There are very few people who are not ashamed of having been in love when they no longer love each other.

Francois

Download ebooks
Ebook "Cùng anh dây dưa không rõ"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 62 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 683 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:10 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 76 - 77
hương 76
Vị người thân nào đó an vị, dương dương đắc ý
Trần Nhược Vũ bắt đầu có áp lực, liền nhỏ giọng lén hỏi “Sao anh lại tới đây?”
Người thân liếc ngang đảo mắt, khí thế nói: “Em không mời anh, chẳng lẽ anh không thể xin người khác”
Thật ra thì anh chính là người chạy việc, giúp Doãn Tắc mang nhẫn cầu hôn tới. Tên kia đã sớm mang Cao Ngữ Lam về thành phố C, lấy lòng nhạc phụ nhạc mẫu rồi, đợi không được đến lúc người ta giao nhẫn, liền nhờ hắn mang tới
Trần Nhược Vũ nghĩ người này thật là giảo hoạt, trước đây năn nỉ cô cả nửa ngày để cô dẫn anh đi thành phố C, lại hoàn toàn không nói chuyện mình là nhân viên bưu kiện, giữ cái này lại hù chết cô, thật là đáng ghét
Người thân liếc một cái lên thức uống, cau mày: “Không phải là nói em đừng uống coca sao? Không tốt” Cầm lấy cái ly, giúp cô uống nốt nửa ly còn lại, đem cái ly đưa cho Doãn Tắc nói: “Giúp cô ấy đổi nước trái cây”
Trần Nhược Vũ quẹt miệng, lại quản lí cô rồi, thật đáng ghét
Bên cạnh Dương Dương đụng cô, nhìn Mạnh Cổ một cái, lén thu ngón tay cái lại, cười mập mờ. Mặt Trần Nhược Vũ có chút hồng, thật đáng ghét, người đàn ông này cho cô chút tâm lí để cô chuẩn bị cũng không có, lần này làm mọi người đều biết rồi. Chỉ là, cô cũng cảm thấy thở phào nhẹ nhõm
Cô cũng uh, có người thân ở đây. Trong lòng có đắc ý nho nhỏ
Chỉ là, người thân ở hội họp bạn cũ trình diễn phách lối quá rồi, anh cùng Doãn Tắc người họa người xướng, mắng chửi người lại không thô tục, tâm điểm là vợ chồng Zina, làm cho Trần Nhược Vũ cũng trở thành tiêu điểm
Trần Nhược Vũ vùi đầu vào ăn, cô chuẩn bị kỹ càng đứng bên Cao Ngữ Lam, dù cùng Zina trở mặt cũng không sợ. Được vậy, trình độ gây gổ của cô rất là tệ, hơn nữa Doãn Tắc đã xuất hiện cũng không cần người khác giúp một tay, nhưng tính toán xấu nhất của cô cũng không bằng một gốc của bạn trai xấu xá của mình.
Mạnh Cổ mắng một câu, mọi người nhìn Trần Nhược Vũ một cái, cuối cùng thấy bị nhìn nhiều, Trần Nhược Vũ cũng thản nhiên. Da mặt dày là do tập luyện được, phải cảm ơn Phách Vương Long tiên sinh cho cô cơ hội xuất sư.
Cô như vậy ngậm nhục, Doãn Tắc còn trách cô, nói cô khiến Mạnh Cổ không vui, cho nên Mạnh Cổ cố ý phát huy, giành danh tiếng của anh, để cho anh không có đất diễn
Đây chính là muốn gán tội cho người khác phải không? Rõ ràng là hai người bọn họ lập thành đội vui mừng nghênh chiến, cùng cô không có quan hệ gì không đúng sao?
Trần Nhược Vũ nhìn về phía Cao Ngữ Lam, ánh mắt cậu ấy dịu dàng, nhìn Doãn Tắc. cậu ấy thay đổi rồi, Trần Nhược Vũ nghĩ, trở nên tự tin lại dũng cảm, một Cao Ngữ Lam cúi đầu nhúc nhát khi đó đã không thấy đâu nữa
Còn cô thì sao? Trần Nhược Vũ thấy Mạnh Cổ không hài lòng trừng cô. Cô cũng không hiểu, mình lại chọc anh lúc nào?
