Con người là tập hợp những nỗ lực của chính mình.

S.Young

Download ebooks
Ebook "Cùng anh dây dưa không rõ"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 62 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 683 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:10 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 35 - 36
hương 35
Đầu Trần Nhược Vũ nóng cả lên
m thanh “Muốn” kia nên vang lên có lực mới đúng. Cô phải đi, muốn mắng anh một trận cho đen mặt. Phải đem hộp chân giò của cô đoạt lại
Không cho anh ăn, ngửi mùi cũng không muốn anh ngửi được.
Có vài người là tuyệt đối không thể đối tốt. Phách Vương Long tiên sinh chính là ví dụ điển hình.
Anh chẳng những đùa giỡn cô, còn đùa giỡn cô…
Được rồi, tóm lại chính là anh thừa dịp cô đối tốt với anh, khi dễ cô! Cô không thông minh, nhưng anh cảm thấy cô ngu đến thế sao?
Trần Nhược Vũ ngồi trên xe bus, thẳng tiến về hướng nhà của Mạnh Cổ. Xe sáng ngời, rất sáng ngời, lòng cô cũng chợt sáng ngời, giống như đả thông hai mạch Nhâm Đốc, thần trí sáng tỏ
Cô thật ngây thơ, dĩ nhiên, ngây thơ đến chết. Chỉ là cô cảm thấy anh thật không phải ngây thơ, anh cố ý, cố ý đối xử ác tâm với cô. Mà cô do tâm tình khẩn trương liền ngây ngốc, không đem mọi chuyện nghĩ đến tận cùng. Thật ra thì mọi chuyện đều là lỗi của anh, anh bị thương là đáng đời!
Trần Nhược Vũ càng nghĩ càng tức giận. Cô định đem đồ ăn đoạt lại, sau đó liền một tháng không để ý tới anh, chờ anh ý thức được sai lầm của mình rồi đến nói xin lỗi cô, bảo đảm không trêu trọc cô nữa, cô mới cùng anh hòa hảo như ban đầu
Cô muốn xuất ra khí thế, lấy nguyên tắc, không thể mềm yếu nữa
Trần Nhược Vũ chạy như bay tới chỗ ở Mạnh Cổ. Đó là một khu nhà trọ hạng sang anh mới thuê sau khi nhậm chức ở bệnh viện, sạch sẽ, xinh đẹp lại trang nhã
Nguồn ebook: cungquanghang/
Trần Nhược Vũ không có tâm tình thưởng thức cảnh sắc của khu nhà trọ, cô tìm được lầu nhà Mạnh Cổ, đi thang máy lên
Mới ra thang máy, liền nghe đến thanh âm của Mạnh Cổ. Lần này cả cửa phòng cũng không cần tìm, cứ trực tiếp theo âm thanh tìm tới là được
Trần Nhược Vũ mới vừa cất bước tới, liền nghe Mạnh Cổ nói: “Cô đi đi”
Cô ngẩn người, giọng điệu này, anh đang nói chuyện với ai thế?
Cô bước nhanh hai bước, rất nhanh thấy được Mạnh Cổ đang đứng trước cửa nhà mở rộng, anh đang cùng một cô gái trẻ nói chuyện
“Cô đi đi”, ba chữ này đúng là đang nói với cô gái kia
“Mạnh Cổ, em nghe mấy bạn học cũ nói. Bọn họ nói anh…”
Cô gái kia còn chưa nói dứt lời, đã bị Mạnh Cổ cắt ngang: “Cho dù bọn họ có nói gì, đều không phải là tôi nói, tôi cũng không có hứng thú nghe mấy tin bát quái cửu biệt tương phùng (Giống như chia tay rồi quay lại ấy) của mấy người” anh nói đến đây, nhếch mắt thấy Trần Nhược Vũ, vì vậy nói tiếp: “Bạn của tôi tới rồi, không thể tiếp đãi cô được nữa. Cô đi đi”
Cô gái ấy nghe được lời này, quay đầu liếc nhìn. Trần Nhược Vũ đối mặt với cô gái xinh đẹp kia, bất giác thở dài trong lòng, thật là xinh đẹp
Tư thái cao gầy mảnh khảnh, hai mắt đen bóng, tóc quăn hợp với khuôn mặt nhỏ nhắn, lại có cảm giác lão luyện.
