việc, sao tự nhiên lại đổ lỗi lên đầu tôi?”
A Khẩu cười lạnh: “Muốn nói như vậy, tôi thực hoài nghi 'Gia Tượng' có nội gián! Gia gia, đấu giá tiền mỗ một đêm, có người nhìn thấy đại ca cùng người của Cổ gia đi ăn cơm với nhau, hiện tại tập đoàn Cổ thị thắng thầu, cũng là trùng hợp? Hiện tại đại ca lại nói bản thân không liên quan đến việc này là sao?”
“Quan Chi Khẩu! Ngươi, ngươi ngậm máu phun người!”
“Quan Chi Phương, đã dám làm thì phải dám nhận, đừng chối!”
Một đôi huynh đệ thân tình ngươi một câu ta một câu, chỉ có người thoạt nhìn vóc dáng cao lớn, nhã nhặn lặng im, giống như bàng quan, không nói lời nào.
“Ca ca không giống ca ca, đệ đệ không giống đệ đệ, hai cái đứa hỗn láo này, câm miệng hết cho ta!” Lão thái gia đập bàn cái “rầm”, lực đạo đủ để lay động toàn bộ căn phòng, thịnh nộ hiếm thấy như vậy, thành công ngăn lại tiết mục huynh đệ tranh đấu.
Trong phòng không ai dám hít thở mạnh, tim gan đều run sợ quan sát tình thế phát triển, lại không ai dám đi khuyên, nhị lão gia phỏng chừng sớm nghe nói đây là Hồng Môn Yến, không hiểu đã trốn khỏi nơi đầu sóng ngọn gió này từ khi nào, chỉ có nhị phu nhân nữ tắc, ngồi cũng không xong đứng cũng không được, hiện tại đi ra khuyên giải chỉ sợ chọc lão thái gia càng tức giận, đành phải mang con trai cả và nàng dâu sợ hãi rụt rè đứng ở một bên.
Chỉ có Niên Nhược Nhược còn đang nhìn không chớp mắt đồ ăn trên bàn dần dần nguội lạnh, trong lòng vô cùng tiếc nuối. Cho đến khi má Quế xoay người nói bên tai nàng, đây là ba người con của Nhị lão gia, ai là Chi Phương, ai là Chi Nghiên, ai là Chi Khẩu, cô mới dời tầm mắt đi, sau một lúc nhìn lâu, liền cảm thấy cảnh này so với chương trình tài liệu chiếu lúc tám giờ trên TV còn thú vị hơn, thầm nghĩ nếu ấy thiếu gia này mặc trang phục của thường dân, vậy xem càng có hưng phấn.
Cả đời lăn lộn thương trường, trải qua bao phong ba ở giới hắc đạo, Quan Trạch Hào bị vài đứa cháu nội không nên thân làm cho hết sức tức giận, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chú cái người thủy chung không mở miệng nói chuyện, sắc mặt càng thêm nghiêm khắc: “Quan gia chúng ta, dựa vào địa vị hiện nay người ngoài không có năng lực động đến, ngược lại thân là huynh đệ lại đấu đá lẫn nhau.
Hai người các ngươi, một người thì sợ trách nhiệm, không dám tham gia; Một người thì thiếu kiên nhẫn, được việc thì ít mà làm hỏng việc thì nhiều! Ta thường ngày vẫn nói anh em phải đoàn kết, hai người các người đều xem là gió thoảng bên tai? Hiện tại làm mọi chuyện rối tung lên như vậy, các ngươi rốt cuộc còn có khả năng nào thì thể hiện ra hết luôn đi? Chi Nghiên, sao không nói gì?”
Hơn mười ánh mắt không hẹn mà cùng hướng về người vừa được lão thái gia nói đến, bao gồm cả Niên Nhược Nhược.
Hử? Nàng giật mình phát hiện, theo như lời má Quế nói, vị kia là Nghiên thiếu gia, khóe môi hơi nhếch lên, thậm chí còn hơi hơi lộ ra một chút ý cười.
