Con người là tập hợp những nỗ lực của chính mình.

S.Young

Download ebooks
Ebook "Cùng anh dây dưa không rõ"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 62 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 683 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:10 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 39 - 40
hương 39
Ngày thứ hai, Trần Nhược Vũ bị áp tải đi xem mắt
Hôm nay, cả Trần Nhược Vũ và Mẹ Trần đều khắc chế tính khí của mình, mặc dù không nói lời nào, nhưng Mẹ Trần cũng rất chủ động, mua món Trần Nhược Vũ thích ăn, hai người còn gắp rau cho đối phương
Mẹ Trần thấy thái độ Trần Nhược Vũ không tệ, cũng không mắng cô nữa. Chỉ nói buổi tối có tiệc, muốn Trần Nhược Vũ cùng bà đi ăn cơm, xem thử chàng trai của đối phương có thuận mắt Trần Nhược Vũ hay không
Cha Trần rất ý tứ nháy mắt với Mẹ Trần, nghĩ thầm không thể nói như vậy, sao lại nói con gáicon gái mình có nhìn vừa mắt người ta không, sao lại bị động như vậy, người trong nhà liền bốc hơi mất hết hay sao
Trần Nhược Vũ than thở, nhà mình xưa nay mẹ đều có phong cách như vậy, sao cha lại nghĩ quẩn như thế?
Tóm lại, bữa cơm tối nay, Mẹ Trần mang theo con gái
Đến phòng ăn, thấy một vị phu nhân, nhìn cũng không hơn kém tuổi so với Mẹ Trần là bao, Mẹ Trần khẽ đá Trần Nhược Vũ: “Chào dì đi.”
“Con chào dì” Trần Nhược Vũ lễ phép chào hỏi
Vị phu nhân kia cười híp mắt, nhìn lên nhìn xuống đánh giá Trần Nhược Vũ một vòng, khen cô: “Tiểu Vũ dáng dấp tốt lắm, mày cong mắt sáng, hào phóng lại đoan chánh (Đứng đắn), mẹ con nói thật đúng nha”
“Đâu phải như vậy, là nó may mắn, chọn chỗ tốt đầu thai thôi”Mẹ Trần tất nhiên rất cao hứng, vội vàng đáp
Trần Nhược Vũ ở một bên cười theo, nghĩ thầm trong lời nói của mẹ có sơ hở, nói cái gì vậy?
Ba người đều ngồi xuống, chứng sợ hãi người lớn của Trần Nhược Vũ đã bắt đầu phát tác, động tác có chút cứng ngắc
Phu nhân kia gọi món ăn xong rồi, nói: “Con trai tôi còn đang bận, xế chiều hôm nay mới về tới, chưa ngồi ở nhà được mấy phút, bạn bè đã gọi nó đi làm việc. Nó muốn ở đây mở trường dạy lái xe, có chút quan hệ liền phải chạy nên đến trễ một chút, đừng để ý nhé.”
“Tất nhiên, tất nhiên” Thái độ Mẹ Trần xem ra là tốt, cùng với mẹ bình thường ở trong nhà giống như là hai người
Trần Nhược Vũ ở bên cạnh không đề cập đến, liền nghe hai vị phụ huynh đàm luận thời tiết gần đây, giá bán thức ăn ở chợ, quần áo đại hạ giá, đồ mỹ phẩm, đồ dưỡng sinh có bao công hiệu…
Trần Nhược Vũ lẳng lặng giúp hai người rót trà, lặng lẽ gọi phục vụ châm nước, bưng món ăn lên, thời gian còn lại liền yên lặng nghe hai người nói chuyện phiếm
Cô đang thầm nghĩ như vậy cũng tốt, vị tiên sinh kia tốt nhất loay hoay không đến được, sau đó hai người lớn này tán gẫu bát quái về chuyện nhà mình, cô liền được giải phóng
Kết quả cô còn chưa thở được một hơi nhẹ nhàng, phu nhân kia đã đem đề tài chuyển tới Trần Nhược Vũ: “Tiểu Vũ thật ngoan nhỉ, yên lặng điềm tĩnh”
“Đâu có, đâu có. Trần Nhược Vũ nhà tôi thật có thể làm nhiều việc”
Xong rồi, toàn thân Trần Nhược Vũ bắt đầu khẩn trương. Phải bắt đầu rồi sao?