Trần Nhược Vũ tuy không biết gì, nhưng cảm thấy cô ấy có thể là người tình cũ của anh. Mặc dù cô từng nói đùa với Mạnh Cổ chuyện này, nhưng thật sự xảy ra, lại cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó không nói được
Cô ta nhìn Trần Nhược Vũ, nhìn lên nhìn xuống đánh giá một phen, chợt cười cười, hào phóng vươn tay, nói: “Xin chào, tôi tên Thích Dao. Là học muội của Mạnh Cổ ở viện y học… Bạn bè” Hai chữ bạn bè cố ý kéo dài âm, là có ngụ ý
Quả nhiên chính là bạn gái mối tình đầu trong truyền thuyết, rất đẹp, có chút quật cường cùng quả quyết. Trần Nhược Vũ gật đầu, nói tên mình
Thích Dao nhìn cô, cười cười, xoay người lại, nói với Mạnh Cổ: “Bọn họ nói anh còn chưa có bạn gái”
Mạnh Cổ liếc mắt nhìn Trần Nhược Vũ, có ngụ ý: “Tôi không có bạn gái hay có bạn gái rồi không cần phải báo cáo với bọn họ”
“Bọn họ còn nói, anh sau có lui tới với hai cô gái, rất khác em” Thích Dao liếc mắt nhìn Trần Nhược Vũ, giống như có điều ngụ ý (Sao mà lắm ngụ ý thế!!!)
Trần Nhược Vũ ở một bên nghe được rất giận, cô rõ ràng là người ngoài cuộc, hai người này là kẹp cô ở giữa để so tài sao?
Còn cái người Thích Dao này, suốt ngày “Bọn họ nói, bọn họ nói”, cô ta đơn giản là muốn chứng minh lời người ta nói, Mạnh Cổ đối với cô ta vẫn mãi tình cũ không quên. Mà cô ấy hôm nay rốt cuộc cũng chịu quay đầu là bờ, dứt khoát muốn ôn lại khúc ca tình yêu khi xưa. Đảo quanh một vòng lớn như vậy, nói chuyện cũng không tốt chút nào, thật là đáng ghét
“Tôi đã nói rồi, bọn họ nói gì cũng chẳng liên quan tới tôi, tôi có bạn gái như thế nào, cũng không liên quan tới cô. Tôi biết cô đang nghĩ gì, nhưng thật sự không cần dát vàng lên mặt mình. Cô đi đi” Mạnh Cổ vừa nói, vừa cầm tay Trần Nhược Vũ kéo vào trong nhà, đặt cô bên cạnh mình. Bày ra bộ dạng hiên tại tôi có bạn, cô có biết điều thì đi nhanh đi
Đây là lần thứ ba Trần Nhược Vũ nghe Mạnh Cổ nói: “Cô đi đi”, nhưng tất nhiên, Thích Dao vẫn không có ý định đi, cô ta há mồm tính nói gì đó, nhưng Trần Nhược Vũ đã không còn nhịn được nữa
“Thích tiểu thư, thật ngại quá, tôi phải cắt ngang thôi, những lời này còn nhiều thời gian, cô biết không? Theo tình hình hiện tại, cô nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng. Cô biết nhà anh ấy ở đâu rồi, có rãnh rỗi tới chặn đường cũng được, nhưng bây giờ, ở nơi này, cô trước mặt tôi nói một tiếng bạn học, bạn gái trước, cô không cảm thấy không lễ phép sao? Giờ đã đến giờ cơm, cô không muốn ăn cơm nhưng tôi thì đói bụng rồi. Làm phiền cô muốn đến ôn lại chuyện cũ, hay tán gẫu thảo luận tình cảm, tìm thời gian khác được không?”
Mạnh Cổ và Thích Dao cùng quay đầu trừng cô. Sắc mặt hai người đều rất khó coi
Trần Nhược Vũ nhất nhất nhìn trả lại, thầm nghĩ trừng cái gì mà trừng, tâm tình cô vẫn còn không tốt “Đề nghị của tôi không tốt sao?”