Quay đầu nhìn thức ăn trên bàn, than thở, Phách Vương Long tiên sinh nhà cô xem ra chỉ lo gây gổ, chưa ăn gì rồi. Cô vội cầm chén anh, múc cho anh chén canh, lại gắp mấy món lên đĩa của anh
Sắc mặt Mạnh Cổ hơi bớt giận, rốt cuộc cũng mỉm cười
Trần Nhược Vũ cười, loại sinh vật tên người đàn ông này, thật dễ đắc tội cũng rất dễ lấy lòng.
Hội họp bạn cũ, Doãn Tắc cầu hôn. Trần Nhược Vũ luôn biết Doãn Tắc có thiên phú làm ông chủ, nhưng cô không nghĩ anh cũng rất lãng mạn
Lúc anh tặng Cao Ngữ Lam một chiếc nhẫn anh nói: “Lần trước là định tình, lần này là nhẫn đính hôn, đợi kết hôn, lại một cái nhẫn nữa” Cao Ngữ Lam cảm động đến nước mắt lưng tròng, Trần Nhược Vũ cũng vui mừng thay bạn tốt
Người đàn ông này thật là có tâm, ở trước mặt tất cả những người xem thường Cao Ngữ Lam, nâng cô ấy lên thật cao, muốn lau đi ám ảnh trong lòng cô, thật sự là khiến người ta cảm động
Hay nhất chính là, bên cạnh chiếc nhẫn, anh còn tặng hai bó hoa. Một bó là dùng cá hồi cuốn thành, mội bó làm từ rau dưa, tất cả mọi người nhìn đến ngốc, những thứ như vậy, lại có thể biến thành bó hoa xinh đẹp, so với hoa hồng còn quí hơn nhiều lần
Lãng mạn quá mức rồi, sáng ý cũng khiến người ta ghen tỵ
Cao Ngữ Lam lệ rơi đầy mặt, ôm chặt lấy Doãn Tắc. Trần Nhược Vũ cảm động đến muốn khóc, thì ra thế giới này vẫn còn người lãng mạn như vậy.
Mạnh Cổ chủ động thay Cao Ngữ Lam cầm bó hoa, Trần Nhược Vũ muốn người đàn ông nhà cô sẽ không kém, lúc mấu chốt vẫn là chăm sóc người khác
Nhưng Mạnh Cổ quay đầu lại, đem bó rau dưa để qua một bên, cầm bó cá hồi hướng Trần Nhược Vũ nói: “Mau gọi nhân viên phục vụ mang lên nước tương cùng mù tạc”
Nước tương với mù tạc? Thật là muốn đánh hai cái cho anh thông suốt!
Kết quả anh còn nói: “Anh cũng có thể dùng xương người làm ra một bó thế này ”
Trần Nhược Vũ đen mặt, anh dùng bó hoa xương cầu hôn, ai dám gả chứ?
“Em cứ chờ xem” Anh lại còn nói
Trần Nhược Vũ khóc không ra nước mắt
Cô không muốn một bó hoa xương người, tuyệt đối không muôn!