“Không phải là tôi khen con mình, con tôi ra được phòng khách, vào tới phòng bếp. Nó nấu được món ngon, công việc nhà cũng thuần thục, việc làm cũng không tệ, lúc đầu làm quản lý ở công ty mậu dịch, sau được rèn luyện, liền ra ngoài. Nghiệp vụ rất tốt, cấp trên vô cùng trọng dụng”
Mẹ Trần thao thao bất tuyệt, Trần Nhược Vũ khắc chế kích động mà than thở, cô đảo qua đảo lại ly trà
Mẹ của đối phương cũng bắt đầu đem con mình ra khoe, nói con trai làm quản lý ở trường dạy lái xe, cũng là người có hiếu, cảm thấy nên về nhà, có thể ở bên cạnh hai người già bọn họ, cho nên liền về đây gầy dựng sự nghiệp, đồng thời mở một trường dạy lái xe. Tiền bạc liền không phải là vấn đề lớn, nhưng chuyện gì làm cũng cần phải có thời gian, công việc bên thành phố A cũng không thể nghỉ liền, cho nên đành phải ở lại đó một thời gian, để thu xếp ổn thỏa mọi chuyện rồi mới về
Mẹ Trần luôn miệng tán dương, còn nói đây là duyên phận, bởi vì Nhược Vũ nhà bà cũng như vậy. Ở lại thành phố A nhất thời không thể về. Cho nên hai người thật thích hợp, nhất định có nhiều cái chung
Hai người mẹ nói chuyện là như vậy, rồi càng ra sức tán gẫu, bắt đầu tính toán nếu kết hôn sẽ phải tổ chức thế nào, nhà nào bao nhiêu người, bao nhiêu tiền, lúc nào thì đang là mùa đính hôn thì không nên đính, còn có phòng ốc phải an bài thế nào, cả chuyện đứa trẻ nữa
Trần Nhược Vũ bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, cô rốt cuộc cũng ngồi không yên, nói một tiếng muốn đi vệ sinh, sau đứng dậy liền đi
Vào nhà vệ sinh, cô đi tới đi lui. Sau đó có người vào, cô liền dứt khoát trốn vào buồng vệ sinh bên cạnh. Cô hiện tại có chút luống cuống, nhìn kiểu này, hai bà mẹ là đã định chuyện rồi sao? Lần này so với cô xem mắt Đường Kim Tài còn đáng sợ hơn a, lần đó chỉ có mình mẹ Đường độc thoại, lần này là hai bà mẹ ăn ý với nhau
Cô không khỏi mong đợi con trai đối phương mau đến, cũng đứng ở tại chỗ mà bị mẹ mình bán. Nhưng chợt nghĩ tới nếu anh ta tới, mà ván đã đóng thuyền thì làm thế nào? Cô cũng không thể ở trường hợp này mà lật bàn kháng nghị được. Còn nếu như không kháng nghị ở đây, trở về nhà, không lẽ lại cùng mẹ đại chiến một phen?
Xong rồi, xong rồi, cô cảm thấy mình thở không ra hơi, dạ dày bắt đầu đau. Chuyện này so với cô tưởng tượng còn khó khăn hơn. Ba cô còn nói chỉ cần xem mặt thôi, không có việc gì. Bây giờ thấy mặt liền đính hôn rồi, còn thấy hai đứa bé đi nhà trẻ nữa, đáng sợ quá đi!
Trần Nhược Vũ hít sâu, thời điểm như vậy cô cũng chỉ có thể nghĩ đến một người
Mạnh Cổ!
Cô vội vàng gọi cho Mạnh Cổ
Nhưng anh không nhận máy. Không những không nhận, lại còn tắt máy
Trần Nhược Vũ giận dễ sợ, người này sao lại vào lúc mấu chốt lại giống như xe bị tuột xích chứ?