Thích Dao cắn cắn môi, không để ý tới lời Trần Nhược Vũ, lại nói với Mạnh Cổ: “Em sẽ gọi cho anh sau”
“Cần gì lãng phí tiền điện thoại?” Mạnh Cổ lạnh lùng đáp
Thích Dao không nói gì nữa, cô thầm nhìn Mạnh Cổ một cái, sau đó cũng không nói gì với Trần Nhược Vũ, quay đầu đi
Mạnh Cổ đóng cửa lại, hướng Trần Nhược Vũ nhíu mày “Cái gì gọi là biết nhà anh ta ở đâu, ngày mai có thể đi chặn đường, em là đang ra cái chủ ý cùi bắp gì” (Cái từ “cùi bắp” thật sự là anh ấy nói… ta không có cải biên)
Trần Nhược Vũ cũng cau mày, cô nhìn miệng anh, vết thương kia vẫn còn rõ ràng. Mặt mày cũng hốc hác rồi
“Em không ra chủ ý này thì cô ấy không tới cửa chắc? Hôm nay em cũng không nói cô ấy tới, cô ấy cũng tới. Cho nên, về sau nếu người ta đã tới, anh nhớ phân tích lý trí một chút, thật sự không liên quan tới em”
Chân mày Mạnh Cổ nhíu chặt hơn: “Anh với cô ấy không có gì, lần trước gặp mặt cũng không đưa số điện thoại, là cô ta tìm mấy bạn học cũ, anh không nhận điện thoại, cô ta liền tìm tới cửa”
Trần Nhược Vũ đối với mấy cái này không quan tâm, cô hói: “Cô ấy không hỏi tại sao miệng anh bị thương à?”
Giọng Trần Nhược Vũ thật không tốt, khiến Mạnh Cổ cũng không tốt lành gì mà đứng lên: “Thật đáng tiếc, cô ta đúng là không hỏi”
“Tiếc quá nhỉ. Nhân vật mà anh sắp xếp cho em thật không có tác dụng gì”
Mạnh Cổ cuối cùng cũng không nhịn được nữa “Em đang náo loạn cái gì?”
Trần Nhược Vũ không để ý tới anh, xoay người vào phòng bếp, nhìn một vòng không thấy cái chân giò, mở tủ lạnh, cơm của cô cùng hộp chân giò còn hảo hảo mà nằm bên trong tủ lạnh, trong đó còn chứa rất nhiều món ăn khác
Trần Nhược Vũ đem hộp cơm của mình lấy ra, quay đầu nhìn lại, trên mặt bàn có cái túi, cô cũng bất kể, cầm túi đem hộp cơm của mình bỏ vào, sau đó chuẩn bị đi
Cô quay đầu lại, thấy mặt Mạnh Cổ giật mình, thầm nghĩ chắc anh không nghĩ cô tới đây là để giành hộp cơm
“Bác sĩ Mạnh, em thật lòng đem anh thành bạn bè. Em trước kia không tự lượng sức mình đi theo đuổi anh, có lẽ thời điểm đó cũng không có quá nhiều thành ý, chỉ là nhìn trúng vẻ bề ngoài cùng điều kiện của anh, không có suy nghĩ kĩ xem anh với em có hợp hay không. Nhưng từ sau khi chung đụng, em cảm thấy anh rất tốt, nhiệt tình, có trách nhiệm, cho nên em rất quý trọng người bạn là anh. Em biết rõ anh cùng Doãn Tắc là bạn thân, phương thức biểu đạt tình hữu nghị có chút dọa người, nhưng em không phải là Doãn Tắc cùng Lôi Phong, em có hình thức chung đụng của mình. Có lẽ anh cảm thấy chuyện em làm rất buồn cười, nhưng khi anh đem nó ra làm chuyện cười, em cũng sẽ khổ sở, tức giận, anh lại cùng người khác nói những chuyện này, em cũng sẽ cảm thấy lúng túng, khó chịu. Bác sĩ Mạnh, em thật sự không thông minh, nhưng cũng có tự tôn của bản thân. Khi anh nửa thật nửa giả trêu em, lúc anh đang hưởng thụ rất vui vẻ đó, cũng xin anh suy nghĩ một chút tới cảm nhận của em”
“Trần Nhược Vũ…” Mạnh Cổ muốn nói chuyện, Trần Nhược Vũ giơ tay lên ngăn lại
“Bác sĩ Mạnh, làm bạn cùng anh rất thoải mái, em rất vui, mặc dù không thể theo đuổi được anh, nhưng cuối cùng chúng ta có thể trở thành bạn bè. Nhưng tình bạn cũng giống như tình yêu, cũng cần phải có thành ý. Thật ra thì nếu anh cần em giúp một tay, em cũng sẽ sẵn sàng, nhưng anh lấy lý do nhàm chán gọi em tới đây, cũng mượn vội lấy em làm bạn gái trước mặt tình cũ, em thật cảm thấy không dễ chịu”
“Anh không phải…” Mạnh Cổ muốn nói, lại một lần nữa bị Trần Nhược Vũ cắt ngang
“Bác sĩ Mạnh cảm tháy đã làm chuyện không phải với em đúng không?”