Làm thành như vậy còn cười được a! Tâm lý kiến thiết thực không sai, ít nhất so với người đang run rẩy và đại ca kìa thì mạnh hơn nhiều! Niên Nhược Nhược không ngừng bội phục.
Dưới ánh nhìn của mọi người, hắn cuối cùng cũng mở miệng, thanh âm cũng không lớn, nhưng ăn nói rõ ràng trình bày suy nghĩ của mình, bất quá cũng chỉ là năm chữ ngắn ngủn: “Xin gia gia xử lý.”
Thật sự là ngắn gọn, xúc tích nha.
“Tốt, thật tốt!” Lão thái gia mặt cười như có như không, “Một tiếng cũng không giải thích, cứ như vậy mà chịu phạt, A Nghiên, ngươi thật đúng là làm cho gia gia mở mang tầm mắt, yếu đuối như vậy, có phải là con cháu của Quan gia không đây?”
Lời nói này có nặng quá không, Niên Nhược Nhược bất giác mấp máy môi, làm gì có gia gia nào như vậy,châm chọc cháu nội đã trưởng thành của mình trước mặt mọi người, thật sự là không nể mặt nha?
Trên thực tế, đến thật lâu về sau, Niên Nhược Nhược mới hiểu được tại sao Quan lão thái gia lại nói Quan Chi Nghiên yếu đuối.
Người đàn ông Quan gia có hai loại, một loại là khí phách đoạt lấy tư thái, tức là lấy công làm thủ, ví dụ như Quan Chi Đường;Loại còn lại là loại ẩn nhẫn thức phòng ngự tư thái, tức là lấy lùi để tiến, ví dụ như Quan Chi Nghiên, vô luận là lùi hay tiến, bọn họ tuyệt đối không thể coi thường tính công kích của loại này.
Trong lòng lão thái gia đau nhất là cháu đích tôn Quan Dạ Kì, hài lòng nhất cũng là Quan Chi Đường. Quan Trạch Hào là loại người cả đời oanh oanh liệt liệt, thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành, cho tới bây giờ không nói với ai một lời hay, cũng không quá nặng lời với ai, Quan Chi Đường cũng vài phần tương tự.
Trái lại Quan Chi Nghiên, ẩn nhẫn của hắn, nhượng bộ và không giải thích chút nào ở trong mắt lão thái gia cùng mọi người lại biến thành yếu đuối.
Ngày đó chuyện tình cũng không phức tạp, Quan gia ở trong nước sản nghiệp khổng lồ, chủ yếu giao thiệp với các doanh nghiệp lớn, đầu tư tài chính, ăn uống khách sạn, lĩnh vực chuyên chở, các phòng đều có các phòng quản lý. Chi thứ hai nhị lão gia làm việc không được như dự kiến, lại nhiều lần bị lão thái gia mắng là cẩu huyết lâm đầu, mất quyền mất lực, chỉ làm cái danh hão chủ tịch.
Cha vô dụng, chỉ có thể cho con sớm đảm đương kinh doanh sản nghiệp nhà mình, sản nghiệp lớn nhất trên danh nghĩa là làm bất động sản “tập đoàn Gia Tượng”, cùng lão đại của “Cổ thị tập đoàn” là oan gia. Hai nhà tranh nhau kinh doanh được ngay la mật cổ, cũng may “Gia Tượng” dựa vào sức mạnh kinh doanh nhiều năm qua nên đều lấn áp “Cổ thị”.
“Cổ thị” lúc nào cũng chỉ biết thất bại thì nay đột nhiên danh tiếng lại nổi lên, hai dự án khai thác hai vùng đất mới của chính phủ đều trúng thầu, đem toàn bộ bỏ vào túi. “Gia Tượng” thất bại hoàn toàn.