Cũng không chờ Trần Nhược Vũ oán giận xong, Mạnh Cổ đã gọi tới. Trần Nhược Vũ vội vàng nhận, nhỏ giọng “Alo” một tiếng
Mạnh Cổ hỏi cô: “Em làm sao vậy? m thanh nghe cứ như đi trộm”
“Bác sĩ Mạnh, chứng sợ người lớn của em lại tái phát, em đang cần người khích lệ”
“Chứng sợ hãi người lớn? Lại xem mắt sao?”
“Đúng, đúng..” Anh thật thông minh
“Tình huống lần này là thế nào?”
“Lần này không trốn được, mẹ em ở đây đó, bà cùng mẹ đối phương vừa thấy đã yêu, hai người đã bắt đầu nói đến chuyện hôn nhân rồi a, lúc em mới vừa đi, đã nói đến chuyện muốn đứa trẻ đến học trường nào, một hồi em về chỗ ngồi, nói không chừng đứa trẻ đã chuẩn bị tốt nghiệp trung học rồi. Bác sĩ Mạnh, anh nói sao em lại cứ gặp phải loại nhiệt tình, chủ động đến phát rồ thế này!!!” (Ta bội phục ngôn ngữ của chị)
“Trần Nhược Vũ, bây giờ em đang ở đâu?”
“Nhà vệ sinh. Chỉ nơi này mới có thể lấy hơi”
“Em lại chỉ có tiền đồ như vậy thôi ư?”
“Vậy làm sao bây giờ? Em phải tìm cách hoãn một chút. Đến dạ dày cũng bắt đầu đau a, mồ hôi lạnh cũng đi ra, những bệnh trạng kia cũng bắt đầu rồi”
“Em có gọi anh cũng không được, em lại không ở thành phố A, anh cũng không cách nào đi cứu em”
“Không cần, không cần, cho dù anh có ở đó, anh cũng không thể cứu em, anh mà nói em quên không đi khám bệnh tâm thần, mẹ em còn không cho em máu tưới phun ba thước sao”
“Cùng một chiêu hiển nhiên không thể dùng lại”
“Vậy anh còn biện pháp gì?” Chẳng lẽ giống như mẹ Mạnh nói, mua thuốc trị bệnh trĩ! Cái đó không dùng được đâu chứ?
“Anh có thể nói đứa bé đói bụng, em nên về nhà cho con bú rồi”
(Điệu cười của ta hiện giờ rất nham hiểm)
“Đông” một tiếng, đầu Trần Nhược Vũ tựa lên ván cửa. Mama Mia, thật may là anh không ở đây, may mà cô không ở thành phố A, nếu thật sự có chuyện như vậy xảy ra nhất định sẽ náoloạn đến chết người
“Bác sĩ Mạnh, cảm ơn anh, tinh thần của em tốt hơn nhiều”
“Không cần khách khí. Vậy em tính một lát nữa cự tuyệt hai vị phụ huynh vừa thấy đã yêu kia thế nào, chờ đợi em cùng anh ta kết hôn?”
“Ách, cái này, em sẽ tùy cơ ứng biến”
“Em đủ thông minh có thể ứng phó với yêu cầu cao như vậy sao?”
“Bác sĩ Mạnh!” Trần Nhược Vũ cắn răng” Tinh thần của em thật tốt hơn nhiều, mỗi lần cùng bác sĩ Mạnh nói chuyện phiếm luôn có thể như đón gió xuân, tinh thần phấn chấn”
“Khách sáo rồi.”
Lớn lối như vậy! Trần Nhược Vũ không phục, hỏi anh: “Anh đang bận gì thế? Mới vừa rồi sao tắt điện thoại của em?”
“Anh cũng đang dùng cơm”
“Xem mắt?"
“Đừng đoán bậy” giọng Mạnh Cổ có chút tế nhị, bị Trần Nhược Vũ nhạy cảm bắt được
“Nhất định là xem mắt”
“Không phải”
“Tuyệt đối phải, em cảm ứng được”
“Em còn có năng lực đặc biệt sao?”
“Dù sao đúng là được”
“Đã nói không phải. Chỉ là cô gái lần trước xem mắt cùng cha mẹ anh có quen biết, cho nên hai nhà cùng nhau ăn bữa cơm thôi”
“Đó chính là xem mắt a”
“Không phải. Anh đã cùng cha nói rõ không có ý gì với cô ấy, là không thể nào, vậy nên chỉ là hai nhà cùng ăn bữa cơm”
“Hai nhà ăn cơm là xem mắt đó” Cô đối với điều này rất kiên trì
“Trần Nhược Vũ!”