Mạnh Cổ há miệng, còn chưa lên tiếng đã bị Trần Nhược Vũ liếc một cái: “Bác sĩ Mạnh, anh nên nói lời xin lỗi”
Miệng Mạnh Cổ mở rộng, không nói ra lời. Trần Nhược Vũ còn nói: “Giờ em cũng tịch thu đồ ăn lại rồi, dù sao anh cũng không có thành ý ăn nó, về sau em sẽ không làm thêm gì cho anh ăn nữa. Bác sĩ Mạnh nếu thật không tỉnh ra nói lời xin lỗi, chúng ta rất khó làm bạn lâu dài, bằng không cứ hở một chút là xảy ra mâu thuẫn cũng không vui, quả thật không thể chung đụng, bác sĩ Mạnh, anh thấy đúng không?”
Cô hỏi anh “Đúng không” lại không cho anh cơ hội trả lời, cô vừa nói xong đã nghiêng người rời đi
Mở cửa, đến cửa thang máy, ấn phím. Mấy động tác này làm liền một mạch, trong tâm Trần Nhược Vũ cũng cảm thấy sảng khoái, cô ôm chân giò heo, giống như ôm vũ khí. Chỉ là cảm thấy sau khi nói hết ra, toàn thân thật thoải mái
“Trần Nhược Vũ” Mạnh Cổ thế nhưng lại đuổi theo
Cửa thang máy mở ra, Trần Nhược Vũ vừa bước vào vừa quay đầu lại nhìn anh “Anh muốn cự tuyệt cô gái khác, cũng đâu cần phải lấy em làm bia đỡ đạn. Anh muốn trêu chọc cô gái để tìm vui, cũng đâu cần tìm em làm mục tiêu” Anh nghĩ nghĩ, dường như thấy mình lỡ lời, vội vàng nói: “Anh không phải loại trêu chọc phụ nữ làm thú vui… Em”
Trần Nhược Vũ bĩu môi; “Đây miễn cưỡng coi như là giải thích, không tính là xin lỗi”
“Này” Mạnh Cổ lại cau mày
Trần Nhược Vũ hướng anh giả dạng cá mặt quỷ, cửa thang máy cũng đóng
Thang máy đi xuống, Trần Nhược Vũ nhớ tới vẻ mặt của Mạnh Cổ, bất giác cười
Ha ha, anh cũng biết cuống cuồng! Anh rõ ràng cũng biết cuống cuồng rồi!
Trần Nhược Vũ ôm hộp cơm, cảm thấy trong lòng có chút ngọt ngào
Cô nghĩ, đây cũng là cảm giác vui vẻ khi thắng lợi
Chương 36
Trần Nhược Vũ về nhà, tự làm nồi cơm, hầm lại giò cách thủy rồi ăn hết hai chén lớn, tâm tình thoải mái cực độ
Ban đêm, nằm trên giường. Cô nhớ lại mấy món ăn trong tủ lạnh nhà Mạnh Cổ, xem ra anh chuẩn bị không ít, buổi chiều mới vừa tan làm, sao lại phải mua nhiều thức ăn như vậy? Cô phải thay đổi, buổi trưa lại phải lén về nhà mua thức ăn mới tới kịp
Còn có cái cô Thích Dao đó, mặc dù cô với cô ta không có liên quan, nhưng cô thật sự không thích. Cũng không biết trong lòng Mạnh Cổ đến tột cùng là nghĩ thế nào
Tình yêu đầu nhất định phải rất sâu đậm, nếu không cũng sẽ không chịu tổn thương lớn đến như vậy. Hai người bạn gái sau của anh hoàn toàn không giống Thích Dao, thời gian yêu nhau cũng không dài, hơn nữa anh cho tới giờ cũng không nghĩ đến chuyện đó, cái này thật sự giống như tình cũ không quên
Cũng khó trách Thích Dao tràn đầy lòng tin. Có lẽ cô ấy rất hiểu anh, có lẽ cô ấy đối với đoạn tình cảm năm đó cũng có cùng cảm nhận. Chỉ là cô ấy làm tổn thương người ta, trở lại cũng khiến Mạnh Cổ rất khó tiếp nhận
Mạnh Cổ còn thích cô ta không? Trần Nhược Vũ đối với chuyện này vẫn rất bận tâm
Cô cố gắng hồi tưởng tình hình lúc hai người họ đối mặt. Bọn họ mở cửa, đứng ở cửa nói chuyện, chẳng lẽ Thích Dao vừa tới không lâu? Mạnh Cổ không cho cô vào nhà sao?