Hội họp bạn bè kết thúc, Trần Nhược Vũ bị Mạnh Cổ lôi chạy mất. Bởi vì Mạnh Cổ gọi nước tương cùng mù tạc lên, còn cổ động vài người hè nhau ăn hết bó hoa cá hồi. Thật may không phải cái lẩu, nếu không đoán chừng cả bó hoa rau dưa cũng sẽ tan tành
Doãn Tắc nói lời tâm tình xong, vừa quay đầu, thấy được việc Mạnh Cổ làm, liền tức giận, thiếu chút nữa đã diễn cảnh anh em đánh nhau rồi. Mạnh Cổ chẳng biết xấu hổ còn cười ha ha, sau đó lôi Trần Nhược Vũ chạy mất
“Mau cùng anh đi hẹn hò ” Anh cứ vậy mà yêu cầu, nhưng đi dạo hai con đường, Trần Nhược Vũ liền thấy mệt mỏi, nhớ tới cô đã mấy ngày không thể an ổn ngủ một giác, vì vậy anh liền đem cô về khách sạn
Trần Nhược Vũ nằm trên giường lớn mềm mại, lúc ngủ còn nghĩ có bạn trai thật tốt, có thể làm chỗ cho cô lén ngủ một giấc ngon
Giấc ngủ này ngon, nhưng cô lại nằm mơ, mơ thấy mẹ cô nói: “Tiểu Vũ, mẹ đem bạn trai con tới” vừa nói liền xuất hiện một đoàn người đàn ông
Trần Nhược Vũ bị hù giật mình, vội nói: “Con có bạn trai rồi, thật” nói xong cô vội đem Mạnh Cổ lôi ra ngoài, kết quả lôi lôi, kéo kéo lại có một đoàn Mạnh Cổ
Cô đang kinh ngạc, mẹ cô lại lớn tiếng hỏi: “Anh ấy là bạn trai con?”
Trần Nhược Vũ đang muốn nói: ‘Đúng vậy mẹ”, kết quả mẹ mình lại biến thành cha Mạnh, “Tôi đồng ý sao?”
Đột nhiên thay đổi dọa cô giật mình, cô liền tỉnh
Vừa mở mắt, cô đã thấy mặt Mạnh Cổ trước mặt, trong lúc giật mình lại thấy cha Mạnh biến thành anh, hù dọa cô
Mạnh Cổ cau mày, chỉ vào mi tâm: “Ngủ cũng giống heo, làm gì vừa mở mắt đã sợ hãi
Trần Nhược Vũ còn chưa lấy lại tinh thần, không trả lời. Mạnh Cổ ôm cô vào lòng, vỗ vỗ lưng cô: “Sao vậy? Nằm mơ sao?”
“Ừ”
“Mơ thấy gì?”
“Một đoàn bạn trai”
“…”
Chỉ chốc lát sau: “Trần Nhược Vũ, bạn trai em làm cả đoàn hay sao?”
“…”
Lúc này, Trần Nhược Vũ hoàn toàn tỉnh rồi
“Hỏng bét, bây giờ mấy giờ rồi?” Trong phòng tối om, chỉ có đèn nơi góc tường sáng
“Mới hơn năm giờ”
“Em ngủ lâu như vậy?” Cô thét chói tai. “Xong rồi, giờ thì toi rồi, em cả đêm không về, mẹ sẽ cắt đứt chân em mất”
“Còn chưa có về đêm, ở đâu ra mà cả đêm không về”
“Không phải năm giờ? Trời muốn sáng rồi?” Cô quay đầu nhìn cửa sổ, có điều rèm cửa quá dày, cái gì cũng không nhìn thấy
“Là năm giờ chiều, trời sắp tối” Mạnh Cổ tức giận, ôm chặt lấy cô
Trần Nhược Vũ ngứa ngứa rụt người lại, đẩy tay anh ra. Anh cọ tới cọ lui, sờ hông cô, càng ngày càng đi lên
“Đừng nháo” Cô đẩy anh ra. Lần này anh nghe lời đi ra, nhưng rất nhanh lại lăn trở về, đưa di động cho cô
Trần Nhược Vũ hắng giọng, vội vàng nhận lấy, vừa nhìn, không có cuộc gọi lỡ, xem ra trong nhà không có tìm cô
“Gọi điện về nhà”
“Được” cô đang có ý đó, vội vàng hỏi thăm xem bây giờ mọi người đang làm giờ, rồi báo cáo mình lập tức liền trở về
“Nói với mẹ em tối nay em ngủ nhà bạn”
“À?” Trần Nhược Vũ quay đầu, thấy mắt sói của Mạnh Cổ sáng lên, mặt liền đỏ
Anh cọ tới, bế cô vào lòng, cắn lỗ tai cô: “Chẳng lẽ em không phải nghĩ tới anh sao?”