“Cho nên bác sĩ Mạnh, bây giờ anh cũng ở trong nhà vệ sinh sao?”
“…” đầu bên kia điện thoại yên lặng
“Bác sĩ Mạnh, anh thật an ủi em nha, gọi điện thoại anh thật sự là quyết định chính xác, chữa khỏi lòng người! Tinh thần của em thật sự tốt hơn nhiều, lại có thể ra ngoài chống đỡ một hồi rồi”
“Trần Nhược Vũ, em tốt nhất nên đem đối phương cự tuyệt sạch sẽ”
“Dĩ nhiên, dĩ nhiên”
“Em xác định mình có thể làm được?”
“Không thành vấn đề, không thành vấn đề”
“Em định làm gì?”
“Bác sĩ Mạnh, ở nhà vệ sinh tránh quá lâu không tốt. Nữ sinh còn có thể nói là trang điểm một chút, các anh mà nán lại đây nếu không phải táo bón thì chính là thận hư, dù là loại nào thì cũng rất tổn hại hình tượng, anh nhanh đi ra ngoài đi. Em cũng phải ra ngoài ứng chiến, chúng ta buổi tối lại gọi thông báo tình hình. Cứ như vậy đi, em cúp máy đây.”
“Trần Nhược Vũ!”
Đáng tiếc Trần Nhược Vũ không nghe thấy, cô thật sự đã cúp điện thoại
Tâm tình cô lúc này thật đã chuyển biến tốt hơn nhiều, cô ra ngoài rửa tay, soi soi gương, cho mình chút khuyến khích mới đi ra ngoài
Trở về chỗ ngồi đã thấy người phải về quê xây dựng sự nghiệp, mở trường học lái xe, vị tiên sinh cần xem mắt đã ngồi rồi
Trần Nhược Vũ vô cùng kinh ngạc. Đối phương cũng thất kinh nhìn cô
“Là cô?”
“Chu Triết?”
Tác giả có lời muốn hói: Được rồi, người thứ hai trong truyền thuyết đến rồi!
Muốn hoa tươi, muốn vỗ tay!
Chương 40
Cuộc đời không duyên không gặp lại
Loại trùng hợp này khiến Trần Nhược Vũ vừa mừng vừa sợ
Tiên sinh đi đường nhiệt tình có thể so với người xa lạ tới đây khiến cô an tâm
Chu Triết hiển nhiên cũng cảm thấy ngoài ý muốn, anh vò đầu, cười nói: “Như thế này thật khéo”
Hai người mẹ đối với phản ứng của hai người khá ân cần, khi biết quen biết nhau ở thành phố A, hơn nữa còn cùng ở một khu nhà trọ, cái loại mừng rỡ đó chính là hận không thể tận lức làm hôn lễ, đem Trần Nhược Vũ hù sợ
Cũng may Chu Triết là một người ổn định. Đang lúc chứng sợ hãi người lớn của Trần Nhược Vũ lại phát tác, bắt đầu cà lăm không biết nói gì, anh đứng ra chống đỡ mọi chuyện
Anh mời hai vị phụ huynh dùng bữa, sau đó từ đồ ăn chuyển qua hàn huyên chuyện bảo vệ sức khỏe, từ bảo vệ sức khỏe chuyển sang sở thích của mọi người, uống trà, cờ tướng, đan áo len, chơi mạt chược, thậm trí phim truyền hình đang nổi, anh lại cũng có thể nói được rất nhiều. Chờ hai người mẹ tán gẫu hào hứng, tâm tình ổn, anh lại nói giỡn, nói anh cùng Trần Nhược Vũ ở thành phố A cũng chỉ mới quen, mà hai người tốt độ quá nhanh ngược lại khiến hai người trẻ tuổi bọn họ khó ở chung