Trần Nhược Vũ nháy nháy mắt, có chút khốn đốn. Mạnh Cổ nói anh muốn cự tuyệt cô gái khác thì không cần lấy cô làm bia đỡ đạn, suy nghĩ chút thì hình như vậy, kéo cô ra ngoài, sợ rằng càng gia tăng lòng tin của Thích Dao
Anh còn nói không phải loại lấy việc trêu chọc nữ nhân làm vui. Mặc dù cô tin tưởng anh không phải, nhưng anh cũng đang trêu cợt cô mà.
Ý nghĩ xấu đánh tới, Trần Nhược Vũ cố gắng, ương ngạnh chống lại, cô còn chưa có nghĩ xong, đã cứ thế mà ngủ mất. Nhưng trước khi ngủ, ý niệm cuối cùng là: Tại sao có nam nhân như Mạnh Cổ, ưu điểm hay khuyết điểm gì cũng rất rõ ràng?
Làm cho người ta thích, lại khiến người ta ghét, đây cuối cùng là phải làm sao?
Ngày thứ hai, Trần Nhược Vũ rất bận
Cô còn có N khách hàng phải gọi điện, có N bản báo cáo phải xử lý. Còn mở ra một hội, bị giáo huấn đến hai lần. Tiếp đó còn có danh sách khách hàng cần chỉnh lý
Cả ngày nay cô bị cúp N điện thoại, bị cự tuyệt N lần, trong đó có người mắng cô vô cùng thô tục, Trần Nhược Vũ ít gặp phải người không có tư chất như vậy, trong lòng rất không thoải mái, cử nửa ngày tâm tình đều không tốt
Bốn giờ chiều, có một chuyển phát gửi tới, nói gửi cho Trần Nhược Vũ. Cô đi ra ngoài nhận, cảm thấy rất kinh ngạc, nhưng tên cùng địa chỉ quả thật là cô. Cô nghi ngờ không hiểu mà ký nhận, trở lại chỗ ngồi mở ra, vừa nhìn thấy, là kẹo sầu riêng đường cô thích
Vui thật.
Mặc dù cô không biết ai gửi, nhưng Trần Nhược Vũ thật cao hứng vô cùng. Cô mở ra hai bao đường, thấy bên dưới cô kẹp một tờ giấy. Vừa mở ra nhìn, là đơn thuốc của bệnh viện, trên đó viết: món này thật đúng là không dễ mua
Chữ viết rồng bay phượng múa, cẩn thận quan sát mới biết là viết gì, quả nhiên là chữ bác sĩ
Trần Nhược Vũ bĩu môi, rồi lại không nhịn được mà mỉm cười
Cô thật nhanh mở cái túi ra, bỏ một viên kẹo vào trong miệng. Mùi sầu riêng nồng đậm hòa tan trong miệng cô, tâm tình không tốt một ngày cũng nháy mắt mà bay đi
Cô cầm di động nhắn cho Mạnh Cổ: Chữ quá xấu rồi
Một lát sau, Mạnh Cổ gọi tới, cô nhận máy
“Trần Nhược Vũ, em thật bắt bẻ”
“Em là nói lời thật lòng” Bởi vì trong miệng còn kẹo, thanh âm của cô ong ong
Mạnh Cổ hiển nhiên là hiểu, anh hỏi: “Kẹo ăn ngon không?”