Muốn chết rồi, nhưng cô vẫn sợ gãy chân
“Ngày mai về, liền nói với bố mẹ em về anh, biết chưa? Nhiều người hơn nữa cũng phải nói, càng nhiều người biết càng tốt”
Gì, không phải thảo luận chuyện qua đêm sao, sao lại đổi thành ngày mai đi nói chuyện rồi? Nhưng Trần Nhược Vũ vẫn gật đầu. người đã tới, cô đương nhiên muốn sớm cùng cha mẹ nói rõ
“Em làm việc anh không yên tâm, cho nên hôm nay liền ở đây, anh giúp em tăng thêm năng lượng với dũng khí”
Tại sao từng chữ đều rất bình thường, nhưng do Phách Vương Long tiên sinh nói ra lại có cảm giác… vậy?
Trần Nhược Vũ ngậm chặt miệng, trong lòng do dự
“Ngoan”
Chỉ một chữ dịu dàng, Phách Vương Long tiên sinh liền đem Trần Nhược Vũ xử lý xong
Trần Nhược Vũ đầu óc choáng váng, gọi điện về nói láo họp mặt rất vui vẻ, cùng bạn học hẹn ở nhà cô ấy, không về ngủ
Trần nương nương đang thắng mạt trược, vận may đến không ngăn được, căn bản không chú ý nghe xem con gái nói gì, không về thì không về, liền nhanh cúp máy
Tự nhiên lại quá thuận lợi như vậy, Trần Nhược Vũ có chút lâng lâng. Mang Mạnh Cổ ra ngoài dùng mấy món đặc sắc ở thành phố C, lại đi chợ đêm, lãng mạn cùng nắm tay về khách sạn qua một đêm ngọt ngào
Không cần ngủ trên sàn nhà, không có ai ngáy to, còn có Phách Vương Long tiên sinh mà cô yêu giúp cô ấm giường. Trần Nhược Vũ hạnh phúc lại vui vẻ, hoàn toàn quên mất nguy hiểm có thể sẽ xảy ra
Cho đến ngày thứ hai, tâm tình cô vui vẻ mở cửa chính nhà của mình, mắt cô trợn tròn
Chương 77
Trong phòng đầy người
Hai bàn mạt chược, ghế salon đầy người ngồi, tất cả ghế trong nhà cũng được trưng dụng, mọi nơi, đều là người. Trừ mấy ngày nay ở nhà làm lễ mừng năm mới, thân thích bên ngoài, nhà cô lớn cũng tới mừng, còn có vài người cô không biết. Một người đàn ông trẻ tuổi ngồi bên cạnh cô lớn, cha Trần ở một bên đang nói chuyện phiếm, điều này làm Trần Nhược Vũ có dự cảm không lành.
Cô có chút kinh hỉ, hôm nay cũng đã mùng bốn rồi, cho là hai ngày này mọi người cũng chúc tết đủ rồi,ai nên về nhà đó. Kết quả là thương lượng với Mạnh Cổ, hôm nay cho dù thế nào cũng tìm cơ hội nói với cha mẹ chuyện của Mạnh Cổ, cho nên hai ngày nay cô mới bồi anh, chờ thân thích đi hết, trong nhà yên tĩnh chút, mới mang Mạnh Cổ về cho cha mẹ xem mắt, ngày nghĩ sắp tới thuận tiện cả hai cùng về thành phố A
Nhưng bây giờ thì…, không phải là cô lớn mang người tới xem mắt cô đấy chứ?
Năm mới rồi, có để cho ai sống không vậy?