Tin tức này vừa đưa lên, các nhân vật cấp cao của “Gia Tượng” đều hoảng hốt, tập trung điều tra nguyên nhân, mới phát hiện thì ra phương án giá đấu thầu của công ty bị tiết lộ ra ngoài mà không ai hay biết.
Người khác không nói, Quan Chi Phương và Quan Chi Khẩu cãi nhau ầm ỹ, ở trong công ty tạo nên xung đột nội bộ.
Việc này vốn không quan hệ nhiều lắm tới nhị thiếu gia Quan Chi Nghiên, hắn chỉ phụ trách một khối tài sản, nhưng hiện tại Quan Chi Phương trốn tránh trách nhiệm; Quan Chi Khẩu đổ mọi chuyện lên đầu anh trai mình, có thể chịu mọi trách nhiệm, ngoài Quan Chi Nghiên ra hình như không còn ai khác.
Khi đó Niên Nhược Nhược không hiểu rõ đầu đuôi sự việc, lại nghe được má Quế cùng người bên cạnh nhỏ giọng thảo luận, nói nhị thiếu gia tính cách rất nhẹ nhàng, một chút cũng không giống các thiếu gia khác tỏ ra cường thế! Đến lúc này còn bị anh em ruột của mình lấn át, khó trách không được lão thái gia thích. Lòng từ bi giống như lũ sông Hoàng Hà, thao thao bất tuyệt.
Nàng đánh giá người đàn ông kia, gương mặt nam tính thoạt nhìn không có một nét sợ hãi, chỉ lặng im, mà ánh mắt mang chút đạm mạc, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, đôi mắt đẹp.
Những kẻ gia đình có tiền đều muốn kết hôn với danh môn khuê tú, là mỹ nữ xinh đep, đem những gen tốt đẹp đó di truyền cho đời sau. Cho nên các thế hệ của Quan gia ngày nay, nữ thì xinh đẹp hào phóng, nam thì dáng vẻ đường hoàng. So với các anh em trong nhà thì dung mạo Quan Chi Nghiên không được coi là xuất sắc nhất, hơn nữa là người lúc nào cũng im lặng, cho nên thường bị mọi người xem nhẹ, là người trong nhà có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Niên Nhược Nhược nhíu đôi mi thanh tú lại, nhìn người này làm cho nàng liên tưởng đến chính mình, nàng có thể đến thế giới này, đúng là ngoài ý muốn.
Đầu tiên phải đổ lỗi ột đôi nam nữ tuổi còn trẻ, lại tìm hoan mua vui. Bởi vì tuổi còn trẻ, người phụ nữa kia lại không hiểu biết gì nên đã bỏ lỡ mất thời gian tốt nhất để phá thai làm cho thai nhi quá lớn không thể bỏ, đành phải sinh ra. Sau khi sinh Niên Nhược Nhược được hai, ba năm, đôi nam nữ kia còn ở chung cùng nhau được một thời gian, nhưng khi nàng dần dần lớn lên, họ thường xuyên tranh cãi, cuối cùng đành phải chia tay, tự mình đi tìm hạnh phúc khác.
Từ nhỏ Nhược Nhược đã có một tuổi thơ không có hạnh phúc, duy nhất chuyện làm cho nàng cao hứng, là cậu Phạm Thuyền thường xuyên đến thăm nàng, hiện tại cậu đã chết, nàng không còn thân nhân.
Một người sống ở trên thế giới này nhưng lại không có một người thân nào, cảm giác thật sự rất tệ; Nhưng nếu sống chung với người thân nhưng họ lại coi thường, khi dễ mình, loại cảm giác này có lẽ còn khổ sở hơn.
Nghĩ đến điều này, Niên Nhược Nhược không khỏi thương cảm thay cho cái người khổ sở kia.
Nhưng nàng không biết, Quan Chi Nghiên đối với thái độ của người lớn cũng đã quen rồi.