“Ăn ngon”
“Vậy chúng ta coi như hòa?”
“Không có”
Trần Nhược Vũ đáp nhanh hơn, đem Mạnh Cổ phản bác. Bên kia điện thoại im lặng một hồi, sau đó cô nghe Mạnh Cổ nói: “Trần Nhược Vũ, chẳng lẽ em không thể biết điều một chút sao? Em vừa ăn kẹo, vừa hướng anh tự cao tự đại là có ý gì?”
“Đây không gọi là tự cao tự đại, cái này gọi là có nguyên tắc. Anh còn không nói lời xin lỗi, tại sao phải hòa hảo. Hơn nữa, lúc đầu em cũng có tặng kẹo cho anh mà, còn tặng anh móng heo chân gà, còn có cả giò hầm cách thủy nữa đấy”
“Mà anh đến một hớp cũng không được ăn”
“Anh trách ai chứ?” Trần Nhược Vũ ăn kẹo, phản ứng cũng mau hơn rồi, mồm miệng lanh lợi, tâm tình tương đối tốt
Vấn đề này là hỏi khó Mạnh Cổ rồi. Anh ho hai tiếng, lại ho khan cái nữa, lúc này mới nhỏ giọng nói: “Được rồi, trước kia là anh có chút không lễ phép”
“Nói xin lỗi, là ba chữ đó, như vậy mới tương đối chính thức”
“Trần Nhược Vũ”
“Làm gì”
“Em có chịu nhường hay không thì bảo?”
“Em cũng đâu bắt ép anh”
Điện thoại đầu bên kia yên tĩnh chốc lạt, Mạnh Cổ chợt nói: “Hừ, Anh bận rồi, chào”
Cúp máy liền cúp. Trần Nhược Vũ cắn cắn môi, cũng nhấn phím tắt. Cô nuốt nhanh kẹo đường trong miệng, nhìn hộp chuyển phát trên bàn một chút, đột nhiên cảm thấy Mạnh Cổ có chút đáng yêu. Phách Vương Long hung tàn cũng sẽ xấu hổ, ừ, thật là đáng yêu
Ngày này Mạnh Cổ không có gọi lại, Trần Nhược Vũ cũng không ngại
Ngày thứ hai, Mạnh Cổ không gọi tới, Trần Nhược Vũ có chút quan tâm
Ngày thứ ba, Trần Nhược Vũ thỉnh thoảng lưu ý tới điện thoại, vẫn không có bất kỳ tin tức nào của Mạnh Cổ. Cô không khỏi bắt đầu suy đoán anh rốt cuộc đang bận gì. Anh có tức giận cô hay là đang làm bộ làm tịch? Nhưng cô không cảm thấy mình có lỗi.Anh làm ra chuyện này, cũng không thể còn nuông theo anh có đúng hay không? Anh lấy thành ý làm bẳng hữu, bọn họ mới có thể giảm đi mâu thuẫn
Trần Nhược Vũ chợt nhớ tới,cô trước kia là muốn một tháng không để ý tới anh, kết quả ngày hôm trước đã phá bỏ rồi. Cho nên bây giờ cô không gấp, anh không tìm cô, cô cũng không nên để trong lòng
Cả ngày không có việc gì đặc biệt xảy ra. Hôm nay là chủ nhật, mọi người không đi làm nên cảm xúc dâng trào, các đồng nghiệp Trần Nhược Vũ đi ca hát, cô cự tuyệt. Trần Nhược Vũ theo lệ thường về nhà. Đi vào khu nhà trọ, lúc tới lầu nhà mình, thấy được vị tiên sinh vô cùng có nhân duyên với cô kia
Anh ta đang nằm dưới bụng chiếc xe hơi màu đỏ, hình như là đang sửa xe. Lúc Trần Nhược Vũ đi tới, gặp anh đang đứng lên, nói với người trong xe: “Tốt lắm, thử nhìn xem” Người trong xe khởi động máy, dẫn đến tiếng “Đột, đột, đột:, người nọ mừng rỡ nói: “Tốt lắm, tốt lắm, rất cảm ơn anh”