Tiếng mở cửa kinh động mọi người trong nhà, tất cả đều nhìn về phía cửa, thấy Trần Nhược Vũ, một phòng mọi người đều cười
“Về rồi, về rồi, Trần Nhược Vũ, cháu mau tới đây, cho cô lớn xem một chút”
Trần Nhược Vũ cười cười, cũng đi qua
Thật ra thì đã không có chỗ ngồi rồi, cô cũng không có ý định ngồi, cứ đứng như vậy, để cho cô lớn nắm tay hỏi chuyện mấy câu. Cha Trần đứng lên, nháy mắt ra hiệu cho cô ngồi xuống, cô giả bộ như không thấy
Có thể thấy là bộ dạng tùy thời có thể đi vệ sinh cũng không thể bị bỏ qua, cô lớn không khách chí, trực tiếp giới thiệu người trẻ tuổi ngồi cạnh, nói là cùng làm ở công ty con cô, lễ chúc tết mừng năm mới, cô lại đến nhà Trần Nhược Vũ, nên dẫn hắn cùng theo. Hắn tên là Lý Siêu, mặt mày đoan chính, phẩm hạnh tốt, biểu hiện ở công ty cũng tốt, năm mới, người trẻ tuổi biết nhau, cùng đi chơi, kết giao bạn bè
Trần Nhược Vũ cười nhìn theo, nhìn Lý Siêu, hắn cũng có chút câu nệ, mỉm cười với cô
Nhược Vũ chợt cảm thấy anh ta cũng đáng thương, đầu năm mới, ai nguyện ý bị kéo đến nhà người khác làm con khỉ. Cô lớn có cá tính mạnh, chắc là ở công ty cũng như vậy, Lý Siêu nhất định là cấp dưới, dưới sự áp bức của cô mà tới đây
Hai bên giới thiệu lẫn nhau, tình huống như vậy. Cô lớn ý vị nói: “Lý Siêu, cháu xem một chút, cháu cô rất xinh đẹp đi, cá tính cũng tốt, nghe lời, hiếu thuận, hai đứa nhất định sẽ hợp ý”
Lý Siêu không nói gì, chỉ im lặng gật đầu
Trần Nhược Vũ cười không nổi nữa rồi, cô cá tính tốt quá, cá tính quá tốt nên mới dễ xảy ra chuyện. Lý Siêu này xem ra cũng là người không có cá tính, cho nên anh nhất định là có vấn đề rất lớn. Tình huống như vậy, nếu là Phách Vương Long tiên sinh nhà cô, sẽ không mặc cho người ta nói, Trần Nhược Vũ nghĩ, cô vẫn là thích tính không tốt đó
Tiểu Vũ muốn đi nhà vệ sinh, nói xin lỗi không tiếp được. Sau đó quay một vòng, kéo cha Trần lại, nói nhà vệ sinh có vấn đề, nhờ ông đi xem một chút
Nơi đó thật là vô tội, chẳng những bị trưng dụng là cớ thoát thân, còn là nơi chuyên dụng để bàn bạc chuyện đại sự0.
Cha Trần không hiểu ý cô, đang muốn nói mình cũng không sửa được, kêu ông thì có tác dụng gì? Nhưng không mở miệng, lại bị con gái chất vấn: “Cha, đây là sao vậy, sao lại không nói gì với con?”
“Cái gì không đánh mà kêu? Ngày hôm qua cô con gọi điện tới, nói hôm nay đến đây chúc tết, trong điện thoại hàn huyên, có nói muốn giới thiệu đối tượng tốt cho con, cô ấy lại nói vừa đúng lúc có một người không tệ, hôm nay đến nhà mình chúc tết sẽ cùng anh ta tới. Ngày hôm qua con không ở nhà, làm sao nói cho con biết?”
“Cha, chuyện như vậy là nên cự tuyệt, con nói con có bạn trai rồi. Hiện tại việc này phải làm sao?”
“Con là do ở trong lòng luôn có thành kiến, mọi người giới thiệu đối tượng cho con cũng là do có ý tốt. Con kiếm cớ ngược lại thật sự rất khó coi, mẹ con hôm qua nói đến còn không vui, con cũng lớn rồi, đừng để mọi người phải bận tâm. Con cùng Lý Siêu nói chuyện trước đã, nhận thức nhau một chút thôi, cũng không phải nói hai đứa lập tức kết hôn. Ba cùng nó nói một hồi rồi, cảm thấy nó không tệ, sau này thấy không thích thì thôi. Đừng có nói con có bạn trai rồi, không cần lại chọc mẹ tức giận, đến lúc đó mẹ nói con dẫn người tới, làm sao đây hả?”