Lời nói này có đạo lý rõ ràng, anh lại nắm giữ tiết tấu nói chuyện phiếm, vì vậy hai người mẹ đều rất quan tâm, sau đó nói chuyện cũng giới hạn, không trượt tới đề tài hôn sự nữa. Đề tài chuyển tới là ân cần quan tâm đến việc sinh hoạt của hai tiểu bối ở thành phố A
Trần Nhược Vũ rất không am hiểu cái cách nói chuyện phiếm này, ngồi vậy lại thấy không tự nhiên. May mắn Chu Triết rất có kiên nhẫn, chuyện của anh mẹ Trần nói cũng thấy hứng thú, mà mẹ Chu thì tràn đầy kiêu ngạo với con trai, cũng thích tán gẫu, cho nên căn bản đều nói đến chuyện của anh, Trần Nhược Vũ ở một bên phụ thêm, bữa cơm này cũng coi như thuận lợi vượt qua, không có nguy hiẻm
Cuối cùng, hai người mẹ còn lưu luyến không rời, liên tục nói hai đứa có duyên phận. Còn nói Chu Triết mang Trần Nhược Vũ ra ngoài dạo một vòng, tối nay lại về
Chu Triết đáp ứng, tình hình này khiến Trần Nhược Vũ nói không tiện sẽ khiến mọi người khó coi, vì vậy cũng đáp ứng. Hai người đi ra đường lớn trong con mắt mừng rỡ của hai người mẹ
“Cái này thật là, thật ngại quá” Trần Nhược Vũ đi ra vẫn có chút không tự nhiên: “Mẹ em tương đối sởi lởi, anh đừng để ý”
Chu Triết cười cười: “Mẹ anh cũng như vậy, không sao, em cũng đừng để ý”
“Nha” Trần Nhược Vũ buông lỏng, thở phào nhẹ nhõm.
“Sao lại về đây xem mắt?”
“A, em là bị lừa về. Mẹ vẫn muốn em trở về làm việc ở trấn nhà, nhưng em không muốn về” Trần Nhược Vũ nói xong, chợt suy nghĩ như vậy có tính là uyển chuyển cự tuyệt không? Cô nhìn Chu Triết
Chu Triết cũng nhìn cô, anh nói: “Kiên quyết như vậy sao? Thật ra phát triển thì ở thành phố C cũng không tồi”
“Cũng không phải là nguyên nhân này” Trần Nhược Vũ không biết nên nói thế nào
“Anh ở thành phố A cũng mấy năm, bên đó thật tốt, thành phố lớn, chỗ buôn bán nhiều, nhiều cơ hội, cơ hội kiếm tiền cũng tương đối nhiều. Nhưng mà anh vẫn có suy tính trở lại. Cha mẹ đã lớn tuổi, anh là con trai độc nhất, thật không yên lòng”
Trần Nhược Vũ nhìn Chu Triết, trong mắt anh có loại chân thành, cô chợt có chút cảm động, dạo này, những chàng trai hiếu thuận lại có trách nhiệm không nhiều
“Thân thể mẹ em cũng không tốt lắm” Trần Nhược Vũ cảm giác mình thua xa Chu Triết
“Em không phải là còn em trai sao?” Mới vừa rồi trên bàn cơm mẹ Trần có đề cập tới
“Nó đang học vùng khác, cũng không biết sau khi tốt nghiệp sẽ thế nào”
Chu Triết gật đầu, giống như không biết nên nói thế nào cho phải. Dù sao một người muốn ở lại thành phố A, một người nhất định về thành phố C, riêng điều kiện này, sợ hai người cũng không có khả năng phát triển
Trần Nhược Vũ có chút lúng túng, cô không biết ứng đối chuyện này thế nào, nếu là Mạnh Cổ ở đây thì thật tốt
“Chỉ là nói đến thì đúng thật trùng hợp, không nghĩ mẹ anh kien quyết muốn anh đi xem mắt, đối tượng lại là em” Chu Triết chợt cười
“Anh cũng là bị mẹ gọi về sao?”