Tiên sinh qua đường nhiệt tâm cười cười, đem nắp động cơ cài lại. Người trên xe bước xuống, luôn miệng nói cảm ơn. Trần Nhược Vũ đến lúc này mới biết hóa ra người này lại làm việc tốt, anh giúp người khác sửa xe
“Xin chào” Lúc này, tiên sinh qua đường cũng nhìn thấy Trần Nhược Vũ, gật đầu chào cô
Trần Nhược Vũ cười tủm tỉm, cùng tiên sinh qua đường đi một đoạn
“Cô ở lầu này?” Người tiên sinh qua đường nhìn Trần Nhược Vũ chuẩn bị vào trong lầu, cười cười, chỉ chỉ căn phía sau lầu “Chúng ta cách nhau một căn, không nghĩ gần tới như vậy, trước kia lại chưa từng gặp qua”
“Đúng vậy a, một khu nhà trọ, còn phải chạy đến trên đường mới gặp”
Anh ta cười ha ha, lộ ra một hàm răng trắng tinh, cùng nụ cười của Mạnh Cổ, cảm giác có chút giống. Trần Nhược Vũ bất giác cùng anh sinh ra mấy phần hảo cảm. Anh vươn tay ra, tự giới thiệu mình: “Xin chào, tôi tên Chu Triết (*)”
“Trắc trở (**)?” Trần Nhược Vũ không ngừng cười. Cô lễ phép nghĩ bắt tay anh, Chu Triết vậy nhưng chợt nhớ tới, đem tay thu hồi đi: “Ngại quá, ngại quá, tôi quên mất tay chưa có rửa, có chút bẩn”
(*) Cái tên 周哲
(**) Đồng âm nhưng nghĩa khác Chu chiết = trắc trở 周哲."
“Không sao” Trần Nhược Vũ bị vẻ mặt xấu hổ của anh chọc cười “Tôi tên Trần Nhược Vũ”
“Xin chào, cô khỏe. Tên cô so với tên tôi mạnh hơn nhiều. Tên tôi là Triết học, không phải quanh co đứt gãy. Chẳng qua lúc đặt tên cho tôi, cha mẹ lại luôn lo nghĩ triết lý cuộc sống, kết quả làm cho tôi bây giờ thật rất trắc trở”
Trần Nhược Vũ cười ha ha: “Tôi có một người bạn, tên cũng không hảo chút nào. Rõ ràng là làm bác sĩ, lại gọi là Mạnh Cổ”
Chu Triết ngẩn người, ngộ ra ý nghĩ gì đấy, cũng cười: “Ấy là vị bác sĩ rất lợi hại sao?”
“Anh nói giỏi y thuật có tính là lợi hại?”
“Ừ, khác biệt cũng thật lợi hại” Chu Triết cười nói: “ Lúc đó cô ngất đi nên không biết, anh ta đem hai người gây tai nạn kia sửa trị vô cùng thảm. Tôi nghĩ hai người đó khẳng định rất không hi vọng được anh ta cứu”
Trần Nhược Vũ lập tức theo bản năng nói chuyện vì Mạnh Cổ: “Không trách bác sĩ Mạnh được, hai người kia lái xe vặn vẹo, xiên vẹo, thiếu chút nữa đụng vào xe bác sĩ Mạnh, anh ấy đã bảo dừng xe, nhưng họ không nghe, còn đi rất nhanh cho nên mới xảy ra tai nạn xe cộ, thiếu chút còn đụng phải người khác”
“Tôi biết, biết mà, tôi ngày đó có thấy mà” Chu Triết nói: “Tôi liền cảm thấy anh ta sửa trị bọn họ thật hả giạn, hai người kia là say rượu lái xe, những người khác lại phải chịu bất hạnh. Bọn họ nên nhận được chút dạy dỗ”
“Ngày đó bác sĩ Mạnh làm gì bọn họ?”