Cha Trần còn chưa nói hết, mẹ Trần đã xuất hiện ở cửa: “hai người ở đây to nhỏ cái gì? Tiểu Vũ lại làm gì? Lại muốn chọc mẹ tức giận sao?”
“Không có gì, không có gì” Cha Trần xông ra, lén nháy mắt với cô
Có điều cô không để ý, cô nói: “Con có bạn trai rồi, không cần đi xem mắt”
Mặt Trần nương nương trầm xuống, sau đó cười lạnh: “Có bạn trai? Tốt, bây giờ liền dẫn tên đó tới đây, để mẹ nhìn xem là cái dạng gì?”
“Bên ngoài nhiều khách như vậy, con định chờ hai ngày nữa ít người đi, mới nói anh ấy tới”
“Cần gì hai ngày nữa, cô con cũng dẫn theo đối tượng thích hợp, người bạn trai kia đến, ai mà biết được là cái dạng gì? Năm mới rồi, cánh cửa cũng không rộng biết không? (ý là cửa hôn nhân ấy)
“Gọi người tới cho mọi người cùng nhin anh ấy như khỉ sao?” Trần Nhược Vũ rất tức giận, vừa nghĩ tới Phách Vương Long tiên sinh nhà cô sẽ giống cái tên bền ngoài đó, bị mọi người dùng loại tâm tình nhiều chuyện quan tâm, không được tôn trọng, cô liền thấy đau lòng. “Cô lớn cứ vậy dẫn bạn trai về giới thiệu cho con vốn dĩ rất kì rồi, mọi người có nghĩ đến cảm nhận của bọn con không, chúng con cũng có tự tôn mà, không phải người lớn muốn bọn con thế nào thì liền phải làm thế đấy”
Thanh âm Trần Nhược Vũ hơi lớn, chọ mẹ Trần tức đến hô hấp cũng nặng nề: “Dẫn người tới, còn không phải là vì con sao? Chúng ta hồ đồ cái gì hả? Phí hết tâm tư không phải là muốn tốt cho bọn con sao?”
“Con có bạn tới chơi, cho dù là nam hay nữ, mọi người đều muốn hỏi làm nghề gì, tháng lương bao nhiêu, trong nhà làm gì; đối tượng làm cái gì, lương tháng bao nhiêu thì quan hệ sẽ tốt sao? Người lớn mọi người cũng thích buôn chuyện mà. Sau đó thì con nhà ai thế nào, đối tượng là ai, công việc làm gì, thu vào bao nhiêu; cùng nhau tụ lại một chỗ chính là nghe những cái này, nói cái này không tốt không được, nói cái kia có lỗi không biết có lâu dài không, xoi mói thị phi, bọn con có thể thoải mái sao?”
Trần Nhược Vũ rất kích động, lớn tiếng lại nói nhiều. mẹ Trần bị cô nói nhiều như vậy, lại huyên náo đến thân thích xem có chuyện gì, Trần nương nương không hề nể mặt, dưới cơn thịnh nộ, tát cho cô một cái
Trần Nhược Vũ bị tát mạnh như vậy, cũng cắn răng không lên tiếng, chen qua đám người đi về phòng mình
Cha Trần ở một bên gấp gáp: “Có gì từ từ nói, đánh con bé làm gì?”
Mẹ Trần đánh xong cũng hối hận, nhưng trước mặt mọi người, cũng để ý mặt mũi, trầm mặt không nói chuyện. Cô lớn của Trần Nhược Vũ thấy vậy, vội vàng giảng hòa: “Đừng nóng giận, năm mới rồi, nó có gì không tốt thì từ từ dạy bảo. Đến, chúng ta uống ngụm trà”. Vừa nói vừa kéo tay mẹ Trần về phòng khách
Trần Nhược Vũ chạy về phòng, dọa trần đệ giật mình. Phòng nhỏ kia bị nhà chú hai chiếm, hắn ngây ngô không có chỗ ở, mẹ nói trong nhà có khách, không thể ra ngoài chơi, bên ngoài lại một đám người, hắn chỉ đành ôm manga đến phòng chị đọc, kết quả chị hai một đêm không về giờ lại xông vào, hù hắn giật mình
“Chị, sao vậy?” Hắn cẩn thận hỏi
Trần Nhược Vũ ngồi trên mép giường, không để ý tới hắn
Trần đệ nhát gan, mở cửa nhìn bên ngoài dò xét, có vẻ tất cả đều bình thường, ngược lại cha Trần lại lén nhìn về phía bên này, Trần đệ bỗng lùi về trong phòng, nhỏ giọng nói: “Chị, cho em cái tình báo, đã xảy ra chuyện gì? Chiến hỏa thảm thiết lắm sao? Em có phải nên ra ngoài tránh một chút không?”