“Không phải. Anh vừa đúng có chuyện phải làm, bằng hữu có giới thiệu chút quan hệ, định là hôm nay, cho nên mới nói về nhà hôm nay không về, không nghĩ tới mọi người lại hẹn lại, địa điểm chuẩn bị tiệc có vấn đề”
Trần Nhược Vũ nghĩ anh đã bôn ba lao lực còn phải đi xem mắt đối tượng, còn thảm hơn cả mình, không khỏi bật cười
Hai người trên đường cùng tán gẫu, cũng coi là đầu cơ. Trần Nhược Vũ từ từ thanh tỉnh lại, nói cũng nhiều. Cuối cùng Chu Triết đưa cô về nhà, cô suy nghĩ một chút nói: “Chu tiên sinh, em thật ra không muốn về xem mắt, là bị mẹ gạt trở về. En tạm thời, cũng không tính về thành phố C”
“Anh hiểu, em nói trước đi.” Chu Triết gật đầu, phóng khoáng nói: “Dù sao mọi người cũng là bạn bè, lại nói chúng ta thật có duyên, hi vọng em không bị vụ xem mắt này hù dọa. Anh sẽ cùng mẹ nói chuyện để bọn họ đừng gấp”
“Cảm ơn anh, em cũng sẽ nói với người nhà, hi vọng không mang đến phiền toái”
“Không sao đâu.” Chu Triết nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng như tuyết, Trần Nhược Vũ lại nghĩ nụ cười này có chút giống Mạnh Cổ
“Anh chiều nay lái xe về thành phố A, có muốn mang đồ gì dùm em không? Dù sao cũng thuận đường, còn thuận về đến nhà”
Lời này ngược lại là thật, thật sự là thuận về đến nhà. Trần Nhược Vũ cười, gật đầu một cái
Khi Trần Nhược Vũ về đến nhà, vừa hay nhìn thấy cha Trần giúp mẹ lấy thuốc
“Sao vậy?”
“Không có việc gì. Tuần trước bác sĩ có kê đơn thuốc, không việc gì”
“Mẹ con thật cao hứng, nhất thời kích động, trái tim cũng không quá thoải mái” Nói là không quá thoải mái, nhưng cha Trần vẫn dáng vẻ cao hứng. “Tiểu Vũ, cậu trai kia, con có hài lòng không? Nghe nói hai đứa vốn dĩ biết nhau, còn cùng chung một khu, đây thật sự là có duyên? Cha thấy chuyện này vô cùng tốt. Mẹ con nói người nhà đối phương cũng rất thích con”
“Anh ấy tốt lắm, nhưng bọn con tạm thời không có gì để nói. Con chỉ là cùng anh ấy tán gẫu qua thôi”
“Sao lại không thể?’ Mẹ Trần nghe xong liền nóng nảy: “Con còn không hài lòng với nó? Hay là có ý gì khác chứ?”
“Không phải” Trần Nhược Vũ muốn nói chuyện, nhưng nhìn sắc mặt mẹ Trần không đúng lắm, vội tới đỡ bà: “Mẹ không thoải mái sao? Hay đến bệnh viện khám thử đi”
“Không có việc gì, không có việc gì” Mẹ tTần phất tay: “Con tạm thời cứ để mẹ dùng điểm tâm là được. Con nói mẹ nghe, rốt cuộc là tình huống gì? Sao lại không phát triển? Điều kiện về mặt nào cũng tốt hết mà, không phải sao? Nhà nó cũng không phải dạng đại phú quý gì, mở trường dạy lái xe cũng là mượn tiền, con gả đi, nói khó nghe, là cùng hắn nợ nần sống qua ngày. Chỉ là nó có nhà, sau này không cần buồn, cha mẹ nó cũng chỉ có một đứa con trai, sau này cũng không có chuyện chia gia sản gì, cũng không có gánh nặng hanh em gì, những thứ này thật vô cùng tốt. Hai nhà chúng ta, nói trắng ra là môn đăng hộ đối, ai cũng đừng nói là ai không tốt. Nó là nói với con thế sao? Cảm thấy con không tốt”
“Không phải, là con…” Trần Nhược Vũ nhìn sắc mặt mẹ mình tái nhợt, chợt có chút không nhẫn tâm, thanh âm của cô nhỏ xuống “Con còn muốn ở lại thành phố A”
Sắc mặt mẹ Trần liền thay đổi, nhìn chằm chằm Trần Nhược Vũ. Nhìn một hồi, tay chỉ cô, lại nói không nên lời. Cha Trần ở một bên cũng không nói gì
Một hồi lâu, mẹ Trần vung tay một cái, đứng lên, nghiêng đầu đi vào phòng, dùng sức đóng cừa phòng. Cha Trần đuổi theo, quay đầu nhìn con gái mình một cái, cuối cùng cũng không nói lời nào đi vào phòng
Trần Nhược Vũ cô đơn đứng ở phòng khách, trong lòng nói không ra khổ sở bản thân
Đêm đó, Trần Nhược Vũ trốn ở trong phòng, gọi cho Mạnh Cổ
“Bác sĩ Mạnh, bây giờ anh nói chuyện được không?”