Con cháu Quan gia làm như bộ dạng hung ác thì đáng tự hào lắm ấy, tình cảnh này từ nhỏ hắn đã quá quen thuộc, mặt không chút biểu cảm ngước lên, khóe mắt quan sát chung quanh có thể dễ dàng nhìn thấy nhiều khuôn mặt với các biểu cảm khác nhau, có vui sướng khi người khác gặp họa, có kẻ mặt làm như không thấy, nhiều nhất là khuôn mặt bàng quang...... Bất quá chỉ liếc mắt một cái đã có thể thấy rõ được thái độ của mọi người trong Quan gia.
Anh nhếch môi mang theo ý trào phúng không thể phát hiện, đột nhiên ánh mắt anh lại dừng lại trên một khuôn mặt nhỏ nhắn xa lạ.
Đó là cô bé nhỏ tuổi, xem ra mới mười hai mười ba tuổi, tóc thắt bím hai bên, khuôn mặt trái xoan nho nhỏ tràn đầy tính trẻ con, một đôi mắt nâu đặc biệt trong suốt, bên trong chứa đầy sự “bất bình”.
Bất bình, không sai, chính là bất bình. Tiểu nha đầu kia thay hắn bênh vực kẻ yếu? Quan Chi Nghiên bị kiềm hãm, vẻ mặt sâu thẳm, hắn liền nhanh chóng dập tắt cảm xúc không rõ vừa thể hiện trong đôi mắt mình, không nhìn đến nàng thêm một lần nào nữa.
“Trước kia ta còn hay mắng Cổ gia nhiều kẻ ăn hại, không ai có thể giữ thể diện cho gia đình, ai biết bây giở chỉ cần Cổ Hách Tuyền trẻ tuổi thôi, liền đánh cho ba anh em chúng bay bại không còn mảnh giáp, chỉ sợ bây giờ người của Cổ gia đang mắng con cháu Quan gia chúng ta là bùn nhão hồ không hơn tường, thật là nực cười!”
Hiển nhiên là lão thái gia quá thất vọng đối với chi thức hai, sau khi răn dạy hết lời, ngay cả cơm cũng không ăn, vung tay áo bỏ đi, tất cả những người cũng đứng lên, lập tức giải tán.
Ngày đó, đại khái cũng không phải là một ngày tốt, Niên Nhược Nhược đợi trái đợi phải, chưa đợi được đến cơ hội đi đến trước mặt lão thái gia để giới thiệu mình rõ ràng thì đã bị ba thiếu gia không ra gì của chi thứ hai phá hỏng hết, lại còn được xem kịch miễn phí.
Tại thời điểm đó, Niên Nhược Nhược đối với vị thiếu gia Quan Chi Nghiên này không có thành kiến gì, thậm chí tận đáy lòng còn có một chút đồng tình. Không ngờ theo thời gian, có một số việc quanh co, có thể tra ra rõ ràng, nàng bỗng nhiên phát hiện là mình đã quá thừa lòng hảo tâm, vị Nghiên thiếu gia kia căn bản là không phải là "Thiếu gia yếu đuối" như trong miệng mọi người. Nhưng hình như đã quá muộn....
Đấu thầu hoàn toàn thất bại, nhưng lại là thua trong tay của một người trước đây toàn thua, bởi vậy, thế lực chi thứ hai bị đả kích nghiêm trọng. Quan Chi Đường thuận lợi trở thành chương nhập chủ “Gia Tượng tập đoàn” Hiệp trợ quản lý; đám người Quan Chi Phương chức vị các hàng hai cấp, tổn thất trầm trọng.
Khi việc này đến tai Quan Thiên Dưỡng, ông hết sức tức giận, ở nhà mắng chửi người của đại phòng. Ông hoài nghi người của đại phòng giở trò quỷ, để rồi ngồi không làm ngư ông hưởng lợi, nhưng bất đắc dĩ hắn không dám đụng đến đứa cháu máu lạnh Quan Chi Đường, nên cũng chỉ có thể ở trong nhà mà càu nhàu trước mặt vợ và con cái cho xong việc.