Trần Nhược Vũ còn chưa để ý đến hắn, cô khổ sở suy nghĩ đến muốn khóc, cố nén tâm tình, tiểu tử thúi này lại nháo. Cô lấy điện thoại ra, gọi cho Mạnh Cổ, lúc này, chỉ có Phách Vương Long nhà cô có thể an ủi cô
Điện thoại thông rồi, không đợi cô nói chuyện, Mạnh Cổ đã nói trước: “Nhanh như vậy đã nói tốt rồi sao?”
“Còn chưa nói”. Nói tới đó liền cảm thấy khó khăn, anh vẫn còn đợi cô cùng người nhà nói chuyện, cô lại làm hư việc rồi
“Sao vậy?” Anh nghe ra thanh âm không thích hợp
Cô do dự nửa ngày, chỉ nói: “Tâm tình không tốt lắm”
Trần đệ nghi ngờ nhìn chằm chằm chị mình, nổi da gà lại có chút nguy hiểm, chị làm nũng, xem ra có biến
“Tâm tình sao lại không tốt? Em mới vừa rời đi anh đã không thấy vui sao?” Anh đưa cô đến dưới lầu, bây giờ cũng đi chưa xa, tâm tình đã không tốt rồi
“Em cãi nhau với mẹ” cô cắn môi,xoa xoa dra giường
“Ừ” Đầu bên kia điện thoại có chút không đồng tình, lại hỏi: “Vậy em không cần anh tới nhà rồi, chúng ta sẽ bỏ trốn vậy?”
Cô bị anh chọc cười: “Thế nào cũng đều sẽ bị đánh gảy chân”
“Sẽ không”
“Em mới vừa nãy đã bị đánh rồi”
Lúc này, đầu điện thoại bên kia im lặng, sau đó Mạnh Cổ nói: “Nhà em ở lầu mấy, anh liền tới đó?”
“Anh không chơi đi sao?” Anh nói muốn tìm Doãn Tắc đi chơi, sau đó đợi điện thoại của cô
“Anh còn ở dưới lầu, Doãn Tắc cũng không có gì hay để chơi, anh liền muốn chờ em”
Trần Nhược Vũ thật sự muốn khóc rồi: “Em đi xuống, anh đừng lên”
Cúp điện thoại, dụi mắt, không để ý tới vẻ mặt ngạc nhiên quái dị của em trai, Trần Nhược Vũ mở cửa phòng đi ra ngoài
Đi ngang qua phòng khách, mọi người cũng liền im lặng. Trần Nhược Vũ không nhìn họ, chỉ bỏ lại một câu: “Con ra ngoài chút” sau đó mở cửa chính đi ra
Mẹ Trần đuổi kịp, muốn gọi cô lại, nhưng Trần Nhược Vũ ra cửa liền đi nhanh, ở cầu thang đã không thấy cô đâu
Chạy đến dưới lầu, cô đã thấy xe Mạnh Cổ đậu nguyên chỗ lúc nãy anh đưa cô về. Cô chạy tới, Mạnh Cổ mở xe, cô ôm anh thật chặt.
“Thật đáng thương” Mạnh Cổ vỗ vỗ đầu cô: “nói em làm việc anh không yên tâm, hóa ra còn có thể hỏng bét đến anh không tưởng nổi”
“Em nào có?” Có người an ủi như anh sao?
“Ai đánh em?”