“Cũng hơn mười giờ, không có gì không tiện”
“Đây không phải là sợ buổi xem mắt của anh còn chưa kết thúc sao?”
Giọng Mạnh Cổ nghe rất không vui: “Đã nói đó không phải xem mắt”
“Được rồi, không phải xem mắt” Trần Nhược Vũ không có tâm tình cùng anh cãi cọ, nhưng cô rất nhanh bồi thêm một câu: “Tình huống này là củng cố cùng tăng cường. Đầu tiên là xem mắt, lần thứ hai chính là xâm nhập, rồi tham khảo khả năng chung đụng”
Mạnh Cổ tức giận “Trần Nhược Vũ, em lại ngứa da sao?”
“Không có, không có” Tay Trần Nhược Vũ vạch vạch lên chăn “Bác sĩ Mạnh, em cho anh biết một chuyện”
“Em nói”
“Anh đoán xem hôm nay em gặp ai?”
“Ai?”
“Là lần trước chúng ta bị tai nạn xe, sau đó em choáng váng té xỉu, không phải là có một vị tiên sinh tốt bụng giúp đỡ sao, sau đó em lại phát hiện anh ta cùng em ở cùng một khu nhà trọ, là hàng xóm. Hôm nay đi xem mắt lại gặp anh ấy, anh ấy chính là người em xem mắt”
Điện thoại bên kia yên lặng mấy giây, sau đó truyền đến thanh âm của Mạnh Cổ: “Trần Nhược Vũ, em tính khi nào thì về?”
“Sao anh lại không có hứng thú với bát quái của em a, em rất muốn nói cho anh biết, hôm nay làm em giật cả mình, hoàn toàn không nghĩ tới là anh ta”
“Em cự tuyệt sao?”
“Cự tuyệt. Chẳng qua là mẹ tức giận, trong lòng em rất khổ sở”
GIọng Mạnh Cổ mềm nhũn, an ủi cô: “Vậy en cũng không thể vì muốn mẹ cao hứng mà cùng người mình không thích ở chung một chỗ, phải không?”
“Thật ra thì Chu Triết rất tốt, tên của anh ấy còn cùng phong cách với em. Anh ấy muốn sống tại thành phố C, em lại muốn ở thành phố A, cho nên không thể phát triển”
“Nếu hắn nguyện ý ở cùng một thành phố với em, chẳng lẽ em muốn phát triển với hắn?” Mạnh Cổ lại hung hăng
“Ừm…” Trần Nhược Vũ nghiêm túc nghĩ, có phải là tình huống này không?
“Trần Nhược Vũ, rốt cuộc thì khi nào em trở lại?” Phách Vương Long tiên sinh đã bắt đầu biến thân rồi sao? Trần Nhược Vũ cau mày
“Ngày mai sẽ về. Thứ hai phải đi làm”
“Ngồi xe mấy giờ, anh ra trạm xe đón em” Lời nói này vang vang có lực, giọng nói kiên quyết
“Không cần, không cần. Chu Triết nói ngày mai anh ấy cũng về thành phố A, anh ta lái xe, có thể thuận đường đưa em về, chúng em lại ở cùng khu nhà trọ, vừa đúng đưa em về đến cửa”
“Hắn cũng làm việc ở thành phố A? Em nói cùng một khu nhà trọ, ý là nói người đó, không phải khu nhà trọ ba mẹ em?”