Đến tháng ba năm sau, hai tháng đầu xuân, hoa lan nở đầy vườn, thời gian tốt đẹp cứ trôi qua như vậy, Quan gia lại đã xảy ra những sự kiện không tưởng, đem mâu thuẫn giữa đại phòng và chi thứ hai càng trở nên sâu sắc.
Hôn sự của em trai ruột Quan Chi Đường, là Quan Chi Hà. Quan Chi Hà chỉ nhỏ tuổi hơn Quan Chi Nghiên vài ngày, bởi vì tuổi san sát nhau, từ nhỏ hai người đã bị người lớn so sánh với nhau. Nếu Quan Chi Nghiên là người an phận, tĩnh lặng, thì Quan Chi Hà làm người hải phái, xử sự tiến thối có theo. So với Quan Chi Nghiên lão thái gia đối với Quan Chi Hà càng hài lòng.
Lần này hôn sự cùng Quan gia là tiểu thư Phó gia, tên là Phó Vũ Tiêm, trong nhà cũng là kinh thương, danh tiếng và tài sản đều lớn, thường xuyên lui tới Quan gia. Mối quan hệ hai nhà rất tốt, nên việc hôn nhân được xem là môn đăng hộ đối, hai bên cùng có lợi, thật sự là vô cùng hoan hỉ.
Việc duy nhất làm cho hôn sự này có chút vấn đề, chính là Phó tiểu thư từng là em lớp dưới của Quan Chi Nghiên, nghe nói trước đây cũng là bạn gái của hắn. Hiện tại Phó tiểu thư không gả cho anh mà gả cho em, cũng có kẻ chỉ luôn sợ thiên hạ không loạn, như hổ rình mồi vô cùng kích động, hận mỗi ngày không thể phục kích ở cửa mà chụp ảnh, viết bài.
Nhị lão gia đã sớm xem vị Phó tiểu thư này là con dâu tương lai. Nếu hôn sự này thành công thì địa vị của ông ở Quan gia này nhất định sẽ có cải thiện.
Mà lúc này người mà người ta muốn kết hôn lại không phải là con mình. Nhị lão gia thiếu chút nữa mà tức hộc máu, càng coi việc này là nhục nhã nhất từ trước tới nay!
Cùng lúc này bên kia đại phòng lại vô cùng vui sướng, chi thứ hai thật sự là đã nghèo lại còn mắc cái eo, đúng là không ra gì.
Vì tiếc nuối hôn sự tốt đẹp này mà nhị lão gia đã phái người trực tiếp gọi Quan Chi Nghiên vào phòng, vừa bước vào cửa đã nghe tiếng cha anh mắng chửi, từng câu từng chữ đều nói là mình mất mặt như thế nào, người ngoài nhìn vào thì sẽ chê cười như thế nào, ông chẳng có tâm trạng để mà nghĩ đến tâm tình của con mình lúc này?
Niên Nhược Nhược đang muốn xuống lầu, liền bị âm thanh la mắng như sử tử hống của Nhị lão gia là cho hoảng sợ tới mức phải lùi bước. Cô nhìn xung quanh rồi nhẹ nhàng áp tai lên tường.
Trong phòng, người hầu có thể tránh liền tránh ngay lập tức, kiên quyết không xuất hiện trong cái phòng đang nóng hừng hực như lửa đốt kia, Nhị phu nhân càng kỳ quái hơn, ngay cả nửa câu khuyên giải cũng không nói, điềm nhiên ngồi trên sofa như đang xem kịch vui.
Niên Nhược Nhược nhìn chăm chú người đang bị lão thái gia mắng cùng với người im lặng ngày đó không khác nhau là bao, chỉ có môi mỏng đang nhếch lên tiết lộ một chút ý đồ không dễ gì phát hiện.
Cưng Chìu Tình Nhân Trẻ Con Cưng Chìu Tình Nhân Trẻ Con - Hạ Vũ