“Mẹ em”
“Nhà em mẹ lợi hại nhất?” Thật ra thì chuyện nhà cô anh được tình báo nhiều rồi, nhưng vẫn cần xác nhận lại
“Ừ”
“Đi, chúng ta đi lên”
“Không cần” Vộ vàng kéo anh lại, trên nhà là đầm rồng hang hổ (nơi nguy hiểm), hôm nay không cần đâu
“Sao vậy?”
“Trên đó có rất nhiều người, thân thích nhà em đều ở đây, cả cô lớn cũng tới, còn dẫn theo một đối tượng để em xem mắt nữa”
“Hả?” đối tượng! Cái này là trọng điểm “Năm mới, còn xem mắt?”
Trần Nhược Vũ cúi đầu, khổ sở: “Em thật sự đã nói em có bạn trai”
“Cho nên vẫn khi em nói chuyện là đánh rắm sao?”
Trần Nhược Vũ càng khó khăn hơn hôm qua: “Anh không phải muốn chọc em khóc đấy chứ. Em vẫn chịu đựng đó, khóc lên là kinh thiên động địa”
“Có kinh thiên động địa giống như trên giường không? Vừa khóc vừa gọi anh?”
Cô đánh lên ngực anh một cái: “Em bây giờ rất khổ sở, anh không phải nói mấy lời đó”
Anh cười cười, giơ hai tay ôm cô “…”
Cô cắn cắn môi, nhào tới trong lòng người anh, rốt cuộc cũng không nhịn được mà khóc lên
Qua một hồi lâu, khóc cũng đủ rồi, Mạnh Cổ lấy khăn giấy giúp cô lau mặt, hỏi cô cụ thể chuyện gì xảy ra, sau đó kéo cô đi vào tiểu khu: “nếu trở về, bọn họ không tin lời em nói, thì anh sẽ nói với họ. Không ở tại chỗ chứng minh em là nói thật, sau sẽ không ai dam coi thường em”
“Vậy nếu họ nói chuyện không xuôi tai, anh cũng đừng tức giận”
“Anh sẽ không, tính khí anh rất tốt”
“Còn nữa, khắc chế phương thức nói chuyện của anh lại một chút, đều là thân thích, đừng làm người ta quá khó coi”
“Sẽ không. Anh nói chuyện rất cân nhắc”
Có sao?
“Bác sĩ Mạnh, điểm mạnh của mình anh tự nhiên hiểu” đánh giá bản thân của anh bị bạn gái phỉ nhổ rồi
“Anh có mà, anh đối với bản thân tương đối khách quan”
Nắm tay lên lầu, thấy cửa chính nhà Trần Nhược Vũ. Cô có chút lo lắng nhìn anh, Mạnh Cổ cũng nhìn cô, chợt nắm cằm cô dùng sức hôn một cái: “Tôi hôm qua quá sức, đem hết năng lượng cho em rồi, hiện tại phải lấy lại một chút”
Náo cái gì? Cô thật không nhịn được muốn đánh anh.
Nhìn vẻ mặt cười hí hửng của anh, cô chợt hiểu: “Bác sĩ Mạnh, anh khẩn trương”
“Anh không khẩn trưởng, trường hợp nào anh chưa từng gặp qua chứ? Chưa bao giờ sợ chuyện gì”
“Anh không phải tới để gây chuyện, anh là tới gặp người lớn” Nhất định phải nhắc anh cái này
“Anh biết rõ” Cho nên anh mới khẩn trương
Không, anh không có khẩn trương
“Trần Nhược Vũ, hôn lại anh”
“Nếu không thì hôm nào khác tới cũng được” Cô còn sợ hơn anh
Nhấc chân muốn kéo anh đi, ngón tay thon dài lại quả quyết đặt trên chuông cửa
Trần Nhược Vũ nhìn chằm chằm cánh cửa, nhịp tim tăng nhanh
Các vị thần tiên a, xin phù hộ trong nhà không đem cô với Phách Vương Long tiên sinh ném đi
Cùng anh dây dưa không rõ Cùng anh dây dưa không rõ - Minh Nguyệt Thính Phong