“Đúng vậy. Anh ấy cũng làm ở thành phố A, nhưng mà đang có ý định muốn về thành phố C mở trường dạy lái xe, mẹ em hi vọng em có thể về thành phố C, cho nên cảm thấy Chu Triết rất thích hợp”
Mạnh Cổ trầm lặng, một lát sau nói: “Hai người ở thành phố A làm việc, chạy về thành phố C xem mắt, sau dó về thành phố A yêu đương, sau đó về lại thành phố C thành gia lập nghiệp? Rốt cuộc chuyện như thế này làm sao có thể xảy ra?”
“Theo kịch bản của mẹ em, chuyện phải là như vậy. Người như vậy bà ấy cũng tìm được, quả thật là thiên tài phải không?”
Mạnh Cổ không lên tiếng
Trần Nhược Vũ ngừng nói, phát giác có gì không đúng: “Bác sĩ Mạnh, tâm tình của anh không tốt? Có phải người xem mắt xảy ra vấn đề? Anh không thích cô ấy, ba anh ép em sao?”
“Không có. Ông ấy không bức được anh” Anh dừng lại một chút, lại hỏi: “Rốt cuộc em tính thế nào?”
“Mẹ em cũng không ép, nhưng em nói về thành phố A bà đã nổi giận. Thân thể mẹ quả thật không tốt, hôm nay còn uống thuốc. Bác sĩ Mạnh, em mặc dù có giận mẹ, nhưng em cũng yêu thương bà ấy, bà ấy là mẹ em”
Mạnh Cổ không nói gì, Trần Nhược Vũ suy nghĩ một chút, hỏi anh: “Bác sĩ Mạnh, em không thích thành phố C, mặc dù em ở thành phố A cũng không có thành tựu gì, công việc giống người ta, không có nhà cửa, không được trọng dụng, nhưng vẫn thích cảm giác tự do tự tại ở nơi đó, mà em trở về nhìn thấy ba mẹ, nhìn kỳ vọng của họ với em có thể trở nên nở mày nở mặt, em lại cảm thấy trong lòng rất khổ sở. Anh nói xem, em rốt cuộc phải làm gì đây?”
“Trần Nhược Vũ, em trước khi cùng Chu Triết xem mắt, có từng do dự chuyện trở về thành phố C không? Bây giờ em nhìn thấy hắn, cảm thấy có cơ hội rồi đúng không? Em cũng cảm thấy hắn ta thích hợp với em?” Mạnh Cổ bắt đầu nóng nảy
“Sao lại có cả chuyện của Chu Triết ở đây? Em bây giờ đang nói ba mẹ em. Mặc dù hai năm qua em cùng họ gây gổ, mặc dù bản thân cảm thấy mệt chết đi được, mặc dù em thích thành phố A hơn, nhưng cha mẹ lớn tuổi, thân thể mẹ em cũng không khỏe, lần này em về, nhìn thấy họ, cảm thấy rất đau lòng. Bác sĩ Mạnh, em khi đó mất liên lạc với người nhà, anh không phải là giận nhất sao? Em cho là anh có thể hiểu”
Bên đầu kia im lặng, Trần Nhược Vũ cầm điện thoại, cắn môi, chờ Mạnh Cổ nói chuyện
“Trần Nhược Vũ, anh đã nói với em, em cùng Chu Triết không hợp đâu”
“Tại sao?” Sao vẫn còn nói đến Chu Triết, cô rõ ràng đang nói đến cha mẹ mình
Em cùng bạn trai cũ không phải cũng ở cùng khu nhà trọ sao? Cái tên Chu Triết này lại ở cùng khu với em, em đã có một minh chứng về yêu người cùng khu nhà trọ rồi, cho nên hai người nhất định sẽ không có kết quả tốt”
Trần Nhược Vũ giật mình há to mồm, đây là chuyện hoang đường gì thế?
“Đừng lãng phí thời gian trên người hắn, nhanh về đi!”
Trần Nhược Vũ tức giận, nào có người cứ vậy mà nguyền rủa cô? Lại còn minh chứng chuyện yêu người cùng khu nhà trọ nữa, phi!
Cô cúp điện thoại
Cùng anh dây dưa không rõ Cùng anh dây dưa không rõ - Minh Nguyệt Thính Phong