Trần Nhược Vũ thật tò mò. Vì vậy Chu Triết bắt đầu kể với cô Mạnh Cổ đánh hai người kia thế nào, mắng họ ra sao khiến họ một lời cũng không nói ra được, sợ tới mức hai người kia khi đến bệnh viện yêu cầu đổi bác sĩ, kết quả là bị Mạnh Cổ dạy dỗ thêm một trận
Trần Nhược Vũ nghe chuyện say sưa ngon lành, hai mắt tỏa sáng. Chu Triết cúng khắc sâu trong trí nhớ chuyện đó, nên rất có hứng thú nói chuyện. Hai người trò chuyện thật vui, chờ đề tài kết thúc thì chia tay ai về nhà nấy. Trần Nhược Vũ vừa phát hiện ra mình cùng một người xa lạ ở cửa nói chuyện về Mạnh Cổ hết 20 phút
Cởi giày, bỏ túi xách, rót cho mình chén nước, đang muốn cười mình chuyện này, chợt nghe điện thoại vang lên. Cô cầm lên nhìn, là Mạnh Cổ
“Trần Nhược Vũ, anh đang ở dưới lầu nhà em”
“…”
Trần Nhược Vũ âm thầm may mắn bản thân không uống nước, nếu không giờ phút này cô nhất định sẽ phun ra ngoài
“Trần Nhược Vũ”
“Anh ở dưới lầu nhà em làm gì?” Cô vừa nói vừa chậm chạp chạy tới ban công nhìn xuống, xe Mạnh Cổ thật đang dừng ở dưới lầu
“Nhờ em ban tặng, anh thật sự bị người ta chặn đường, không thể về nhà”
Trần Nhược Vũ há to miệng, vô cùng kinh ngạc. Không phải chứ, thật sự bị cô nói trúng?
“Bác sĩ Mạnh, anh phải là bị người ta bắt cưới em, mới gọi nói do em ban tặng, hiện tại bị bạn gái chặn cửa, có quan hệ gì với em?”
Mạnh Cổ không cùng cô tranh cãi mấy cái này, chỉ nói: “Em xuống đây đi.”
“Đi xuống làm gì?” Cô nằm sấp trên ban công theo dõi mui xe anh, đáng tiếc không nhìn xuyên qua tấm sắt được, không thấy được vẻ mặt của anh
“Có mấy lời muốn nói với em”
“Là nói lời xin lỗi sao? Nói xin lỗi em mới chịu xuống”
“Trần Nhược Vũ, em ngứa da rồi sao?”
“Bác sĩ Mạnh, anh có khí thế này, chi bằng về nhà đuổi người đi! Hay là nói anh không bỏ được cô ấy nên khi dễ em? Em cự tuyệt loại đãi ngộ này. Nếu anh cảm thấy đơn độc cùng cô ấy một chỗ có chút lúng túng, vậy gọi cho hai bạn gái trước, bốn người cùng nhau đánh mạt chược một chút, giải sầu, có ân oán tình cừu gì liền giải quyết. Như vậy so với ở đây hô to gọi nhỏ cùng em sẽ nhanh hơn rất nhiều, anh cảm thấy thế nào?
“Anh cảm thấy để mặc cho em ngày càng phách lối không phải là kế hoạch lâu dài”
“Bác sĩ Mạnh đừng quá lo lắng, anh lại không cần gả cho em, không cần lo lắng em đạp trên đỉnh đầu anh. Hơn nữa tính khí em rất tốt, đối với bạn bè cũng rất nhiệt tình, ngược lại bác sĩ Mạnh có coi lại mình chưa?”
“Có. Mấy lúc rảnh rỗi anh cũng có tự suy nghĩ mà.”
Trần Nhược Vũ bĩu môi:”Nhìn không ra”
“Trần Nhược Vũ, cho dù em muốn cái gì, chẳng lẽ không muốn cùng anh đối mặt nói chuyện sao?”
“Chờ anh có thái độ thành khẩn rồi hãy nói nói”
Bên đầu dây Mạnh Cổ chợt yên tĩnh
Trần Nhược Vũ đợi nửa ngày, không nhịn được gọi anh: “Bác sĩ Mạnh”
Mạnh Cổ chợt than thở: “Trần Nhược Vũ, thật ra thì em cũng cùng một dạng với anh”
“Em với anh dĩ nhiên không giống nhau” Bọn họ căn bản là hai loại người, ở đâu ra mà cùng một dạng
“Chỉ cần đối phương có chút gì đó là không xác định được, em cũng cảm thấy vậy, không phải sao?”
Trần Nhược Vũ không hiểu được. Cô cau mày, suy nghĩ hồi lâu có chút chần chờ, nhưng vẫn hỏi lại: “Cái gì không xác định?”
Cùng anh dây dưa không rõ Cùng anh dây dưa không rõ - Minh Nguyệt Thính Phong